Tảng Ương Thác – 16. TRÁI TIM MẪN LÂU TIÊU VẬN

0
43

Dạ yến đã được tiến hành một nửa, các đại thần đều giải trí thỏa mãn, hoàng đế cảm thấy đây là lúc Thái tử Kinh Thủy quốc nên lộ diện.

“Lần này Kinh Thủy quốc phái đặc sứ là Thái tử cùng Tam công chúa đến viếng thăm quốc ta, trẫm rất hoan nghênh, hy vọng hai người có vui chơi thỏa thích ở đây những ngày này.”

Thái tử Kinh Thủy quốc nghe hoàng đế nhắc tới mình liền cuống quít đứng lên hành lễ. “Bệ hạ, bổn cung mang Tam hoàng muội vào Trúc Lâu để biểu đạt tình giao hảo trọn đời của hai nước, và cũng vì một chuyện khác.”

Đương nhiên hoàng đế biết mục đích Thái tử đến đây, ông thật sự không hy vọng Thái tử nói ra, mà hy vọng hắn có thể thức thời hiểu được chuyện này căn bản không thể.

Thái tử cũng là một người si tình, mong nhớ nhiều năm vẫn là tự mình đến một chuyến. Nếu lần này làm không làm được thì chàng phải trở về nhận mệnh hoàng đế an bài thành thân với một người chưa từng gặp mặt. Thái tử ẩn ẩn đưa tình nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận, nhưng Mẫn Lâu Tiêu Vận chưa từng nhìn Thái tử, mà Thái tử như không biết vẫn thâm tình nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận.

“Mấy năm trước bản cung đến Trúc Lâu quốc từng ái mộ một người. Lúc ấy người đó không đáp ứng bản cung. Sau khi hồi cung, bản cung vẽ thật nhiều tranh về nàng để giải mối tương tư. Vài năm gần đây bản cung thấy nỗi tưởng niệm càng sâu, bản cung càng ái mộ nàng hơn. Hiện giờ bản cung đến đây để hy vọng cầu thân với nàng một lần nữa, hy vọng nàng có thể đáp ứng tình yêu của ta.” Thái tử vừa nói vừa nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận, thậm chí lê bước tới dưới đài, nhìn hoàng đế bên cạnh Mẫn Lâu Tiêu Vận.

Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng phục hồi tinh thần lại, quả thật, Thái tử Kinh Thủy quốc này từng cầu thân với nàng, khi đó nàng lấy lý do còn nhỏ không muốn rời xa gia hương nên từ chối. Hiện giờ Thái tử Kinh Thủy quốc quay lại, cầu thân tại đây, nàng lại mất đi lý do cự tuyệt. Dù sao cũng là Thái tử một quốc gia, nếu thẳng thừng cự tuyệt vậy sẽ ảnh hưởng tới mối quan hệ hai nước. Nàng không muốn gả cho vị Thái tử này, tuy Thái tử cũng anh tuấn tiêu sái, nhưng trong lòng nàng quả thật không có cảm giác.

Vệ Mặc Ương ở bàn bên cạnh nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận cùng Thái tử Kinh Thủy quốc, và nàng cũng đã biết cái cô nàng nói chuyện với mình khi nãy là Tam công chúa Kinh Thủy quốc. Vệ Mặc Ương nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận, muốn biết Mẫn Lâu Tiêu Vận sẽ cự tuyệt như thế nào.

“Nàng là người đã làm tâm hồn ta thao thức, hiện giờ ta lấy hết dũng khí cầu thân một lần nữa. Bản cung – Thái tử Kinh Thủy quốc trịnh trọng xin cầu thân với Trưởng công chúa Mẫn Lâu Tiêu Vận của Trúc Lâu quốc. Ta rất yêu nàng, Công chúa điện hạ, hy vọng nàng có thể thành toàn phần tình yêu này của ta.”

Thái tử thâm tình nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận. Mà dưới này, các nữ nhi của các đại thần bắt đầu khóc thút thít : Thật là trọng tình. Thái tử Kinh Thủy quốc si tình quá công chúa của chúng ta thật hạnh phúc. Thậm chí có người muốn Trưởng công chúa nhanh đồng ý đi, chứ không nghĩ Trưởng công chúa có thích người ta hay không.

