Tảng Ương Thác – 09. NHỊN KHÔNG ĐƯỢC HẤP DẪN

0
142

09. NHỊN KHÔNG ĐƯỢC HẤP DẪN

Vệ Mặc Ương vẫn không nói chuyện với Mẫn Lâu Tiêu Vận, mà lẳng lặng quan sát cảnh tượng xung quanh. Nàng vẫn còn giận Mẫn Lâu Tiêu Vận nên không có phát hiện tuy rằng nơi đây toàn màu đỏ, nhưng có quỷ dị. Quỷ dị này làm cho người ta cảm thấy rịn mồ hôi.

Màu đỏ này được chia theo trình tự, không hiểu để làm gì, từ đỏ đậm đến đỏ nhạt. Thậm chí có chỗ không thể nói nó có phải thật sự là màu đỏ hay không. Duy trướng trước mắt làm cho Vệ Mặc Ương mất đi năng lực phân rõ màu sắc, thật kỳ quái, nàng nghĩ.

Rất nhanh, nghe được một tiếng chuông. Mẫn Lâu Tiêu Vận vỗ tay, lương đình lại ầm ầm lên lại vị trí cũ. Mẫn Lâu Tiêu Vận vẫn nhân cơ hội chiếm tiện nghi, mạnh mẽ kéo Vệ Mặc Ương vào lòng. Bởi vì còn đang suy nghĩ mà Vệ Mặc Ương cũng không để ý lại bị chiếm tiện nghi. Đối với hành vi sắc lang của Mẫn Lâu Tiêu Vận, Vệ Mặc Ương cũng sinh ra công năng miễn dịch, thấy mà không thể trách. Rõ ràng nữ nhân này luôn hữu ý vô ý chiếm tiện nghi của nàng.

Lúc này đã là buổi trưa, đến giờ dùng bữa trưa. Cũng không biết khi nào thì trên bàn đá đã có đồ ăn, còn đang bốc hơi. Vệ Mặc Ương không đi nghiên cứu đồ ăn này từ đâu tới nữa. Nàng nghĩ dù sao ở đây cũng là đình viện hoàng gia, hơn nữa còn bí ẩn, phỏng chừng ngoại nhân cũng khó tiến vào.

Dùng xong bữa trưa, hai người nghỉ ngơi trên tháp trong lương đình. Từ từ, Vệ Mặc Ương nhắm hai mắt lại. Nàng mơ thấy nàng trước kia. Nàng mơ thấy nàng đã tỉnh. Nàng mơ thấy nàng đang mỉm cười. Nàng mơ thấy mình đưa thứ gì đó cho bạn gái, đó là tóc của nàng. Nàng phát hiện nàng đã làm chuyện mà người ta không dám. Nàng phát hiện cha mẹ tiếp nhận tình cảm của nàng và người yêu. Nàng phát hiện rất nhiều rất nhiều. Nàng không biết đâu là thật đâu là giả. Đây rốt cuộc là giả, hay thứ trong mộng đều là giả.

Nhẹ nhàng bị người đẩy tỉnh, mở mắt ra nhìn thấy khuôm mặt yêu mị trước mắt dọa Vệ Mặc Ương giật mình. Thì ra là đã tối. Trăng cũng lên luôn rồi. Mà nàng còn đang trong giấc mộng.

Cái bàn đá đó vẫn có nhiều mỹ vị khiến cho người ta thèm ăn.

Khó được hôm nay không luyện chữ, một ngày nhàn cực nhàn rỗi, làm thước trùng chỉ ăn rồi ngủ. Nói đến thước trùng, Vệ Họa Lâu cũng từng nói nàng muốn ăn gì đều có đó, cũng không cần luyện chữ, có người nuôi, đây không phải là cuộc sống thước trùng sao? Mà nhớ lại giấc mộng vừa rồi, nàng không biết là Vệ Họa Lâu trở thành nàng, hay chính nàng trở thành Vệ Họa Lâu. Nàng ở đây đã gần bốn tháng rồi. Ở hiện đại có phải cũng đã bốn tháng rồi không? Hay lâu hơn?

Không ai biết, mà cũng không ai biết rồi mọi chuyện sẽ ra sao.

Hai người dùng bữa tối tương đối không nói gì. Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn người vẫn còn cáu bẳn như hài đồng mà trong lòng tràn ngập ngọt ngào. Nàng rất muốn ôm người trước mắt vào lòng, cả đời không buông tay.

