Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 165. THẬP DIỆN MAI PHỤC (NĂM)

0
34

Chương 165 – Thập diện mai phục (Năm)

Môi Hoa Dĩ Mạt vốn cực kỳ lạnh lẽo, ngón tay ấm áp của Tô Trần Nhi bất ngờ xoa đến, nàng giật mình nao nao, ánh mắt cũng lay động theo.

“Trần Nhi?”. Hoa Dĩ Mạt có chút không rõ nguyên do.

Mi tâm của Tô Trần Nhi chau lại, chậm rãi thu hồi bàn tay, nàng cúi đầu, ngón trỏ và ngón cái nhẹ nhàng ma sát.

Cảm giác ẩm ướt giữa đốt ngón tay, mang theo mùi máu tươi phiêu tán vào trong mũi.

Lúc này, Hoa Dĩ Mạt nhìn thấy máu giữa hai ngón tay Tô Trần Nhi nên hiểu ra, nhịn không được liền nói: “Không sao, chỉ là một chút máu……”.

“Không sao?”. Tô Trần Nhi bỗng nhiên cắt ngang lời Hoa Dĩ Mạt, nàng ngẩng đầu lên nhìn người đối diện, lập lại một lần, trong thanh âm mang theo tức giận, sau lại cúi đầu nói: “Ngươi ho ra máu mà còn nói không sao? Vậy muốn như thế nào thì mới tính là có sao?”.

Hoa Dĩ Mạt không ngờ giọng điệu Tô Trần Nhi lại tức giận như vậy, nhất thời nàng cũng không biết nên nói gì cho phải, đành đưa tay nắm tay phải của Tô Trần Nhi, vòng vo một lát rồi nói: “Tay nàng cũng bị thương, để ta xem……”.

Nhưng khi tay Hoa Dĩ Mạt vừa chạm được tay phải của Tô Trần Nhi thì đối phương bỗng nhiên lùi về sau, lập tức xoay lưng, bỏ lại một câu: “Ta đi thắp nến lên.”. Nói xong liền đi về phía cạnh bàn.

Một lát sau, ánh nến ở trong bóng tối nhảy lên làm cho căn phòng sáng hơn.

“Hồng Chúc cô nương, mới vừa rồi đa tạ cô nương đã ra tay tương trợ.”. Tô Trần Nhi nhìn Hồng Chúc miễn cưỡng đứng phía bên cạnh bàn thở dốc, cách đó không xa, tầm mắt dừng trên ống tay áo đỏ tươi, nhẹ giọng nói: “Cô nương bị thương rồi, chờ ta một chút, ta lấy Kim Sang Dược cho cô nương.”.

Hồng Chúc biết mình mất máu quá nhiều nên cũng không chối từ, hướng Tô Trần Nhi cười cười: “Làm phiền ngươi.”.

Tô Trần Nhi xoay người, trông thấy ngực áo trắng của Hoa Dĩ Mạt dính đầy vết máu, nàng dừng chân một chút, sắc mặt lạnh đi, tức giận nói: “Đứng đó làm gì, còn không lên giường nằm.”.

Hoa Dĩ Mạt thấy thế thì biết Tô Trần Nhi đang có chút tức giận cho nên liền ngượng ngùng đi về phía giường.

Tô Trần Nhi lấy Kim Sang Dược cho Hồng Chúc, mang theo giọng tiếc nuối nói: “Thật có lỗi, tay ta có chút không tiện, chỉ có thể phiền toái Hồng Chúc cô nương tự mình ra tay.”.

Hồng Chúc lắc đầu ý bảo không sao, nàng tiếp nhận bình dược, trầm ngâm một lát lại nói: “Ta cũng chỉ bị thương ngoài da, không hề gì. Tô cô nương mới đáng lo, ngươi bị thương đến xương cốt, mau để Quỷ Y nhìn một cái đi.”.

Tô Trần Nhi gật đầu, thế này mới chậm rãi đi tới giường.

Khi Hoa Dĩ Mạt nhìn thấy vết máu trên giường thì trong lòng đã có chút lo lắng, lúc này lại nghe được lời của Hồng Chúc thì càng không yên tâm hơn. Lúc này nàng cũng bất chất lý do tại sao lúc này Hồng Chúc lại xuất hiện ở đây, nhìn Tô Trần Nhi ngồi xuống giường liền nhịn không được nhìn đối phương, cúi đầu gọi một tiếng: “Trần Nhi.”.Ánh mắt sâu thẳm của Tô Trần Nhi nhìn nàng, dừng trên mặt Hoa Dĩ Mạt một lúc lâu, tinh tế đánh giá nữ tử trước mặt này.

Sợ hãi đánh mất giống như có một cây gai trong lòng không ngừng đâm sâu, thật lâu không thể bình phục. Cho dù giờ phút này gương mặt đối phương đã gần trong gang tấc nhưng tâm nàng vẫn nhảy lên như nổi trống.

