Tảng Ương Thác – 15. PHƯỢNG CẦU HOÀNG

0
42

Vệ Mặc Ương không rõ người này rốt cuộc là ai, nhưng thấy nàng ăn vận đẹp đẽ quý giá, hơn nữa phong cách quần áo hơi khác Trúc Lâu quốc, Vệ Mặc Ương đoán rằng cô gái này đến từ Kinh Thủy quốc. Cái không rõ chính là, cô gái này gọi nàng làm gì?

“Vị tiểu thư này, cô còn nhớ ta không?” Tam công chúa kích động, suýt nói lắp.

Ai cũng có thể nhìn ra Tam công chúa kích động cùng vui sướng, Mẫn Lâu Tiêu Vận khẳng định cũng thấy. Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn chằm chằm bên Vệ Mặc Ương, không phát hiện mình sắp bóp nát chén ngọc lưu ly trong tay.

Vệ Mặc Ương cẩn thận tự hỏi một chút, cô gái này quả thật có hơi quen, nhưng Vệ Mặc Ương có thể khẳng định mình thật sự chưa từng gặp qua người này. Vệ Mặc Ương lắc đầu, tỏ vẻ một chút ấn tượng mình cũng không có.

Tam công chúa thất vọng cúi đầu, bỗng nhiên lại ngẩng đầu lên hưng phấn nhìn Vệ Mặc Ương. Đúng rồi, sao lại quên, lúc đó mình mặc nam trang, sao nàng có thể nhận ra. Đều do mình quá cao hứng, một lòng muốn ôn chuyện với nàng, quên mất thân phận khác nhau. Tam công chúa cúi đầu nói bên tai Vệ Mặc Ương:

“Tiểu thư còn nhớ Nhạc Phúc Lâu chứ? Tam lang vẫn luôn nhớ tiểu thư đó.”

Hơi thở ấm áp và ngữ điệu ôn nhu, Vệ Mặc Ương bừng tỉnh đại ngộ, thì ra nàng là Tam Lang công tử ngày đó. Trách không được nhìn quen. Vệ Mặc Ương nhẹ nhàng gật đầu tỏ vẻ đã nhớ ra. Nhưng cũng không có tâm tư ôn chuyện. Vệ Mặc Ương chỉ nghĩ về mục đích của Kinh Thủy quốc đến đây là gì. Nếu chỉ là cầu thân Trưởng công chúa thì trận thế nhất định sẽ không mang theo cảm giác thị uy. Xem ra Kinh Thủy quốc đến còn có mục đích khác. Cầu thân là một chuyện, đến xem quốc gia mình cường đại lại là một chuyện đi.

Vệ Mặc Ương chỉ là đơn thuần nghĩ về chuyện này, mà Mẫn Lâu Tiêu Vận lại nhìn thấy chính là Vệ Mặc Ương cùng Tam công chúa tiếp xúc riêng, thỏ thẻ thì thầm với nhau. Hóa ra là do khi Vệ Mặc Ương cúi đầu tự hỏi, thì Tam công chúa đã ngồi ở bên cạnh Vệ Mặc Ương, nhìn Vệ Mặc Ương.

Đa số đều biết thân phận Tam công chúa, đều ám muội nhìn Tướng quân. Tướng quân cũng là suy nghĩ sâu xa nhìn Tam công chúa và con gái nhà mình. Cả Vệ Hoa Dương cũng là vẻ mặt không rõ mà nhìn. Nhưng dư quang của hắn nằm trên Mẫn Lâu Tiêu Vận nhiều hơn, và từng phản ứng của nàng hắn đều biết. Hai tay Vệ Hoa Dương nắm thật chặc, âm trầm nhìn muội muội của mình cùng Tam công chúa.

Vệ Hoa Dương lạnh lùng cười, đứng dậy nói với hoàng đế: “Bệ hạ, hôm nay Thái tử và Tam công chúa Kinh Thủy quốc giá lâm quốc ta, chứng minh hai nước giao hảo, muội muội thần Vệ Họa Lâu, đã chuẩn bị tốt một tiết mục muốn lúc này hiến cho bệ hạ cùng Thái tử điện hạ.”

Vệ Mặc Ương nghe Vệ Hoa Dương nói, lạnh lùng nhìn Vệ Hoa Dương. Tam công chúa nghe nói Vệ Mặc Ương có tiết mục muốn kính dâng thì suy nghĩ đó là tiết mục gì.

Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng khó hiểu nhìn Vệ Mặc Ương, sao nàng không biết Vệ Mặc Ương có tiết mục muốn dâng? Rốt cuộc Vệ Họa Lâu còn giấu mình cái gì? Quen biết Tam công chúa Kinh Thủy quốc khi nào? Trong lòng Mẫn Lâu Tiêu Vận phải nén giận.Vệ Mặc Ương thản nhiên cười, ca ca nàng muốn nàng xấu mặt đây, nhưng nàng sẽ không để ca ca như nguyện. Nếu là Vệ Họa Lâu lúc trước thật đúng là sẽ bị khó xử. Đáng tiếc hiện giờ chính là Vệ Mặc Ương, không phải người dễ bị lừa – Vệ Họa Lâu. Vệ Mặc Ương vốn khuynh quốc khuynh thành, bức tranh trên bạch y của Vệ Mặc Ương lại làm tăng thêm vẻ mềm mại đáng yêu… Vệ Mặc Ương nhẹ nhàng thi lể với hoàng đế, hoàng đế miễn lễ, nàng nói:

“Bệ hạ, quả thật thần nữ có chuẩn bị. Chỉ là màn này phải cùng Trưởng công chúa hiệp lực mới có thể hoàn thành. Không biết Trưởng công chúa có bằng lòng giúp thần nữ hoàn thành hay không?”

Vệ Mặc Ương ôn nhu nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận. Mẫn Lâu Tiêu Vận bị ánh mắt ôn nhu ẩn tình của Vệ Mặc Ương làm mềm lòng, quên mất mình vừa giận dỗi.

Mẫn Lâu Tiêu Vận thẹn thùng gật đầu, mọi hành động của hai người đã sớm nằm trong mắt hoàng hậu, hoàng hậu như có điều suy nghĩ nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận cùng Vệ Mặc Ương thật sâu hít một hơi.

Vệ Mặc Ương phân phó cung nữ lấy cầm và tiêu đến. May mắn Trúc Lâu quốc cũng có ‘Phượng cầu hoàng’. Vốn ‘Phượng cầu coàng’ không phải là cầm khúc, nhưng Vệ Mặc Ương cải biến một chút thành cầm tiêu kết hợp, giống như tiếu ngạo giang hồ, chỉ cải biến một chút là có thể. Mà cầm khúc không có thì cải biên làm gì, bất quá là tăng thêm một ít tiếng tiêu ở trên cầm khúc mà thôi.

Mẫn Lâu Tiêu Vận từ từ đi bên cạnh cầm, đặt tay lên dây. Đây là cầm tốt. Trong tay Vệ Mặc Ương cũng là loại tiêu tốt nhất. Tiêu và cầm còn có cách nói khác đấy.

Tiếng đàn vang lên, Mẫn Lâu Tiêu Vận khẽ mở chu thần:

Một mỹ nhân, gặp rồi không quên.

Một ngày không thấy, nhớ đến cuồng.

Phượng phi tứ phương đi tìm hoàng.

Tiếc rằng nàng không ở đông tường.

Tương cầm thổ lộ, viết tâm sự.

Từng ngày, an ủi tôi bàng hoàng.

Nguyện ngôn phối đức, cùng nắm tay.

Bất phi cùng nàng, khiến tôi vong.

Vệ Mặc Ương thổi tiêu, ngẫu nhiên ẩn tình nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận đánh đàn. Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng thâm tình nhìn Vệ Mặc Ương. Vệ Mặc Ương buông tiêu khẽ mở chu thần:

Phượng hề, phượng hề quy cố hương,

Ngao du tứ hải cầu kỳ hoàng,

Thời vị ngộ hề vô sở tương,

Hà ngộ kim tịch đăng tư đường.

Hữu diệm thục nữ tại khuê phường,

Thất nhĩ nhân hà sầu ngã trường.

Hà duyên giao cảnh vi uyên ương

Tương hiệt cương hề cộng cao tường.

Tiếng đàn tao nhã tăng lên, tiếng tiêu nhu hòa ôn lương, cầm tiêu phối hợp có thể nói là ông trời tác hợp. Mà hai người này tương tác khiến cho người ta cảm thấy đây là một đôi hữu tình… Ánh mắt ám muội kia thật sâu tình ý làm cho hết thảy người ở đây động tâm. Tam công chúa đã sớm bị tiếng tiêu mê hoặc. Thái tử Kinh Thủy quốc cũng bị dáng vẻ Trưởng công chúa mê hoặc đến không biết đông tây nam bắc.

‘Phượng cầu hoàng’ đã xong, nhưng các đại thần vẫn chưa hồi thần. Khi trở về với thực tại, ai cũng cảm thấy giống như hồi còn trẻ trộm ước với người trong lòng. Rất nhiều các đại thần đều muốn phu nhân của mình nghe được khúc ‘Phượng cầu hoàng’ này các đại thần đều nhớ về lúc mình và thể tử của mình từng đi qua những đoạn ngày tháng nghèo khổ, bất ly bất khí. Rồi nghĩ lại hiện giờ mình quan to lộc hậu liền không nhìn phu nhân của mình nữa, tất cả đều âm thầm quyết định về sau phải đối đãi tốt với phu nhân của mình mới được.

