Tảng Ương Thác – 08. PHƯỢNG HOÀNG SƠN TRANG

0
137

08. PHƯỢNG HOÀNG SƠN TRANG

Hôm sau, mặt trời vừa mọc, Vệ Mặc Ương đã bị đánh thức sửa soạn mọi thứ. Còn chưa kịp dùng bữa sáng đã vội vã đến Phượng Hoàng sơn trang. Dọc đường vẫn không có gì trở ngại. Phượng Hoàng sơn trang cách kinh thành cũng không xa, là sơn trang nghỉ mát tốt nhất của Trúc Lâu quốc. Nghe nói Phượng Hoàng sơn trang là tổ tiên khai quốc ở trên núi Phượng Hoàng gặp được một vị nữ tử mắt ngọc mày ngài tuyệt thế tao nhã, từ đó về sau thân ảnh nàng kia đọng mãi trong tâm trí tổ tiên khai quốc. Và nàng kia cũng không trở thành hoàng hậu. Cụ thể nữ nhân kia đi đâu cũng không ai biết. Chỉ biết cả đời tổ tiên đều phác hoạ nữ nhân này, mà mỗi lần cảm thấy không giống là xé đi. Bây giờ chỉ còn lại một bức duy nhất do trước khi tổ tiên giá hạc tây du chưa kịp xé, được bảo tồn ở quốc khố, được xưng là truyền quốc chi bảo.

Rất xa đã thấy một tòa sơn trang to lớn, đầy khí thế trang nghiêm của hoàng thất. Thật ra sơn trang này không phải hoàng tử hay hoàng tôn nào có thể vào, nhưng bởi Hoàng đế rất yêu thích Trưởng công chúa cho nên Hoàng đế ban cho nàng quang vinh đặc thù này. Tất cả các hoàng tử, hoàng nữ cũng chỉ có Trưởng công chúa mới có thể vào. Tiến vào sơn trang, lại thấy bất đồng với cảnh tượng bên ngoài. Cảnh sắc bên trong khúc khuỷu tối tăm. Đường hẹp quanh co. Cây cối cao lớn xung quanh che mất ánh sáng. Xe ngựa chậm rãi hành tẩu ở đường hẹp quanh co này, đi thẳng đến ôn tuyền. Sơn trang rất yên tĩnh, và điều này lại giống như thế ngoại đào nguyên. Nguyên vốn tưởng rằng trong sơn trang sẽ có nhiều hạ nhân trông coi, không ngờ nơi này cũng chỉ có hai ba người… quét lá. Phòng ở Phượng Hoàng sơn trang cũng không nhiều. Ngoại trừ tiểu viện của hạ nhân thì cũng chỉ có một chủ viện. Thật ra nơi kỳ diệu của Phượng Hoàng sơn trang chính là tiểu mộc lâu, mọi nơi trong viện rộng lớn này đều có thể nhìn thấy nó. Tiểu mộc lâu không được quét tước, có nhiều tro bụi, khiến người ta cảm thấy không nên đến.

Vệ Mặc Ương nhìn kết cấu nơi này, nàng cảm thấy bố trí như vậy nhất định có ý nghĩa gì đó. Nếu không thì Phượng Hoàng sơn trang to như vậy, nổi tiếng như vậy sao có thể nhìn đơn sơ như thế. Trong mắt người ngoài, Phượng Hoàng sơn trang phải là lầu cao san sát, đình đài đếm không xuể, hạ nhân cũng vô số, mọi ngóc ngách đều được trông nom cẩn thận.

Đến một con đường nhỏ, Mẫn Lâu Tiêu Vận nắm tay Vệ Mặc Ương đi vào bên trong, mà không cho phép bất cứ ai đi theo. Ngay cả Sắt Lan cũng không được.

Không khí bên trong ẩm thấp, ngẫu nhiên có thể nhìn thấy vài con sâu bọ nhàn nhã bò qua, hoàn toàn không có bộ dáng sợ hãi con người ngẫu nhiên cũng sẽ nhìn thấy một con thỏ nhảy ra… Vệ Mặc Ương ngạc nhiên nhìn. Nàng cũng không biết Phượng Hoàng sơn trang đại biểu hàm nghĩa gì nàng cũng không biết Mẫn Lâu Tiêu Vận mang nàng đến đây để làm gì.