Nàng chưa bao giờ sợ chết. Nhưng mà, nàng phát hiện, nàng lại không thể chấp nhận chuyện Hoa Dĩ Mạt sẽ chết đi. Thì ra cảm giác tim đau như bị dao cắt là như vậy. Rất lâu trước kia nàng đã tuyệt vọng, nàng muốn quên đi chuyện tình cảm.

Khi nàng…… chính mắt nhìn thấy thi thể phụ thân, thời gian tươi đẹp nhất cũng biến mất từ đó.

Nhiều năm như vậy, nàng vốn tưởng rằng bản thân đã không còn sợ hãi mất đi cái gì nữa. Cho dù là rời khỏi Nguyễn gia – nơi nàng sống hơn mười năm thì nàng vẫn có thể dứt khoác, không chút lưu luyến. Nhưng mà chỉ trong chớp mắt, khi nàng nghĩ đến Hoa Dĩ Mạt phải đối mặt với cái chết ở trước mặt thì nàng bỗng nhiên cảm thấy, người này, đã dung nhập thật sâu vào máu thịt của mình. Cảm giác đau đớn tuyệt vọng bào mòn xương cốt, giống như toàn thân nàng bị nghiền nát thành từng mảnh vụn.

Tô Trần Nhi nhìn nhìn, bỗng nhiên khẽ thở dài.

Nàng nhìn thấy thần sắc bất an và lo lắng của Hoa Dĩ Mạt, giống như ý thức được điều gì, Hoa Dĩ Mạt không dám quấy nhiễu ánh mắt khác thường của nàng. Tô Trần Nhi biết chính mình có chút quá đáng, nhưng mà ngay cả bản thân nàng tức giận chuyện gì nàng cũng không thể nói rõ, chỉ biết là trong ngực vô cùng buồn bực khó chịu.

Nhìn như vậy sau một lúc lâu, sắc mặt đông lạnh của Tô Trần Nhi mới nhu hòa một chút, lập tức cúi đầu khẽ thở dài, chậm rãi vươn tay phải, mở lòng bàn tay ra, thấp giọng hỏi: “Muốn dùng thuốc gì?”.

Hoa Dĩ Mạt thấy thế thần sắc mới thả lỏng, vội vàng thân thủ kéo tay phải của Tô Trần Nhi qua, khi ánh mắt chạm đến miệng vết thương, vẫn nhịn không được mà trầm tư. Đầu ngón tay nàng nhẹ nhàng lướt qua lòng bàn tay của Tô Trần Nhi, đột nhiên nói: “Khẳng định rất đau phải không?”.

“Không đau.”. Tô Trần Nhi chậm rãi lắc lắc đầu.

“Làm sao không đau được?”. Hoa Dĩ Mạt có chút bất mãn giương mắt nhìn Tô Trần Nhi, mày gắt gao nhăn lại, “Thương đến cả xương cốt. Một kiếm này……” lại đâm xuyên qua toàn bộ bàn tay.

Nhưng mà câu sau, Hoa Dĩ Mạt cũng không có nói ra miệng. Bởi vì nàng nhìn thấy ánh mắt Tô Trần Nhi có chút mơ hồ.

“Thật sự không sao mà.”. Giọng Tô Trần Nhi thản nhiên, “Ngay lúc đó, đau đớn có là cái gì, nên cũng không chú ý tới.”.

Hoa Dĩ Mạt nghe vậy ngẩn ra. Tim lập tức run rẩy như có dòng nước ấm từng đợt rót vào thân thể, chảy về khắp tứ chi. Nàng trầm mặc một lát sau đó mới lên tiếng, nói: “Nàng mở ngăn tủ bên trái, lấy bình sứ màu xanh thứ ba cùng bình sứ màu trắng thứ năm lại đây đi.”.

“Ừm.”. Tô Trần Nhi gật đầu đáp ứng, nàng đứng dậy đem hai cái bình sứ kia cầm lại đây.

“Miệng vết thương phải được lập tức xử lý, phải sát trùng trước, sẽ đau lắm, Trần Nhi ráng chịu một chút.”. Hoa Dĩ Mạt cầm lấy bình sứ màu xanh dặn dò.”Được.”. Tô Trần Nhi cúi đầu nhìn lòng bàn tay của mình, có thể cảm giác được Hoa Dĩ Mạt thật cẩn thận, tầm mắt đối phương luôn chuyên tâm để ý phản ứng của nàng.

Bình sứ mang theo một chất lỏng có mùi thật kỳ lạ. Hoa Dĩ Mạt châm chước đổ một chút lên bên cạnh miệng vết thương, sau đó dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa ra xung quanh. Trong quá trình này nàng thoáng nhìn thấy Tô Trần Nhi nhẹ nhàng cau mày lại, chỉ một chút thì lập tức khôi phục trầm tĩnh, bàn tay khác vội siết chặt, không khỏi than thở trong lòng, động tác tay cũng nhanh hơn.

