Tảng Ương Thác – 05. DU HỒ GẶP NHAU

0
38

05. DU HỒ GẶP NHAU

Hôm nay, Trúc Thấm có một ít buồn bực. Vì từ ngày du hồ tiểu thư đụng phải Trưởng công chúa, Trưởng công chúa luôn luôn đến quý phủ tìm tiểu thư. Trưởng công chúa không có công vụ gì sao? Hoàng thân quốc thích Trúc Lâu quốc, mặc kệ là công chúa hay quận chúa phàm là hoàng hoàng thân quốc thích đều phải có công vụ, mặc kệ chức vụ nhàn tản hay có chính vụ phải làm. Nhưng nhàn nhã giống Trưởng công chúa chỉ sợ khó gặp. Huống hồ là Trưởng công chúa không phải là càng có nhiều công vụ sao?

Nhìn đi, tiểu thư lại bảo Trúc Thấm chuẩn bị trà chờ Trưởng công chúa đến phẩm trà, nói chuyện trời đất, thơ từ ca phú không một chuyện không nói. Dường như tiểu thư và Trưởng công chúa không có thời gian để nói vậy. Tuy rằng Trưởng công chúa và tiểu thư nhìn qua thật sự rất xứng đôi, nhưng Trúc Lâu quốc không phải Kinh Thủy quốc có tình yêu đồng tính. Hơn nữa tiểu thư cũng không có cảm tình với Trưởng công chúa nam trang – Tảng Vận. Đều tại nàng không tốt, vốn tưởng rằng đại thiếu gia là người tốt, thật lòng tốt cho tiểu thư, nên nàng mới khuyên bảo tiểu thư. Nói cách khác, tiểu thư cũng sẽ không thử tiếp xúc Trưởng công chúa cũng sẽ không vô tình nghe lão gia và thiếu gia nói chuyện mà tinh thần suy sụp lựa chọn tự sát. Thôi thôi, có lẽ là do duyên phận đi. Nên tới thì tới. Vẫn nên chuẩn bị trà cho tiểu thư.

Vệ Mặc Ương nhớ tới ngày ấy du hồ, phảng phất như một hồi kỳ huyễn gặp nhau. Cũng tưởng rằng Vệ Hoa Dương thiết kế, nhưng khi thấy Vệ Hoa Dương thật sự kinh ngạc, xem ra là thật sự cũng không biết Trưởng công chúa đến.

Nắng sớm vẫn như mọi ngày, đầy sức sống. Chim chóc líu ríu hót trên cây, như muốn nói cho người ta năm nay mưa thuận gió hoà. Không có khất cái, không có bạo động, không có phản động.

Sửa sang lại trang dung, sợ bị người nhận ra, Vệ Mặc Ương sai Trúc Thấm chuẩn bị tốt nam trang. Mặc nam trang vào, Vệ Mặc Ương biển thành một công tử hết sức tuấn tú, khiến cho đồng hành – Vệ Hoa Dương đều ảm đạm thất sắc khiến cho nam nữ bốn phía đều thán phục không thôi.

Không biết công tử này nhà ai mà có dung mạo như thế?

Không biết có gả cho người ta được không đây?

Ngày du hồ là một ngày hội long trọng, các cô nương đều buông rụt rè. Mặc kệ thiên kim hay hương thôn nữ tử đều mặc xiêm y mình yêu thích nhất, tay cầm hương quyên(khăn lụa), tìm kiếm ý trung nhân của mình.

Các công tử cũng không thua kém, cũng mặc xiêm y đẹp, bên hông đeo túi hương tinh xảo, tay cầm chiết phiến, phong lưu phóng khoáng, mang theo thủ hạ hoặc gia đinh tham gia theo phố xá nhộn nhịp chậm rãi mà đi.

Cảnh tượng phi thường náo nhiệt. Vệ Mặc Ương đến đây đã hơn ba tháng, nhưng cũng không biết người thời đại này cởi mở như thế. Có lẽ là bị cảnh tượng tưng bừng sôi nổi nơi này ảnh hưởng, tâm tình Vệ Mặc Ương cũng trở nên vui vẻ. Nàng phi thường chờ mong cảnh tượng du hồ kia. Thỉnh thoảng sẽ có tiểu thư cố ý lưu lại hương quyên, hy vọng tuyệt thế công tử này có thể chú ý tới hương quyên của mình tựu thành một nhân duyên mỹ mãn. Chỉ tiếc, tuyệt thế công tử phảng phất không có nhìn đến hương quyên, dưới chân chàng đứng đã có một vài hương quyên, và một vài tâm hồn thiếu nữ bị tổn thương.Một ngày này, công tử thần bí tổn thương nhiều phương tâm các cô nương một ngày này, công tử thần bí nhận thêm xem thường cùng ghen tị của các thiếu niên khác.

