Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 32. TÌNH CẢM NHƯ SƯƠNG MÙ (HAI)

0
126

Chương 32 – Tình cảm như sương mù (Hai)

Ban đêm.

Thân thể Tô Trần Nhi mệt mỏi, nằm xuống thì liền đi vào giấc ngủ. Đến nửa đêm, nàng thức giấc một lần. Đang định ngủ tiếp thì bên tai bỗng nhiên truyền đến tiếng người mơ hồ. Tô Trần Nhi tập trung lắng nghe, ước chừng cách nửa khắc, âm thanh kia lại truyền đến từ phòng kế bên.

Mà bên kia vách tường, đúng là phòng của Hoa Dĩ Mạt.

Tô Trần Nhi mở to mắt suy nghĩ một lát, nhớ tới dáng vẻ mê man lúc ban ngày của Hoa Dĩ Mạt nên có chút bất an, nàng có chút lo lắng. Liền khoác áo choàng bước xuống giường, đi ra ngoài.

Tô Trần Nhi đi tới trước cửa phòng Hoa Dĩ Mạt, nâng tay gõ cửa. Tiếng gõ cửa thanh thúy quanh quẩn trong đêm. Nhưng mà gõ một hồi lâu vẫn không có người trả lời, bên trong lại có tiếng nỉ non xuyên thấu qua cửa phòng, từ trong âm thanh có thể nghe được sư khó chịu. Tô Trần Nhi hơi nhíu mày, thử đẩy cửa phòng, cánh cửa kẽo kẹt một tiếng sau đó mở ra.

Tô Trần Nhi cũng không do dự, nhấc chân đi vào trong.

Vinh Tuyết Cung nằm trên núi cao, thời tiết lạnh lẽo rất dễ có tuyết rơi. Lúc này, tuyết quang từ ngoài cửa sổ phản xạ vào trong, mang theo ánh sáng mông lung. Giống như ngọn đèn chiếu xuyên qua một tầng sương mỏng, khí trời đầy sương mù, làm cho có vẻ càng ôn nhu, ánh trăng xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào trong căn phòng. Bởi vậy không cần đốt đèn vẫn là có thể tương đối nhìn rõ tình huống bên trong.

Tô Trần Nhi vừa vào cửa, tầm mắt liền dừng trên người nử tử đang nằm trên giường.

Hoa Dĩ Mạt đổ mồ hôi lạnh làm ướt mái tóc, môi mím chặt, làm cho sắc môi càng thêm trắng bệch. So với người bình thường nhìn càng yếu đuối hơn, sắc mặt cũng rất khó coi, cả người nằm trên giường dường như ngủ rất không an ổn, áo ngủ bằng gấm cũng bị nắm có chút nhăn.

Tô Trần Nhi nhìn nữ tử má lúm đồng tiền đang bị ác mộng quấy phá, khẽ thở dài, chậm rãi đi đến bên giường, thân thủ vỗ về Hoa Dĩ Mạt.

Cảnh trong mơ của Hoa Dĩ Mạt phá thành mảnh nhỏ, đều là những hình ảnh đứt đoạn khi rơi vào ảo cảnh, áp lực làm cho người ta khó chịu. Ngực giống như có tảng đá đè ép, làm cho cả người mất hết khí lực. Mà mí mắt lại gắt gao khép chặt một chỗ, dùng sức như thế nào cũng không thể mở ra.

Khi Hoa Dĩ Mạt vô lực giãy dụa trong mộng thì bên tai bỗng nhiên lại vang lên thanh âm kia.

Giọng nói mềm nhẹ gọi: Hoa Dĩ Mạt.

Giống như hình ảnh cuối cùng trong ảo cảnh khi Hoa Dĩ Mạt mơ hồ nhìn thấy, nhưng khuôn mặt nữ tử kia lại không rõ ràng. Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền đến.

