Tảng Ương Thác – 02. VỆ MẶC ƯƠNG

0
49

02. VỆ MẶC ƯƠNG

Chưa bao giờ nghĩ ca ca mất trí đến như thế, còn tưởng rằng ca ca thương yêu nàng nhất, nhưng không ngờ ca ca sẽ ích kỷ hy sinh hạnh phúc của nàng. Phụ thân đã từng nói, vô tình nhất đế vương gia, ca ca, vì sao?

“Súc sinh, ngươi dám để Trưởng công chúa gặp muội muội của ngươi sau lưng ta? Súc sinh! Hạnh phúc cả đời muội muội ngươi đều bị ngươi làm hỏng!!”

Tiếng phụ thân đau đớn rống giận còn quanh quẩn ở bên tai Vệ Họa Lâu, nàng nhìn đám mây nơi chân trời mà cảm giác như mọi người đang cười nhạo mình.

“Ha ha, hắn không phải hắn, hóa ra hắn là nàng. Hóa ra, hết thảy đều là ca ca an bài. Ha ha, cái gì mà kinh thành tài tử, cái gì mà trời cao lương duyên, cái gì mà giai ngẫu thiên thành, cái gì mà trời sinh một đôi? Toàn bộ đều là giả dối! Còn mình, thì chỉ là một đứa bị người chê cười!”

Vệ Họa Lâu thê lương nhìn hồ, có phải đã xong rồi hay không? Không thể để phụ thân bị cả kinh thành cười nhạo, chỉ có chết đi mới là chấm dứt tốt nhất! Vệ Họa Lâu chầm chậm đi đến hồ. Mẫu thân đại nhân, là người sao? Người thấy Lâu nhi chịu khổ cho nên tới đón Lâu nhi sao?

“Không!!!”

Là ai, là ai nói không? Là thanh âm của ai thê lương như vậy? Còn có người quan tâm ta sao?

“Nghe nói gì chưa, thiên kim Vệ Tướng quân tự sát mấy ngày trước, nghe nói là nhảy hồ!”

“Nghe nói bởi vì lão tướng quân không đồng ý tiểu thư đến với người trong lòng, tiểu thư nhất thời luẩn quẩn trong lòng mới tự sát.”

“Haiz, còn tưởng rằng Chấn quốc tướng quân là người không câu nệ thế tục, vậy mà cũng sẽ để ý đến cái gọi là môn đăng hộ đối đấy!”

Trà lâu thư quán, hương thôn phố lớn đều thảo luận chuyện Đại tiểu thư Chấn quốc tướng quân phủ nhảy hồ tự sát.

Nhạc Phúc dựa vào cửa sổ ở trên lầu dựa. Vẻ mặt Tảng Vận tuấn tú mỏi mệt ngồi ở bàn bên cạnh, nhìn mấy món ngon ở trước mặt không có một tia muốn ăn uống. Chuyện Vệ Họa Lâu tự sát nàng cũng biết. Nàng không ngờ Vệ Họa Lâu cương liệt như thế, càng hận Vệ Hoa Dương không cẩn thận hơn. Nếu như cẩn thận một chút thì làm sao có thể bị lộ chuyện? Đến lúc tới ngày thành thân, gạo nấu thành cơm Vệ Họa Lâu cũng sẽ không tự sát. Chỉ tiếc thiên ý trêu ngươi. Mặc dù có mục đích tiếp cận Vệ Họa Lâu, nhưng không thể không thừa nhận, Vệ Họa Lâu rất linh động động lòng người. Tính cách hoạt bát lanh lợi như rót vào cho tảng vận một ít không khí mới mẻ, khiến nàng muốn tiếp xúc khác với những người khác. Vệ Họa Lâu không có tính phòng thủ ngươi lừa ta gạt, thứ mà nàng có chính là nhiệt huyết. Nếu có thể, Tảng Vận cũng không muốn hủy diệt cả đời nàng. Nhưng, hoàng gia vô tình, nàng nhất định, phải là quân cờ!

Năm ngày trôi qua, Vệ Họa Lâu vẫn không nhúc nhích nằm ở trên giường. Đại phu nói, trong vòng mười ngày mà vẫn còn bất tỉnh thì Họa Lâu sẽ vĩnh viễn không tỉnh lại. Còn Tướng quân, chỉ trong một đêm tóc đen nháy mắt biến thành đầu bạc. Còn giới kinh thành, chỉ có thể trơ mắt nhìn hán tử tang thương cùng thống khổ nhìn nữ nhi mà không biết làm sao.Trời vẫn màu xanh, mọi người vẫn bận rộn vì cuộc sống, Vệ Họa Lâu tự sát chỉ có thể xem như một chuyện bát quái để bàn tán sau khi ăn xong mà thôi, cũng không có rung động đến cái gì. Không ai quan tâm khi nào nàng tỉnh lại, cho dù là thân ca ca của nàng cũng chỉ là lo lắng cho kế hoạch của mình. Vệ Hoa Dương đã không còn là ca ca tốt bụng luôn luôn bảo hộ muội muội ở sau lưng nữa.