Mẫn Lâu Tiêu Vận vẫn luôn quan sát đến Vệ Mặc Ương, mặc dù Vệ Mặc Ương có chút ngạc nhiên, nhưng không có khiếp đảm, ngượng ngùng nàng muốn thấy. Phượng Hoàng sơn trang ai mà không biết, nhưng cũng không ai thật sự biết. Vệ Mặc Ương là ví dụ. Tuy rằng luôn nghe nói tiểu thư phủ tướng quân không hề xuất môn, nhưng không phải giống hiện giờ. Mẫn Lâu Tiêu Vận hiện tại thật muốn trở về trách phạt ám vệ. Cái đám ám vệ đó làm ăn kiểu gì vậy? Có chút chuyện cũng làm không xong!Thật ra Mẫn Lâu Tiêu Vận thật sự oan uổng cho đám ám vệ, người lúc ấy bọn họ điều tra là Vệ Họa Lâu, chứ không phải hiện giờ có thân thể Vệ Họa Lâu mà tâm hôn Vệ Mặc Ương. Tuy Vệ Họa Lâu luôn bị phụ thân nàng cấm xuất môn, nhưng cầm kỳ thư họa tứ thư ngũ kinh đều được tiên sinh dạy dỗ đàng hoàng. Phượng Hoàng sơn trang gắn liền với lịch sử Trúc Lâu quốc sao có thể quên được.

Đi khoảng một chén trà, đến ôn tuyền. Ôn tuyền có một lương đình xa hoa, hồng sa đầy trời lắc lư theo gió lộ ra chiếc tháp lớn nằm ngang ở giữa. Hồng sa mờ mờ ảo ảo, như huyễn cảnh chốn mộng mơ. Và nước ôn tuyền vây quanh lương đình này. Vệ Mặc Ương nhìn bốn phía, không thấy phòng ở, mà chỉ có mỗi cái lương đình này.

Nếu ban đêm ngủ ở đây, không phải muốn giết người chứ? Khí trời bây giờ là cuối thu, hè nóng bức hầu như không còn. Hơn nữa cây cối bốn phía san sát, không lọt một khe hở. Đây là muốn đông chết người ư? Vệ Mặc Ương oán thầm. Nếu như nàng có nội công hộ thể thì cũng không sao cả, mà đáng tiếc, nàng chỉ là một nữ tử đáng thương mà thôi sao có thể có nội công tâm pháp?

Mẫn Lâu Tiêu Vận không biết Vệ Mặc Ương nghĩ gì, nàng dẫn Vệ Mặc Ương đi qua tiểu kiều, đến lương đình. Ý bảo Vệ Mặc Ương ngồi lên tháp kia. Mà cái tháp này rất lớn, ba bốn người lăn lộn cũng được.

Trên tháp trải màn màu đỏ. Cả lương đình, ngoại trừ kiến trúc ra thì còn đồ bài trí đều là màu đỏ. Vệ Mặc Ương oán thầm: Nàng Trưởng công chúa này rốt cuộc là thích màu đỏ đến mức nào?

Mẫn Lâu Tiêu Vận vỗ tay, bỗng thần kỳ nghe được tiếng động ầm ầm vang lên, một bộ bàn ghế cẩm thạch hiện ra trước mắt. Vệ Mặc Ương ngạc nhiên nhìn bộ bàn đột nhiên mọc ra, còn có bốn cái ghế nữa. Tuy rằng rất ngạc nhiên, nhưng Vệ Mặc Ương cũng từng nghe qua một thế gia chuyên về cơ quan, một người tên là Tần Thời Minh Nguyệt, và cơ quan của Tần Thời Minh Nguyệt khiến người ta ca ngợi không dứt. Trong lòng Vệ Mặc Ương chỉ nghĩ bàn thạch này xuất hiện là có cơ quan gì đó mà thôi. Một người sinh sống ở thành phố lớn, thấy mấy chuyện huyền ảo đều bình thường. Mà mấy màn ảo thuật cũng đã nói cho mọi người biết những thứ thần kỳ gì đó đều là giả.

Vệ Mặc Ương cười nhạt, nằm lên giường. Cái này không thể tính là giường, nó chỉ lớn hơn cái giường, nhưng Vệ Mặc Ương thích kêu nó là cái giường. Cũng chỉ là chỗ nằm nghỉ.

Lúc này là buổi sáng, trên bàn đã có thức ăn, còn có khói nóng bốc lên.