Trên giường đã được chuẩn bị xiêm y dùng tại ôn tuyền. Mẫn Lâu Tiêu Vận thong thả cởi y phục của mình, mặc bộ đồ đã được chuẩn bị kia, khóe mắt nàng luôn để ý đến phản ứng của Vệ Mặc Ương. Vệ Mặc Ương nhìn nữ nhân trong ôn tuyền dưới ánh trăng, nàng cảm thấy Mẫn Lâu Tiêu Vận giống như nữ thần mặt trăng. Ánh trăng mờ nhạt chiếu trên người Mẫn Lâu Tiêu Vận, đi theo từng động tác của nàng ấy, Vệ Mặc Ương cảm thấy đây là một bức tranh, một bức tranh tiên nữ xuất thế. Đẹp đến mức làm người ta nghẹt thở. Đẹp đến mức làm người ta điên cuồng.Chậm rãi bước vào ôn tuyền, Vệ Mặc Ương mới phát hiện ở đây có hai ôn tuyền. Vốn tưởng rằng lương đình được kiến tạo ở giữa ôn tuyền, mà bây giờ mới biết đây là hai ôn tuyền. Bên đây có lẽ là bên âm. Vệ Mặc Ương cũng không chịu lạc hậu, cởi quần áo vào ôn tuyền. Ôn tuyền nóng ấm, phi thường thoải mái. Mẫn Lâu Tiêu Vận vẩy nước lên người. Vệ Mặc Ương nhìn động tác hấp dẫn của Mẫn Lâu Tiêu Vận, nó thật sự thu hút nàng. Đầu cao cao nâng lên chiếc cổ dài lộ ra bộ ngực như ẩn như hiện trong ôn tuyền đôi mắt khép hờ khóe môi nhẹ nhàng cong lên, Vệ Mặc Ương cảm thấy cả người mình khô nóng, nàng cảm thấy mình như đang trong mộng ảo. Mọi chuyện phát sinh đều là giả.

Vệ Mặc Ương chậm rãi đến gần Mẫn Lâu Tiêu Vận, nhẹ nhàng ôm vòng eo mảnh khảnh Mẫn Lâu Tiêu Vận. Mặt nàng đến gần mặt Mẫn Lâu Tiêu Vận mặt. Còn tay thì khẽ vuốt ve vòng eo Mẫn Lâu Tiêu Vận.

Khuôn mặt Mẫn Lâu Tiêu Vận ửng hồng, không nhúc nhích tùy ý hai tay Vệ Mặc Ương vuốt ve mình, hưởng thụ cảm giác tê dại nhè nhẹ từ trong ra ngoài. Mẫn Lâu Tiêu Vận cảm giác được thân thể mềm mại phía sau, cùng chỗ mềm mại cao ngất đó. Thậm chí chỗ đó đột ngột dựng lên làm cho nàng cảm nhận được thay đổi từ thể mềm chuyển sang thể rắn.

Vệ Mặc Ương chỉ cảm thấy bụng phảng phất có lửa, mà Mẫn Lâu Tiêu Vận chính là nước có thể giải quyết ngọn lửa trong người nàng. Môi Vệ Mặc Ương nhẹ nhàng lướt trên mặt Mẫn Lâu Tiêu Vận, đầu lưỡi mềm mại khẽ dịch chuyển tại vành tai.

“Ưm…”

Âm thanh quyến rũ Vệ Mặc Ương nghe được, nàng cảm thấy muốn nổ tung. Đây là ám chỉ cho nàng sao. Tay Vệ Mặc Ương ôm eo Mẫn Lâu Tiêu Vận. Mẫn Lâu Tiêu Vận cảm thấy Vệ Mặc Ương đang muốn dung nhập nàng vào xương cốt của nàng ấy.

Tay Vệ Mặc Ương chậm rãi dò ra phía trước, cái tay mịn màng mềm mại. Mẫn Lâu Tiêu Vận cảm giác cái tay Vệ Mặc Ương như đang làm ma pháp, làm cho bụng nàng bắt đầu có cảm giác nóng. Lớn lên tại thâm cung, Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng không phải tiểu bạch thỏ thanh thuần. Nàng biết mình đã động tình. Và Vệ Mặc Ương động tình là nàng cố ý gây nên. Nhưng bởi vì Vệ Mặc Ương vuốt ve mà nàng lại thật sự động tình.

Vệ Mặc Ương đem mặt Mẫn Lâu Tiêu Vận chậm rãi chuyển về phía mình, ánh mắt nàng mê ly, đầy d*c niệm. Vệ Mặc Ương nhẹ nhàng hôn Mẫn Lâu Tiêu Vận. Môi Vệ Mặc Ương rất lạnh, nhưng môi Mẫn Lâu Tiêu Vận lại nóng. Vệ Mặc Ương cảm thấy môi Mẫn Lâu Tiêu Vận mềm mại như vậy thật là tốt, nàng nhẹ nhàng l**m môi Mẫn Lâu Tiêu Vận, không xâm nhập vào trong miệng Mẫn Lâu Tiêu Vận. Vệ Mặc Ương nhẹ nhàng m*t làn môi Mẫn Lâu Tiêu Vận vào. Mà Mẫn Lâu Tiêu Vận có thể cảm giác được từng cái cắn, kéo, và đau. Nàng nghĩ rằng môi mình là đồ ăn ư? Mẫn Lâu Tiêu Vận nghĩ.

