Tảng Ương Thác – 18

0
40

Từ dạ yến, Vệ Mặc Ương không gặp Mẫn Lâu Tiêu Vận, Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng không tìm Vệ Mặc Ương. Ngược lại nhiều tiểu thư vào mời Vệ Mặc Ương du ngoạn, mục đích là muốn biết nàng quen Trưởng công chúa hồi nào, hay thậm chí là khi nào hai người lại lưỡng tình tương duyệt. Đối với mấy người này Vệ Mặc Ương đều đóng cửa không nhìn, lấy lý do không khỏe, không tiện gặp khách. Bọn họ cũng là người thức thời, xưa nay Vệ Mặc Ương không có giao thiệp với bọn họ, hiện giờ vẫn vậy cũng không có gì không đúng. Nhưng phủ Tướng quân có một vị khách đặc thù, chính là Tam công chúa Kinh Thủy quốc. Tuy Vệ Mặc Ương có gặp nàng Tam công chúa này một lần, nhưng vẫn chưa đến mức có thể tiếp đón Tam công chúa vào nhà làm khách. Huống hồ Tam công chúa đến phủ Tướng quân có thể làm hoàng đế hoài nghi. Mặc dù ông ta trân trọng con gái mình, nhưng sự đề phòng của đế vương vẫn sẽ không giảm. Tình thế hiện giờ vẫn còn chưa rõ, Tam công chúa Kinh Thủy quốc không mời mà tới, điều này làm cho các đại thần vừa suy nghĩ vừa cân nhắc. Tam công chúa Kinh Thủy quốc cũng không phải mấy vị tiểu thư kia có thể tùy tiện tiễn bước, Vệ Mặc Ương phải chính thức đi ra nghênh đón nàng.

Tam công chúa mặc nam trang, cầm chiết phiến, làm một công tử văn nhã.

Vệ Mặc Ương nhìn thấy Tam công chúa hành lễ xong liền ngồi xuống đối diện Tam công chúa. Tam công chúa nhìn người mình ngày nhớ đêm mong thì quên luôn phải nói cái gì. Vệ Mặc Ương cau mày. Nàng ghét bị người khác nhìn mình chằm chằm, càng ghét cái nhìn một cách không kiêng nể như vậy. Vệ Mặc Ương ho một tiếng. Tam công chúa nghe được tiếng ho phục hồi tinh thần lại, ngượng ngùng nhìn Vệ Mặc Ương.

“Mấy ngày nữa Tam lang phải rời khỏi nơi này, Tam lang ở đây chỉ biết mỗi Vệ tiểu thư, hy vọng hôm nay có thể mời Vệ tiểu thư cùng du ngoạn một ngày.” Thật sự chỉ cần có thể đi cùng nàng một ngày, ta đã thỏa mãn. Ta không tham lam, ta biết nàng đã có người yêu, ta sẽ không làm người thứ ba, ta sẽ chỉ mong nhớ nàng ở phương xa. Hãy đồng ý với ta, được không?

Vệ Mặc Ương cân nhắc trong lòng : quả thật nàng và Tam công chúa cũng từng tán gẫu với nhau, hơn nữa hai nước tương giao, nàng hiểu rằng không nên cự tuyệt. Mặc dù trong lòng nàng không muốn. Vệ Mặc Ương nhàn nhạt cười:

“Công chúa có thể nhớ Họa Lâu, là vinh hạnh của Họa Lâu. Nay Công chúa hạ mình vào phủ, Họa Lâu thật sự sợ hãi. Nếu Công chúa đã mời, Họa Lâu không dám không theo?”

Nghe Vệ Mặc Ương đồng ý, Tam công chúa rất vui mừng. Vệ Mặc Ương nhìn Tam công chúa vui sướng – cũng là một người mắt ngọc mày ngài và khuynh quốc.

Vệ Mặc Ương có nghe nói, Tam công chúa có thể ngang sức với Mẫn Lâu Tiêu Vận, là tài nữ đệ nhất thiên hạ với tài hoa vô song. Vệ Mặc Ương cũng nghe nói, Mẫn Lâu Tiêu Vận một lòng muốn so tài với Tam công chúa một phen, bởi vì nàng khinh thường cái danh Đệ nhất thiên hạ mỹ nữ, nàng muốn cho thế nhân thừa nhận tài hoa của nàng. Tỷ như Tam công chúa Kinh Thủy quốc này với Thập ngũ công chúa Lương Mộng quốc. Thập ngũ công chúa Lương Mộng quốc – đàn cầm diệu thủ, âm thanh tự nhiên vô song.

