Tảng Ương Thác – 03. NẰM CÙNG THÁP VỚI QUÂN

0
42

03. NẰM CÙNG THÁP VỚI QUÂN

Vệ Mặc Ương chưa từng gặp qua nữ nhân nào da mặt dày như vậy. Cũng chỉ là mời nàng dùng cơm chiều rồi để nàng trở về, nữ nhân này ngược lại nói cái gì sắc trời quá muộn, bộ dạng như ta ở bên ngoài đi lại sẽ bị kẻ xấu chìn chòng chọc. Mà quả thật, Mẫn Lâu Tiêu Vận không hổ là Đệ nhất mỹ nhân, giơ tay nhấc chân đều chọc lòng người với đôi mắt hàm sắc thu đôi môi nhuận như ngọc. Nếu nghỉ lại thì cũng thôi, dù sao quý phủ cũng không phải không có phòng cho khách, nhưng nữ nhân này được một tấc lại muốn tiến một thước!

Mẫn Lâu Tiêu Vận dùng cơm ở phủ tướng quân xong, lãnh đạm nói:

“Hôm nay thấy Lâu có thể bình an, Vận thật sự rất vui. Vận và Lâu không giống người khác, Vận muốn tối nay ngủ với Lâu, không biết nho nhỏ yêu cầu của Vận Lâu có thể đồng ý?”

Dứt lời, Mẫn Lâu Tiêu Vận mong chờ nhìn Vệ Mặc Ương.

Vệ Mặc Ương lẳng lặng nhìn đôi mắt lưu xuân mỉm cười, khóe miệng giơ lên, tay chống đầu chớp mắt nhìn nàng. Một luồng tóc tuôn xuống phía trước, chặn đi khóe môi hồng nhuận, rồi lại dẫn theo phong tình vạn chủng khác. Mắt to ngập nước thật sự làm cho người ta không nỡ cự tuyệt, Vệ Mặc Ương cũng ma xui quỷ khiến gật đầu đồng ý luôn. Đến khi ý thức được mình đã làm gì thì hối hận cũng không kịp.

Ài, quả nhiên là yêu nghiệt hại nước hại dân!

Đạt được mục đích, Mẫn Lâu Tiêu Vận thay đổi bộ dáng quyến rũ xinh đẹp vừa rồi sang đứng đắn lôi kéo Vệ Mặc Ương đến khuê phòng của nàng. Vệ Mặc Ương bị Mẫn Lâu Tiêu Vận lôi kéo, cảm giác được xúc cảm mềm mại trong tay, trong lòng bàn tay truyền đến cảm giác mát lạnh nhè nhẹ làm cho Vệ Mặc Ương cảm thấy phi thường thoải mái.

Ánh trăng chiếu xuống sân, hai người đi không nhanh không chậm. Người phía trước giống như người dẫn đường, còn người phía sau là người mất phương hướng. Bốn phía đều phi thường im lặng, giống như thế gian cũng chỉ có hai người bọn họ mà thôi. Từ từ mà đi, hai người đều không cảm thấy đang nắm tay nhau có gì không đúng.

Ánh trăng chiếu trên người hai nàng, tạo cảm giác duy mỹ hài hòa. Trời sinh một đôi, có lẽ là nói hai người này đi.

Vãn Quy tướng quân nhìn hai người xa xa chậm rãi mà đi, trong lòng phi thường không vui. Nhưng không thể không thừa nhận, bóng lưng Trưởng công chúa và nữ nhi của ông rất xứng đôi. Ông thở dài cúi đầu, tự hỏi thật lâu, ngửa đầu nhìn không trung, hít một hơi thật sâu, nhìn lại hai nàng, ông xoay người đi về thư phòng.

Rất nhanh đã đến khuê phòng. Nhẹ nhàng đẩy cửa ra, giống như có người thương đang ngủ say, sợ quấy nhiễu đến nàng.

Vệ Mặc Ương nhanh chóng rút tay khỏi Mẫn Lâu Tiêu Vận, xúc cảm ôn nhu không còn, cảm giác trống rỗng.

