Quỷ Y Sát – PHIÊN NGOẠI 2 – TIỆC TÂN HÔN (THƯỢNG)

0
82

Phiên ngoại 2 – Tiệc tân hôn (Thượng)

“Có kẻ giết người a –”.

A Nô nói xong, vẻ mặt chưởng quầy cũng thật đau khổ, chiếc bàn phát ra một tiếng ‘rầm’.

Đao kiếm chạm vào nhau, bắn ta tia lửa.

Nam tử hầm hầm ngẩng đầu, bàn tay to vung lên, đao trong tay giống như cắt đậu hủ lặng yên không một tiếng động chặt đứt hai chân bàn. Chiếc bàn rung rinh, vội đổ xuống.

Mũi chân A Nô bay lên, sau đó nhẹ nhàng rơi trên mặt đất, không quên quay đầu hướng hai người ngồi cạnh cửa sổ thản nhiên uống trà nói: “Chủ nhân! Ngươi trơ mắt nhìn A Nô bị người ta đuổi giết sao?”.

Hoa Dĩ Mạt cúi đầu nhấp một miệng nước trà, lúc này mới giương mắt, thản nhiên liếc qua, lời nói không chút gợn sóng: “Ai bảo ngươi làm hỏng bảo bối của người ta làm gì.”.

A Nô nghe vậy mặt không hề chớp, nàng nghiêng thân tránh đi một đao vừa chém tới, lại nhảy tới một bàn khác, hướng nam tử cầm đao nói: “Ta sai rồi, ta sai rồi không được sao? Đổ bể bàn ghế đủ nhiều rồi a, cho dù ngươi giết A Nô, A Nô cũng không thay đổi gì được. Không bằng A Nô bồi thường tiền cho ngươi? A Nô có tiền……”.

“Ai muốn tiền dơ bẩn của ngươi!”. Nam tử quắc mắt nhìn trừng trừng, chưởng quầy cất tiếng kêu sợ hãi khi thấy thanh đao kia chém chiếc bàn ra thành hai mảnh. Nam nhân mở miệng nói: “Đó là thứ Âm muội muội thích, ta thật vất vả mới nhờ người làm ra được. Vậy mà ngươi lại làm vỡ nó! Quá càn quấy!”.

Nói xong, nam tử lại uy vũ nâng đao hướng A Nô chém xuống.

“Chuyện gì vậy?”. Đang đánh nhau, một giọng nói trong trẻo bỗng nhiên ở ngoài cửa vang lên.

Một nữ tử xinh đẹp tiến vào, khi thoáng nhìn nam tử giơ đao trước mặt, nàng nhịn không được liền cau mày: “Vạn Thịnh, huynh đang làm gì vậy?”. Nói xong, khóe mắt liếc về phía A Nô đang trốn sau cầu thang, thanh âm càng có chút nghiêm khắc, “Lại động đao với một cô nương? Huynh giỏi lắm!?”.

Nam tử bị gọi là Vạn Thịnh nhìn thấy nữ tử vừa vào cửa, tức giận trên mặt như băng tuyết tan rã, cực nhanh thay bằng ý cười nịnh nọt: “Âm muội muội, không phải như muội nhìn thấy ……”.

“Chính là như vậy!”. A Nô đột nhiên xen mồm nói: “Một đại nam nhân lại không biết thương hương tiếc ngọc! Suýt nữa đem đầu A Nô chặt xuống!”.

“Ngươi câm miệng!”. Nam tử quay đầu trừng mắt A Nô, lại bị nữ tử trước mặt rất nhanh quát lớn mà dừng lại.

“Vạn Thịnh, huynh mới là người nên im miệng! Ta còn ở đây mà huynh còn khi dễ nàng ấy!”.

Vạn Thịnh gấp đến độ trán đều thấy mồ hôi: “Không phải…… Âm muội muội nghe ta giải thích đã……”.

“Âm nhi?”.

Một thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng bỗng nhiên vang lên, làm nữ tử xinh đẹp như ngẩn ra, nàng lập tức quay đầu hướng nơi phát ra giọng nói, nhìn lại.

