Tảng Ương Thác – 27. THÀNH THÂN 2

0
71

Đây là tình huống chưa từng xuất hiện, tân nương không hỏi hết ba câu là không hợp quy củ, dù là hoàng hoàng thân quốc thích cũng phải hỏi xong ba câu hỏi mới được. Hoàng hậu nhìn mọi người, đi đến trước gõ cửa.

“Tần Âm, không thể như vậy, câu thứ ba bắt buộc phải hỏi.”

Hoàng hậu xem như là mẫu thân công chúa, tiến lên thuyết giáo là thích hợp nhất. Trong phòng truyền đến thanh âm ôn nhu.

“Mẫu hậu, thần nhi hiểu. Nhưng hôn lễ này không giống bình thường, câu hỏi đó thần nhi thật sự chỉ muốn hỏi riêng Mặc Ương, mẫu hậu cho phép thần nhi đi. Phong tục cũng chỉ là do người định, mẫu hậu đừng câu nệ quá mà.”

Trưởng công chúa nói làm mọi người mềm lòng, hoàng hậu cũng không muốn so đo vấn đề này cùng Mẫn Lâu Tiêu Vận. Như lời nàng nói, đây chỉ là quy củ do người định đoạt. Hoàng hậu nhìn Vệ Mặc Ương, thấy Vệ Mặc Ương không có phản ứng gì khác liền nói:

“Nếu tân nương đã nói như vậy, giờ lành cũng đã đến, phò mã nhanh vào nghênh đón tân nương đi.”

Hoàng hậu đã lên tiếng, sẽ không ai dám nói gì, dù sao hoàng hậu cũng lớn nhất ở đây.

Vệ Mặc Ương nghe xong liền đi vào.

Mẫn Lâu Tiêu Vận đội khăn voan đỏ thẫm trong căn phòng màu đỏ. Vệ Mặc Ương lẳng lặng đến gần nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận, nàng không biết Mẫn Lâu Tiêu Vận có tâm tình gì sau lớp khăn đó, còn nàng thì cảm thấy kích động và sợ hãi.

Mẫn Lâu Tiêu Vận cảm thấy Vệ Mặc Ương đã đến, nàng nghe được tiếng Vệ Mặc Ương hít thở, và nàng cũng cảm thấy mình kích động khó tả.

Vệ Mặc Ương nhẹ nhàng dắt tay Mẫn Lâu Tiêu Vận, “Một đời, mãi mãi không buông tay”. Vệ Mặc Ương bỗng nhiên cảm thấy mình đối đãi Mẫn Lâu Tiêu Vận không phải kiểu như bạn tốt mà nàng thật sự có cảm giác như gia đình bỗng nhiên nàng cảm thấy có trách nhiệm làm một người chồng, trân trọng và bảo vệ vợ mình. Câu nói này là nàng nói khẽ bên tai Mẫn Lâu Tiêu Vận, nàng cảm thấy mình thích Mẫn Lâu Tiêu Vận rất nhiều và ý nghĩa của cuộc hôn nhân này sẽ không còn là ước định. Bỗng nhiên Vệ Mặc Ương cảm thấy muốn cùng Mẫn Lâu Tiêu Vận cả đời như vậy, nếu Mẫn Lâu Tiêu Vận nguyện ý.

Mẫn Lâu Tiêu Vận nghe được bảy chữ đó thì tâm tình vui sướng ngay lập tức chứ không phải khẩn trương, Vệ Mặc Ương nắm tay nàng làm nàng bỗng nhiên cảm thấy không có gì phải sợ, mọi chuyện đều có thể giải quyết. Nàng nắm lại tay Vệ Mặc Ương, nàng nghĩ nếu có thể cùng Vệ Mặc Ương như vậy mãi cũng không tồi. Nàng nhớ Vệ Mặc Ương lạnh lùng, còn có Vệ Mặc Ương ôn nhu Vệ Mặc Ương thất tình lục d*c đều hiện ở trước mắt nàng.