Rốt cục Hoa Dĩ Mạt từ trong ác mộng tỉnh lại. Từ trong bóng tối vô biên vô hạn tiến ra ánh sáng, dần dần mở mắt.

Nhưng khi vừa mở mắt, thần sắc Hoa Dĩ Mạt liền nhịn không được giật mình.

Lọt vào trong tầm mắt, là khuôn mặt tinh xảo thản nhiên như tuyết của Tô Trần Nhi.Dường như mơ hồ cảm nhận được giống mình dự đoán, Hoa Dĩ Mạt vẫn không cảm thấy kỳ lạ. Tuy rằng đã nữa đêm, khi tỉnh lại trông thấy người này xuất hiện ở bên giường, nhưng nàng không kinh ngạc, tựa hồ khi tỉnh lại sẽ biết người này sẽ ở đây.

Nhưng mà khi nhìn gương mặt ôn nhu trong bóng đêm kia, trong lòng vẫn không thể tránh khỏi thất thần.

“Tỉnh rồi sao? Chờ ta một chút.”. Tô Trần Nhi thấy Hoa Dĩ Mạt dường như vẫn chưa tỉnh hẳn, nàng đứng dậy đi tới bên cạnh bàn rót một chén nước, sau đó đi đến ngồi cạnh Hoa Dĩ Mạt.

Hoa Dĩ Mạt thân thủ tiếp nhận, cúi đầu chậm rãi uống hết.

“Uống nữa không?”.

Hoa Dĩ Mạt nhẹ nhàng lắc đầu, đem cái chén không đưa cho Tô Trần Nhi.

Không biết là do ánh trăng rất sáng, hay là tuyết quang quá dịu dàng, Hoa Dĩ Mạt cảm thấy nữ tử thường ngày trong trẻo nhưng lạnh lùng này bây giờ lại vô cùng săn sóc ôn nhu. Từ cảnh trong mơ tỉnh lại cho đến bây giờ nàng cảm thấy có chút không chân thật.

“Ngủ không được sao?”. Tô Trần Nhi nhìn người vừa ngủ mơ tỉnh lại, đáy mắt còn mang theo ủ rũ, nói.

“Gặp chút ác mộng thôi.”. Hoa Dĩ Mạt gật gật đầu, ánh mắt dừng trên mặt Tô Trần Nhi, dừng một chút, bỗng nhiên mở miệng: “Ngươi chỉ vì như vậy mà tới đây?”.

“Có chút lo lắng, lại đây nhìn xem.”. Tô Trần Nhi tiếp nhận cái chén không của Hoa Dĩ Mạt sau đó trả lời.

Ánh mắt Hoa Dĩ Mạt hơi bâng quơ, khi mở miệng, ánh mắt cũng trở nên có chút kỳ lạ: “Ngươi…… Không hận ta sao?”.

Dường như Tô Trần Nhi chưa từng nghĩ đến Hoa Dĩ Mạt sẽ hỏi vấn đề này trực tiếp như vậy, thần sắc nao nao, trầm mặc một lát, sau đó mới nói: “Tại sao ta phải hận ngươi?”.

“Là do ta phá hủy hôn sự của ngươi cùng Nguyễn Quân Viêm, nếu không có lẽ ngươi đã là thiếu phu nhân của phủ Nguyễn gia.”. Hoa Dĩ Mạt gắt gao nhìn chằm chằm Tô Trần Nhi: “Ta đối xử với ngươi như vậy, nhưng ngươi cũng không hận sao?”.

Tô Trần Nhi cũng không lảng tránh ánh mắt Hoa Dĩ Mạt, thần sắc thản nhiên như trước: “Không phải từ trước đến nay Quỷ Y đều hành nghề như vậy sao? Cũng không phải chỉ nhằm vào mình ta. Chỉ bất quá là trao đổi, ta biết được điều kiện, cũng tự nguyện đáp ứng, cần gì phải hận ngươi.”. Dừng một chút, Tô Trần Nhi lại nhẹ giọng nói: “Huống chi, bản thân mang thù hận chỉ thêm hại người hại mình, vì sao ta phải khó xử bản thân.”.