Vệ Mặc Ương phân phó Trúc Thấm thay xiêm y cho mình để du ngoạn với Tam công chúa.

Vệ Hoa Dương khinh bỉ nhìn muội muội mình mang theo Tam công chúa Kinh Thủy quốc rời đi, vì hắn vẫn cho rằng Mẫn Lâu Tiêu Vận nói vậy do bị áp lực. Ta phải lấy được hổ phù, Vệ Hoa Dương nghĩ. Chỉ có Tướng quân cùng Vệ Họa Lâu biết hổ phù ở đâu, nhưng họ thiên toán vạn toán cũng không biết, Vệ Họa Lâu đã không còn là Vệ Họa Lâu như trước. Vệ Hoa Dương phân phó tùy tùng chuẩn bị xe cho mình, để tiến cung mời Trưởng công chúa, nếu hôm nay nàng thanh nhàn thì mời nàng đi du ngoạn cũng tốt.Vệ Mặc Ương gọi Tam công chúa là Tam lang khi ở bên ngoài, dù gì người ta cũng đang mặc nam trang. Còn Tam công chúa thì gọi Vệ Mặc Ương là Vệ công tử.

Hai công tử phong độ, tuấn mỹ, cầm chiết phiến tiêu sái trên đường. Vệ Mặc Ương là người không thường xuất môn nên cũng không hiểu biết nhiều về Trúc Lâu quốc. May mà Trúc Thấm là một người hoạt bát hiếu động nàng thấy hai người xấu hổ này liền chủ động mở máy hát. Nói phong thổ Trúc Lâu xong, lại nói đến những danh xuyên cổ tháp non nước sơn thủy cho đến phong tục các địa phương và các món ăn.

Tam công chúa vẫn chỉ ở trong cung, chưa từng ăn ngoài phố. Tỷ như đậu hủ, hay phù dung cao, nàng rất tò mò chúng là gì, và cũng hy vọng có thể nếm thử xem có phải ngon hay không. Trúc Thấm là một nha hoàn tinh mắt, nàng thấy được điều Tam công chúa trông mong nên chủ động mang hai người tới phố ăn uống.

Vệ Mặc Ương không ngờ Trúc Lâu có thịt nướng.. Đúng à thịt nướng… Trúc Thấm nói, thịt nướng này là một nhân vật truyện kỳ mấy trăm năm trước phát minh. Là kỳ tài trong giới mỹ thực. Nàng phát minh rất nhiều món ngon, tỷ như cà chua xào trứng. Cà chua ở Trúc Lâu vốn chỉ để nuôi gia cầm, không ngờ nó có thể ăn được. Còn có một loại khoai gì đó, nhưng qua mấy trăm năm chúng đều đã bị trong nước lũ, chỉ còn lại thịt nướng.

Vệ Mặc Ương nghĩ : xem ra mấy trăm năm trước cũng có người xuyên qua giống nàng. Không ngờ Trúc Lâu không chỉ có mình nàng là người xuyên qua.

Tam công chúa đã bị mỹ thực hấp dẫn từ lâu, trong lòng nàng đều là những món ăn, miệng nàng nhai không ngừng. Không thể tin thức ăn ngoài phố ngon như vậy, ngon hơn cả trong cung, Tam công chúa nghĩ. Mấy thứ này chỉ sợ ở Kinh Thủy cũng không thấy nhiều đi. Về sau nhất định phải ra phố ăn mới được.

Nhìn Tam công chúa vui vẻ ăn, Vệ Mặc Ương cũng thoải mái. Nàng cảm thấy Tam công chúa là một người đơn thuần và nàng cũng hiểu Tam công chúa nhất định là một người thiện lương. Nàng không biết vì sao có cảm giác này, nhưng cảm giác đó nó vẫn cứ ở đó.