Vệ Mặc Ương nắm tay Mẫn Lâu Tiêu Vận đi ra Lưu Ly Các, đi ra Cẩm Tú Cung đến Dưỡng Tâm Điện của hoàng đế. Hoàng nữ của hoàng đế phải ở trước mặt hoàng đế thành thân mới được. Cũng có tam bái: nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái. Khi phu thê giao bái, khi Vệ Mặc Ương xoay người lại, nàng chợt cảm thấy thật hạnh phúc, dù đó có lẽ chỉ là do nàng tưởng tượng nhưng nàng thật sự cảm thấy quanh người đều là sự hạnh phúc.Vệ Mặc Ương nhoẽn miệng cười, một nụ cười làm những ai nhìn thấy đều ngây ngẩn. Ai từng thấy Vệ Mặc Ương đều biết nàng là một người lạnh lùng, dường như không hề cười. Tam hoàng tử còn bị hấp dẫn thì nói gì đến những người còn lại, tất cả đều có thể nhìn thấy nụ cười của nàng mà biết nàng đang hạnh phúc. Và nụ cười đã in dấu trong lòng mọi người, cho dù sau này có chuyện gì xảy ra thì mọi người đều nhớ đến nụ cười của phò mã.

Quỳ lạy hoàng đế hoàng hậu xong, Vệ Mặc Ương cưỡi ngựa, phía sau là xe chở tân nương. Tấu sáo và trống suốt đường đi hướng về phủ tướng quân. Muội muội kết hôn, thân là ca ca – Vệ Hoa Dương phải đi theo, nhưng hắn ái mộ Trưởng công chúa thế nhân đều biết nên hắn không có xuất hiện cùng Vệ Mặc Ương đi cưới Trưởng công chúa mà chỉ chờ ở phủ. Tướng quân chờ ở đại sảnh, các quan khách đại thần cũng đã đến phủ tướng quân. Tướng quân không có thân nhân, mà tướng quân phu nhân cũng là độc thân – một người không có thân nhân, cho nên hiện tại trong đại sảnh chỉ có tướng quân và Vệ Hoa Dương là đối tượng mà mọi người lại chúc mừng.

Rất nhanh, đến giữa trưa, Vệ Mặc Ương đã về đến phủ. Phủ tướng quân trang trí đỏ rực. Đèn l*ng, chữ hỉ dán khắp nơi. Nhìn đến người trở về, những người chờ ngoài cửa đốt pháo hoan nghênh… Vệ Mặc Ương xuống ngựa đi tới trước cỗ kiệu đá cửa kiệu, xoay người dẫn Mẫn Lâu Tiêu Vận đi ra nhưng hỉ nương ngăn cản nói:

“Tân lang đừng vội nha, tân nương để ta cõng vào là được rồi.”

Vệ Mặc Ương không hiểu tập tục nơi này, nghe xong lời hỉ nương là ngoan ngoãn đứng bên cạnh để hỉ nương cõng tân nương ra, nàng chỉ phải cầm hỉ đái của Mẫn Lâu Tiêu Vận do hỉ nương bảo. Đoàn người hướng về đại sảnh mà đi.

Tướng quân đại nhân ngồi nghiêm chỉnh trên chủ tọa chờ tân lang tân nương, nhìn thấy hai người đến thì tướng quân rầu rĩ. Không ai để ý tướng quân nghĩ gì, cũng không ai để ý mục đích phía sau, cái mà bọn họ để ý chẳng qua là họ sẽ có được gì ở mối hôn sự này.

Vệ Mặc Ương đỡ Mẫn Lâu Tiêu Vận từ hỉ nương phù kéo tay Mẫn Lâu Tiêu Vận đi tới trước mặt tướng quân.

Nhất bái thiên địa.

Nhị bái cao đường.

Phu thê giao bái.

Kết thúc buổi lễ.

Đưa vào động phòng.

