Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 117. SÓNG NGẦM MÃNH LIỆT (HAI)

0
34

Chương 117 – Sóng ngầm mãnh liệt (Hai)

Khi Tô Trần Nhi nghe bà chủ nói đến bức thư, đáy mắt có một chút dao động, sau đó lập tức khôi phục lạnh nhạt ban đầu: “Bọn họ chỉ tùy tiện đưa ra một lý do, bà chủ không cần tin. Trừ chuyện đó ra họ còn nói gì nữa không?”.

Bà chủ vội vàng lắc lắc đầu: “Cũng không còn nói gì nữa.”. Dừng một chút, giống như nghĩ tới chuyện gì, có chút trù trừ nhìn Tô Trần Nhi nói: “Đúng rồi…… bọn họ có nhắc tới, nói là người của Nguyễn gia. Vậy……”.

Tô Trần Nhi trầm ngâm một lát, sau đó yên lặng nhìn phía bà chủ, nói: “Hai người bọn họ nói tới đây đưa thư nhưng kì thực là do chúng ta nắm nhược điểm của họ cho nên họ tới đây diệt khẩu. Bà chủ cũng biết địa vị của Nguyễn gia trong giang hồ ra sao rồi, việc này mong rằng có thể giữ bí mật, nếu không sợ là liên lụy đến ngươi, rước lấy họa sát thân từ Nguyễn gia.”.

Nghe vậy. Sắc mặt bà chủ cả kinh, quả nhiên gật đầu không ngừng: “Tất nhiên ta sẽ không nói, không nói.”. Nói xong, lại liếc mắt nhìn thi thể một lần, “Vậy…… cô nương có thể mau chóng đem thi thể xử lý hay không? Ta sợ……”.

“Ta đã biết.”. Tô Trần Nhi gật đầu, sau đó quay lại nhìn vẻ mặt ngốc lăng của Thạch Đầu đứng ngoài cửa, ôn nhu nói: “Phiền toái tiểu nhị ca đóng cửa lại, lúc này đừng cho người khác vào.”.

Lúc này Thạch Đầu mới phục hồi tinh thần lại, nhịn không được liếc liếc mắt bà chủ một cái, thấy nàng gật đầu, sau đó hắn mới đi đóng cửa lại. Còn mình thì lại vẫn dán trên cửa, có chút e ngại cũng không chịu bước vào trong.

Tô Trần Nhi cùng hai người nói xong, xoay người đi tới chỗ Hoa Dĩ Mạt.

Hoa Dĩ Mạt mới vừa rồi vẫn nhìn Tô Trần Nhi xử lý tình trạng trước mắt, vốn tưởng rằng nàng sẽ tức giận, nhưng nay thấy vậy, nhất thời có chút đắn đo không biết thái độ của nàng thế nào. Đang suy nghĩ thì Tô Trần Nhi đã đứng trước mặt nàng, bình tĩnh mở miệng hỏi: “Ngươi có thuốc gì có thể hủy thi thể không?”.

Một khắc sau.

Bà chủ nhìn hai cổ thi thể hoàn toàn không nhận ra trên mặt đất, nhịn không được lập tức rùng mình.

Thần sắc Tô Trần Nhi bình tĩnh nhìn Hoa Dĩ Mạt đem thi thể làm cho biến đổi hầu như không còn, sau đó nàng mới quay đầu hướng bà chủ đang đứng sau quầy gật đầu: “Bà chũ, cũng may chuyện này không bị làm ầm ĩ. Ngươi thông minh như vậy, cũng nên biết phải làm thế nào. Chúng ta cáo từ trước, không quấy rầy.”.

“Được được, ta biết rồi . Cô…… Cô nương đi thong thả.”. Trong giọng nói của bà chủ vẫn không giấu được vẻ hoảng sợ. Nói xong, bỗng nhiên quay đầu trừng mắt Thạch Đầu vẫn đang đứng ngốc ngoài cửa, thấp giọng nói: “Thạch Đầu, còn không mở cửa cho khách quan đi ra ngoài!”.

Thạch Đầu ngây ngốc gật đầu, sau đó lê bước chân, bỗng nhiên ‘a’ một tiếng.

“Ngươi a cái cái gì vậy!”. Bà chủ thấy thế nhịn không được quát lớn. Tuy nhiên lời vừa ra khỏi miệng thì lại đè thấp nói: “Lại làm sao vậy?”.Thạch Đầu có chút vô tội gãi gãi ót, chỉ vào cầu thang, nói: “Mới vừa rồi…… Nghe bà chủ đề cập đến bức thư, có phải …… có phải cái kia hay không?.”.