Mẫn Lâu Tiêu Vận không để ý hành vi Vệ Mặc Ương, vẫn chầm chậm mà vào phòng, lẳng lặng ngồi nhìn Vệ Mặc Ương. Nàng nhìn mặt nghiêng của Vệ Mặc Ương, ánh nến nhấp nhoáng lên mặt Vệ Mặc Ương mà đung đưa môi mỏng hấp dẫn chúng sinh. Trước bữa cơm chiều, Vệ Mặc Ương đã thay bạch y thường mặc bằng tử y làn da trắng nõn, non mềm, sáng bóng tử y được mặc ở trên người Vệ Mặc Ương có lực hấp dẫn đến trí mạng. Vừa vặn Vệ Mặc Ương lẳng lặng ở đó, một vòng sáng xoay xung quanh nàng. Mẫn Lâu Tiêu Vận quả thật đã bị Vệ Mặc Ương hấp dẫn. Mười ngón tay đan vào nhau. Bên hông đeo đai lưng tử sắc nhạt, có vẻ như được người cẩn thận tỉ mỉ thắt cho một nút thắt song hoa. Cổ đeo hạng liên, tôn lên xương quai xanh. Vòng tay bạch ngọc ở cổ tay làm nền cho làn da trắng ngần. Đôi chân mang kim hài đính bảo thạch, trông rất đẹp.Một người nhìn ngoài cửa sổ không biết suy nghĩ gì. Một người nhìn người khác như mê muội. Thời gian tĩnh lại, gió nhẹ ngoài cửa sổ hợp thời thổi vào phòng, làm cho người ta cảm thấy sảng khoái vui sướng, phiền não ưu sầu chợt bị gió nhẹ bình thản ôn nhu tinh tế thổi tan.

Thu hồi suy nghĩ, Vệ Mặc Ương quay đầu trở lại, nhìn thấy Mẫn Lâu Tiêu Vận vẫn không nhúc nhích nhìn mình chằm chằm. Đôi mắt như có thể nói ra cảm xúc nhàn nhạt của chủ nhân. Đôi mắt ấy hàm chứa xuân ba thu thủy, ý cười trong mắt chạy thẳng đến đáy lòng. Khóe mắt hơi giơ lên, hai má trắng nõn có đỏ ửng nhàn nhạt như nữ tử tận hứng không thắng được lực rượu. Không biết từ khi nào mà mái tóc vùng vẫy khỏi thắt lưng trói buộc rơi tại bên hông, gió nhẹ khẽ vuốt, những sợi tóc nghịch ngợm nhẹ nhàng bay lên theo gió.

Hai người nhìn nhau, đều thấy được chính mình từ trong mắt đối phương.

Mẫn Lâu Tiêu Vận đứng lên, khẽ bước đến bên cạnh Vệ Mặc Ương, vươn tay tháo đai lưng tinh tế của Vệ Mặc Ương. Tử sắc đai lưng rơi xuống từ trong tay Mẫn Lâu Tiêu Vận, căn phòng quá mức im lặng nên đủ nghe được tiếng đai lưng rơi xuống đất.

Vệ Mặc Ương cuống quít né tránh Mẫn Lâu Tiêu Vận, một tay giữ lấy sam y sẽ tản ra, một tay cuống quít đẩy bàn tay muốn tiếp tục đi tới.

Tay Mẫn Lâu Tiêu Vận tinh tế, nhìn kỹ cũng có thể thấy mạch máu, thon dài, trắng nõn. Mẫn Lâu Tiêu Vận hô hấp phun lan, miệng thơm mát, thì thào nói, thấp giọng nỉ non hấp dẫn đến trí mạng.

Vệ Mặc Ương ổn định tinh thần, đôi mắt không một tia tình cảm, lạnh như băng.

“Trưởng công chúa vượt rào, thỉnh Trưởng công chúa tự trọng.” Vệ Mặc Ương nói. Môi hồng như anh đào dụ dỗ người khác. Xiêm y không chỉnh tề tản ra, thấy rõ xương quai xanh. Xương quai xanh Vệ Mặc Ương rõ ràng, khiến người nhìn nhịn không được mà muốn cắn một hơi.

Xiêm y rời rạc, biểu tình lạnh lùng, y quyết phiêu phiêu đạm mầu thu thu, Vệ Mặc Ương không để ý tới Mẫn Lâu Tiêu Vận nữa, đi đến bên giường cởi tử y, mặc áo lót leo lên giường, nhắm mắt mặc kệ Mẫn Lâu Tiêu Vận.

Ánh nến nhàn nhạt nhấp nhô, sáp đỏ rơi xuống, từng giọt từng giọt làm nóng trái tim Mẫn Lâu Tiêu Vận. Nàng mỉm cười ôn nhu lắc đầu, cởi sam y, nhẹ nhàng lên giường. Xoay người nhìn Vệ Mặc Ương nhắm mắt nghỉ ngơi, hô hấp vững vàng, tiếng tim đập bình ổn giống như mọi điều trên thế gian này đều bình ổn như thế. Nhấc chăn gấm của Vệ Mặc Ương lên, Mẫn Lâu Tiêu Vận lặng lẽ chui vào bên trong. Tuy rằng Vệ Mặc Ương đã phân phó Trúc Thấm chuẩn bị tháp và chăn, nhưng Mẫn Lâu Tiêu Vận ma xui quỷ khiến muốn ngủ cùng Vệ Mặc Ương.

Hương thơm nhàn nhạt trên người Vệ Mặc Ương nửa như xạ hương nửa như lan hương, làm cho người ta an tâm khi nghe thấy. Cho tới bây giờ đều không thể ngủ sớm – Mẫn Lâu Tiêu Vận vậy mà rất nhanh cũng đã ngủ.

