Tảng Ương Thác – 12. CHỊU CƯỚI

0
59

12. CHỊU CƯỚI

Mẫn Lâu Tiêu Vận không biết Vệ Mặc Ương sẽ tiến cung, đến khi biết được thì Vệ Mặc Ương đã đến tẩm cung của nàng.

Trong lòng Mẫn Lâu Tiêu Vận kích động, vui sướng. Vệ Mặc Ương lại lạnh như băng. Mẫn Lâu Tiêu Vận nói thầm, vì sao ánh mắt nàng ấy muốn giết người vậy?

Mẫn Lâu Tiêu Vận muốn nắm tay Vệ Mặc Ương, Vệ Mặc Ương né tránh. Vệ Mặc Ương xoay người không nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận. Mẫn Lâu Tiêu Vận không biết làm sao, nhưng cũng biết là có liên quan đến chuyện hôm nay.

Mẫn Lâu Tiêu Vận thất vọng. Nàng nghĩ mình truyền ra? Mẫn Lâu Tiêu Vận thấp giọng cười khổ:

“Lâu cho là chuyện này Vận truyền ra? Nó có ảnh hưởng đến danh dự của Vận, Lâu thật sự nghĩ Vận như vậy? Vận đã nghĩ cùng Lâu tâm ý tương thông rồi, thì ra chỉ là Vận nhất sương tình nguyện. Lâu đã cho là như thế thì còn tới đây làm gì? Xem cười nhạo Vận? Đường đường Trưởng công chúa Trúc Lâu quốc bị hủy trong sạch, còn bị người hủy trong sạch đến khởi binh vấn tội đấy…”

Âm thanh Mẫn Lâu Tiêu Vận chua sót cùng bi thương vì không được tín nhiệm.

Vệ Mặc Ương nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận, vì sao có thể cảm giác được đau thương của Mẫn Lâu Tiêu Vận. Nàng tức giận đến choáng váng à? Chuyện này bắt một nữ nhân trong sạch chấp nhận thì sao có thể? Nhưng nàng lại cảm thấy đây là một âm mưu, một âm mưu dẫn nàng chui vào l*ng.

Mẫn Lâu Tiêu Vận luôn cẩn thận Vệ Mặc Ương hô hấp. Vệ Mặc Ương hô hấp bình tĩnh không hề phập phồng. Nàng không biết tiếp theo Vệ Mặc Ương sẽ làm gì, cũng không biết kế tiếp nên ứng đối như thế nào.

“Ngày đó ta tự sát không phải vì ngài muốn lấy ta ư? Hiện giờ ngài tiếp cận ta vẫn vì nguyên nhân như vậy?”

Vệ Mặc Ương nghi hoặc hỏi. Ngày đó Vệ Họa Lâu đã nói mọi chuyện cho nàng, công tử tuấn tú làm nàng động tâm chỉ là hư ảo. Nàng muốn vì Vệ Họa Lâu hỏi, cũng vì chính nàng mà hỏi.

Mẫn Lâu Tiêu Vận không biết nên trả lời như thế nào, trong lòng nàng hiện tại cũng không biết nghĩ như thế nào. Mẫn Lâu Tiêu Vận nghĩ một lát, mới nói:

“Ngày đó tìm Vệ tiểu thư thành thân là bất đắc dĩ. Tuy bổn cung thân là Trưởng công chúa vinh hoa phú quý vô tận, nhưng thiên gia bất đắc dĩ nàng có hiểu được không? Lúc đó thực hiện có chút vội vàng, nhưng cũng do nghe nói Vệ tiểu thư nổi danh, nghĩ tiểu thư thấu tình đạt lý nên có thể hiểu được. Lúc ấy Thái tử Kinh Thủy quốc cầu hôn, phụ hoàng không muốn đưa bổn cung đến dị quốc, lại không muốn bổn cung vội vàng thành thân. Bổn cung nghe nói Kinh Thủy quốc có hôn sự đồng giới, mà thế gian này có nữ nhân xứng với bổn cung rất ít. Bổn cung và tiểu thư đều tam mỹ kinh thành, nàng hoàn toàn xứng với bổn cung. Còn Mộ Dung Sơ, cũng đã thành thân, cho nên chỉ còn lại Vệ tiểu thư chưa thành thân phù hợp với điều kiện của bổn cung. Ngày ấy gọi Vệ công tử vào cung, bổn cung nghĩ Vệ tiểu thư phong hoa tuyệt đại có phải như Vệ công tử nói linh động đáng yêu hay không. Cho nên bổn cung mới có thể mất đi tự chủ, vội vàng muốn gặp nàng một lần. Mà bổn cung lại quên rằng nàng có nguyện hay không. Hoàn hảo nàng bình an vô sự, nếu có việc gì, bổn cung cũng không biết nói sao với tướng quân. Tướng quân chiến công vô số, dân chúng Trúc Lâu quốc kính yêu, nếu bởi vì sai lầm của bổn cung mà mất đi tướng quân cùng tiểu thư, bổn cung sẽ tự trách cả đời.”Nghe Mẫn Lâu Tiêu Vận nói, Vệ Mặc Ương không biết nên đáp thế nào.

