Tảng Ương Thác – 23. HÔN SỰ

0
40

Sự tình thay đổi, Vệ Mặc Ương chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ vì một người con gái mà đi cầu hôn.

Tổng quản công công dẫn Vệ Mặc Ương đến chỗ hoàng đế – Dưỡng Tâm Điện. Trong đó đầy mùi dược thảo, Vệ Mặc Ương biết lần này hoàng đế ngã bệnh thật, hơn nữa không nhẹ.

Hoàng đế thấy Vệ Mặc Ương đến, bình tĩnh nhìn Vệ Mặc Ương. Vệ Mặc Ương bị hoàng đế không biểu tình nhìn chăm chú bỗng nhiên cảm thấy lúng túng cảm thấy mình chỉ là một con kiến nhỏ tại một nơi hoàng quyền tối thượng nàng chỉ là một hạt bụi. Người đàn ông nắm giữ sinh sát hiện giờ có thần sắc bệnh tật ở trên giường, thậm chí không còn sức rời khỏi đó làm Vệ Mặc Ương bỗng cảm thấy được ông ta đáng thương nàng thấy sự tình ở đây rất giống một vở kịch cung đình – hoàng tử giết phụ hoàng. Theo những gì nàng biết từ Vệ Hoa Dương, Thái tử không được hoàng đế yêu thích nhưng Thái tử có Mộ Dung Thừa tướng ủng hộ, tuy không biết cuối cùng hoàng đế sẽ cho ai ngồi ghế Thái tử nhưng các đại thần đều biết hoàng đế nhìn trúng Tam hoàng tử của Hoàng hậu. Trúc Lâu quốc có chế độ lập trưởng, chỉ cần là con trưởng mặc kệ nguồn gốc là cung nữ sinh ra hay thậm chí không có xuất thân bối cảnh gì đi chăng nữa. Mẫu thân Thái tử đã mất lúc sinh nở, bà ta chẳng qua là nha hoàn của hoàng hậu. Tuy là trưởng tử, ngồi được ghế Thái tử, nhưng Thái tử như đang đi trên băng mỏng, một sai lầm nhỏ cũng không dám có. Có thể nói Thái tử hận thấu xương hoàng đế và hoàng hậu. Hiện giờ hoàng đế bệnh nặng, Thái tử nắm quyền âm thầm kết bè kết cánh, thế lực như mặt trời ban trưa. Vệ Mặc Ương mặc kệ quốc gia đại sự ra sao, nàng chỉ muốn một cuộc sống bình thường.

“Ngươi là con gái của Vệ tướng quân phải không?” Tóm lại vẫn là hoàng đế đánh vỡ trầm mặc.

Vệ Mặc Ương nhìn hoàng đế già. “Hồi bẩm bệ hạ, thần nữ là Vệ Mặc Ương.”

Hoàng đế nhìn Vệ Mặc Ương không nói lời nào. Vệ Mặc Ương bị hoàng đế nhìn thì thấy áp lực, ngay khi đó nàng cảm thấy đi tìm hoàng đế là một thất sách.

“Ngươi tìm trẫm có chuyện gì?”

“Thần nữ thỉnh cầu Hoàng thượng gả Trưởng công chúa Mẫn Lâu Tiêu Vận cho thần nữ.”

Hoàng đế không nói gì. Tuy rằng ngày đó ở trên điện hoàng đế ủng hộ tình cảm của Mẫn Lâu Tiêu Vận, nhưng Vệ Mặc Ương vẫn cảm thấy có lẽ ông ta vì mặt mũi mới nói vậy. Vì sau đó ông ta cũng không tìm nàng.

“Vận nhi có nói với trẫm. Tuy trẫm không thật sự đồng ý nhưng cũng không hẳn là phản đối. Nay trẫm gần đất xa trời, còn ai trên đời này đủ sức bảo vệ tốt hoàng nữ trẫm yêu thương nhất? Vệ Họa Lâu, ngươi cảm thấy ngươi có năng lực bảo hộ hoàng nữ trẫm chu toàn tại một nơi đầy sóng ngầm mãnh liệt sao? Ngươi lấy cái gì bảo hộ hoàng nữ của trẫm?”

Những lời bức người của hoàng đế làm Vệ Mặc Ương hoảng loạn, nàng không biết đáp gì nàng biết mình không có năng lực gì để bảo vệ Mẫn Lâu Tiêu Vận. Nàng là một người muốn sự thanh bình, không cần cuộc sống xa hoa, luôn muốn mình an ổn sống qua ngày nàng cũng biết mình không thể cho hoàng đế sự bảo đảm. Vệ Mặc Ương trầm mặc không nói lời nào, nàng biết mình có thể nói dối nhưng bây giờ ông ta đã sắp chết nàng không muốn làm vậy.

Hoàng đế nhìn Vệ Mặc Ương không nói được một lời, vui mừng cười.

“Ha ha, quả nhiên là người Vận nhi nhìn trúng. Không kiêu không nóng nảy, không xa hoa d*m dật cũng không phù phiếm khoa trương. Khi trẫm nghe Vận nhi miêu tả ngươi tốt như vậy còn tưởng rằng tiểu nữ nhi mộng tâm, nhìn gì cũng tốt. Hiện giờ trẫm xem như yên tâm.”

