Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 81. TỨC GIẬN XÔNG VÀO HUYẾT LÂU (MỘT)

0
37

Chương 81 – Tức giận xông vào huyết lâu (Một)

“Ngươi có khỏe không?”.

Tô Trần Nhi lặng lẽ đứng một mình bị một tiếng gọi làm phục hồi tinh thần, nàng kinh ngạc quay đầu nhìn lại.

Mạc Bình Hoài lẳng lặng đứng bên cửa sổ. Mặt nạ trên mặt đã được tháo xuống, mày gắt gao nhíu lại, ánh mắt nhìn về phía Tô Trần Nhi mang theo một tia tức giận không thể ngăn chặn.

“Ngươi vẫn chưa đi?”. Tô Trần Nhi giương mắt nhìn Mạc Bình Hoài, thanh âm khôi phục bình tĩnh, “Người của các ngươi nên đi mới phải, một mình ngươi ở lại trong này, không sợ bị phát hiện sao?”.

“Cũng may ta quay lại, nếu không……”. Đáy mắt Mạc Bình Hoài phẫn nộ hỗn loạn kèm theo một chút không đành lòng cùng thương tiếc, dừng một chút, sau đó mới đè thấp thanh âm nói: “Sao nàng ấy có thể đối đãi với ngươi như vậy? Các ngươi, các ngươi rõ ràng ……”. Mạc Bình Hoài đem bốn chữ “Đều là nữ tử” nuốt vào yết hầu, vẻ mặt có chút kỳ lạ.

Vừa rồi, hắn đi khỏi không bao lâu, bỗng nhiên nhớ tới lúc mình rời đi quá vội vàng, hắn muốn nói tên mình cho Tô Trần Nhi biết, cho nên càng nghĩ càng cảm thấy tiếc nuối không thôi, cắn răng một cái liền chạy trở về lần nữa. May mà Bách Hiểu Lâu lúc ấy loạn thành một đoàn, căn bản không ngờ người của Phệ Huyết Lâu sẽ quay lại, bởi vậy phòng bị nới lỏng rất nhiều, lúc đó hắn mới có thể dễ dàng đi lên tầng ba. Cũng do hắn may mắn, rất nhanh liền tìm được phòng của Tô Trần Nhi, nghe được bên trong truyền đến thanh âm trọng trẻo lạnh lùng nhưng dễ nghe. Từ sau khi gặp nhau ở tửu lâu, hắn luôn bị thân ảnh kia vướng bận trong đầu không thôi, sau đó rất nhanh liền tìm hiểu ra thân phận của đối phương, thì ra nàng là giang hồ đệ nhất mỹ nhân – Tô Trần Nhi. Lúc ấy hắn vốn muốn đuổi theo Tô Trần Nhi, lại đột nhiên thu được nhiệm vụ của Phó Lâu chủ, hắn bất đắc dĩ tạm thời bỏ cuộc, ý định hoàn thành nhiệm vụ xong sẽ tìm nàng sau. Không ngờ rằng người mà hắn nhớ thương bấy lâu nay cũng ở Bách Hiểu Lâu, lúc ấy làm cho hắn vô cùng vui vẻ.

Mạc Bình Hoài bất ngờ xâm nhập nên có chút thất lễ, vốn muốn tới gõ cửa, nhưng khi nghe thấy động tĩnh trong phòng thì hắn lại bị kinh ngạc. Theo bản năng, hắn nhìn qua cửa sổ, nhưng lại nhìn thấy hình ảnh làm mình khiếp sợ vô cùng. Sau khi nghe được Tô Trần Nhi nói chuyện, đại khái cũng làm cho hắn hiểu được tình huống lúc đó. Mặc dù hắn nghe nói, giang hồ đệ nhất mỹ nhân Tô Trần Nhi bị rơi vào tay Quỷ Y nhưng cũng không ngờ Quỷ Y lại vô sỉ như vậy! Tuy tính tình luôn rất tốt nhưng giờ phút này Mạc Bình Hoài cũng vô cùng tức giận.

Tô Trần Nhi dễ dàng cảm nhận được Mạc Bình Hoài đang tức giận, ngực có cảm giác phức tạp tràn ngập. Nàng hạ mi mắt, thanh âm có chút lãnh đạm: “Việc này không liên quan đến ngươi, xen vào không có lợi cho ngươi.”.