Vệ Mặc Ương nắm chặt chén ngọc lưu ly trong tay mà không thấy đau, nàng đang nhìn chằm chằm người trên đài – nữ tử phong tình vạn chủng đó. Vệ Mặc Ương biết đây là lúc Mẫn Lâu Tiêu Vận cần nàng nàng biết đây là lúc nàng nên biểu hiện. Mẫn Lâu Tiêu Vận vốn nhờ nàng đều là vì không cho Thái tử Kinh Thủy quốc cầu thân. Mà nàng lại chậm chạp bất động. Nàng cảm thấy mình như bị định thân, nàng không biết mình muốn nghe được cái gì, hay cự tuyệt cái gì, trong lòng ẩn ẩn có giọng nói buộc nàng phải đợi từ từ.Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn Vệ Mặc Ương lạnh lùng, nàng lo lắng nhìn xung quanh, nàng không biết nên nói sao cũng không biết nên cự tuyệt như thế nào. Trong tiềm thức, nàng hy vọng Vệ Mặc Ương ra thay mình cự tuyệt chuyện này, nhưng lý trí nàng cho biết Vệ Mặc Ương không có quyền lợi này.

Hoàng hậu cùng hoàng đế nhìn lẫn nhau rồi nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận, cả hai người đều không tính mở miệng.

“Bệ hạ, thần nữ Vệ Mặc Ương có chuyện muốn nói.”

Chung quy vẫn là Vệ Mặc Ương đợi không nổi. Nàng thật sự sợ hãi hoàng đế đáp ứng thỉnh cầu Thái tử Kinh Thủy quốc và cũng sợ Mẫn Lâu Tiêu Vận sẽ đáp ứng. Nàng không biết vì sao lại sợ, nhưng nàng lại biết nàng không thể để cho chuyện này phát sinh. Nàng tự an ủi mình rằng : bởi vì đã đáp ứng với Mẫn Lâu Tiêu Vận, không để nàng phải gả cho Thái tử Kinh Thủy quốc. Và cũng là vì Vệ Hoa Dương. Không phải nói Vệ Hoa Dương chính là Phò mã của Mẫn Lâu Tiêu Vận sao? Thật ra thì nàng cảm thấy trên đời này không có người nào có thể xứng với Mẫn Lâu Tiêu Vận. Nàng cũng không biết người đó trông như thế nào mới có thể xứng với Mẫn Lâu Tiêu Vận. Và vị Thái tử trước mắt đúng thực không xứng với. Vệ Mặc Ương cảm thấy mình thân là bạn tốt của Mẫn Lâu Tiêu Vận, nhất định nàng sẽ tìm được nhân duyên tốt cho bạn mình. Một công tử thế giai nào đó có thể cầm sắt cùng minh, ân ái có thêm.

Hoàng đế gật đầu ý bảo Vệ Mặc Ương nói.

“Thần nữ nghe nói Kinh Thủy quốc có thể kết hôn đồng tính, thần nữ cảm thấy điều Kinh Thủy quốc làm là ứng với dân ý, thuận dân tâm. Những người hữu tình trên đời này theo lý là sẽ thành thân. Nhưng hôm nay thấy quốc ta lại bị thế tục ràng buộc những người hữu tình, khiến họ không thể không chia lìa chịu đựng khổ tương tư. Có bao nhiêu người hữu tình không chịu nổi khổ tương tư ôm hận mà chết? Thái tử Kinh Thủy quốc cố nhiên tình thâm ý nặng, nhưng thần nữ cảm thấy, một quyết định trọng đại mang tầm vóc quốc gia, Thái tử Kinh Thủy quốc cũng nên hỏi Công chúa điện hạ có cùng tâm trạng với Thái tử hay không mới phải.”

Thái tử Kinh Thủy quốc không ngờ nửa đường xuất hiện Trình Giảo Kim, nhưng cũng hiểu Vệ Mặc Ương nói đúng. Kinh Thủy quốc là quốc gia thuận dân tâm thông dân ý, Vệ Mặc Ương nói không sai. Thái tử Kinh Thủy quốc nhìn Vệ Mặc Ương cười, lại trịnh trọng nói với Mẫn Lâu Tiêu Vận.

“Trưởng công chúa, ta ngưỡng mộ Công chúa từ lâu, tình thâm ý thiết, không biết Công chúa có thể nhận phần tình nghĩa này của ta hay không? Và nàng cũng có cảm giác giống ta hay không?”