Ngày ấy nắng nhẹ mỏng mạnh, một thân ảnh tinh tế quen thuộc ngồi ngay ngắn ở cạnh cửa sổ. Bạch y trên người nhẹ bay, làm gương mặt trắng nõn càng xinh đẹp xuất trần, trên mặt thêm vài phần thành thục, vẻ đẹp lắng đọng qua thời gian, giống như đóa hoa ngày hè, kiều diễm trong gió, thêm vào đó là khí chất lạnh lùng đạm mạc, làm người ta muốn gần mà không thể.Mà khuôn mặt này, cùng trong trí nhớ biến hóa không bao nhiêu, làm cho Hứa Âm kinh ngạc cất tiếng: “Tô tỷ tỷ!”.

Đại đường khách đ**m.

Hoa Dĩ Mạt có chút buồn bực uống một ngụm rượu vào miệng, nâng tay đi cầm bầu rượu, vừa cầm lên lại phát hiện bên trong trống rỗng. Nàng liếc liếc mắt Tô Trần Nhi đang ôn chuyện với Hứa Âm đằng xa, bĩu môi không nói gì.

A Nô ngồi đối diện thấy thế, không sợ chết liền mở miệng: “Chủ nhân, muốn ta đi hối Tô cô nương một chút không?”.

“Hối làm gì?”. Hoa Dĩ Mạt liếc xéo A Nô một cái.

A Nô thấy khẩu khí Hoa Dĩ Mạt không tốt, có chút ủy khuất nói thầm: “Không phải nhìn chủ nhân có chút mất hứng nên ta mới muốn giúp sao.”.

“Ta làm gì mà không hề cao hứng?”. Hoa Dĩ Mạt nói xong đem bầu rượu đưa cho A Nô, “Rảnh rỗi như vậy, giúp ta rót rượu lại đây.”.

“Rõ ràng chính là mất hứng còn chối……”. A Nô ôm bầu rượu rời khỏi chỗ ngồi, miệng lầm bầm: “Hừ, mất hứng còn không cho nói.”.

Sau một lúc lâu, Tô Trần Nhi cùng Hứa Âm rốt cục chậm rãi đứng lên, tựa hồ đang cáo biệt nhau.

Hoa Dĩ Mạt thấy thế mới thoải mái chút, đang muốn đứng dậy, ánh mắt liền đông cứng, nàng nhìn thấy Hứa Âm bỗng nhiên cúi người, thân thủ ôm lấy Tô Trần Nhi.

Nhìn một màn này, Hoa Dĩ Mạt chỉ cảm thấy ngực “phụt’ một cái, lửa bùng lên.

“Âm nhi đi thong thả. Vài ngày nữa ta sẽ đến thăm muội.”. Tô Trần Nhi vừa cùng Hứa Âm nói câu này, khóe mắt liền thoáng nhìn thấy Hoa Dĩ Mạt trầm mặc bước tới.

Hứa Âm cũng không phát giác, nàng chỉ gật gật đầu, vui vẻ cười nói: “Hôm nay có thể may mắn gặp lại Tô tỷ tỷ thật sự là quá tốt. Muội vốn nghĩ khi gả đến Vạn gia rồi thì khó mà gặp lại Tô tỷ tỷ. Tô tỷ tỷ có rảnh nhất định phải lại đây a.”.

“Được.”. Tô Trần Nhi mỉm cười gật đầu.

Lúc này Hứa Âm mới quay đầu đi tìm Vạn Thịnh, khi thoáng nhìn Hoa Dĩ Mạt đi lại gần bàn các nàng. Đối với Hoa Dĩ Mạt, Hứa Âm không có ấn tượng tốt, thấy nàng lại là một bộ hung thần ác sát, mặt mày lạnh như băng, nhịn không được trừng mắt nhìn nàng liếc mắt một cái, lên tiếng gọi Vạn Thịnh: “Vạn Thịnh, đi thôi.”.