Vệ Mặc Ương cảm thấy không đủ, hoàn toàn không đủ. Nàng cần càng nhiều càng nhiều càng nhiều hơn. Bỗng Mẫn Lâu Tiêu Vận cảm thấy miệng mình bị mở ra, chiếc lưỡi mềm mại tiến vào miệng nàng. Mẫn Lâu Tiêu Vận ngây ngẩn cả người. Nàng chỉ biết hôn môi chỉ là miệng đối miệng mà thôi, chứ cũng không hiểu vì sao lưỡi Vệ Mặc Ương luồng vào trong miệng nàng, còn quấn quýt si mê, lấy lưỡi nàng kéo ra m*t vào trêu chọc. Mẫn Lâu Tiêu Vận cảm thấy từng đợt mê muội nàng cảm thấy sức lực toàn thân nàng như bị rút đi. Nàng vô lực đỡ vai Vệ Mặc Ương nàng cảm thấy khó thở nàng cảm giác mình sắp hôn mê. . .

Hai mắt Vệ Mặc Ương đỏ đậm. Nàng cảm thấy không đủ, vẫn là không đủ! Vệ Mặc Ương đặt Mẫn Lâu Tiêu Vận cạnh ôn tuyền, nghiêng người qua, hai tay vuốt ve toàn thân Mẫn Lâu Tiêu Vận. Đôi tay như mang đống lửa, nó đi đến đâu đều đốt cháy cơ thể Mẫn Lâu Tiêu Vận đến đó. Chúng thiêu đốt ngực nàng, thiêu đốt cả người nàng. Đôi tay đó tùy ý làm bậy trên người thân thể của nàng, đôi tay mang theo lửa đi đến ngực nàng, tùy ý làm bậy, vuốt ve qua lại làm biến hóa các loại hình dạng… Cái tay vỗ về chơi đùa hạ thân nàng, làm nàng cảm thấy thật ngượng ngùng mà càng cảm thấy khát khao hơn. Còn đôi môi lại phối hợp hai tay hoạt động cùng chân mấp máy, cảm giác cả người nàng như bị thiêu đốt hoàn toàn. Buông tha cho sở hết thảy cảm giác xấu hổ buông tha cho hết thảy cảm giác cao quý, Mẫn Lâu Tiêu Vận phối hợp với hai tay Vệ Mặc Ương thấp giọng nỉ non.

Những tiếng nỉ non đó giống như âm thanh của tự nhiên, làm Vệ Mặc Ương nghe xong càng thêm kích động càng thêm cuồng dã. Mẫn Lâu Tiêu Vận ôm chặt Vệ Mặc Ương, nàng cảm thấy mình sắp mất đi ý thức, nàng chưa từng có tiếp xúc thân mật với ai, Mẫn Lâu Tiêu Vận có chút hối hận vì đã quyết định như vậy. Nàng sợ hãi mình thật sự sẽ lâm vào những ôn nhu này, quên hết những chuyện nàng phải làm.

Vệ Mặc Ương cảm thấy mình như đang nằm mơ, mơ thấy tứ chi mình cùng Mẫn Lâu Tiêu Vận giao triền mơ thấy mình cùng Mẫn Lâu Tiêu Vận ân ái. Nàng cảm thấy giữa chân có ươn ướt, nó dính dính làm nàng không thoải mái. Nàng cảm thấy mình có một ngọn lửa, cần được giải phóng nàng cảm thấy bản thân nàng thật sự hư hỏng.

Tiếng nỉ non đó của ai? Xúc cảm mềm mại làn da mịn màng đó của ai?

Vệ Mặc Ương cảm thấy mình mơ một giấc mơ rất dài, mà nàng không muốn tỉnh lại. Trong tiềm thức của nàng vẫn cảm thấy kết cục khi tỉnh lại là nàng sẽ không đủ khả năng gánh vác, mà nó cũng không làm nàng vui.

Ngay tại Vệ Mặc Ương muốn làm đến bước cuối cùng, quả nhiên nàng ngủ thiếp đi. Mẫn Lâu Tiêu Vận đáng thương, phải tự tỉnh lại từ trong d*c niệm. Nàng ôm cái người sắp gục đầu vào ôn tuyền, mặt người nọ ửng hồng, hai mắt nhắm chặt, đôi môi tuyệt đỏ, ngực phập phồng như ẩn như hiện trong nước. Mẫn Lâu Tiêu Vận xấu xa bóp ngực Vệ Mặc Ương. Ừ, quả nhiên rất tốt, vừa ấm vừa mềm, cầm trong tay không muốn buông tay!

Nhìn sắc trời, Mẫn Lâu Tiêu Vận thở dài một hơi. Nàng ôm ngang Vệ Mặc Ương bỏ lên giường, làm cho lương đình chậm rãi hạ xuống.

Sự tình như ý nguyện của nàng thuận lợi tận hứng, mà nàng lại cảm giác trong lòng chua chát. Mẫn Lâu Tiêu Vận thấp giọng cười khổ: Chuyện này không phải là mình mong muốn sao?

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here