Mẫn Lâu Tiêu Vận âm thầm giơ ngón cái cho bài phát biểu của Vệ Mặc Ương. Người này thật tinh quái, quả nhiên thông minh. Mẫn Lâu Tiêu Vận âm thầm quyết định phải nhanh thu người vào tay mình, không để nàng đi ra gây tai họa với người khác. Mẫn Lâu Tiêu Vận khó xử nhìn Thái tử, vẻ mặt xin lỗi nói với Thái tử:

“Thái tử hiền đức, Vận đã nghe danh từ lâu. Nhưng Vận chỉ xem Thái tử như bằng hữu. Vận cảm thấy mình thật có lỗi, hy vọng Thái tử chớ buồn. Vận tin rằng Thái tử có thể tìm được một nửa của mình.”

Mẫn Lâu Tiêu Vận cự tuyệt, Thái tử thất vọng. Trúc Lâu quốc tốt xấu gì cũng là đại quốc, nó cũng không phải là nơi mình có thể bắt buộc là bắt buộc. Cảm tình, quả nhiên vẫn cần lưỡng tình tương duyệt. Nhưng hắn không cam lòng, không cam lòng hạng người gì có thể có được trái tim Mẫn Lâu Tiêu Vận.

“Bản cung hiểu ta vô duyên với Công chúa, tuy rất thất vọng, nhưng bản cung cũng hiểu dưa hái xanh không ngọt. Bản cung hiếu kỳ muốn biết ai là người Công chúa để ý? Ai làm cho Công chúa cự tuyệt tình yêu của bản cung?” Nếu chết cũng phải biết lý do chết, nếu thua cũng phải rõ biết đối thủ là ai.

Mẫn Lâu Tiêu Vận không ngờ Thái tử sẽ hỏi vấn đề này, nàng ngây ngẩn cả người. Trong nháy mắt nàng nghĩ đến Vệ Mặc Ương, nhưng lại lắc đầu cảm thấy có lẽ mình đã bị thôi miên. Nhân tiện nhắc nhở bản thân : phải gả cho Vệ Mặc Ương ngay khi có thể. Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn xung quanh. Vệ Hoa Dương thâm tình nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận. Vệ Hoa Dương biết cuối cùng Mẫn Lâu Tiêu Vận sẽ chọn mình, mặc kệ thật hay giả, chỉ có hắn mới xứng với Mẫn Lâu Tiêu Vận. Trong đầu Mẫn Lâu Tiêu Vận chợt lóe cái tên Vệ Hoa Dương, nhưng lý trí mách bảo không được nói ra. Nàng có cảm giác phản bội Vệ Mặc Ương nếu nói tên Vệ Hoa Dương. Quả thật nàng cũng có hảo cảm với Vệ Hoa Dương và nàng cũng hiểu Vệ Hoa Dương là người ưu tú nhất Trúc Lâu quốc. Nhưng hảo cảm là hảo cảm, không phải tình yêu.

“Quả thật Vận có ý trung nhân. Người đó cũng có ở đây. Chỉ là Vận không dám nói ra.”

Thái tử nhìn xung quanh, đem ánh mắt hướng về phía Vệ Hoa Dương. Toàn điện chỉ sợ cũng chỉ có Vệ Hoa Dương mới có bản lãnh này đi. Thái tử biết Vệ Hoa Dương là Đại công tử Chấn quốc tướng quân.

Mọi ánh mắt đều hướng về Vệ Hoa Dương. Vệ Hoa Dương dào dạt đắc ý. Vệ Mặc Ương không thần sắc nhìn Vệ Hoa Dương. Vệ Hoa Dương ôn hòa nhìn Vệ Mặc Ương, lại quay đầu tiếp tục nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận.

Mẫn Lâu Tiêu Vận thấp giọng cười: “Người trong lòng bổn cung.. là.. người…vừa mới…. cùng… bổn cung…. cầm tiêu hợp tấu….. Vệ…. tiểu thư….”

Như bị oanh tạc, toàn điện kinh ngạc nhìn Vệ Mặc Ương và Mẫn Lâu Tiêu Vận. Vệ Hoa Dương âm trầm nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận, rồi lại thay vẻ mặt khiêm tốn ôn nhu như chuyện này không quan hệ gì với mình.

Vệ Mặc Ương chỉ cảm thấy đầu óc mình lỗi nhịp. Mẫn Lâu Tiêu Vận lại vui đùa cái gì? Nàng muốn biến mình thành tiêu điểm cho mọi người chỉ trích?

Vệ Mặc Ương kinh ngạc nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận, mà Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng thoải mái mặc cho người ta nhìn.

Còn Tam công chúa thì kinh ngạc cùng không thể tin nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận và Vệ Mặc Ương.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here