Hoa Dĩ Mạt thấy Hứa Âm lại trừng mình, đang muốn mở miệng phản kích, ống tay áo đột nhiên bị Tô Trần Nhi kéo kéo.

“Được rồi.” .Tô Trần Nhi thấp giọng nói: “Đã ba năm rồi, còn muốn cùng Âm nhi ầm ĩ nữa.”.

Nói xong, Hứa Âm cũng đã cùng Vạn Thịnh bước ra cửa. Người tới cửa, Hứa Âm đột nhiên quay lại, hướng Tô Trần Nhi tràn ra một nụ cười sáng lạn: “Tô tỷ tỷ nhất định đừng quên ghé Vạn phủ chơi nha.”.

“Được.”.

Lúc này Hứa Âm mới cảm thấy mỹ mãn rời đi.

Hoa Dĩ Mạt đứng kế bên, mặt đã muốn hoàn toàn u ám. Nàng khẽ hừ một tiếng, bỗng nhiên hung tợn nhìn phía Tô Trần Nhi nói: “Trần Nhi lại đáp ứng nàng cái gì rồi?”.Dường như Tô Trần Nhi đã quen với tính tình hay nóng nảy của Hoa Dĩ Mạt, nàng xoay người đi lên phòng trên lầu, thản nhiên nói: “Đương nhiên là đi thăm muội ấy. Dù sao thì cũng khó gặp được người quen trong trấn nhỏ này.”. Dừng một chút, trong thanh âm của Tô Trần Nhi có chút cảm khái, “Thời gian trôi qua thực nhanh, không nghĩ tới ngay cả Âm muội cũng đã thành thân.”.

Hoa Dĩ Mạt nghe vậy, trong đầu đột nhiên cực nhanh hiện lên một ý niệm. Nàng một phen ôm Tô Trần Nhi từ phía sau, làm cước bộ đối phương dừng lại. Mang theo cười khẽ hạ xuống bên tai Tô Trần Nhi.

“Trần Nhi, không bằng…… chúng ta cũng thành thân đi?”.

Tô Trần Nhi vốn tưởng rằng Hoa Dĩ Mạt chỉ nhất thời nói cho vui, không ngờ nàng lại hết sức nghiêm túc bắt tay vào chuẩn bị hôn lễ, còn viết ra danh sách khách mời, dùng bồ câu đưa tin cho mọi người hay.

“Dù sao cũng ba năm không hội ngộ.”. Hoa Dĩ Mạt đem con bồ câu cuối cùng thả lên không trung, hướng Tô Trần Nhi phía sau mỉm cười, ánh mắt sáng ngời, “Một tháng sau, mọi người sẽ tập trung ở Quỷ Y Quật.”.

Linh Lam cùng Bạch Uyên đương nhiên là hai người nhận được bồ câu đưa tin đầu tiên. Khi thu được thư, đúng là khi đó Linh Lam cũng đang cùng Bạch Uyên cận kề một chỗ. Linh Lam nhận được bức thư liền nghi ngờ, không biết là ai lại truyền tin cho mình. Chờ đọc xong nội dung thì trên mặt liền hiện lên kinh ngạc.

“Trời đất, Tiểu Bạch, ta cảm thấy mình hoa mắt rồi.”.

Bạch Uyên nghe vậy, tự giác đưa tay tiếp nhận tờ giấy trong tay Linh Lam, thần sắc cũng rõ ràng là đang giật mình. Lập tức, trên mặt gợi lên một chút ý cười thật nhẹ: “Hoa Dĩ Mạt này cũng lắm chuyện thật.”.

“Aiz, xem ra chúng ta phải đích thân đi một chuyến rồi.”. Linh Lam cười lắc đầu, đáy mắt cũng hiện lên vui vẻ, “Thêm chút không khí vui mừng cũng tốt. Thuận tiện đem Tiểu Nặc chơi đùa ba năm chưa thỏa mãn, mang về đây luôn, tiểu cô nương này không thích hợp rong chơi nữa.”.

Bách Hiểu Lâu.

