Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 187. NÁO LOẠN PHỆ HUYẾT LÂU (HAI)

0
25

Chương 187 – Náo loạn Phệ Huyết Lâu (Hai)

Xe ngựa chạy thật nhanh, thổi tung bay bụi đường.

Hồng Chúc siết chặt dây cương, tựa hồ muốn mượn chuyện này áp chế lo lắng đang dâng lên trong lòng. Trong xe ngựa im lặng không có một tiếng động, làm cho người ta nhịn không được mà tò mò người ở bên trong lúc này đang làm gì. Chỉ có tiếng hô hấp nặng nề ngẫu nhiên phiêu tán ra ngoài, hỗn tạp với một mùi hương đặc trưng.

Chạy tiến về phía trước, Hồng Chúc có chút xuất thần, khóe mắt bỗng nhiên quét qua một bóng người. Nàng giật mình, đang nghi ngờ có phải mình nhìn lầm rồi hay không thì nóc thùng xe lập tức trầm mạnh xuống, ngựa lại nhất thời kéo không nhúc nhích nổi thùng xe, đột nhiên dây cương bị kéo lấy, ngựa thối lui vài bước, vó ngựa đạp lung tung. Hồng Chúc vội vàng đưa tay ra ghì dây cương lại mới khó khăn làm ngựa ổn định. Sau đó nàng quay đầu nhìn phía trên nóc của thùng xe. Khi nhìn thấy người phía sau thì gương mặt lập tức cứng đờ.

Một nữ tử mặc y phục màu vàng, dáng người yểu điệu đang đứng trên nóc thùng xe, làn váy tung bay trong gió lạnh giống như là cánh bướm đang nhảy múa, bàn tay trắng nõn cầm một cành hoa mai màu trắng như tuyết. Nữ tử cúi đầu ngửi cành hoa, tóc đen rũ xuống, mị hoặc như đã vốn có trong người.

Hương hoa đào phiêu tán trong không khí.

Cùng lúc đó, trong xe vang lên một tiếng cười khẽ.

“Ngay cả Mị tỷ tỷ cũng tự mình lại đây sao?”.

Mị chủ nghe vậy, cười ha ha giương mắt lên, khóe mắt phong tình như tơ, tầm mắt dừng trên người Hồng Chúc đang quay đầu lại, hứng thú đánh giá nàng một vòng, sau đó mở miệng đáp lại câu hỏi của Cam Lam: “Không còn cách khác, Ám Vương cố ý để ta lại đây một chuyến, tới hỏi Si muội muội một câu, mọi chuyện đã làm được tới đâu rồi?”.

Hồng Chúc nghe được lời của Mị chủ nói thì tâm cũng trầm xuống.

Quả nhiên, Cam Lam ở trong xe nghe được vấn đề của Mị chủ thì thanh âm cũng vang lên: “Để Ám Vương thất vọng rồi, mặc dù Nguyễn Thiên Ưng đã chết nhưng Hoa Dĩ Mạt lại may mắn thoát khỏi tay ta. Mọi việc bất lợi, thật sự là phụ lòng Ám Vương phân phó.”.

“Vậy à?”. Mị chủ nhẹ nhàng nâng cao giọng, đầu ngón tay phất phất cành hoa mai trắng, thản nhiên nói: “Đã thất bại sao? Hình như đây là lần đầu tiên A Si muội muội bại cuộc a, có nguyên nhân gì sao?”.

“Làm gì có nguyên nhân nào, muội muội tính không bằng người ta mà thôi.”. Cam Lam cười nói.

Nghe vậy, Mị chủ hơi trầm ngâm, sau đó mới nói: “Vậy, ngươi có nhìn thấy Lãnh Thiên Ảnh được Tô Trần Nhi và Hoa Dĩ Mạt đưa vào Phệ Huyết Lâu hay không?”.

Trong xe lặng im một hồi. Sau đó, giọng Cam Lam mang theo nghi vấn mới truyền ra ngoài: “Lãnh Thiên Ảnh? Ta không biết. Nhưng mà hình như lúc hai người họ tiến vào rừng thì trong xe còn có mang theo một nữ tử đang hôn mê bất tỉnh, ta cũng không thấy rõ gương mặt của nàng, có phải nàng chính là Lãnh Thiên Ảnh trong miệng Mị tỷ tỷ không?”.”Nói như vậy, Hoa Dĩ Mạt chưa chết mà còn mang theo Lãnh Thiên Ảnh đi vào Phệ Huyết Lâu?”. Thanh âm Mị chủ thay đổi, nàng hạ mi mắt, làm như muốn xuyên thấu qua nóc thùng xe, nhìn Cam Lam bên trong, “A Si muội muội, việc này nếu làm lớn ra, chỉ có mình ngươi là không đúng.”.

