Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 40. PHONG THU SƠN TRANG (NĂM)

0
32

Chương 40 – Phong Thu sơn trang (Năm)

A Nô đi theo hướng nha hoàn chỉ được một lát, rốt cục cảm thấy hoàn cảnh trước mặt nhìn có chút quen mắt. Nàng vui mừng tiến vào Đông Uyển, nhìn sắc trời cũng là lúc nên dùng bữa tối, cho nên đi tới phòng chủ nhân, tính đến lúc đó cùng chủ nhân ăn tối.

“Chủ nhân?”. A Nô ở trước cửa phòng Hoa Dĩ Mạt gõ gõ vài cái.

“Chờ chút.”. Trong phòng truyền đến giọng Hoa Dĩ Mạt.

Vài khắc sau, tiếng bước chân mới vang lên, Hoa Dĩ Mạt mở cửa ra, nhìn A Nô đứng trước cửa: “Chuyện gì?”.

A Nô liếc mắt một cái liền nhìn thấy cánh tay Hoa Dĩ Mạt khoát lên khung cửa mang theo vết máu, nhịn không được kinh ngạc mở miệng.

“Chủ nhân! Tại sao trên tay ngươi có máu vậy? Ngươi bị thương?”.

Dường như Hoa Dĩ Mạt không để ý đến vết máu trên tay, thản nhiên nói: “Ừ, máu này không phải của ta, là của Trần Nhi .”.

Tiếng nói Hoa Dĩ Mạt vừa dứt, cách đó không xa truyền đến âm thanh nhánh cây gãy rất nhỏ. Hoa Dĩ Mạt cảnh giác ngẩng đầu, tầm mắt nhìn lại phía ấy, mở miệng hô: “Ai?”.

Một thân ảnh quen thuộc từ phía sau gốc cây chậm rãi đi ra.

“Là ngươi!”. Tuy Hoa Dĩ Mạt biết chạng vạng hôm nay thì người của phủ Nguyễn gia sẽ tới, nhưng cũng không ngờ sẽ gặp Nguyễn Quân Viêm nhanh như vậy.

Sắc mặt Nguyễn Quân Viêm có chút đông cứng, nhìn Hoa Dĩ Mạt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Quả nhiên là các ngươi. Không ngờ lại gặp các ngươi ở chỗ này, Trần Nhi đâu?”.

Nói xong, Nguyễn Quân Viêm liền tiến về trước một bước.

“Nếu Nguyễn công tử muốn tìm Trần Nhi ôn chuyện, sợ là không được đâu.”. Khóe môi Hoa Dĩ Mạt mang theo ý cười châm chọc, “Nguyễn công tử cũng hay quên thật, Trần Nhi bây giờ…… sớm đã không còn là người của phủ Nguyễn gia các ngươi nữa rồi.”.

“Ta……”. Nguyễn Quân Viêm còn muốn mở miệng nói chuyện, câu chuyện lại bỗng nhiên dừng laại, kinh ngạc nhìn phía sau Hoa Dĩ Mạt.

Hoa Dĩ Mạt nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Tô Trần Nhi đi tới phía sau mình, nhẹ nhàng cười cười, tư thế ái muội nghiêng đầu sát bên tai nàng, nhẹ giọng nói: “Trần Nhi…… Có cố nhân tới tìm ngươi kìa. Có muốn gặp không?”.

Tô Trần Nhi quay đầu, gò má chút nữa thì chạm phải môi Hoa Dĩ Mạt, ánh mắt gần Hoa Dĩ Mạt trong gang tấc. Ánh mắt màu rám nắng kia lạnh như băng, dường như chỉ cần Tô Trần Nhi chạm nhẹ một chút, thì sẽ phát ra sát ý.

Còn trong mắt Tô Trần Nhi, lại trong suốt thông thấu. Nàng nhìn Hoa Dĩ Mạt, cũng không trả lời, chỉ quay đầu nhìn về phía Nguyễn Quân Viêm, chậm rãi mở miệng: “Trở về đi.”.

“Trần Nhi!”. Đáy mắt Nguyễn Quân Viêm hiện lên một tia đau xót, đi về phía trước từng bước, bỗng nhiên tầm mắt dừng trên vết máu bên hông Tô Trần Nhi, lại nhớ tới lời của Hoa Dĩ Mạt nói với A Nô, cả kinh nói: “Trần Nhi, ngươi bị thương?”.Nói xong, phẫn nộ nhìn về phía Hoa Dĩ Mạt, từ bên hông rút kiếm ra.