Vệ Mặc Ương mệt mỏi, nên không có cảm giác muốn ăn. Nàng chỉ muốn yên tịnh nghỉ ngơi một chút. Rồi, lại nghe đến tiếng động rầm rầm, Vệ Mặc Ương cảm giác lương đình xoay chuyển, nàng kinh hoảng, vội vàng kéo tay Mẫn Lâu Tiêu Vận. Vừa lúc nàng cảm thấy ai đó kéo qua, Vệ Mặc Ương rơi vào cái ôm ấm áp của Mẫn Lâu Tiêu Vận.

Đầu Vệ Mặc Ương vừa lúc chôn ở ngực Mẫn Lâu Tiêu Vận. Xúc cảm Mềm mại, hơi thở ấm áp, đầy mùi thơm ngát làm cho Vệ Mặc Ương ngẩn ra, mất đi năng lực tự chủ. Nàng chỉ cảm thấy cơ thể người ta lại mềm mại như thế. Rất nhanh, cảm giác rung chuyển rơi xuống kia biến mất. Lương đình hạ xuống lòng đất, dưới lòng đất lớn hơn lương đình vốn đã lớn ở trên. Phòng, tạm thời tính là một phòng đi. Trong phòng này đẩy đủ dụng cụ, mà trong mắt Vệ Mặc Ương lại thấy giống một tân phòng, chuẩn bị cho tân nương… Thật sự rất quái dị.

Mẫn Lâu Tiêu Vận biết Vệ Mặc Ương nghi hoặc điều gì, bất luận là ai đến nhìn thấy một màn đỏ chót từ đầu đến cuối đều cảm thấy đây là tân phòng. Bởi vì nơi này còn có mũ phượng khăn quàng, rượu giao bôi, vật phẩm sớm sinh quý tử… Quái dị, không tự nhiên cũng dễ hiểu.

Vệ Mặc Ương cho rằng Mẫn Lâu Tiêu Vận mang nàng đến đây nhất định là có mục đích.

Mẫn Lâu Tiêu Vận nói với Vệ Mặc Ương: “Ta biết trong lòng nàng nghĩ gì. Nàng đoán không sai, nơi đây chính là tân phòng.”

Vệ Mặc Ương cau mày, nàng quả thật không hiểu Mẫn Lâu Tiêu Vận có ý gì. Nàng lặng lẽ cách xa Mẫn Lâu Tiêu Vận.

Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn động tác của Vệ Mặc Ương cũng không làm gì, mà chỉ kéo Vệ Mặc Ương lại vào lòng cười ha hả:

“Nàng còn không rõ ý của ta?”

Vệ Mặc Ương cuống quít đẩy Mẫn Lâu Tiêu Vận ra, lạnh lùng nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận, giọng nói lãnh đạm không có cảm tình: “Công chúa cảm thấy như vậy là vui? Tuy rằng gia phụ là thần, nhưng thần nữ cũng không phải mặc người khi nhục gia phụ mặc kệ. Mong rằng công chúa xem gia phụ từng lập nhiều công lao mà buông tha thần nữ.”

Xoay người không nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận phía sau. Thật ra hàm nghĩa của Mẫn Lâu Tiêu Vận khiến Vệ Mặc Ương rất khó xử, nhưng lại mang theo ngọt ngào vui thích mà chính nàng cũng không hiểu.

Mẫn Lâu Tiêu Vận không ép buộc Vệ Mặc Ương mà là cười quyến rũ: “Vận chỉ muốn đùa với Lâu một chút thôi, sao Lâu giận rồi? Chỗ này là tổ tiên tạo ra cho nữ tử ngài yêu mến, nhưng vì đến khi ngài mất đi cũng không tìm được vị nữ tử kia nên nơi này vẫn giữ nguyên hiện trạng. Vận xem Lâu như bằng hữu, mang Lâu đến đây cũng chỉ là muốn chia sẽ chuyện thú vị cho bằng hữu mà thôi.”

Không biết nàng có xem ta như bằng hữu không. Mà cuối cùng, nếu nàng biết tất cả chỉ là âm mưu… nàng, có hận ta không?

Chuyện về sau thì không ai biết. Vệ Mặc Ương không nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận, mà nàng lại cảm thấy chuyện ở đời có nhiều khi nàng không thể lý giải không thể hiểu. Cho dù là đế vương cũng có một số việc không nằm trong bàn tay của mình.

Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn nữ nhân đó xoay lưng đi, dưới ánh nến chiếu trên người nàng ấy, nàng ấy trông rất lộng lẫy động lòng người. Ở sâu trong nội tâm Mẫn Lâu Tiêu Vận có nổi lên chút tình cảm, chút tình cảm này khiến tim nàng đập khác đi, nhưng chính nàng lại không cảm giác được.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here