Vệ Mặc Ương biết mình hiểu lầm Mẫn Lâu Tiêu Vận. Nguyên tưởng rằng có chuyện gì không thể để ai biết, thì ra cũng chỉ như tiểu thuyết nói là bất đắc dĩ. Nàng là người lạnh lùng, nên nàng sẽ không ầm ĩ với bất kì ai. Huống chi đây còn là Trưởng công chúa dưới một người trên vạn người. Vệ Mặc Ương lẳng lặng hít một hơi, đi qua kéo tay Mẫn Lâu Tiêu Vận. Mẫn Lâu Tiêu Vận giãy dụa, muốn giãy ra. Vệ Mặc Ương không để Mẫn Lâu Tiêu Vận giãy ra.

Mẫn Lâu Tiêu Vận vẫn không để ý tới Vệ Mặc Ương, nàng cảm thấy bị hiểu lầm, trong tiềm thức nàng luôn cảm thấy ai cũng có thể hoài nghi nàng, nhưng duy độc Vệ Mặc Ương thì không nên.

Vệ Mặc Ương nhìn ai kia đang giận dỗi, bỗng nhiên cảm thấy thật đáng yêu. Ở trong mắt Vệ Mặc Ương, Mẫn Lâu Tiêu Vận quyến rũ, kiêu ngạo, kiều mỵ nhưng không hề đáng yêu. Hiện giờ nàng ấy vậy mà lại biến thành bộ dáng tiểu nữ nhân đáng yêu. Vệ Mặc Ương cảm thấy trong lòng mềm mại hẳn. Nàng đã đưa Mẫn Lâu Tiêu Vận vào hàng bạn bè đầu tiên ở thế giới này, có thể nói là bạn bè tốt, tỷ như khuê mật linh tinh gì đó.

Vệ Mặc Ương nghĩ, Mẫn Lâu Tiêu Vận chắc là khuê mật của mình đi. Vệ Mặc Ương vốn lạnh lòng nay mềm mại, nàng đã nhận định Mẫn Lâu Tiêu Vận chính là bạn tốt của mình. Nhận lỗi với bạn thì có gì phải ngượng ngùng nữa.

“Xin lỗi, ta không nên hoài nghi nàng. Về sau, sẽ không bao giờ như vậy nữa.”

Vệ Mặc Ương không biết tiếng nói của mình có bao nhiêu sủng nịch có bao nhiêu ôn nhu.

Nghe được giải thích, cảm giác được bên tai ấm áp, Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng tha thứ Vệ Mặc Ương. Mẫn Lâu Tiêu Vận xoay người lại,

“Nàng đã nhận sai, ta tha thứ cho nàng.”

Mẫn Lâu Tiêu Vận tựa đầu vào vai Vệ Mặc Ương, không hề cảm thấy động tác của mình quá mức thân mật mà chỉ thấy đấy là đương nhiên.

Vệ Mặc Ương thấp giọng nói bên tai Mẫn Lâu Tiêu Vận:

“Chuyện ta đã làm, ta sẽ chịu trách nhiệm. Nếu nàng vẫn muốn vậy, ta sẽ nhờ phụ thân cầu hôn với bệ hạ.”

Mẫn Lâu Tiêu Vận ngơ ngẩn, cảm thấy vô hạn vui sướng, nàng cũng không biết nên biểu đạt vui sướng đó như thế nào. Nàng nghĩ chuyện nàng cần làm có phải có đường sống rồi hay không, hơn nữa còn dễ dàng làm người đồng ý chuyện nàng từng cảm thấy rất hoang đường.

Mẫn Lâu Tiêu Vận kinh hỉ làm Vệ Mặc Ương cũng vui. Có thể giúp bạn tốt cũng là chuyện thân là bạn phải làm. Tuy rằng chuyện này cho tới bây giờ nàng cũng cảm thấy khá là hoang đường. Nhưng nếu có thể giúp được Mẫn Lâu Tiêu Vận thoát cửa ải khó khăn đó cũng không có gì to tát. Hơn nữa ở đây nàng cũng không có đại thụ, hiện giờ có thể kết giao một chút về sau dựa vào cũng tốt.