“Ngươi làm Trần Nhi bị thương? Ngươi dám……”. Nguyễn Quân Viêm chỉ cảm thấy ngực dâng lên một trận phẫn nộ, cuồn cuộn tràn ra.

Tô Trần Nhi đang định mở miệng giải thích, trên tay lại bị một cánh tay nắm lấy, thanh âm Hoa Dĩ Mạt ngạo nghễ cắt ngang nàng: “Rồi sao, ngươi tính thế nào? Nguyễn công tử không nên quản nhiều chuyện như vậy. Bây giờ Trần Nhi đã là người của ta, ta muốn như thế nào, thì làm như thế ấy.”.

“Ngươi, ngươi thật quá đáng!”. Nguyễn Quân Viêm nghe vậy tức giận giơ kiếm lên, hướng Hoa Dĩ Mạt đâm tới.

A Nô chỉ đứng ở một bên quan sát tình thế nảy giờ, lúc này thấy Nguyễn Quân Viêm bắt đầu động kiếm, tất nhiên sẽ không bàng quan đứng nhìn Nguyễn Quân Viêm đâm Hoa Dĩ Mạt, khi Nguyễn Quân Viêm rút kiếm là lúc nàng liền nhảy ra, bắt đầu tung độc châm.

Ý cười bên môi Hoa Dĩ Mạt càng đậm, giọng mỉa mai: “Thế nào, phủ Nguyễn gia lại có thể quên lời hứa đã với Quỷ Y Quật rồi sao? Thứ đưa ra rồi, làm sao còn muốn đòi lại. Nguyễn công tử, ngươi nên nhớ cho kĩ. Trần Nhi nàng…… sống là người của ta, chết cũng là ma của ta.” Nói đến đây, Hoa Dĩ Mạt quay đầu nhìn về phía Tô Trần Nhi, lời nói ép tới thật nhẹ nhàng, giống như lời yêu thương thì thầm, “Trần Nhi cảm thấy, ta nói có đạo lý không?”.

Tô Trần Nhi hạ mi mắt cũng không nói chuyện.

Một bàn tay lạnh như băng đột nhiêm nắm lấy cằm nàng, làm cho nàng ngẩng đầu lên, nhìn về cặp mắt phía trước.

“Tại sao Trần Nhi không nói chuyện? Lạnh lùng như vậy không tốt nha.”. Độ ấm trong mắt Hoa Dĩ Mạt không còn chút nào, nhìn chằm chằm Tô Trần Nhi, gằn từng chữ.

“Hoa Dĩ Mạt.”. Tô Trần Nhi đón lấy ánh nhìn chăm chú của Hoa Dĩ Mạt, phảng phất giống như một tiếng thở dài gọi Hoa Dĩ Mạt, thanh âm nhu hòa.

Tầm mắt lạnh như băng của Hoa Dĩ Mạt, nghe vậy liền nao nao. Lực trên tay cũng giảm đi một phần.

Tô Trần Nhi nhìn vào trong mắt Hoa Dĩ Mạt, thần sắc trầm tĩnh mà nhu hòa: “Ta nói rồi, đã đáp ứng ngươi, tất nhiên sẽ không rời đi.”.

Nói xong, vươn tay, nhẹ nhàng cầm cổ tay Hoa Dĩ Mạt đang kiềm chế cằm của mình.

Trong đôi mắt Hoa Dĩ Mạt lóe ra ánh sáng, tùy ý để Tô Trần Nhi đem tay nàng cầm đi xuống.

Trận này, võ công của Nguyễn Quân Viêm hiển nhiên càng cao hơn A Nô một bậc, đã tiến tới gần A Nô, làm cho độc châm của A Nô không thể thi triển ra. Một kiếm gạt ngang, làm cho A Nô thối lui về sau. Trong nháy mắt, người đã phi thân bay tới trước mặt Hoa Dĩ Mạt, trợn mắt, giơ kiếm đâm tới.

Nhanh như chớp, Tô Trần Nhi bỗng nhiên lôi kéo làm Hoa Dĩ Mạt bình tĩnh, sau đó đứng phía trước nàng.