Thì ra, đó là những gì đã xảy ra. Lúc này, Vệ Họa Lâu đã không phải là Vệ Họa Lâu lúc trước.

Trong mộng, Vệ Họa Lâu thê lương nhìn người thay thế mình, Vệ Mặc Ương, cũng chính là Vệ Họa Lâu hiện tại, là một người xuyên qua.

Vệ Họa Lâu hôn mê đến ngày thứ bảy đã tỉnh lại, vào buổi sáng sớm. Khi đó, Vệ Họa Lâu đã là Vệ Mặc Ương .

“Vệ Họa Lâu chân chính đã đến tuổi thọ, hoặc là đầu thai hoặc là trở thành cô hồn dã quỷ…” Thanh âm thê lương quanh quẩn ở bên tai Vệ Mặc Ương.

Nhìn Vệ Họa Lâu như thực như ảo trong mộng, Vệ Mặc Ương có thể cảm nhận được thê lương và tang thương của nàng.

Tiểu thư tỉnh lại, người vui mừng nhất đương nhiên là Trúc Thấm. Chỉ là sau khi tỉnh lại tiểu thư trở nên lạnh lùng rất nhiều. Không thích đi ra ngoài cũng không thích đùa giỡn với Trúc Thấm. Tiểu thư bắt đầu thích đọc sách, bắt đầu thích ngồi một mình nhìn ra ngoài cửa sổ. Tiểu thư cũng không thích ăn cơm cùng vời lão gia, thiếu gia nữa. Đúng rồi, thiếu gia là đại phôi đản! Thiếu gia vậy mà muốn tiểu thư gả cho một nữ nhân, trách không được tiểu thư thay đổi. Hiện giờ tiểu thư trở nên trầm ổn hơn, trở nên lạnh lùng hơn. Tiểu thư không còn thích mặc những xiêm y màu hồng nữa, mà tiểu thư thích mặc bạch y. Yếm cá chép tiểu thư thích nhất cũng không cần, mà biến thành yếm trắng. Tiểu thư không còn thích ăn phù dung cao tiểu thư vốn không thích uống trà, nhưng nay lại thích. Tiểu thư không thích cờ vây, nhưng nay có thể một mình ngồi đánh cờ cả ngày. Tiểu thư trở nên không phải tiểu thư tiểu thư không còn là tiểu thư hoạt bát linh động như xưa nữa… Trúc Thấm hít một hơi, vẫn là mau mang đồ ăn đến cho tiểu thư, bằng không người lại quên ăn. Từ khi chuyện đó xảy ra, tiểu thư không gặp thiếu gia nữa. Tuy rằng thiếu gia có tới cửa thỉnh tội nhiều lần, nhưng tiểu thư đều lãnh đạm, giống như người này không tồn tại.

Vệ Hoa Dương cảm giác được muội muội mình thay đổi, Họa Lâu từng rất mềm lòng, mặc kệ hắn làm gì chỉ cần nhận sai muội muội mềm lòng sẽ tha thứ cho hắn. Nhưng hôm nay Họa Lâu trở nên như vậy làm cho người ta thêm đau lòng. Đều là lỗi của hắn, có lẽ hắn thật sự đã sai rồi…

Tướng quân nhìn nữ nhi của mình trở nên lạnh lùng, hít một hơi thật sâu. Nữ nhi từng thích chơi đùa ở bên cạnh ông nhất đã không còn. Tuy hiện tại nữ nhi như vậy phù hợp với kỳ vọng của ông hơn, nhưng ông không thích nhìn nữ nhi của mình trở nên lãnh đạm, thậm chí là lạnh lùng như thế.

Mẫn Lâu Tiêu Vận nghe thủ hạ báo cáo toàn bộ tình hình bên trong phủ tướng quân, ánh mắt yên tĩnh nghe báo cáo về Vệ Họa Lâu, không bỏ sót chi tiết nào. Chậm rãi ngẩng đầu nhìn thủ hạ, ánh mắt gợn sóng không ánh sáng lại mang theo nhè nhẹ lãnh liệt. Khóe miệng giơ lên:

“Tốt lắm, ngươi đi xuống đi.”

“Ha hả. Vệ Họa Lâu, biến hóa của ngươi khiến Bổn cung rất là chờ mong đấy.”