“Lâu chủ, có thư của ngươi.”. Tay Hoàng Tứ cầm một con bồ câu đưa tin màu trắng, hướng Bách Hiểu Sinh đang lật xem tin nội gián, nói.

“Sao? Ai vậy?”. Bách Hiểu Sinh ngẩng đầu lên, nghi hoặc nói.

“Hoa cô nương cùng Tô cô nương.”.

Bách Hiểu Sinh rút tờ giấy trong ống trúc ra, làm như không thể tin được để sát vào một chút, thuận tiện xoa xoa mắt.

Hoàng Tứ thấy biểu cảm của Lâu chủ như vừa gặp quỷ, nhịn không được hiếu kỳ nói: “Làm sao vậy Lâu chủ?”.

“Không, không có gì. Ta chỉ cảm thấy đại khái là Bách Hiểu Lâu có dịp đền đáp rồi ……”. Bách Hiểu Sinh lắc lắc tay, lẩm bẩm: “Ta thật sự có nên đi tham gia hôn sự chưa từng có từ trước tới giờ hay không?”.

Phong Thu sơn trang.

Phong Vũ ở trong viện đánh đàn, mỉm cười nhìn Lăng Già đang múa kiếm trước mắt. Gió nhẹ nhàng trong trẻo, hương hoa lan tỏa bốn phía.

Ba năm qua, công lực của Lăng Già đã cường đại hơn rất nhiều, còn thân thể của Phong Vũ cũng khỏe mạnh không khác gì người thường.Tiếng đàn kết hợp với múa kiếm đang tung bay, quản gia Phong Khải đạp cửa bước vào, lúc này mới đánh vỡ một màn hòa thuận thân mật trước mắt.

“Đại tiểu thư, ngươi có thư.”.

Phong Vũ ngừng tay, tò mò tiếp nhận thư trong tay Phong Khải. Vừa mở ra, bất quá chỉ nhìn lướt qua, tay nàng liền nhẹ nhàng run lên, tờ giấy kia lập tức rơi xuống chiếc đàn.

Hình ảnh này bị Lăng Già thu vào đáy mắt. Hắn thân thiết mở miệng hỏi: “Vũ nhi, nàng sao vậy?”.

“Khụ khụ……”. Phong Vũ xấu hổ ho nhẹ một tiếng, hướng Phong Khải ra dấu một ánh mắt. Phong Khải thức thời cáo từ lui xuống.

Lúc này Phong Vũ mới nhìn phía Lăng Già, bên môi nổi lên một ý cười bất đắc dĩ: “Tiểu Mạt muốn thành hôn. Mời chúng ta tới Quỷ Y Quật tham gia hôn sự.”.

“Này không phải chuyện tốt sao?”. Lăng Già khó hiểu.

“Chắc chắn chàng không đoán được đối tượng thành thân là ai.”. Phong Vũ nhịn không được đỡ trán, “Là giang hồ đệ nhất mỹ nhân, Tô Trần Nhi.”.

“Hả?”.

Mười ngày sau.

Sâu trong Trầm Uyên vang lên tiếng chiêng chống rộn ràng. Nghênh đón sáu vị tân khách.

Bên trong Quỷ Y Quật.

Hoa Dĩ Mạt thong thả bước qua bước lại một hồi, thấy thời gian không sai biệt lắm, nàng quay đầu hướng Bạch Uyên thúc giục: “Sao Linh Lam còn chưa dẫn Trần Nhi ra nữa?”.

Tiếng nói vừa dứt, giọng trêu chọc của Linh Lam đột nhiên vang lên: “Gấp gáp làm gì? Không phải chưa tới giờ lành sao.”.

Hoa Dĩ Mạt nghe được thanh âm liền vội quay đầu, trong tầm mắt liền xuất hiện một thân ảnh đỏ rực.

Chỉ thấy Tô Trần Nhi một thân hỉ y, y phục được thêu hoa văn tinh xảo, một đường dọc theo ống tay áo uốn lượn tới chân váy, giống như phương hoàng muốn vỗ cánh bay lên. Mũ phượng, khăn che đầu qua khỏi vai, quả nhiên là minh diễm như hỏa, cùng khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng thường ngày hoàn toàn bất đồng, ngược lại là một phong vị khác.