Vệ Hoa Dương đi bên cạnh bất đắc dĩ nhìn nợ đào hoa muội muội nhà mình, âm thầm lắc đầu. May là muội muội không mặc nữ trang xuất hành, nếu không cũng sẽ bị vây quanh đi. Nhưng với nam tử trang thôi mà cũng đã khiến các tiểu thư thiên kim hiền thục mặc kệ rụt rè gây chú ý với nàng. rồi

Đôi mắt mỉm cười, khẽ phất phơ chiết phiến, tóc cột cao nhẹ nhàng tung bay, sam y vừa người, ai ngẫu nhiên đi ngang qua đều có thể nhìn thấy sa y lướt nhẹ theo gió. Thiếu niên giơ khóe miệng, thư thái tự tại tiêu sái. Công tử bên cạnh coi như là tao nhã, có nụ cười thản nhiên nhu hòa. Nhưng đi với công tử tuyệt thế này bất quá chỉ là một nhân vật bình thường mà thôi.

Cách đó không xa, Mẫn Lâu Tiêu Vận đã thấy Vệ Hoa Dương. Nàng kinh ngạc, thiếu niên kia là ai? Dung nhan tuyệt thế, và nụ cười nhàn nhạt sao có thể làm tim mình đập đến như thế? Nhìn kỹ lại, sao công tử này trông quen quen. Lướt mắt qua bên cạnh thấy được Trúc Thấm. Mẫn Lâu Tiêu Vận hiểu rõ mà cười. Quả nhiên! Đáy mắt Mẫn Lâu Tiêu Vận tươi cười không giảm, như nghĩ đến chuyện gì vui chợt khẽ cười thành tiếng. Hôm nay Mẫn Lâu Tiêu Vận mang khăn che mặt, nhưng cũng không ngăn được phong thái mềm mại đáng yêu của từng cái nhăn mày. Mẫn Lâu Tiêu Vận nhẹ nhàng bước đến Vệ Hoa Dương. Vệ Hoa Dương, Trúc Thấm ở phía sau không nhận ra người đến là ai. Nhưng Vệ Mặc Ương vừa nhìn đã biết. Không phải vì điều gì khác, mà chỉ là đôi mắt. Một đôi mắt ngập nước, không cười cũng đã hiện phong tình vạn chủng ngoại trừ Trưởng công chúa thì còn có ai có khí chất, mị lực như thế? Chỉ là không biết Trưởng công chúa muốn làm gì, nhưng Vệ Mặc Ương cũng bất động thanh muốn nhìn xem Trưởng công chúa sẽ làm sao.

Trưởng công chúa cầm hương quyên thả xuống dưới chân Vệ Mặc Ương. Từng nhớ cũng có hương quyên lau mồ hôi cho mình một lần, Vệ Hoa Dương chỉ cảm thấy cô gái này vạn phần quen thuộc, nhưng lại nhớ không nổi đã gặp qua nơi nào.

Vệ Mặc Ương thản nhiên, tựa tiếu phi tiếu nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận. Thấy được trong mắt Mẫn Lâu Tiêu Vận có sự trêu đùa, Vệ Mặc Ương hiểu, đây là Mẫn Lâu Tiêu Vận đã biết nàng? Nhưng không chịu thua Mẫn Lâu Tiêu Vận, Vệ Mặc Ương không tin mình bị nhận ra sớm đến thế. Hơn phân nửa con đường, đa số đều là vương tôn công tử gặp qua nàng nhiều lần mà không nhận ra, thì sao người chỉ mới biết Vệ Họa Lâu có vài lần mà đã biết được?

Cuối người xuống, nhặt hương quyên ở dưới chân, khuôn mặt trắng nõn mang theo ý cười ôn nhu nhàn nhạt mà ngay cả bản thân nàng cũng chưa phát hiện. “Tiểu thư, hương quyên của cô.” Không còn tiếng nói lạnh lùng không cảm tình như xưa, mà ẩn ẩn mang theo ý cười nói.

Mẫn Lâu Tiêu Vận cầm lại hương quyên, ánh mắt mang theo tình yêu nhìn tuyệt thế công tử. Chính nàng cũng chưa phát hiện mình có thể nhìn một người như vậy.

Vệ Mặc Ương cảm thấy Trưởng công chúa đến nhất định là đã thương lượng với Vệ Hoa Dương. Nghĩ đến đây, ý cười biến mất, thay vào là phòng bị lãnh đạm. Vệ Mặc Ương nhìn Vệ Hoa Dương, lại không nhìn ra được điều gì khác. Vệ Mặc Ương nghi hoặc, chẳng lẽ Vệ Hoa Dương cũng không biết Trưởng công chúa hôm nay đến du hồ?