Trúc Thấm chưa từng giờ thấy con gái nào ăn nhiều như vậy, hơn nữa còn là một công chúa. Trúc Thấm cảm thấy tư tưởng của mình bị đả kích nặng nề, vì nàng luôn nghĩ công chúa phải nên nhã nhặn, và đầy lễ nghi. Con gái ăn nhiều như vậy, Trúc Thấm chưa thấy qua bao giờ, dù là tiểu thư nhà nàng, nhưng khi ăn cũng đều là nhã nhặn. Nàng cũng từng nhìn thấy Trưởng công chúa dùng bữa, cũng là nhã nhặn, mỗi món chỉ dùng một ít. Tam công chúa làm Trúc Thấm đại khai nhãn giới, Tam công chúa là một người bình dị gần gũi. Chí ít vẫn tốt hơn so với Trưởng công chúa. Về chuyện Trưởng công chúa và Vệ Họa Lâu, Trúc Thấm cảm thấy chỉ cần tiểu thư nàng thích thì không có gì là không đúng. Trúc Thấm vẫn xem Vệ Họa Lâu là tấm gương, mọi lời nàng nói đều đúng, từ nhỏ đã vậy, cho tới bây giờ vẫn như thế. Vệ Họa Lâu chính là nơi gởi gắm tinh thần của Trúc Thấm.

Bọn họ ngồi ở một tiểu quán, Tam công chúa ăn ba phần chao. Nghe nói chao này cũng là phát minh của vị kỳ nhân kia. Nhìn chao, Vệ Mặc Ương lại nhớ tới thời đại của mình, trong thoáng chốc, nàng nhìn thấy người người đeo caravat vội vàng đi qua. Trên mặt mỗi người đều là biểu tình vội vàng, nhanh nhanh nện bước. Nhìn lại người nơi này đều là an cư lạc nghiệp, chỉ cảm thấy cuộc sống hiện giờ im lặng bình an không đói bụng chính là tốt nhất. Người nơi này thấy đủ thường nhạc, mà người đô thị lại đuổi theo những hư ảo.

Một chén chao vào bụng, Vệ Mặc Ương Trúc Thấm sợ ngây người. Dạ dày Tam công chúa lớn như vậy? Nãy giờ nàng ấy đã ăn rất nhiều rồi, mà bây giờ còn có thể ăn được cả chén chao lớn? Vệ Mặc Ương thật sự được mở rộng tầm mắt, nàng nghe danh đại vị vương đã lâu, chứ chưa từng gặp qua, hiện giờ mới được diện kiến.

Tam công chúa cũng ngượng ngùng, vì bản tính đã bị lộ. Chỉ là nàng nghĩ, nàng muốn đem bản thân chân thật nhất của mình biểu hiện cho người mà có lẽ cả đời đều không có khả năng có được. Để nàng ấy biết mặt chân thật của mình.

Đối với tâm tư Tam công chúa, Vệ Mặc Ương không có tâm tư suy nghĩ. Nàng chỉ nghĩ hiện giờ Mẫn Lâu Tiêu Vận đang làm gì hoặc đang ở cùng ai. Là hoàng đế hay hoàng hậu. Vệ Mặc Ương không nghĩ Mẫn Lâu Tiêu Vận sẽ đi cùng với Vệ Hoa Dương. Cho tới nay, đối với vị ca ca này, Vệ Mặc Ương cũng không để ý gì nhiều. Nàng chỉ cảm thấy được hắn không xứng làm ca ca. Hắn chỉ là một người ích kỷ. Là một người không đáng để nàng phải suy nghĩ. Vệ Mặc Ương chỉ để ý duy nhất một chuyện ở thế giới này đó là : có thể thoát thân lập mệnh, tự mình nắm vận mệnh của mình trong tay. Vệ Mặc Ương cũng có suy tính riêng ở cái thế giới cần phải có quyền lực này. Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng là lựa chọn tốt nhất của nàng, nếu Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng có suy tính thì nàng cũng có suy tính, hai người xem như có mục đích với nhau.

Nhưng tương lai không phải thứ Vệ Mặc Ương có thể khống chế cũng không phải thứ Mẫn Lâu Tiêu Vận có thể khống chế. Những chuyện trong tương lai, cả Mẫn Lâu Tiêu Vận và Vệ Mặc Ương cũng không lường được sẽ có kết quả như vậy.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here