Hoàng đế đánh giá, Vệ Mặc Ương không có cảm giác gì. Nàng không biết Mẫn Lâu Tiêu Vận đã nói gì với ông ta, và cũng không biết ổng có đồng ý hôn sự này hay không. Kỳ thật mỗi đêm Vệ Mặc Ương đều nghĩ về chuyện mình đồng ý cưới một người đồng giới thì chỉ thấy hoang đường. Nhưng khi nghĩ đến người đó là một nữ nhân thiên kiều bá mị nàng lại thấy trong lòng ấm áp.

“Hoàng thượng, Vệ Họa Lâu thiệt tình ngưỡng mộ Trưởng công chúa, si mê nàng đã lâu, hy vọng Hoàng thượng có thể thành toàn tấm chân tình này.”

Hoàng đế như không nghe Vệ Mặc Ương nói gì, ông không đáp, nhìn chằm chằm nóc nhà như đang tự hỏi, như đang chìm trong ký ức.

“Vệ Họa Lâu, vì sao nữ nhân có thể yêu nữ nhân, nam nhân cũng có thể yêu nam nhân chứ?” Hoàng đế bỗng nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi.

Vệ Mặc Ương nhíu mày, không ngờ hoàng đế sẽ hỏi câu này. Nàng đọc được trên mạng một câu : tôi yêu em, chẳng qua em có cùng giới tính với tôi.

“Bởi vì người mình yêu chẳng qua là cùng giới tính với mình mà thôi. Tình yêu không có đúng sai, cũng không có gì có thể khống chế. Động lòng chính là động lòng.”

Khi Vệ Mặc Ương nói điều này, trong đầu nàng lại xuất hiện Mẫn Lâu Tiêu Vận nàng cảm thấy mình đã quên cái gì, vừa lúc phát hiện ra thứ gì đó, nhưng sự phát hiện đó làm nàng không dám tìm hiểu sâu thêm không dám thừa nhận.

Hoàng đế gật đầu, không nói gì nữa. Nhất thời cả điện trầm mặc, ai cũng tự nghĩ chuyện của mình.

“Trưa rồi, hôm nay dùng bữa cùng trẫm đi.”

Vệ Mặc Ương nhìn ra ngoài, quả thật đã tới trưa. Nàng không thể phủ quyết một đề nghị của một người già huống chi ông ta lại là vua của một nước, nàng chỉ có thể gật đầu. Rất nhanh, tổng quản công công dẫn cung nữ thái giám dâng đồ ăn lên. Công công thử đồ ăn bằng ngân châm, thấy không có phản ứng gì mới dâng lên cho hoàng đế cùng Vệ Mặc Ương. Mà Vệ Mặc Ương nhìn đồ ăn như thế nào cũng cảm thấy chúng phối hợp có chút không hài hòa. Áp chế không tự nhiên trong lòng, có lẽ nàng nghĩ nhiều mà thôi. Vệ Mặc Ương dè dặt dùng cơm cùng hoàng đế, nàng nghĩ Mẫn Lâu Tiêu Vận có phải cũng đang dùng bữa hay không, có dùng bữa cùng Mộ Dung Sơ hay không? Lắc đầu từ bỏ ý tưởng trong đầu, thôi ăn cơm đi. Cổ đại có một câu khi ăn không nói, Vệ Mặc Ương thực hành tốt, nàng không nói gì chỉ chậm rãi dùng đồ ăn. Hoàng đế lại càng không nói gì, chẳng qua thức ăn của hoàng đế đều được tổng quản công công đưa tới cái đĩa trước mặt, hoàng đế chỉ cần ăn chúng thôi. Hoàng gia Trúc Lâu ăn cơm như vậy à? Một đám người hầu hạ không nói, hoàng đế ăn cơm là phải để cho người khác múc sẵn mới ăn?? Trẻ em??? Chắc là quy củ đi. Trên TV hay chiếu hoàng đế rửa mặt đều cần một đám người trước sau hầu hạ, mức độ này hẳn là bình thường đi. Vệ Mặc Ương ăn không nhiều, đã no nàng không nói chuyện mà nhìn tổng quản công công đưa đồ ăn cho hoàng đế, nàng cảm thấy tổng quản công công đưa đồ ăn đều có quy luật, như là cái gì nên ăn nhiều cái gì nên ăn ít, thật quái dị, nàng nghĩ. Tổng quản công công cũng quái dị, đồ ăn càng quái dị. Chính xác là Vệ Mặc Ương cảm thấy những thứ này không nên phối hợp ăn chung với nhau, mà việc này không liên quan gì nàng.

Rất nhanh hoàng đế cũng dùng xong, cuối cùng là dùng món canh gà nhân sâm. Lúc này Vệ Mặc Ương mới cảm thấy sự quái dị rõ ràng. Nàng nhớ là canh gà nhân sâm không thể ăn cùng với những thứ đồ ăn trên đây, và công trạng thuộc về một người bạn của nàng thích thu thập mấy phương thuốc cổ truyền và ẩm thực ăn kiêng, dù nàng cũng không hay để ý nhưng nghe nhiều cũng biết. Áp chế nghi vấn, trước mắt nàng cần phải nói về hôn sự của nàng và Mẫn Lâu Tiêu Vận.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here