Tảng Ương Thác – 25. HÔN KỲ

0
39

Có một số việc không thể không mở lời có một số việc biết rõ là ai làm mà còn làm bộ như không biết, Phú Thuận chỉ là một kẻ chết thay, cho dù biết rõ ai chỉ thị thì cũng chỉ có thể tùy tiện tìm lý do giết chết Phú Thuận.

Sự tình trở nên khó bề phân biệt, nhưng hôn lễ Vệ Mặc Ương cùng Mẫn Lâu Tiêu Vận vẫn được nhắc tới.

“Hôm nay, trẫm có một việc quan trọng muốn công bố. Các ái khanh đều biết hoàng nữ của trẫm – Mẫn Lâu Tiêu Vận đã thừa nhận mình thích Vệ Họa Lâu – con gái Vệ tướng quân. Mấy ngày trước, Vệ Họa Lâu cầu thân, mong cưới được hoàng nữ Vận nhi của trẫm. Trẫm tự hỏi mấy ngày, hai người có tình có nghĩa, xem như cũng đẹp đôi, Trẫm vui vẻ nguyện làm nguyệt lão. Trẫm quyết định, tứ hôn Trưởng công chúa Mẫn Lâu Tiêu Vận cùng con gái của Vệ khanh – Vệ Họa Lâu.”

Lời hoàng đế nói làm mọi người rung động, các đại thần có các con vừa độ tuổi đó ngươi xem ta ta xem ngươi họ vốn định lấy luân lý đạo đức mà nói nhưng trên điện ngày đó hoàng đế đã thừa nhận cảm tình của Trưởng công chúa, nếu hôm nay trở mặt hoàng đế thì con đường làm quan coi như chấm dứt. Các đại thần suy nghĩ : thôi quên đi, không lấy được Trưởng công chúa thì sao? Có công tử nhà ai mà chưa có vợ đâu. Trưởng công chúa gả cho một nữ nhân, nữ nhân này cũng không thể giữ chức vị gì. Nghĩ đi nghĩ lại cũng không thấy lỗi chỗ nào, dù sao con ta không cưới được công chúa thì con nhà các ngươi cũng vậy. Ai cũng nghĩ như thế nên đều im miệng không nói.

Tâm tư các đại thần, hoàng đế đều biết. Hoàng đế nhìn các đại thần không lên tiếng. “Nếu các ái khanh không có ý kiến, vậy trẫm sẽ hạ chỉ. Đến, truyền chỉ cho trẫm, tứ hôn Trưởng công chúa – Mẫn Lâu Tiêu Vận gả cho Vệ Họa Lâu – con gái Vệ tướng quân, ban cho Vệ Họa Lâu một tòa phủ phò mã. Vì Vệ Họa Lâu là nữ, không thích hợp ban tự, vậy nên tự này Vệ Họa Lâu tự chọn.”

Ở Trúc Lâu, chỉ có nam nhân mới có tự, nữ nhân chỉ tính danh. Tự là đại biểu địa vị cho một người nam nhân ở xã hội, tỷ như Vệ Hoa Dương có tự là Tử Nhất – đại biểu địa vị của hắn ở kinh thành. Và Tử là tự chỉ có đại thần mới có thể giữ. Chúng đại thần ồ lên vì ghanh tị : Đó là ban tự! Ban tự!! Bọn họ lại phải cân nhắc địa vị Vệ Họa Lâu và Trưởng công chúa ở trong lòng hoàng đế một lần nữa.

Thánh chỉ rất nhanh đã truyền xuống, phố to phố nhỏ đều biết Trưởng công chúa sẽ thành hôn, hơn nữa còn là lần đầu tiên trong Trúc Lâu xưa nay : Công chúa lấy một nữ nhân. Tuy ở Kinh Thủy quốc sẽ không có gì mới mẻ nhưng ở Trúc Lâu quốc thì xưa nay chưa từng có đâu đấy. Dân chúng chỉ muốn an cư lạc nghiệp, tuy cũng có người phản đối nhưng nó rất nhỏ họ mặc kệ Trưởng công chúa gả cho ai, họ chỉ cần một cuộc sống tốt đẹp mà thôi. Hoàng đế cũng hạ chỉ rồi, bách tính sẽ chỉ ngẫu nhiên bàn tán một chút mà thôi. Thậm chí có người còn thô lỗ thảo luận hai nữ nhân thì làm sao động phòng. Mà chuyện Trưởng công chúa là chuyện của hoàng gia, nếu đã có chỉ thì không thể thay đổi. Tiểu dân chúng cũng hy vọng ngày công chúa thành thân hoàng gia sẽ có vài phúc lợi chọ họ mà thôi.