“Đây, đem tân nương lại cho người rồi đó.”. Lúc Linh Lam nói chuyện, Tô Trần Nhi mặc hỉ bào đỏ thẵm cũng được dắt đi tới bên cạnh Hoa Dĩ Mạt, đáy mắt Linh Lam mang theo ý cười rạng rỡ, “Thích không?”.

Đương nhiên Hoa Dĩ Mạt hiểu được Linh Lam đang cố ý chế nhạo mình, nàng liếc mắt một cái, cũng không để ý tới, mỉm cười cầm tay Tô Trần Nhi, đem nàng thật cẩn thận kéo đến bên cạnh, trong miệng khẽ gọi: “Trần Nhi.”.

“Giờ lành đã đến –”. Thanh âm vang dội của A Nô có vẻ vô cùng trong trẻo tràn khắp Quỷ Y Quật, “Mời hai vị vào chỗ.”.

Nhiệm vụ của Linh Lam hoàn thành, nàng lui lại mấy bước về sau, tự giác đi tới dừng bên người Bạch Uyên, vẫn theo thói quen dựa nửa thân mình vào đối phương. Bạch Uyên cũng không ngăn cản, bản thân vẫn nhìn không chớp mắt hai người mặc hỉ bào trước mặt, bên môi thản nhiên hiện lên độ cong.

Lăng Già cùng Bách Hiểu Sinh bên cạnh thì thần sắc cổ quái hướng hai người liếc mắt một cái, lập tức tầm mắt đối diện cùng một chỗ, không tiếng động trao đổi ý tưởng với nhau, lộ ra một chút giật mình cùng ý cười bất đắc dĩ.

“Nhất bái trời xanh –”. Giọng A Nô rõ ràng vô cùng kích động, “Nhị bái đất đai –”.

“Khụ khụ……”. Linh Lam bị từ ngữ của A Nô làm cho cả kinh, hô hấp khó khăn, ho khan vài tiếng, nói thầm: “Huyết mạch vĩ đại của Linh gia từ khi nào lại biến dị thành như vậy.”.

A Nô cũng mặc kệ Linh Lam oán giận, thanh âm hưng phấn cất cao, cơ hồ có chút sắc nhọn: “Phu thê giao bái –”.

Âm thanh không được tốt lắm kéo dài ra, Hoa Dĩ Mạt cùng Tô Trần Nhi đều tự hướng đối phương cúi đầu.

“Đưa vào động phòng — khụ khụ”. Bởi vì rất kích động, A Nô cất cao thanh âm rốt cục bị nước miếng của mình làm cho ngẹn lại, nàng vỗ ngực ho khan vài cái.

Linh Lam thấy thế rốt cục không đành lòng nhìn thẳng qua, nàng thở ra một hơi.

Phệ Huyết Lâu…… về sau thật sự phải giao vào tay hậu bối này sao? Nàng cảm thấy chính mình phải suy nghĩ vấn đề này thật nghiêm túc.

Trong lòng Hoa Dĩ Mạt vui mừng, cũng không ghét bỏ A Nô, nàng đứng thẳng đi về hướng bảy người nói: “Mọi người tùy ý dùng bữa, đêm nay liền qua đêm ở Quỷ Y Quật đi, A Nô sẽ chuẩn bị phòng cho các ngươi. Một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng, ta thất lễ trước.”. Dừng một chút, dưới ánh mắt mang theo ý cười của Linh Lam, Hoa Dĩ Mạt cũng cười cười, “Đương nhiên, nếu có người muốn nháo động phòng, nhớ chuẩn bị năng lực kháng độc trước rồi hãy vào.”.

Linh Lam nghe vậy, thất vọng ‘hứ’ một tiếng, trơ mắt nhìn Hoa Dĩ Mạt cười đến thoải mái nắm tay Tô Trần Nhi rời khỏi tầm mắt mọi người.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here