“Sao ta có thể để mặc cho chuyện này xảy ra được!”. Thanh âm của Mạc Bình Hoài kích động đề cao lên, đáy mắt càng hiện lên sự luyến tiếc, “Đáng lẽ ngươi không nên thừa nhận chuyện như vậy. Nàng coi thường luân thường thế tục, sao có thể liên lụy đến ngươi được? Nếu như bị giang hồ đồn thổi, đừng nói là thân bại danh liệt, sợ là thiên lý không tha! Mặc kệ là ảnh hưởng đến ngươi, hay là ảnh hưởng đến nàng ấy, cũng là kiếp nạn.”.Tô Trần Nhi nghe được Mạc Bình Hoài nói, mi mắt rũ xuống có chút chấn động. Nàng biết Mạc Bình Hoài nói đều là lời thật lòng. Vả lại Hoa Dĩ Mạt càng lún càng sâu, thật sự đó không phải là điều nàng muốn. Hai người ràng buộc quá sâu, nếu mãi cứ như vậy, cũng không biết sẽ thế nào.

Nghĩ như vậy, Tô Trần Nhi lẳng lặng trầm mặc, sau khi ngẩng đầu, ánh mắt một lần nữa trở nên rõ ràng: “Vậy, ngươi muốn như thế nào?”.

Mạc Bình Hoài kiên định nhìn vào mắt Tô Trần Nhi: “Ta muốn mang ngươi đi.”.

Mưa cuối thu, nói đến là đến.

Chỉ trong phút chốc, mưa rơi không ngớt. Leng keng thùng thùng rơi xuống khung cửa sổ, phát ra thanh âm thanh thúy.

Sắc trời bên ngoài, cũng dần dần u ám hơn.

Bách Hiểu Lâu trải qua một trận tranh đấu, đại sảnh bốn phía điêu tàn, vụn gỗ rải rác khắp nơi.

Người của Phệ Huyết Lâu như thủy triều tràn tới, cũng như thủy triều rút lui.

Chỉ vẻn vẹn để lại một mảnh chật vật.

Cho đến chạng vạng, Thiên Nhất cùng Huyền Tam rốt cục cũng thu được tin tức của Hoàng Tứ cho nên lập tức chạy về Bách Hiểu Lâu, còn Hoàng Tứ thì tiếp nhận xử lý công việc một mình. Một trận chiến này, nhân lực của Bách Hiểu Lâu không kịp quay về, hết cách nên mới bị giết, thương vong có chút nghiêm trọng. Thiên Nhất cho Huyền Tam mời đại phu nổi danh đến, người chết được phủ vải trắng nâng đến dưới mái hiên. Trong khoảng thời gian ngắn, toàn bộ bầu không khí của Bách Hiểu Lâu có chút bi thương hiu quạnh.

“Khách nhân trong lâu vẫn ổn chứ?”. Bỗng nhiên Thiên Nhất nhớ tới nhóm người Hoa Dĩ Mạt, hắn quay đầu hỏi Hoàng Tứ bên cạnh.

“Chuyện này…… ta nghĩ Linh Lam cô nương cùng với A Nô cô nương tự ra ngoài du ngoạn nên chưa trở về. Hoa cô nương cùng với Tô cô nương thì cũng không có gì đáng ngại.”. Hoàng Tứ đáp.

“Được rồi.”. Thiên Nhất trầm ngâm nói: “Khách nhân không sao thì tốt rồi. Như vậy đi, bây giờ người đi gọi Tô cô nương cùng Hoa cô nương tới đây, xảy ra chuyện lớn như vậy, Lâu chủ không ở đây, ta chỉ có thể làm như vậy.”.

“Dạ, đại ca, bây giờ ta liền đi tìm các nàng.”. Hoàng Tứ gật gật, sau đó liền xoay người lên lầu.

Chỉ chốc lát sau, Hoàng Tứ đã đến gõ cửa phòng Tô Trần Nhi, gõ gõ cửa, trong miệng kêu: “Tô cô nương?”.

Chờ một lát nhưng trong phòng cũng không có động tĩnh.

“Tô cô nương?”. Hoàng Tứ lại gọi một tiếng, có chút nghi hoặc, thanh âm gõ cửa cũng lớn hơn.