Hai người ở bên trong vui sướng thương lượng mà không thấy có thân ảnh bên ngoài lặng lẽ rời đi. Gương mặt đó âm trầm, còn có ánh mắt tối tăm, ai nhìn cũng cảm thấy lạnh lẽo.

Vệ Mặc Ương đã giải quyết xong chuyện khó khăn nhất, nhưng không biết nên nói với cha nàng như thế nào. Chuyện mình giúp Trưởng công chúa, không biết phụ thân có chịu hay không. Nàng nghĩ.

Vệ Hoa Dương nặng nề hồi phủ. Vãn Quy tướng quân luôn tại quý phủ chờ nữ nhi trở về, nhưng mà lại thấy Vệ Hoa Dương âm lãnh làm ông run sợ. Con cái kiểu gì sao quỷ dị như vậy? Vãn Quy tướng quân lo lắng Vệ Hoa Dương sẽ làm ra chuyện thương thiên hại lí gì đó.

Vệ Mặc Ương trở lại đại sảnh mới biết phụ thân đợi đã lâu, Vệ Mặc Ương thản nhiên cười với ngài, giải thích do mệt mỏi, ngày mai nói sau. Thật ra nàng không biết nên nói chuyện này như thế nào cho phụ thân mà thôi. Chuyện khó có thể mở miệng, mà cũng khó nói. Dù sao những chuyện như thế này các bậc cha mẹ đều cảm thấy rất khó chấp nhận. Nhưng mà chuyện đã xảy ra, phải có cách giải quyết mới phải. Cho nên Vệ Mặc Ương cảm thấy nên nói rõ với phụ thân.

Sáng sớm hôm sau, Vệ Mặc Ương đến đại sảnh chờ phụ thân.

Hôm nay Vãn Quy tướng quân không cần phải vào triều sớm. Nhìn nữ nhi đến sớm chờ mình ông hiểu nàng có chuyện muốn nói.

“Phụ thân, hôm qua nữ nhi đã đồng ý làm Phò mã Trưởng công chúa.”

Một tin như sét đánh dao động Vãn Quy, vẻ mặt ông không tin cùng vô cùng đau đớn, ông luôn cảm thấy Trưởng công chúa tuyệt đối không phải trông như vẻ ngoài. Hoàng gia không có ai đơn thuần.

“Họa Lâu, sao con có thể đồng ý làm chuyện hoang đường này, phụ thân bảo vệ con thế nào đây?”

“Phụ thân, không sao, tâm ý con đã quyết. Trưởng công chúa cần người giúp nàng ngăn trở Thái tử Kinh Thủy quốc cầu thân, mặc kệ là nam hay nữ, nữ nhi may mắn được Trưởng công chúa chọn cũng là vinh hạnh của con. Huống hồ con cũng không có ý trung nhân. Hiện giờ con cũng đã đến tuổi đó, chuyện giúp Trưởng công chúa không chỉ giúp mỗi mình nàng, mà cũng giúp con. Chẳng lẽ phụ thân nhẫn tâm nhìn con gả cho người chưa từng gặp qua cũng chưa từng hiểu biết sống chung cả đời? Con không làm được điều đó. Cho nên xin phụ thân đừng làm khó con, con quyết định rồi.”

Nhìn nữ nhi kiên định, Vãn Quy tướng quân là người rất yêu thương con gái, dù có lo lắng nhưng cũng không nói gì nữa. Ai bảo phu nhân ông qua đời sớm làm chi, tâm tư nữ nhi một đại lão thô cằn như ông không thể hiểu được. Vãn Quy tướng quân hoài niệm một chút về những ngày tháng còn phu nhân, cũng hoài niệm những ngày cùng phu nhân ra Bắc vào Nam.

Tính tình nó giống phu nhân vậy, một chút cũng không cho phép người khác thay đổi ý nghĩ của mình.

Càng ngày nó cũng càng giống bà. Nữ nhi lớn, có năng lực tự chủ, làm gì cũng làm ta thấy yên tâm.

Nếu nó đã quyết định vậy rồi, Trưởng công chúa dám khi dễ nó, cho dù là liều mạng này ta cũng quyết đòi lại công bằng cho nó. Huống chi đường đường Chấn quốc tướng quân, không phải ai cũng tùy tiện nhào nặn được. Cho dù là hoàng thân quốc thích!

Vãn Quy tướng quân hít một hơi, cũng không nói gì ly khai đại sảnh. Nhưng mà Vệ Mặc Ương biết, phụ thân vậy là đồng ý.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here