“Sợ là đúng như thế, ta lại phạm sai lầm lớn như vậy, aiz.”. Giọng Cam Lam tiếc hận.

Mị chủ nghe được câu trả lời, cúi đầu cười khẽ, đuôi mắt uyển chuyển phiếm hồng: “A Si muội muội không nói ra được nguyên nhân mà lại muốn nhận lấy hoàn toàn trách nhiệm sao?”. Vừa nói chuyện ánh mắt Mị chủ vừa quét qua gương mặt tái nhợt của Hồng Chúc.

“Ta cũng không ngờ, cách của mình lại không thành công. Dù sao thì thất bại chính là thất bại, có giải thích thì Ám Vương cũng sẽ không chấp nhận.”. Cam Lam bất đắc dĩ nói, nhưng không chút thất vọng, ngược lại mang theo ý cười, “Huống chi nếu Mị tỷ tỷ muốn trách phạt thì cứ tự nhiên.”.

“Nếu như thế……”. Mị chủ nghe vậy, mũi chân bay lên một chút, cả người từ trên nóc thùng xe vững vàng bay về phía trước, dừng trước xe ngựa, “Vậy A Si muội muội tạm thời nhịn một chút.”.

“Chờ đã!”. Hồng Chúc nghe được hai người đối thoại thì đã hiểu được ý đồ Mị chủ, một lòng như rơi xuống đáy cốc. Nàng chợt lên tiếng, chen vào cả hai: “Bẩm Mị chủ, tất cả chuyện xảy ra không phải lỗi của tiểu chủ, đều là bởi vì……”.

“Lưu Hà! Câm miệng!”. Thanh âm Cam Lam đột nhiên lao tới, cắt ngang lời của Hồng Chúc định nói ra, giọng mang theo trách mắng: “Ta cùng với Mị chủ nói chuyện, ngươi có tư cách gì xen vào!”.

“Nhưng .à……”.

“Không được làm càn! Phiền toái còn chưa đủ hay sao? Nếu ngươi còn nói nữa thì đừng trách ta trở mặt.”. Một câu vừa nói xong thì cũng có một đạo kình phong bỗng nhiên đem màn xe nhấc lên, nện ở trên ngực Hồng Chúc. Hồng Chúc lập tức cảm thấy trước ngực khó chịu, lời trong cổ họng định nói ra thì bị nghẹn trở vào.

“Chớ có ỷ vào chuyện ta nuông chiều ngươi mà liên tục làm càn!”. Thanh âm của Cam Lam lạnh đi. Dừng một chút, sau đó mới nhẹ giọng hướng Mị chủ nói: “Làm cho Mị tỷ tỷ chê cười.”.

Mị chủ như cười như không nhìn chăm chú vào hết thảy chuyện phát sinh mới vừa rồi, nàng cũng không vạch trần, lúc này nghe được Cam Lam nói thế thì chỉ nhẹ nhàng lắc lắc đầu, miễn cưỡng nói: “Ngươi và Lưu Hà từ nhỏ đã quen biết ở Thứ Ảnh Lâu, chuyện ngươi nuông chiều nàng cũng không phải chuyện ngày một ngày hai.”. Dừng một chút, Mị chủ lập tức tiếp tục: “Nhưng mà, nếu như ngươi đã nhận toàn bộ trách nhiệm, ta làm tỷ tỷ mặc dù không đành lòng nhưng cũng phải tuân theo lệnh của Ám Vương mà thi hành trừng phạt.”.

Trong xe lại là một tiếng cười khẽ: “Mị tỷ tỷ không cần khó xử. Cứ theo mệnh lệnh làm việc là được rồi.”.

Mị chủ nhẹ nhàng gật gật đầu, cũng không biết gật cho ai xem, tầm mắt lặng yên không một tiếng động quét qua ngón tay đang siết chặt của Hồng Chúc bên cạnh, móng tay trong suốt sắp gãy lìa, Mị chủ vậy mà còn cắn môi, chuyên chú nhìn nàng. Nhìn đến đó, đáy mắt Mị chủ nổi lên một chút ý cười, mắt cũng lướt qua nhánh hoa mai trong tay, nhìn một hồi rồi nâng lên. Ý cưới trên khóe môi không giảm.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here