Vẫn là một mảnh im lặng như trước.

Hoàng Tứ đẩy đẩy cửa, phát hiện bên trong cửa không bị khóa trái, thử hỏi: “Tô cô nương, ta vào được không?”.

Nói xong, thấy không có người trả lời, cuối cùng liền đẩy cửa vào.

Trong phòng trống rỗng, chăn đệm chỉnh tề. Cửa sổ mở toang, mưa bụi rơi vào, làm cửa sổ bị ướt một mảnh.”Lạ thật, tại sao không có người? Chẳng lẽ không ở trong phòng……”. Hoàng Tứ tự nói thầm, đi ngược lại hướng phòng của Hoa Dĩ Mạt.

“Hoa cô nương, cô nương có ở trong phòng không?”. Hoàng Tứ gõ gõ cửa.

Lúc này, cửa rất nhanh liền bị mở ra .

Hoa Dĩ Mạt nhìn Hoàng Tứ liếc mắt một cái, xoay người trở vào trong, mở miệng thản nhiên nói: “Hoàng hộ pháp có việc?”.

Hoàng Tứ quét mắt một vòng trong phòng, nhẹ nhàng ‘a’ một tiếng, theo bản năng mở miệng hỏi: “Ta cứ nghĩ Tô cô nương cũng ở chổ của ngươi. Đại ca muốn tìm các ngươi.”.

Hoa Dĩ Mạt vừa đi tới bàn, nghe vậy cước bộ dừng một chút, lập tức quay đầu lại, thần sắc mang theo nghi hoặc: “Sao Trần Nhi lại ở chổ ta? Chẳng lẽ nàng không ở trong phòng mình sao?”.

Hoàng Tứ lắc lắc đầu: “Ta đi tìm Tô cô nương đầu tiên, trong phòng không có ai, cứ nghĩ nàng cùng ngươi ở chung. Linh Lam cô nương cùng A Nô cô nương còn chưa trở về, Tô cô nương đi đâu được chứ……”.

Ánh mắt Hoa Dĩ Mạt đóng băng, trong lòng không hề có dự cảm tốt.

Hoàng Tứ vẫn chưa chú ý vẻ mặt của Hoa Dĩ Mạt, có chút hoang mang lẩm bẩm: “Ta luôn ở dưới đại sảnh, cũng không thấy Tô cô nương đi ra ngoài nha. Không lẽ ở trong phòng Thải Nhi cô nương?”.

Lời còn chưa dứt, Hoàng Tứ chỉ cảm thấy trước mắt có một bóng trắng nhoáng lên một cái, Hoa Dĩ Mạt nhanh chóng biến mất ở cửa.

“Ai, Hoa cô nương, từ từ chờ ta.”. Hoàng Tứ vẫy tay một cái, vội vàng đuổi theo.

Tầng ba có tổng cộng ba mươi gian phòng, ngoại trừ phòng của Bách Hiểu Sinh cùng bốn vị hộ pháp là cố định bên ngoà, còn lại đều là phòng khách. Mà nay nhóm người Hoa Dĩ Mạt chiếm một gian, Thải Nhi chiếm một gian bên ngoài, còn lại đều là phòng trống.

Hoa Dĩ Mạt rất nhanh đi tới phòng Thải Nhi, trực tiếp đẩy cửa vào.

Bạch Uyên ngồi bên giường Thải Nhi nghe được động tĩnh, quay đầu lại nhìn vẻ mặt thật lạnh lùng của Hoa Dĩ Mạt.

Ánh mắt Hoa Dĩ Mạt quét một vòng trong phòng, sắc mặt lập tức trắng đi, dường như nghĩ tới chuyện gì, nhất thời giống như bị chôn chân một chỗ. Bàn tay nắm lấy khung cửa dùng quá sức đến nổi trắng xanh.

“Hoa cô nương, làm sao vậy?”. Hoàng Tứ rốt cục cũng chạy đến, nhìn trong phòng thăm dò, hắn cảm thấy kỳ lạ: “Tô cô nương cũng không có ở đây.”.

Tiếng nói vừa dứt, một tiếng răng rắc vang lên.

Ánh mắt Hoa Dĩ Mạt trầm ngưng phất tay, đem một khối gỗ trên khung cửa bị mình bóp nát ném ra xa.