Vệ Mặc Ương biểu diễn lần này lại tạo nên tình lễ cao thượng gương mẫu cho các đại thần đối với cám bã chi thê bất ly bất khí của mình. Hoàng đế đi đầu đánh giá cao màn biểu diễn của Mẫn Lâu Tiêu Vận và Vệ Mặc Ương.

“Có nghe qua Vệ tiểu thư cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông, quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy. Tiểu thư không chỉ đẹp, tài tình lại tốt, trẫm thật vui mừng. Nữ nhi Trúc Lâu quốc ta không thua gì đấng mày râu cả.” Hoàng đế mặt mũi hiền lành nói với Vệ Mặc Ương.

Vệ Mặc Ương cuống quít nói: “Thần nữ chỉ có chút tài mọn, Trưởng công chúa mới chân chính không thua đấng mày râu. Thần nữ rất ngưỡng mộ Trưởng công chúa, hy vọng có thể thảo luận cầm khúc với công chúa vào một ngày nào đó.”

Mẫn Lâu Tiêu Vận trộm lôi kéo tay Vệ Mặc Ương, Mẫn Lâu Tiêu Vận biết đây là thời cơ tốt để xin cơ hội có thể tùy thời tiến cung. Hoàng đế cũng hiểu. Hoàng hậu nhìn thì hai người, vẻ mặt không rõ. Còn Vệ Hoa Dương thì quỷ dị nhìn Vệ Mặc Ương cùng Mẫn Lâu Tiêu Vận, nhưng trong mắt người khác thì Vệ Hoa Dương vẫn là vẻ mặt khiêm tốn.

Rất nhiều đại thần nhìn xem con gái mình rồi nhìn con gái Tướng quân, đều âm thầm hâm mộ đều trộm thở dài con nhà mình không vĩ đại bằng con nhà người ta. Càng so càng tức chết người.

Đương nhiên hoàng đế hiểu được ý Vệ Mặc Ương, ngẫm lại hoàng nữ của mình có thể qua lại với tiểu thư quân gia để củng cố ngôi vị cũng tốt. Dĩ nhiên hoàng vui vẻ chấp thuận. Nhưng khi hoàng đế muốn nói, hoàng hậu ở phía sau lại mở miệng:

“Bệ hạ, Tam hoàng tử từng ầm ĩ đòi học thổi tiêu với thần thiếp, thần thiếp thấy Vệ tiểu thư thổi tiêu tốt như vậy liền nghĩ tới yêu cầu của Tam hoàng tử, không bằng để Tam hoàng tử bái Vệ tiểu thư làm sư, học hỏi bản lĩnh thổi tiêu của tiểu thư?”

Không ai ngờ hoàng hậu thế sẽ mở miệng. Vệ Mặc Ương cũng khó hiểu nhìn hoàng hậu Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng vậy, khó hiểu nhìn mẫu hậu mình. Nàng không hiểu tại sao mẫu hậu lại làm vậy, quả thật Tam đệ nàng từng muốn học thổi tiêu, nhưng đó chuyện rất lâu trước kia.

Có lẽ người khác không rõ, nhưng Vệ Hoa Dương thì khác. Vệ Hoa Dương hành lễ nói với hoàng đế: “Bệ hạ, tiếng tiêu của thần muội do Ngụy Tiêu Tử truyền thụ lại, tuy tiếng tiêu của thần muội không dám nói số một, nhưng tuyệt đối là số hai. Nếu có thể đủ phúc phần dạy Tam hoàng tử, vậy cũng là vinh hạnh của Vệ gia.”

Hoàng đế nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận cùng Vệ Mặc Ương dưới dài, Vệ Mặc Ương bình tĩnh mà Mẫn Lâu Tiêu Vận còn lại là vẻ mặt không đồng ý. Mẫn Lâu Tiêu Vận không đồng ý, hoàng đế thấy hoàng đế suy nghĩ một lát liền hiểu được ý hoàng hậu : chỉ sợ hoàng hậu cũng đã nhìn ra gì đó. Hoàng đế âm thầm hít một hơi, nhìn hoàng nữ của mình, sau đó nói với Vệ Mặc Ương:

“Nếu hoàng hậu đã mở miệng, trẫm là phu quân sao có thể bác bỏ. Hơn nữa trẫm cũng hiểu tiếng tiêu Vệ tiểu thư quả thật vô song trên đời, nếu dạy cho Tam hoàng tử, đó cũng là Tam hoàng tử có phúc. Một khi đã như vậy, chuyện này quyết định thế đi.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here