Hôn kỳ do Khâm Thiên Giám tính, 20 tháng sau là một ngày tốt, thích hợp để thành thân. Bây giờ cách ngày thành thân cũng chỉ còn hơn 20 ngày.Gần đây quan gia hay thương nhân ra vào phủ tướng quân nối liền không dứt, xếp hàng rất dài, nhưng phủ tướng quân đóng cửa không gặp, từ chối vì phải chuẩn bị hôn sự không có thời gian tiếp đãi.

Vệ Mặc Ương cũng không thể xuất môn, càng không thể vào cung gặp Mẫn Lâu Tiêu Vận. Trong 20 ngày trước ngày thành thân này, Vệ Mặc Ương phải học lễ nghi trong cung và quy củ của phò mã. Phò mã không hề dễ làm : công chúa nói gì nhất định phải nghe nấy công chúa là trời là đất… Học mấy thứ này, Vệ Mặc Ương chỉ cảm thấy nữ phò mã chỉ sợ cũng không hay ho.

“Tiểu thư thật may mắn, là nữ phò mã đầu tiên của Trúc Lâu đấy. Mà nữ phò mã cũng là phò mã, tiểu thư phải rõ quy củ mới được. Công chúa yêu quý tiểu thư, có lẽ về sau công chúa cũng chỉ có tiểu thư là phu quân, nhưng tiểu thư phải hiểu công chúa có thể có sườn phò mã nếu công chúa cảm thấy tiểu thư hầu hạ không tốt, muốn tìm sườn phò mã thì tiểu thư không được ghen tị mới phải đạo…..”

Mama giáo dưỡng nói làm Vệ Mặc Ương lạnh từ đầu tới chân. Đây là Phò mã hay nô tài? Công chúa rửa mặt – phò mã hầu hạ công chúa dùng bữa – phò mã bồi, công chúa ăn xong – phò mã mới có thể ăn công chúa tắm – phò mã chà lưng… Cho dù là trải giường trải chiếu phò mã đều phải làm, nói là vì gia tăng tình cảm vợ chồng. Phò mã không thể có ba vợ bốn nàng hầu, nhưng công chúa có thể có sườn phò mã… Phò mã còn có thể phân chia chính phụ?? Vệ Mặc Ương bỗng nhiên nghĩ : đây là cưới bà nội hay cưới vợ? Chỉ là lời đã nói ra như bát nước hắt ra ngoài, huống chi nàng và Mẫn Lâu Tiêu Vận bất quá là hỗ trợ lẫn nhau. Nàng không muốn lập gia đình, mình cũng không thích ai, cho dù sau này Mẫn Lâu Tiêu Vận thích ai khác muốn tuyển làm sườn phò mã thì có liên quan gì tới mình?

Mẫn Lâu Tiêu Vận ở trong cung cũng phải tiếp nhận là công chúa thì phải làm gì khi ở phủ phò mã. Khi công chúa cần, mặc kệ phò mã đang làm gì đều phải nhanh chóng đến bên cạnh công chúa. Cho dù lập gia đình thì công chúa cũng là bề trên, không thể nói không thể mắng, tâm tình không tốt phải dỗ. Mẫn Lâu Tiêu Vận nghĩ tới bộ dáng Vệ Họa Lâu khi phải làm những điều đó đều buồn cười, nàng biết bảo Vệ Họa Lâu làm những chuyện này quả thực so với chết còn dễ nàng cũng không muốn lấy những giáo điều này đến ước thúc nàng và Vệ Họa Lâu.