Hoa Dĩ Mạt nghe vậy, nhìn về phía Tô Trần Nhi ánh mắt càng kỳ lạ hơn: “Ta có một chuyện không rõ…… Tạm thời muốn hỏi. Khi trong Ảo Cảnh, nếu như ta chết đi, thì ngươi cũng không cần tiếp tục lời hứa, có thể trở lại phủ Nguyễn gia tiếp tục cuộc sống của ngươi. Vì sao còn muốn giúp đỡ?”.

Tô Trần Nhi trầm ngâm một phen, sau đó nói: “Thà rằng làm thêm một việc thiện, cũng không nên làm điều ác. Bất quá ta cũng chỉ làm chuyện nên làm, thuận theo ý trời mà thôi. Có một số việc, chẳng qua là làm theo bản năng, ta cũng là không nghĩ nhiều như vậy.”.Hoa Dĩ Mạt nhìn Tô Trần Nhi, chậm rãi nói: “Ngươi cứu ta không nhất thiết là làm việc thiện.”.

“Ngươi cũng nói, chỉ là không nhất thiết. Mặc dù ngươi không phải người tốt, nhưng cũng không phải là người đại gian đại ác.”. Thần sắc Tô Trần Nhi thản nhiên, tùy ý nói.

“Vậy sao?”. Hoa Dĩ Mạt nghe vậy, nổi lên chút hứng thú: “Trong mắt ngươi, thì ra Quỷ Y cũng không phải là người đại gian đại ác? Ta nghĩ thanh danh của mình sớm đã bị bôi xấu từ lâu. Ta giết người vô số, chỉ làm những điều tệ hại. Mạng người trong mắt ta bất quá cũng chỉ là thứ cỏn con, khi dùng người để thí nghiệm thuốc ta cũng không chút nào mềm lòng. Nếu chuyện này cũng không tính, vậy thì thế nào mới là đại gian đại ác?”.

Tô Trần Nhi nhìn Hoa Dĩ Mạt có chút bình thản, làm như suy nghĩ điều gì, sau đó mới nói: “Giang hồ vốn là nơi tinh phong huyết vũ, trên tay không dính máu thì có bao nhiêu người. Tuy là ngoài miệng nhân nghĩa đạo đức, nhưng khi đối diện với lợi ích thì liền lộ rõ bộ mặt thật. Ngươi yêu thích giết người, cùng người vì lợi ích mà giết người thì cũng không khác gì nhiều. Phong Thu sơn trang tài lộc ngất trời, nhưng cũng từng diệt nam diệt bắc. Hỏa dược của phủ Lôi gia, uy lực kinh người, tuy chế tác sơ sài nhưng cùng làm chết vô số người. Thứ Ảnh Lâu lại vì giết người mà tồn tại, chỉ cần đưa ra cái giá phù hợp, ai cũng không là ngoại lệ. Ngươi vì cứu người mà dùng những người đó thử nghiệm thuốc, thì cũng chưa hẳn vô tội? Trong mắt ta, những chuyện đó là chuyện của giang hồ. Ta nói ngươi không phải là đại gian đại ác, bất quá là vì……”. Dừng một chút, Tô Trần Nhi mới tiếp tục nói: “Trong lòng ngươi lương thiện.”.

Hoa Dĩ Mạt nghe được câu cuối cùng của Tô Trần Nhi thì bỗng nhiên sửng sốt, một lát sau nhịn không được cười rộ lên: “Chuyện này thật thú vị, không biết Trần Nhi thấy ta lương thiện ở điểm nào?”.

Tô Trần Nhi nghe vậy, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, tựa hồ cũng không tính trả lời, chỉ nói: “Tâm của ngươi, chính ngươi là người rõ ràng nhất, không cần hỏi ta.”.