Xong lễ, tân nương được đưa vào động phòng, tân lang phải uống rượu mừng cùng khách nhân. Bởi vì Vệ Mặc Ương là nữ cho nên chuyện uống rượu cũng chỉ để cho nàng tượng trưng uống mấy chén là xong. Tâm tư của mọi người không để trên người Vệ Mặc Ương mà là trên người tướng quân. Hiện giờ tướng quân là hoàng thân quốc thích là cha chồng công chúa, địa vị không giống xưa kia, cho nên cần phải nịnh bợ. Vệ Hoa Dương tiếp đón tất cả, kế hoạch của hắn là âm thầm lôi kéo. Phe thái tử đa số đều tặng lễ mà không tới, chỉ riêng Mộ Dung thừa tướng. Mộ Dung thừa tướng là đại công thần của Trúc Lâu, năm đó Bàn vương nghịch phản, Mộ Dung thừa tướng xả thân cứu giá miễn cho hoàng đế bị Bàn vương ám sát. Một nửa triều thần trong triều là môn sinh Mộ Dung thừa tướng, ngang hàng với quan viên của thiên tử.

Hỉ nương đưa Vệ Mặc Ương đi tới tân phòng. Trong tân phòng là một đám thiên kim tiểu thư trêu đùa lẫn nhau, thấy tân lang đến thì thức thời rời đi. Hỉ nương bảo Vệ Mặc Ương vén khăn voan cho tân nương, Vệ Mặc Ương đổ mồ hôi đầy tay, thần tình khẩn trương, khẽ run. Hỉ nương nhìn tân lang khẩn trương như vậy liền trêu ghẹo. Vệ Mặc Ương bị ghẹo thì vừa thông suốt, tâm tình cũng thả lỏng. Vén khăn voan lên, Mẫn Lâu Tiêu Vận hiện ra trước mắt Vệ Mặc Ương. Lúc này, Mẫn Lâu Tiêu Vận môi hồng như anh đào, chân mày ẩn tình, đôi mắt như hoa, Vệ Mặc Ương nhìn mà ngây ngốc. Mẫn Lâu Tiêu Vận thấy Vệ Mặc Ương mặc đồ tân lang rất tuấn tú, con tim nàng đập loạn không thôi.

Hỉ nương hai người xem đều ngây ngốc, quên uống rượu giao bôi. “Tân lang tân nương uống rượu giao bôi đi.”

Hai người nghe xong mới cuống quít tỉnh lại, mặt đều đỏ hết nhau.

Xong lễ, trong phòng yên lặng. Mẫn Lâu Tiêu Vận cùng Vệ Mặc Ương lẳng lặng ngồi trên hỉ giường, cả hai người đều không biết nên nói gì cho phải.

Mẫn Lâu Tiêu Vận trộm nhìn Vệ Mặc Ương, ánh sáng từ ngoài cửa sổ chiếu lên làm Vệ Mặc Ương nổi bật. Mẫn Lâu Tiêu Vận lặng lẽ cầm tay Vệ Mặc Ương – một bàn tay tinh tế trắng nõn. Vệ Mặc Ương nhìn tay bị kéo thì đỏ mặt. Mẫn Lâu Tiêu Vận lặng lẽ tới gần Vệ Mặc Ương, tựa đầu vào Vệ Mặc Ương, thở ra một cách thỏa mãn.

Vệ Mặc Ương lẳng lặng nhìn tay bị nắm chặt bỗng nhiên có cảm giác chấp thủ tử giai lão, nếu có thể cùng nàng đi đến cuối đời kỳ thật cũng tốt.

“Mặc Ương, vì sao ngươi muốn lấy tên này?” Tóm lại vẫn là Mẫn Lâu Tiêu Vận đánh vỡ trầm mặc.

Vệ Mặc Ương không biết nên nói thế nào nàng không thể nói rằng đây mới là tên thật của nàng. Vệ Mặc Ương hắng giọng, “Ta không muốn lấy một cái tên có liên quan đến Vệ Hoa Dương.” Nàng thật sự không muốn, không muốn mình chẳng qua là thế thân của Vệ Hoa Dương.

Mẫn Lâu Tiêu Vận hiểu ý Vệ Mặc Ương, nàng lẳng lặng không nói lời nào. Bởi vì nàng cũng không biết nên nói như thế nào nàng không biết mình đối đãi Vệ Mặc Ương như vậy là bởi vì Vệ Mặc Ương hay chỉ là Vệ Mặc Ương có quan hệ với Vệ Hoa Dương. Quả thật, nàng có hảo cảm với Vệ Hoa Dương.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here