Tiếng nói của hắn vừa dứt, Hoa Dĩ Mạt cùng Tô Trần Nhi không hẹn mà cùng nhìn phía Thạch Đầu chỉ.

Quả nhiên, gần sát chân cầu thang là một phong thư màu nâu im lặng nằm đó, chắc có lẽ do nam tử lúc ngã xuống cầu thang nên bị rơi ra ngoài. Do hai người chỉ lo đến thi thể, bởi vậy vẫn chưa lưu ý tới.

Tô Trần Nhi liếc mắt nhìn phong thư, sau đó chậm rãi đi tới, cúi người nhặt lên.

Bốn chữ được viết bằng mực tàu xuất hiện trước mắt Tô Trần Nhi, chữ viết cứng cáp quen thuộc. Chỉ có thể là do Nguyễn Thiên Ưng viết.

Thân gửi Trần Nhi.

Tay Hoa Dĩ Mạt âm thầm siết thành quyền. Thần sắc của nàng ngưng trọng, nhưng vẫn không ngăn cản Tô Trần Nhi, chỉ lạnh lùng nhìn tất cả xảy ra, không hề mở miệng.

Trong lúc nhất thời, khách đ**m im lặng chỉ còn lại có tiếng phong thư bị mở ra truyền đến.

Hoa Dĩ Mạt nhìn sắc mặt Tô Trần Nhi bình tĩnh lấy tờ giấy màu trắng trong phong thư, mở ra. Mắt cúi xuống cũng không thể làm cho người ta thấy rõ thần sắc, chỉ có cái nhíu mi của nàng là thấy rõ.

Như vậy sau một lúc lâu, Tô Trần Nhi mới ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía bà chủ và tiểu nhi mới vừa có chút trấn tĩnh, tùy ý đem giấy gấp lại, thản nhiên nói: “Tiểu nhị ca, mở cửa đi, chúng ta cũng nên đi rồi.”.

“Dạ dạ.”. Thạch Đầu nghe vậy, thuận theo đi ra mở cửa, xong rồi thì lập tức chạy vào trong quầy.

Bây giờ Tô Trần Nhi mới xoay người nhìn Hoa Dĩ Mạt vẫn trầm mặc nảy giờ, đáy mắt hiện lên một chút bất đắc dĩ, nhẹ giọng mở miệng nói: “Lên xe trước đã. Ta có việc muốn nói với ngươi.”.

Xa phu đã chờ lâu bên ngoài. Lúc này thấy hai vị khách của mình xuất hiện ở trước mặt, khẩu khí vui mừng, hướng Hoa Dĩ Mạt cùng Tô Trần Nhi nói: “Không biết hai vị cô nương muốn đi đâu?”.

Hoa Dĩ Mạt đang định mở miệng nói đi tới trấn Bạch Vân thì Tô Trần Nhi đã nói trước: “Đại thúc đi trước đi, ta cùng với bằng hữu của ta sẽ thương lượng rồi quyết định nói với thúc sau.”.

Ánh mắt Hoa Dĩ Mạt hơi dao động.

Xa phu không rõ ý tưởng, tất nhiên chỉ gật đầu đáp ứng. Nhìn hai người lên xe ngựa, sau đó hô một tiếng “Hai vị cô nương ngồi vững chưa”, nói xong liền vung roi, đánh xe ngựa hướng về phía trước.

Trong xe.

Hoa Dĩ Mạt yên lặng nhìn Tô Trần Nhi, ánh mắt kiềm nén chút hờn giận: “Trần Nhi nói với phu xe lời kia là có ý gì? Nàng không cho ta một lời giải thích sao?”.

Lá thư bị đưa qua trước mắt Hoa Dĩ Mạt.

Tô Trần Nhi giương mắt nhìn Hoa Dĩ Mạt: “Chính ngươi xem đi.”.

Hoa Dĩ Mạt có chút chần chờ tiếp nhận lá thư trong tay Tô Trần Nhi, sau đó cúi đầu nhìn.