Khung cửa rõ ràng xuất hiện một cái chỗ hổng, lộ ra hoa văn nhạt màu bên trong.

Bạch Uyên trông thấy cảnh này, thản nhiên mở miệng: “Đã xảy ra chuyện gì ?”.

“Hình như……không thấy Tô cô nương.”. Hoàng Tứ có chút xấu hổ gãi gãi đầu. Dù sao người cũng bị mất tích ở Bách Hiểu Lâu, thật là không còn chút thể diện nào nữa.Hoa Dĩ Mạt bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Hoàng Tứ, ánh mắt làm cho Hoàng Tứ cảm thấy da đầu tê dại, còn thanh âm lại áp bách vô cùng: “Cho các ngươi một nén nhang, ta muốn biết rốt cuộc Trần Nhi đang ở đâu.”.

Chờ Hoàng Tứ đi rồi, Hoa Dĩ Mạt cũng không rời đi, ngược lại bước vào phòng, ngồi xuống bàn bên cạnh.

Bạch Uyên đem chăn đắp cẩn thận cho Thải Nhi, sau đó đứng lên, cũng đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống. Nàng tự rót cho mình một ly trà, mở miệng nói: “Ngươi thật quan tâm Tô Trần Nhi.”.

Hoa Dĩ Mạt liếc mắt Bạch Uyên một cái, vẫn không trả lời.

Bạch Uyên cũng không thèm để ý, tiếp tục nói: “Nghe giang hồ đồn Quỷ Y tâm lạnh như băng, vững như đá, độc như rắn, hôm nay xem ra, quả nhiên không thể tin được.”. Nói xong, cầm chén trà trong tay uống một ngụm, bộ dáng vô cùng nhàn nhã.

Hoa Dĩ Mạt nghe vậy lạnh lùng nở nụ cười một tiếng, nghiêng đầu nhìn về phía Bạch Uyên: “Giang hồ cũng đồn rằng, tính tình cung chủ Vinh Tuyết Cung lãnh đạm, không luyến hồng trần. Nay xem ra, không hiểu sao Bạch cung chủ lại lo lắng bí mật của mình bị Bách Hiểu Lâu cất giữ, chấp niệm sâu như vậy, là làm sao?”.

Tay Bạch Uyên cầm chén trà hơi dừng một chút, ánh mắt thoáng chút ảm đạm. Lập tức nhẹ nhàng đem chén trà đặt lên bàn, thản nhiên nói: “Có những thứ thuộc về ta, tất nhiên muốn lấy trở về.”. Dừng một chút, “Chắc ngươi không biết, bản sách nhỏ kia đã bị Lâu chủ Phệ Huyết Lâu cầm đi.”.

“Lại là Phệ Huyết Lâu?”. Lần này, rốt cục biểu tình Hoa Dĩ Mạt có biến hóa, “Bọn họ muốn thứ đó làm gì?”.

Bạch Uyên lắc lắc đầu, tỏ vẻ mình cũng không biết, đáy mắt chút trầm tư.

Lúc này đây, không đến một thời gian nén nhang, tiếng đập cửa bên ngoài liền vang lên.

Hoa Dĩ Mạt nghe tiếng động thì rất nhanh đã đứng lên, quay đầu nhìn phía ngoài cửa.

Thiên Nhất đẩy cửa vào, hướng Hoa Dĩ Mạt ôm quyền, sau đó mở miệng nói: “Hoa cô nương, thật sự ngại quá, may mà không phụ nhờ vả nên đã có tin tức.”. Thiên Nhất nói: “Khoảng một canh giờ trước, có người nhìn thấy Tô cô nương cùng một vị nam tử áo lam đi khỏi. Ta hỏi diện mạo của nam tử kia, làm cho người ta vẽ hình ra để phân biệt. Ta đoán tên áo lam kia chính là huynh đệ của Mạc Thị – Mạc Bình Hoài. Nhưng mà không biết tại sao hắn lại bắt Tô cô nương đi.”.

Tay Hoa Dĩ Mạt siết chặt, trầm mặc một lát, bỗng nhiên nhớ tới chuyện gì, lẩm bẩm: “Nam tử áo lam sao……”.