Hoa Dĩ Mạt chắp tay sau lưng, che đi chỉ bạc trong cổ tay.

Nguyễn Quân Viêm thấy thế, thu kiếm đang đâm về phía trước. Mũi kiếm vừa vặn chỉ ngay yết hầu Tô Trần Nhi, không hề muốn đâm tới.”Trần Nhi, ngươi……”. Gương mặt Nguyễn Quân Viêm không dám tin nhìn Tô Trần Nhi, phẫn nộ trong mắt dần dần thay thế bằng sự bi ai.

“Quân Viêm, nàng đã cứu ngươi.”. Sắc mặt Tô Trần Nhi bình tĩnh giống như không nhìn thấy Nguyễn Quân Viêm đang đau lòng, “Ta đã đem tính mệnh của mình đổi cho nàng…… thì không còn là Trần Nhi của ngươi nữa.”.

“Ta không đồng ý!”. Ánh mắt Nguyễn Quân Viêm đỏ lên đem kiếm hung hăng ném trên mặt đất, phát ra “Phanh” một tiếng, “Ngươi cũng không có hỏi qua ta, có đồng ý hay không đồng ý! Tại sao ngươi có thể…… tự tiện quyết định như vậy!”.

“Quân Viêm, có một số việc, đã xảy ra, thì cứ để nó xảy ra. Ta chỉ có thể nói…… Có lẽ chúng ta không có duyên phận.”. Tô Trần Nhi nói xong, cúi đầu, mi gian thật thương cảm.

Hay tay Nguyễn Quân Viêm nắm chặt, giọng nói thống khổ: “Chúng ta quen biết hơn mười năm, vì sao không duyên phận? Chúng ta đã bái thiên địa, vì sao không duyên phận? Hôm nay bất quá chỉ một chút cản trở, ta…… làm sao có thể từ bỏ ngươi, đem ngươi dâng cho……”. Nguyễn Quân Viêm chỉ vào Hoa Dĩ Mạt đứng sau Tô Trần Nhi, oán hận nói, “Dâng cho kẻ phát điên này?”.

“A, phát điên sao……”. Hoa Dĩ Mạt bỗng nhiên vươn tay, đem Tô Trần Nhi phía trước ôm vào trong lòng, đầu gối lên trên vai nàng, cười nhìn về phía Nguyễn Quân Viêm, “Đúng vậy…… ta là người như thế, không chừng còn làm chuyện kia với Trần Nhi của ngươi. Nếu vậy…… Thì tính sao? Chuyện đó cũng không còn là chuyện ngươi có thể xen vào nữa.”.

Tô Trần Nhi tùy ý để Hoa Dĩ Mạt đem nàng ôm vào lòng, thần sắc không thay đổi. Giọng nói bên tai mềm nhẹ ngọt ngào, một chút cũng không giống như lời thách thức người khác.

“Ta không cho phép!”. Nguyễn Quân Viêm nghiến răng nói, “Quỷ Y, ngươi dám đánh với ta một trận không?”.

“Nguyễn công tử thật muốn như vậy sao, vì sao ta phải đánh nhau với ngươi?”. Trên mặt Hoa Dĩ Mạt hiện lên một nụ cười khinh thường, “Ta thắng, ngươi chết, người của phủ Nguyễn gia sẽ để yên sao? Ta thua, liền phải trả Trần Nhi lại cho ngươi? Thắng thua cho ta cũng không ích lợi gì, vì sao ta phải đánh nhau với ngươi? Buồn cười.”.

“Ta cùng với Trần Nhi tình thâm nghĩa nặng, vì sao ngươi lại muốn chia cách chúng ta!”. Trên mặt Nguyễn Quân Viêm hiện lên sự thống khổ.

“Tình thâm nghĩa nặng sao……”. Hoa Dĩ Mạt thì thào lập lại câu nói kia, tiến đến bên tai Tô Trần Nhi, mở miệng nhẹ nhàng hỏi: “Trần Nhi, ngươi và Nguyễn công tử thật sự là tình thâm nghĩa nặng sao?”.

Tô Trần Nhi trầm mặc sau một lúc lâu, sau đó, lắc lắc đầu.

Hoa Dĩ Mạt ngẩng đầu lên, cười đến phóng túng: “Nguyễn công tử, ngươi nhìn thấy chứ? Nếu Trần Nhi cũng không thích ngươi, ngươi tự mình đa tình làm gì, đường đường là thiếu gia của phủ Nguyễn gia, quấn quít lấy một cô nương cũng không hay cho lắm, ngươi nói có phải không?”.