Hoa Dĩ Mạt cười cười, cũng không tiếp tục vấn đề này, tầm mắt rơi xuống ngoài cửa sổ.

Nhất thời trong phòng an tĩnh lại.

Bầu trời rộng lớn ngoài cửa sổ, tuyết trắng vẫn muôn trùng như trước.

Tô Trần Nhi thấy Hoa Dĩ Mạt đã không có việc gì nữa, nàng định đứng dậy cáo từ, chưa kịp đi thì Hoa Dĩ Mạt lại đột nhiên như cười như không nói: “Dù sao ta cũng không ngủ được, Trần Nhi đi cùng ta ra ngoài một chút được không.”.

Tô Trần Nhi nghe yêu cầu liền có chút kinh ngạc, thấy người trên giường dường như cũng không phải nói giỡn, nàng có ý muốn khuyên nhủ: “Trời đã khuya, ngươi nên nghỉ ngơi nhiều đi, cũng đã rất mệt mỏi rồi còn gì.”.

Hoa Dĩ Mạt ra vẻ không nghe nàng nói, xốc chăn đứng lên, bắt đầu mặc y phục.

Chỉ qua không bao lâu, liền mặc chỉnh tề đứng trước mặt Tô Trần Nhi.

“Đi thôi.”.

Hoa Dĩ Mạt nói, cũng không để ý Tô Trần Nhi có đáp ứng hay không, đi đến bên cửa sổ, đem cửa sổ mở ra hoàn toàn.Một luồng không khí lạnh từ bên ngoài tràn vào qua cửa sổ.

Hoa Dĩ Mạt xoay người sang chỗ khác, nhìn Tô Trần Nhi cười giảo hoạt.

Chỉ thấy nàng đưa tay chống lấy khung cửa sổ, sau đó linh hoạt nhảy ra ngoài. Trong chớp mắt đã đứng bên ngoài cửa sổ, đối diện Tô Trần Nhi.

Sau đó, cười yếu ớt vươn tay đến trước mặt Tô Trần Nhi.

Bởi lẽ đã là nửa đêm, bốn bề rất im lặng, chỉ có ánh trăng trắng noãn trên đầu, càng làm tỏa ra ánh sáng huyền ảo.

Hai người sánh vai đi về phía trước, giày bước trên tuyết phát ra tiếng vang rất nhỏ, lúc này những hạt tuyết rơi xuống đính trên giày một ít.

Hai người cùng mặc y phục màu trắng, kéo dài thướt tha, giống như dung nhập vào trong tuyết trắng. Không khí cũng rất lạnh, khi hai người đi ra ngoài có phủ thêm áo choàng, nên bây giờ có chút ấm áp.

Hai người vẫn chưa nói chuyện, chỉ sóng vai chậm rãi đi về phía trước. Tô Trần Nhi không biết dụng ý của Hoa Dĩ Mạt, cho nên cũng chỉ trầm mặc tùy ý đi theo nàng.

“Trần Nhi.”. Một câu hỏi phá vỡ sự im lặng, Hoa Dĩ Mạt mở miệng, giọng nói mềm nhẹ có vẻ vô cùng rõ ràng, “Ngươi thích tuyết không?”.

Tô Trần Nhi liếc nhìn chăm chú về phía những bước chân Hoa Dĩ Mạt đang rơi vào trong tuyết, gật gật đầu, nhẹ giọng nói: “Cứ coi là thích đi.”.

“Ta cũng thích.”. Hoa Dĩ Mạt vẫn chưa ngẩng đầu, tiếp tục nói,”Tuy rằng bên dưới lớp tuyết là mặt đất dơ bẩn đen tối, nhưng mà đều bị tuyết tắng xóa bao trùm, vì thế không thể nhìn ra. Nhìn không ra, cho nên tâm trạng cũng sẽ khá hơn rất nhiều.”.