Hôm nay Trưởng công chúa mặc rất đơn giản. Trên đầu không có dùng châu sai búi tóc, hay xõa tóc. Mà là thay đổi trang sức trên tóc hoa lệ thường ngày bằng trang sức đơn giản. Gió khẽ thổi, đều có thể nhìn thấy vài sợi tóc của hai người quấn quanh cùng một chỗ.

Ánh nắng nhẹ nhàng chiếu rọi hai người, bao quanh hai người. Mẫn Lâu Tiêu Vận nhẹ giọng cười, tiếng nói dễ nghe, hơi thở thơm mát, khiến người ta vui vẻ thoải mái. Tiếng nói nỉ non như nói với tình nhân bao nhiêu nỗi nhớ tương tư.

Vệ Mặc Ương ma xui quỷ khiến nắm tay Mẫn Lâu Tiêu Vận, ôn hòa tươi cười như xuân phong, không nói lời nào dắt Mẫn Lâu Tiêu Vận đi đến bên hồ. Vệ Hoa Dương đã thuê một chiếc thuyền đẹp. Trên hồ cũng chỉ có công tử phú gia hay quyền thế mới có khả năng được ngồi. Lúc này là hoàng hôn, là lúc du hồ chân chính.

Bọn họ đi vào thuyền. Ngoài thuyền cũng xem như nổi bật rồi, mà không ngờ bên trong cũng xa hoa phi phàm. Hoa mai đập vào mặt, xà ngang màu vàng tạo ra thần thú chấn quốc. Rèm che rũ xuống, một viên minh châu tô điểm thêm cho thuyền.

Vệ Mặc Ương thật hút một hơi, chẳng qua chỉ là đại thiếu gia phủ Chấn quốc tướng quân mà có thể mạnh tay như thế. Vệ Mặc Ương nhanh chóng nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận bên hông, nếu Vệ Hoa Dương biết đây là Trưởng công chúa, không biết sắc mặt sẽ thay đổi như thế nào.

Người chèo thuyền là một lão già, thuyền đi chầm chậm, nhưng không cảm giác được nó di động.

Có lẽ là cảm giác được Vệ Mặc Ương nghi hoặc, Vệ Hoa Dương ha ha cười: “Tiểu muội chớ có lo lắng. Thuyền này không phải của ca ca nha, mà là của bằng hữu ca ca, Đệ nhất thủ phủ kinh thành Thượng Quan gia. Ca chỉ mượn được ngày hôm nay thôi. Nhưng vị tiểu thư này, Hoa Dương có biết cô không?”

Ánh mắt chuyển đến Mẫn Lâu Tiêu Vận, Vệ Hoa Dương thật sự rất tò mò. Trước khi đi, muội muội cũng không có trao đổi với bất kì tiểu thư nào, ngay cả Mộ Dung Sơ, mặc dù có kết giao nhưng rất ít qua lại. Còn cô gái này, muội muội biết?

Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn Vệ Mặc Ương. Vệ Mặc Ương cũng là làm trò, tùy ý tự nhiên không muốn giúp. Mẫn Lâu Tiêu Vận nén giận nhìn Vệ Mặc Ương, cúi đầu suy nghĩ một lúc, mới quyết định tháo khăn che mặt xuống.

Khăn che tháo xuống, Vệ Hoa Dương há hốc mồm, kinh ngạc. Hắn không ngờ đây lại là Trưởng công chúa!

Vệ Hoa Dương xoay người, cuống quít lôi kéo muội muội thở dài: “Vệ Hoa Dương không biết Trưởng công chúa đến, mong công chúa thứ tội.” Ngữ khí thành khẩn vội vàng, như thật sự làm chuyện gì đại nghịch bất đạo.

Mẫn Lâu Tiêu Vận ai oán, trách bọn họ không đúng lúc lại nhận ra mình. Mẫn Lâu Tiêu Vận nằm ngang trên tháp, nhìn những người dưới kia, nhưng ánh mắt chỉ dừng lại trên người có khuôn mặt tuyệt thế.

“Vậy phải làm sao mới tốt đây? Vốn bổn cung cũng tưởng Vệ công tử và Vệ tiểu thư có thể nhận ra bổn cung, nhưng bây giờ còn quá sớm. Vệ công tử, ngươi nói phải làm sao mới tốt?” Giọng nói ai oán, vẻ mặt buồn bực và uể oải, như nói khuê nữ bị phụ lòng mà si oán.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here