Tay như nhu đề, da nõn nà, cổ trắng ngần, răng đều như bắp, mày mỹ nhân, khéo cười tươi đẹp làm sao chính là Đệ nhất thiên hạ mỹ nhân Mẫn Lâu Tiêu Vận. Trên tháp, Mẫn Lâu Tiêu Vận quyến rũ xinh đẹp, một ánh mắt đều mang theo mị hoặc lôi cuốn. Nhu đề khẽ vuốt mái tóc của mình, cân nhắc xem chuyện tình lúc trước nên tiếp tục như thế nào. Đứng lên, lạnh nhạt sửa sang lại xiêm y. Hẳn là nên đến thăm Đại tiểu thư tướng quân phủ tính cách đại biến, lấy biểu đạt hoàng gia sủng ái trung thần. Phân phó hạ nhân chuẩn bị xe, xử lý xong hành trang của mình, Mẫn Lâu Tiêu Vận đi đến phủ tướng quân.

“Tiểu thư tiểu thư, không tốt, Trưởng công chúa đến đây!” Trúc Thấm biết Trưởng công chúa chính là Tảng Vận công tử, Đại thiếu gia đáng giận đáng giận nha, sao có thể như vậy được chứ!

Vệ Họa Lâu, chính xác hơn mà nói là Vệ Mặc Ương, lẳng lặng nghe Trúc Thấm ở đó lo lắng xoay vòng vòng.

Vệ Họa Lâu bất vi sở động, lẳng lặng viết chữ, như chuyện Trúc Thấm nói không có quan hệ gì với mình.

“Được rồi Trúc Thấm, nếu Trưởng công chúa đã đến đây nên làm tốt chuyện chủ nhà. Trúc Thấm, đi xuống chuẩn bị trà bánh chờ Trưởng công chúa đến.”

Rất xa, Mẫn Lâu Tiêu Vận có thể cảm giác Vệ Họa Lâu hiện giờ tuyệt đối không phải là Vệ Họa Lâu lúc trước. Một thân bạch sam bình thản tuyệt đối không phải Vệ Họa Lâu từng hoạt bát linh động.

Vệ Mặc Ương nàng rốt cục cũng gặp được Đệ nhất thiên hạ mỹ nhân, quả nhiên da nõn nà, mi như tơ, đôi môi trơn bóng, mắt như thu, thướt tha nhiều vẻ, miểu miểu đạp tư mà đến. Dáng người mềm mại, một cái nhăn mày cười liền lôi cuốn con người. Quả nhiên là mị hoặc trời sinh!

“Mấy ngày trước nghe nói tiểu thư không cẩn thận rơi xuống hồ, Vận rất lo lắng. Mới vừa nghe tiểu thư bệnh nặng mới khỏi, Vận rất vui, cho nên không mời mà đến vấn an tiểu thư. Hy vọng tiểu thư không cần chú ý.”

“Trưởng công chúa hạ mình quý giá đến bỉ phủ, làm quý phủ vẻ vang cho kẻ hèn này, Họa Lâu vinh hạnh sâu sắc. Họa Lâu đã khỏe, nhờ phúc công chúa quan tâm.”

Mẫn Lâu Tiêu Vận khẽ vuốt tay Họa Lâu, đôi mắt trong sạch, khóe miệng giơ lên, bộ dáng như muốn khóc mà không khóc mềm mại đáng yêu. “Họa Lâu, chuyện cho tới bây giờ ngươi có biết… ngươi rất quan trọng đối với ta?” Ẩn tình đưa tình nhìn Họa Lâu, tiếng nói đê mê mềm mại, dịu dàng ấm áp.

Họa Lâu lạnh nhạt rút tay ra, tiếp tục viết chữ.

Họa Lâu hiện giờ hấp dẫn Mẫn Lâu Tiêu Vận hơn, nàng có thể thấy sự lạnh lùng và thản nhiên từ trên người Họa Lâu, giống như thiên ngoại phi tiên khói lửa nhân gian không ảnh hưởng. Bình tĩnh, thong dong đối đãi không như lúc trước động bất động đều đỏ mặt.

Cho đến khi đêm xuống, Mẫn Lâu Tiêu Vận vẫn luôn nhìn Vệ Họa Lâu viết chữ. Từ đâu đến cuối, Vệ Họa Lâu đều không có nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận, giống như người này không tồn tại.

Khi Trúc Thấm thấy một màn như thế này lại cảm giác dị thường duy mỹ: Một tiên tử lạnh nhạt, một yêu nghiệt quyến rũ, hai người hoàn toàn bất đồng lại xứng đôi như thế. Cho dù là Trúc Thấm cũng không khỏi không nói tiểu thư hiện giờ cùng Trưởng công chúa vậy mà rất xứng đôi.

“Sắc trời đã tối, nếu Trưởng công chúa không ngại thì lưu lại dùng bữa tối đi.”

Mẫn Lâu Tiêu Vận ôn nhu nhìn Họa Lâu lạnh nhạt bình tĩnh. Họa Lâu nói chuyện cũng không hề nhìn nàng mà là im lặng lạnh lùng đi qua.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here