Nguyễn Quân Viêm hồng hai mắt, đối với lời của Hoa Dĩ Mạt cảm thấy bừng tỉnh, trên người bao phủ bi thương. Hắn nhìn thẳng Tô Trần Nhi, không nói lời nào, cũng không động thủ.

“Người này thật chán ghét, còn không đi!”. A Nô đi qua đi đẩyNguyễn Quân Viêm, đối phương lại không nghe A Nô, tùy ý A Nô đẩy hắn lảo đảo vài bước, tầm mắt vẫn dính vào trên người Tô Trần Nhi.

“Nếu ngươi không đi ta sẽ phóng độc đó!”. A Nô là bất mãn, lớn tiếng quát bên tai Nguyễn Quân Viêm.

Nguyễn Quân Viêm vẫn chỉ nhìn Tô Trần Nhi, chậm rãi mở miệng: “Trần Nhi, ta nói rồi, ta sẽ chiếu cố ngươi. Ta……”.

“Không cần nói.”. Đột nhiên Tô Trần Nhi cắt ngang lời Nguyễn Quân Viêm, nâng mắt, nhìn về phía Nguyễn Quân Viêm, “Quân Viêm, chuyện mới vừa rồi không phải như ngươi nghĩ, Dĩ Mạt chỉ đang giúp ta xử lý vết thương. Hơn nữa…… Ta không phải tiểu cô nương hơn mười năm trước, ta đã có thể tự chăm sóc chính mình.”.

Hoa Dĩ Mạt mỉm cười khi nghe Tô Trần Nhi nhắc đến tên nàng, thần sắc rõ ràng ngẩn ra, cánh tay đang ôm Tô Trần Nhi vào lòng cũng run lên, thần sắc trong mắt như gợn sóng lắc lư.

Tô Trần Nhi đưa lưng về phía nàng, bởi vậy vẫn không thể nhìn thấy biến hóa trong mắt đối phương, chỉ lặng lẹ khuyên Nguyễn Quân Viêm: “Duyên phận giữa ta và ngươi đã hết. Chuyện của quá khứ, ta biết cũng không phải vì báo đáp nên mới cứu ngươi. Tô Trần Nhi ta…… đành phụ ngươi.”.

Nguyễn Quân Viêm giống như sét đánh ngang tai, khiếp sợ lui từng bước về phúa sau.

“Ngươi cũng nghe rồi chứ, Nguyễn công tử.”. Thần sắc Hoa Dĩ Mạt đã khôi phục bình tĩnh, mặt không chút thay đổi nhìn Nguyễn Quân Viêm, cúi đầu ngửi lấy hương thơm trên cổ Tô Trần Nhi, nhẹ nhàng nói, “Ngươi và Trần Nhi, tình đoạn ý tuyệt. Ta thấy ngươi nên tự chiếu cố mình đi. Lần này ngươi như vậy, ta nể mặt Trần Nhi mới không giết ngươi.”.

“Ta không tin!”. Nguyễn Quân Viêm gắt gao nhắm chặt mi mắt, gương mặt tuấn tú che kín bi thương. Hắn nhấc chân đá một cái, liền đem Phong Linh kiếm nằm trên đất bay lên, tiếp trong tay, xa xa chỉ Hoa Dĩ Mạt, đáy mắt đấu tranh, “Ta biết…… Trần Nhi nói những lời đó, đều bởi vì ngươi! Ngươi chết, Trần Nhi mới có thể tự do.”.

A Nô đang nhìn thấy Nguyễn Quân Viêm đem kiếm cầm lên thì liền đề phòng, cũng bắt đầu giơ tay, cầm sẵn năm thanh độc châm.

Hoa Dĩ Mạt hướng A Nô giơ tay, ngăn lại động tác của nàng, nhìn thần Nguyễn Quân Viêm có chút tuyệt vọng cười khẽ, nắm thật chặt tay, đem Tô Trần Nhi ôm sâu vào trong lòng, tựa như tình nhân nỉ non, “Trần Nhi, Nguyễn công tử của ngươi muốn giết ta kìa.”.

Trong đáy mắt lại hiện lên một tia tàn nhẫn.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here