“Đúng vậy.”. Thiên Nhất gật đầu, trù trừ nói: “Mạc Bình Hoài kia, hành tung có chút kỳ quái, nay xem ra, đã trở thành Lam đường chủ của Phệ Huyết Lâu.”.

“Quả nhiên là hắn!”. Hoa Dĩ Mạt ngẩng đầu, đáy mắt có ngập trời tức giận, nhìn Thiên Nhất chậm rãi nói: “Nói cho ta biết, Phệ Huyết Lâu ở đâu?”.

Thiên Nhất vừa nghe câu hỏi thì lập tức ngẩn ra, thần sắc hơi có chút khó xử: “Vị trí của Phệ Huyết Lâu rất bí ẩn, bí mật được cất giấu trong tầng thứ năm của Bách Hiểu Lâu, bởi vậy sợ là chỉ có Lâu chủ mới biết được……”. Nói xong như vậy, Thiên Nhất nhìn gương mặt nữ tử trước mắt càng lạnh như băng, vội sửa lời nói: “Nhưng mà ta biết một chuyện. Nghe nói Phệ Huyết Lâu ở vùng biển gần đây, nhưng mà vị trí cụ thể thì không rõ. Nếu Hoa cô nương đồng ý chờ Lâu chủ trở về, có thể……”.Lời còn chưa dứt, Hoa Dĩ Mạt bước đi ngang qua người Thiên Nhất, đi ra cửa phòng, đồng thời truyền đến thanh âm lạnh lùng: “Không cần. Ta tự mình đi tìm.”.

“Hoa cô nương, ngươi đi đâu?”. Hoàng Tứ đang ở đại sảnh, ngẩng đầu trông thấy Hoa Dĩ Mạt đang bước nhanh xuống lầu, nhịn không được tò mò hỏi.

Hoa Dĩ Mạt cũng không thèm nhìn, gương mặt bình tĩnh đi ra.

“Hoa cô nương, bên ngoài đang mưa, cô nương nên mang theo dù……”. Giọng Hoàng Tứ thấp đi, có chút kinh ngạc nhìn Hoa Dĩ Mạt vẫn không có ý định dừng bước, vừa ra cửa liền nắm lấy một con ngựa màu đen cột trước mái hiên, giật dây cương, cả người liền ngồi trên lưng ngựa vọt vào màn mưa, rất nhanh bóng dáng liền biến mất.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Mỗi ngày đều có thói quen trả lời bình luận, nhưng mà thật sự không ngờ sẽ có một ngày có thể nhìn thấy những lời này, ha ha, thật sự là vừa buồn cười lại vừa khổ sở.

Lúc viết đến đây ta cố ý tạo cảm giác thấp thỏm, sau khi Hoa Dĩ Mạt và Tô Trần Nhi gặp nhau thì mới nói rõ, thuận tiện ngược một chút. Bởi vậy lúc viết đã cố ý để Mạc Bình Hoài nói xong câu nói kia thì liền ngưng ngay đó…

Ta không hề viết Tô Trần Nhi cam tâm tình nguyện đi theo tên nam nhân kia!!! Căn bản thì ta không viết rõ ràng… sau này các ngươi sẽ rõ vì sao Tô Trần Nhi lại làm như vậy!

Cho dù Tô Trần Nhi đi thật sự cũng không hà tất gì các ngươi phải mắng chửi như vậy?. Tính cách và tình cảm của Tô Trần Nhi được ta đề cập miêu tả đều thông qua mỗi chi tiết mỗi động tác để biểu đạt. Ta biết rất nhiều người cảm thấy ta viết như vậy là không đủ. Trực tiếp viết “Ta yêu ngươi, ta quan tâm ngươi, lòng ta thương ngươi, ta luyến tiếc ngươi”. Đơn giản như vậy sáng tỏ như vậy thì ai mà chẳng viết được, nhưng mà trong lòng ta, hình tượng của Tô Trần Nhi không phải như vậy a! Về phần có người nhắc tới cảm tình không đủ, ta đã sớm nói qua từ trước rồi…. huống chi Tô Trần Nhi là người có nội tâm lạnh lùng có vẻ khó nắm chắc. Còn có, cùng lúc đó Tô Trần Nhi xác thực chưa yêu Hoa Dĩ Mạt sâu đậm. Đây là sự thật. Không phải ngươi yêu ta nhiều thì ta cũng sẽ yêu ngươi nhiều như vậy đâu.