Máu khô bị dược hòa tan, sau lại bị Hoa Dĩ Mạt cẩn thận lau đi, cuối cùng là bôi một lớp thuốc mỡ.

Đang bận rộn thì bên tai Hoa Dĩ Mạt nghe được Tô Trần Nhi mở miệng, nhẹ giọng hỏi: “Độc của ngươi giải hết chưa?”.

“Rồi.”. Hoa Dĩ Mạt cũng không ngẩng đầu, đầu ngón tay thoa thuốc mỡ, đáp: “Không tệ lắm, đợi lát nữa ta lại châm cứu một lát, độc còn lại sẽ từ từ tan hết, cũng không còn gì đáng ngại nữa.”. Dừng một chút, nàng giống như nghĩ tới cái gì, lại bổ sung: “Lúc nảy là vì châm cứu, độc tính trong thân thể kháng cự, nổi lên xung đột mới có thể hôn mê bất tỉnh. Làm cho Trần Nhi lo lắng.”.

“Vậy tại sao ngươi lại ho ra máu?”.

Nghe được câu hỏi, động tác tay của Hoa Dĩ Mạt dừng một chút. Sau đó lại tiếp tục, ngữ khí thoải mái nói: “Lúc đó dư độc dịu đi, khí huyết lại chưa ổn định, ta lại động chân khí nên mới hộc máu.”.

Đang nói thì đối phương không tra hỏi nữa mà chỉ trầm mặc im lặng.

Hô hấp Hoa Dĩ Mạt bị kiềm hãm, đem bất an trong lòng tự đè ép xuống, nàng ngẩng đầu nhìn Tô Trần Nhi, lại cười nói: “Sao Trần Nhi không nói chuyện?”.

“Chờ khi nào ngươi chịu nói thật.”. Ánh mắt Tô Trần Nhi thâm thúy đảo qua Hoa Dĩ Mạt, “Ta sẽ nói sau.”.

“Ta cũng không có lừa nàng.”. Hoa Dĩ Mạt mở miệng biện giải: “Độc trong người ta đã được thanh lọc gần hết.”.

Tô Trần Nhi cắn môi, thản nhiên liếc mắt Hoa Dĩ Mạt một cái, quả nhiên không nói lời gì nữa, nàng đứng lên, đi tới trước người Hồng Chúc.

“Hồng Chúc cô nương.”. Tô Trần Nhi thấp giọng nói: “Lần này ngươi xen vào chuyện của ta, sợ là tránh không được muôn vàn phiền toái, tiếp theo có tính toán gì không?”.

Hồng Chúc thản nhiên cười cười: “Tô cô nương không cần lo lắng cái chết của hắn ta, chết không đối chứng.”.

“Vậy thì tốt.”. Lúc này Tô Trần Nhi mới có chút yên lòng.

“Dược của Quỷ Y quả nhiên không tệ.”. Hồng Chúc nói xong, tay chống đỡ cạnh bàn lập tức đứng lên, “Nói vậy không chừng vài ngày sau thì miệng vết thương sẽ khép lại, người khác sẽ không phát hiện ra.”. Nói xong, Hồng Chúc nhìn sắc trời: “Thời gian không còn sớm, ta cũng muốn rút đi, phải trở về rồi.”.

Tô Trần Nhi gật gật đầu: “Đêm nay thật sự ít nhiều phải cảm tạ Hồng Chúc cô nương. Không ngờ lại để cô nương bị thương……”.

Hồng Chúc khoát tay áo, ôn nhu nói: “Không cần để ý. Ngươi cũng biết ta cũng không phải hoàn toàn làm những chuyện này cho ngươi. Vì nàng, hết thảy đều đáng giá.”.

Nói xong, Hồng Chúc hướng Tô Trần Nhi cười cười, cũng không dừng lại, xoay người cất bước rời khỏi phòng. Cước bộ có chút lảo đảo.

Tiễn bước Hồng Chúc xong, Tô Trần Nhi mới chậm rãi quay đầu nhìn Hoa Dĩ Mạt trên giường. Ánh mắt thâm thúy, đoán không ra chút cảm xúc.

“Ngươi biết không?”. Tô Trần Nhi bỗng nhiên mở miệng, thanh âm bình thản dị thường, “Lúc ngươi nói dối ánh mắt luôn hướng về phía bên phải.”.

Hoa Dĩ Mạt nghe vậy sắc mặt không khỏi cứng đờ.

Ánh mắt Tô Trần Nhi bỗng nhiên mềm mại một chút, thanh âm mang theo than thở: “Hoa Dĩ Mạt, ngươi thật sự tính gạt ta nữa sao? Ngươi có nghĩ tới cảm thụ của ta không? Cho dù không ổn đến đâu đi nữa thì ta cũng có tư cách được biết.”. Dừng một chút, khóe môi Tô Trần Nhi thoáng cười khổ, “Chúng ta, không phải nên cùng nhau trải qua sao?”.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here