Hoàng đế ban tự, Vệ Mặc Ương nhận, lấy hai chữ Mặc Ương. Chữ Mặc ở Trúc Lâu cũng không có đánh dấu gì cho thân phận, theo lý thuyết thì phủ tướng quân phải nói cho Vệ Mặc Ương biết… Kỳ thật Tướng quân bảo Vệ Mặc Ương lấy tự Tử Ngưng, nhưng Vệ Mặc Ương kiên trì dùng hai chữ Mặc Ương. Nếu nàng kiên trì, Tướng quân cũng nói gì nữa. Chỉ là cái tự mà thôi, huống chi còn là nữ nhân.

Từ đó, Vệ Họa Lâu liền thay tên tự Vệ Mặc Ương. Gia phả cũng ghi Vệ Mặc Ương.

Tự ở Trúc Lâu bình thường chỉ có thân cận mới có thể gọi, còn tên là để ngoại nhân gọi. Trong mắt người Trúc Lâu, nữ nhân chính là ngoại nhân, cho nên thân nhân đều là ngoại nhân. Trưởng công chúa cũng có tự, là Tần Âm – Tần Âm công chúa, nhưng hoàng hậu và hoàng đế chỉ thích gọi Vận nhi. Nghe nói Mẫn Lâu Tiêu Vận là cái tên do thân mẫu nàng đặt, hoàng hậu và hoàng đế vì hoài niệm thân mẫu nàng cho nên trong gia phả hoàng tộc vẫn viết Tiêu Vận.

Vệ Mặc Ương… Mẫn Lâu Tiêu Vận viết xuống ba chữ, nàng cảm thấy được ba chữ này rất thích hợp với khí chất Vệ Họa Lâu – lãnh đạm như tiên tử. Nghĩ đến người lãnh đạm đó về sau sẽ sống cùng nàng, Mẫn Lâu Tiêu Vận liền kích động. Phu quân… Mẫn Lâu Tiêu Vận cảm thấy thật ngượng ngùng. Nàng sẽ trở thành thê tử của người, mặc kệ là thật hay giả, từ nay về sau sinh sống ở một nơi mới rồi. Nghĩ tới từ nay về sau sẽ sinh hoạt ngoài cung, không thể thường xuyên nhìn thấy hoàng hậu còn có Tam đệ, trong lòng nàng không nỡ. Lại nghĩ đến vận mệnh của mình sau hôn lễ, nghĩ đến nếu bị Vệ Mặc Ương biết, nghĩ đến ánh mắt khó có thể tin đó, và biểu tình đau lòng đó, Mẫn Lâu Tiêu Vận cảm thấy thật đau lòng.

Mẫn Lâu Tiêu Vận chưa bao giờ xác định được cảm tình của mình đối Vệ Mặc Ương là gì, nàng vẫn cho rằng nó chỉ là tình bằng hữu mà thôi, nhưng có đôi khi đêm về hay mơ thấy Vệ Mặc Ương, cảm thấy ngọt ngào, nàng lại mê mang rốt cuộc nó là tình cảm gì. Mà mặc kệ thôi, nó không có thể ngăn cản chuyện nàng cần làm. Cho dù phải vạn kiếp bất phục cũng không thể buông tha cho dù bị hận cũng không thể buông tha.

Hôn kỳ tới gần, Vệ Mặc Ương cố gắng học quy củ phò mã, Mẫn Lâu Tiêu Vận thì học về thuật ngự phu hay đông cung bí sự… Nhìn đông cung đồ trong tay, Mẫn Lâu Tiêu Vận mặt đỏ như trái táo cuống quít vứt quyển sách đi, xấu hổ tột độ. Mama giáo dưỡng thật là, sao cho ta xem thứ này. Chỉ là Mẫn Lâu Tiêu Vận không biết đây thứ mà tân thê tử phải học nàng càng không biết Vệ Mặc Ương cũng có và càng thêm không biết Vệ Mặc Ương hứng chí, thậm chí đem nàng nhập vào đông cung đồ rồi biên soạn vài nội dung trong não.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here