Hai người ngủ say, bất tri bất giác gần như ôm nhau mà ngủ.

Khi Vệ Mặc Ương tỉnh lại thì đã nhìn thấy Mẫn Lâu Tiêu Vận ngồi ở trang thai chải đầu.

Ánh mặt trời sáng sớm màu vàng, xuyên qua cửa sổ. Tóc ở trước ngực, cái cao ngất ở trước ngực như ẩn như hiện dưới áo lót, bàn tay khẽ vỗ về mái tóc, hàng vạn hàng nghìn phong tình hiển hiện. Dung nhan tuyệt mỹ mang theo nụ cười như có như không, khóe miệng hơi giơ lên biểu hiện tâm tình tốt. Tóc đen nửa búi lên nửa thả, đeo lên ngọc sai, trâm cài, châu sức thật dài rũ xuống. Tóc mai đang lay động mày không tô mà to da không cần phấn mà vẫn trắng môi đỏ như son.

Vệ Mặc Ương dời đi tầm mắt, lúc này Trúc Thấm hẳn là sắp tới đưa đồ rửa mặt. Nàng nằm nghiêng ở trên giường, nhìn mỹ nhân hoạ mi miêu tuyến, phong tình vạn chủng, quyến rũ xinh đẹp.

Mẫn Lâu Tiêu Vận dậy sớm hơn Vệ Mặc Ương. Khi nàng tỉnh lại, thấy được dung nhan tuyệt mỹ động lòng người của Vệ Mặc Ương. Nàng cười khẽ, vỗ về dung nhan trắng nõn, xúc cảm thật tốt. Làn da cực đẹp vô cùng mịn màng, tay vẽ vòng vòng trên mặt Vệ Mặc Ương, thấy lông mi dài run run nàng cuống quít nhắm mắt chôn trên ngực Vệ Mặc Ương. Thật lâu không nghe được động tĩnh nào khác, biết tiếng cười khẽ của mình không bị phát hiện. Ngực người nọ vẫn chậm rãi phập phồng, xương quai xanh tinh mỹ tản ra quang huy mê người, Mẫn Lâu Tiêu Vận nhịn không được nuốt nước miếng, chậm rãi dựa vào xương quai xanh Vệ Mặc Ương.

Bỗng dừng lại, Mẫn Lâu Tiêu Vận ảo não lắc đầu. Có biết là đang làm gì hay không? Tại sao lại động lòng với một nữ tử không nên? Cuống quít bật ra khỏi Vệ Mặc Ương, Mẫn Lâu Tiêu Vận đứng dậy chuẩn bị rửa mặt.

Ngoài cửa, Sắt Lan đã đứng đợi, chờ công chúa gọi.

Mẫn Lâu Tiêu Vận thấy Vệ Mặc Ương ngủ say sưa, không đành lòng để Sắt Lan quấy rầy đến, Mẫn Lâu Tiêu Vận nhẹ giọng phân phó Sắt Lan hồi cung trước. Còn mình sẽ gọi người phủ tướng quân hộ tống trở về. Sắt Lan nhìn nóc nhà, xác định người vẫn yên ổn mới yên tâm thấp giọng đáp rồi rời đi.

Trúc Thấm gõ cửa phòng tiểu thư. Giờ này chắc tiểu thư đã xuống giường rồi. Nhưng sao người mở cửa lại là Trưởng công chúa điện hạ? Trúc Thấm cuống quít muốn hành lễ, Mẫn Lâu Tiêu Vận ngăn Trúc Thấm lại, cho Trúc Thấm đưa đồ vào phòng.

Trúc Thấm nhìn thấy tiểu thư đang chợp mắt. Tiểu thư có thói quen thích sáng sớm, sau khi tỉnh lại thì chợp mắt một chút.

Vệ Mặc Ương ý bảo cho Trưởng công chúa rửa mặt trước, còn mình thì làm sau. Do Trưởng công chúa không mang theo xiêm y thay thế, cho nên Vệ Mặc Ương chỉ có thể lấy xiêm y của mình cho Mẫn Lâu Tiêu Vận mặc. Nhưng Vệ Mặc Ương không biết, Trưởng công chúa đã rửa mặt trước khi Sắt Lan hồi cung.

Váy dài màu trắng, vạt áo rộng thêu hoa văn hồng nhạt, tay áo có khói tím uốn lượn. Eo nhỏ, dùng đai lưng ngọc tử sắc buộc lại. Không dùng châu sai bảo ngọc đeo lên đầu, tóc đen chỉ dùng một sợi dây tơ tử sắc nhạt buộc lại. Vài sợi tóc bướng bỉnh buông xuống hai vai, tôn lên làn da trắng. Trên mặt chưa thi phấn lại tươi mát động lòng người. Yêu mị trước đó phảng phất biến thành lạnh lùng cao quý, lãnh ý thản nhiên – Vệ Mặc Ương.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here