“Ừa.”. Tô Trần Nhi nhẹ nhàng trả lời .

“Nhưng mà đáng buồn là tuyết rồi cũng sẽ tan. Làm cho những thứ dơ bẩn bên dưới càng bẩn thêm?”. Hoa Dĩ Mạt nói xong, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Tô Trần Nhi, đôi mắt xa xăm, nhìn bóng dáng thướt tha bên cạnh, chậm rãi nói, “Trần Nhi thích hắn sao?”.

“Ai?”. Tô Trần Nhi nghe được câu hỏi bất ngờ của Hoa Dĩ Mạt, có chút không hiểu.

“Tất nhiên là Nguyễn Quân Viêm.”. Nói xong, Hoa Dĩ Mạt lại cúi đầu một lần nữa, chắp tay sau lưng, nhìn dấu chân của mình đọng lại trên tuyết.

“Chuyện này quan trọng sao?”. Tô Trần Nhi thản nhiên nói. Nàng vẫn chưa mở miệng trả lời, chỉ trầm mặc đi theo Hoa Dĩ Mạt.

“Trần Nhi phải thích chứ, nếu không cũng sẽ không như thế.”. Hoa Dĩ Mạt cũng không để ý Tô Trần Nhi không trả lời câu hỏi của mình, nàng vẫn tiếp tục nói, “Nhưng mà……”.

Tô Trần Nhi nhìn thấy Hoa Dĩ Mạt quay đầu lại, ánh trăng ánh kia càng làm cho khuôn mặt thêm thuần khiết, lại chậm rãi nở một nụ cười mị hoặc.

“Nhưng mà…… bây giờ Trần Nhi, đã là của ta . Những gì thuộc về ta, bất kỳ ai cũng không thể cướp đi.”.

Hoa Dĩ Mạt nhìn Tô Trần Nhi, gằn từng chữ.

Sắc mặt Tô Trần Nhi bình tĩnh nhìn Hoa Dĩ Mạt.

“Vì sao đột nhiên lại nói chuyện này?”.

“Không có gì.”. Hoa Dĩ Mạt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, thản nhiên nói, “Qua hai ngày nữa, chúng ta rời khỏi Vinh Tuyết Cung, sau đó sẽ đi Phong Thu sơn trang một chuyến. Phong Nhiễm tìm ta là vì lý do này. Có lẽ, ngày đại hôn của đại tiểu thư Phong gia, phủ Nguyễn gia hẳn là cũng tới tham dự.”. Dừng một chút, trên mặt Hoa Dĩ Mạt lại nổi lên một chút ý cười, “Chắc là…… sẽ rất thú vị.”.

Tô Trần Nhi nghe vậy, trên mặt xuất hiện một chút dao động, chỉ trong khoảng thời gian ngắn lâm vào trầm tư.

“Không phải Trần Nhi nên cảm thấy vui mừng sao?”. Hoa Dĩ Mạt bỗng nhiên dừng bước, nâng tay nắm lấy cằm Tô Trần Nhi, nâng gương mặt nàng lên, để cho nàng nhìn chính mình.

Tô Trần Nhi nhìn Hoa Dĩ Mạt cười đến thú vị, đáy lòng xẹt qua một tia bất an.

“Ngươi muốn làm gì?”.

“Trần Nhi không lo lắng hắn sẽ làm gì sao? Chắc là, người của phủ Nguyễn gia, sẽ hận ta chết mất.”. Hoa Dĩ Mạt đem mái tóc dài đen nhánh của Tô Trần Nhi nhẹ nhàng vén ra sau, ý vị thâm trường nói.

Tô Trần Nhi hơi nhíu mi lại, trong mắt hiện lên một tia lo lắng.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Nguyễn công tử cùng Quỷ Y cô nương sắp đối đầu! Tam giác tình yêu rất kích tình .

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here