Các ngươi có thể không thích nhân vật chính. Đây vốn là tự do của mọi người. Ta cũng biết các ngươi đau lòng Hoa Dĩ Mạt. Nhưng mà tình tiết lúc này là cần phải ngược Hoa Dĩ Mạt, sau này cũng sẽ ngược Tô Trần Nhi. Đó là nội dung cần thiết. Ta thấy các ngươi bình luận mắng chửi, thực xin lỗi, cần gì phải phá hủy tâm trạng của các ngươi cũng như phá hỏng tâm tình viết văn khổ sở của tác giả. Ta yêu mỗi người các nàng….. Thực xin lỗi ta không tiếp thu được, cám ơn các ngươi có thể theo ta đến bây giờ.

Cuối cùng nói thêm một chút, cũng là chuyện ta cảm thấy bất khả tư nghị nhất. Đến lúc này mà ta vẫn còn thấy các ngươi nói văn này châm nhiệt? Ha ha…Tốt lắm, không tiễn. Văn này căn bản không có gì hay để nói. Nếu ta muốn kiếm tiền thì sao ta không đi viết ngôn tình! [thật sự nhịn không được nên mới bộc phát như vậy, ngại quá]. Khi viết truyện này chỉ vì yêu thích mà thôi, cảm thấy bách hợp được yêu thích quá ít, thường xuyên có những truyện viết bừa bãi, cho nên mới muốn bản thân thử viết xem thế nào. Đừng nghĩ là ta vì kiếm tiền nên mới đi viết văn? Ha ha, dường như bách hợp chỉ là một phần nhỏ so với đam mĩ thôi! Huống chi hiện tại đạo văn nhiều như vậy, muốn đọc giả theo dõi thì rất khó. Có người bình luận tại sao ta lại viết chậm nhiệt? Ta quả thực không thể tin vào mắt của mình. Không lẽ vừa vào truyện thì phải có thịt các ngươi mới chịu? Hay là nhất định hai nữ chính phải vừa gặp đã yêu nhau? Văn ‘khoái nhiệt'(Tiến triển nhanh) thì Tấn Giang có cả một xấp đầy, muốn xem thịt thì đâu đâu cũng có, vấn đề thói quen thôi, các ngươi không tất yếu đều tự tìm không thoải mái. Ta chỉ viết những gì ta nghĩ. Viết văn cũng là duyên phận, nếu văn không hợp ý của ngươi, có thể không cần bàn tán? Cũng không cần lưu lại một câu thô tục được chứ? Cám ơn vì đã hợp tác.

Tâm tình rất kém cỏi. Lần đầu tiên nói như vậy. Thực xin lỗi.

Editor: Ây da, Tang Lý đọc comment trên Tấn Giang thấy đọc giả chửi mắng đủ kiểu, nào là Tô Trần Nhi quá lạnh lùng, văn chậm nhiệt, không có thịt… Cho nên tác giả mới bức xúc dữ vậy @[email protected]

Cho đến hiện tại thì riêng mình, luôn thích cách viết của Tang Lý. Còn về tính cách của Hoa Dĩ Mạt và Tô Trần Nhi. Hoa Dĩ Mạt là người có thù báo thù, có ân trả ân, tính cách quá thẳng thắn rõ ràng. Nàng cũng chỉ là một cô nhi phải chịu đủ loại đau khổ mới có thể tồn tại đến bây giờ, ngày ngày sống trong Quỷ Y Quật chỉ có A Nô làm bạn, tính cách có chút kỳ quái cũng có thể hiểu. Còn Tô Trần Nhi, nàng không phải là người suy nghĩ gì thì hiện rõ trên mặt, một người sống nội tâm chưa hẳn là không có tình cảm. Việc Trần Nhi đồng ý đi theo Mạc Bình Hoài là có lý do, những chương sau các bạn sẽ hiểu vì sao nàng lại quyết định như vậy. Nếu ai mong chờ ‘thịt’ thì cũng sắp đến rồi, hehe đừng nôn nóng nha, mình edit cũng nôn lắm nhưng phải nhịn nè =)))

Ai trong fanclub của #UyênLinh thì chuẩn bị khăn giấy đi ha =)))

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here