Trên tờ giấy trắng cũng không viết nhiều chữ, nhưng nội dung lại làm cho Hoa Dĩ Mạt vừa có chút vui mừng vừa kinh ngạc.”Trần Nhi, ngày xưa ta từng nói đoạn tuyệt quan hệ với ngươi, thời gian lâu ngày liền thấy trong lòng tiếc nuối, lại thấy có lỗi và xấu hổ đối với Tô huynh, ta thật không nên như vậy. May mà nghe được ngươi cùng Quỷ Y bình an vô sự, ta mới có thể an tâm. Vốn cũng không muốn xảy ra thêm nhiều chuyện. Lần này ta có chuyện quan trọng muốn thông báo, cho nên cố tình nhờ người mang thư giao cho ngươi. Đầu tháng tám, Viêm nhi và Thiến nhi sẽ tổ chức thành hôn. Ta biết đời này không thể để ngươi trở thành người của Nguyễn gia, nhưng cũng hy vọng ngươi có thể quay về phủ một lần, mong ngươi hiểu tấm lòng của ta.”.

Cách một hàng, lại thấy trên đó viết: “Hy vọng Trần Nhi thuyết phục Quỷ Y, cả hai cùng tới cũng không sao, Nguyễn gia không ngại, chúng ta sẽ lịch sự tiếp đãi. Chờ tin của ngươi.”.

Chỉ lướt qua vài dòng thì nội dung đã hết.

Hoa Dĩ Mạt ngẩng đầu lên nhìn về phía Tô Trần Nhi, nhất thời không biết nên mở miệng như thế nào.

Chớ trách nàng có chút phản ứng chậm chạp, thật sự là việc này quá bất ngờ. Một tháng trước Nguyễn Quân Viêm liên tục dây dưa Trần Nhi, thậm chí mình còn làm hắn bị thương toàn bộ kinh mạch, bây giờ lại muốn thành hôn, chuyện quá khó hiểu.

Nhưng thật ra trong mắt Hoa Dĩ Mạt, Tô Trần Nhi vẫn bình tĩnh như trước. Nàng thấy Hoa Dĩ Mạt không nói gì, nghiêm túc nhìn về phía Hoa Dĩ Mạt: “Nếu ta muốn về Nguyễn gia một chuyến, ngươi có ngăn cản ta không?”.

Hoa Dĩ Mạt trầm mặc, cũng không lập tức trả lời.

Tầm mắt hai người giao nhau, cả hai đều đang đọc suy nghĩ của đối phương. Thùng xe có chút yên tĩnh.

Sau một lúc lâu. Hoa Dĩ Mạt bỗng nhiên khẽ cười một tiếng, đánh vỡ im lặng, gương mặt đông cứng bị ý cười trên môi xua tan: “Nếu ta ngăn cản nàng, Trần Nhi sẽ hận ta?”.

Tô Trần Nhi nhấp môi, thản nhiên nói: “Sẽ không.”.

“Còn chuyện ta vừa giết hai người vừa rồi nữa?”.

Nghe vậy, ánh mắt Tô Trần Nhi nhoáng lên một cái, lập tức lắc lắc đầu: “Cũng không.”. Dừng một chút, tầm mắt Tô Trần Nhi nhìn Hoa Dĩ Mạt dời đi, mày hơi nhíu lại, “Mặc dù ta không muốn thấy ngươi như vậy, nhưng ngươi đã làm, truy cứu cũng vô dụng. Huống chi hai người kia là bởi vì ta mà chết, ta có tư cách gì hận ngươi?”.

Ý cười bên môi Hoa Dĩ Mạt bị kiềm hãm.

Tô Trần Nhi nói tiếp: “Ta biết ngươi không muốn ta và người của Nguyễn gia có bất kỳ liên hệ gì, ta sẽ cố gắng theo ngươi. Nhưng mà…… thật ra ngươi cũng không cần phải như vậy.”. Nói xong, Tô Trần Nhi một lần nữa nhìn Hoa Dĩ Mạt, ánh mắt mát lạnh như tuyết, “Quan hệ của ta và người của Nguyễn gia, không phải đơn giản như ngươi suy nghĩ.”.

Bà chủ và Thạch Đầu vẫn nhìn theo Hoa Dĩ Mạt và Tô Trần Nhi lên xe ngựa rời đi.

Gương mặt Thạch Đầu hơi hoảng sợ trong nháy mắt đã thay đổi thành bộ mặt không chút cảm xúc.

Lúc này, một nam tử mặc y phục màu lam nhấc chân muốn bước vào cửa thì bỗng nhiên bị một bóng người ngăn lại.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here