Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 114 + 115

0
35

Chương 114 – Bỗng nhiên khác thường (Bốn)

Đang cúi đầu suy nghĩ, trong tầm mắt Tô Trần Nhi bỗng nhiên xuất hiện một ly rượu.

Rượu trong veo lắc lư. Có hương thơm nhàn nhạt bay vào mũi.

Bàn tay cầm chén rượu, móng tay mượt mà trong suốt, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng.

Cùng lúc đó vang lên là giọng nói của Hoa Dĩ Mạt.

“Trần Nhi đừng buồn phiền nữa. Không bằng uống một ly rượu nhạt, giải hết sầu lo.”.

Tô Trần Nhi nghe vậy ngẩng đầu lên nhìn Hoa Dĩ Mạt, nàng thấy đối phương ôm khóe môi cười chăm chú nhìn mình, thần sắc trên mặt không biết nên thế nào, đáy mắt lại thêm một phần dung túng. Nàng dừng một chút, sau đó mới thân thủ chậm rãi tiếp nhận chén rượu kia, thở dài một tiếng: “Cứ luôn cố chấp như vậy.”.

Hoa Dĩ Mạt nhìn Tô Trần Nhi tiếp nhận chén rượu, cười khẽ lên, rút tay về rồi nói: “Ngắm mỹ nhân uống rượu, là chuyện cực kỳ hoa mỹ, có thể nói cầu còn không được, cố chấp cũng đáng mà.”.

Nói xong liền nâng má, nghiêng đầu tinh tế nhìn Tô Trần Nhi, ánh mắt mang theo nụ cười, bộ dạng thật chuyên tâm.

Tô Trần Nhi liếc Hoa Dĩ Mạt một cái, không thèm nhắc lại, chỉ cúi đầu nhợt nhạt nhấp một ngụm. Có nhiệt khí theo rượu xâm nhập vào đầu lưỡi. Nàng ngừng một lát, mới ngữa đầu uống hết chén rượu, sau đó đem chén không thả lại trên bàn, giương mắt lườm Hoa Dĩ Mạt, hờ hững nói: “Xong rồi đó, Hoa cô nương có vừa lòng chưa?”.

Hoa Dĩ Mạt thấy thế, cười càng ôn nhu: “Tất nhiên là rất vừa lòng.”.

Tô Trần Nhi hạ mi mắt không thèm nói nữa, tiếp tục ngồi dùng bữa.

Hoa Dĩ Mạt quan sát thấy khóe mắt Tô Trần Nhi hơi chút say nên có chút ửng hồng, càng nghĩ càng cảm thấy buồn cười, nhịn không được vỗ tay mà nói: “Mọi người chỉ nói dung mạo của giang hồ đệ nhất mỹ nhân xuất chúng chứ chưa từng nhìn thấy khoảnh khắc như bây giờ. Ha ha, Trần Nhi luôn làm cho ta vô cùng yêu nàng mà.”.

Tô Trần Nhi nghe vậy, đôi đũa đang gấp rau dừng một chút, sau đó lại lần nữa khôi phục thái độ bình thường. Nhưng mà trong nháy mắt, môi bạc âm thầm giương lên, ánh mắt lộ ra một chút ý cười ôn nhu.

Một bàn đồ ăn. Nửa bát cơm. Không bao lâu hai người liền no bụng, sau đó gọi tiểu nhị đến thu thập sạch sẽ.

Bên này, Hoa Dĩ Mạt vừa cởi áo khoác ngồi xuống dựa vào đầu giường, đưa mắt nhìn qua thì thấy Tô Trần Nhi đang cúi người đốt một cây nên mới. Ngọn nến đỏ rực sáng tỏ, phía trên có khắc vài chữ màu vàng, nhìn vào có thể phân biệt ra đó chính là chữ “Phúc”. Ngọn nến lay động, mới dần dần vững vàng. Căn phòng cũng thêm vài phần sáng sủa. Lúc này Hoa Dĩ Mạt mới nhận ra sắc trời bên ngoài đã tối đen.

Tô Trần Nhi thắp nến xong, không quên kiểm tra cửa sổ, xác định đều đã được khóa kín nàng mới đi về giường, mở miệng nói: “Ngày mai đi vòng qua trấn Bạch Vân tới Vinh Tuyết Cung hả?”.”Ừm.”. Hoa Dĩ Mạt dựa nửa người vào đầu giường, hơi ngẩng đầu nhìn Tô Trần Nhi, “Đi đường chính quá xa, chúng ta theo trấn Bạch Vân cũng có thế đến nơi, sau đó đi bằng đường sông. Như vậy có thể bớt chút thời gian.”.

Lúc nói chuyện, Tô Trần Nhi đã cởi ngoại sam treo lên giá treo, nghe vậy gật gật đầu đáp: “Tốt.”.

“Không biết Trần Nhi có đi bằng đường sông lần nào chưa?”. Hoa Dĩ Mạt hướng sát vào phía trong giường, chừa chỗ cho Tô Trần Nhi nằm, sau đó thì lên tiếng hỏi.

“Cũng có. Từng đi hai ba lần.”. Tô Trần Nhi trả lời, nói xong thì dừng một chút, đáy mắt hiện lên một tia do dự.

“Trần Nhi có gì muốn nói à?”. Hoa Dĩ Mạt thấy thần sắc Tô Trần Nhi nổi lên gợn sóng, nhướng mi hỏi.

Tô Trần Nhi chần chờ rồi mới gật đầu, ánh mắt nhìn chăm chú Hoa Dĩ Mạt, sau đó mới mở miệng nói: “Ta chưa từng hỏi ngươi, cũng không biết ngươi có đồng ý nói hay không. Nay chuyện đã cấp bách thế này rồi, định hỏi ngươi một câu, rốt cuộc ngươi muốn báo thù ai?”. Dừng một chút, “Nếu như không tiện nói ra cũng không sao.”.

Hoa Dĩ Mạt không nghĩ Tô Trần Nhi sẽ hỏi vấn đề này, gương mặt có chút đông cứng, lập tức hạ mi, nhất thời không rõ thần sắc trong mắt. Cho đến một lát sau mới giương mắt nhìn Tô Trần Nhi lần nữa, khi mở miệng ngữ khí có chút lạnh lùng: “Không có gì. Nàng và ta không có gì che dấu, ta cũng muốn nói cho nàng biết.”. Nói xong như vậy, môi Hoa Dĩ Mạt lạnh lẽo thêm vài phần, ngay cả mày đều cau lại: “Người này tên là Hạ Vu Minh, mười ba năm trước từng giết hại người thân quan trọng nhất của ta.”. Lúc nói chuyện, trên mặt Hoa Dĩ Mạt lại không chút biến hóa, tay nhanh chóng nắm chặt chiếc chăn bên cạnh, mu bàn tay hiện rõ khớp xương, “Ta luôn nhớ rõ vẻ mặt hạnh phúc của tỷ tỷ trước ngày đại hôn, sau đó lại chết thảm dưới kiếm của tân lang. Biểu tình kia, đời này ta…… cũng sẽ không quên được. Khi đó ta liền nói với bản thân, nhất định phải tự tay thiên đao vạn quả hắn ta, như vậy mới có thể giải mối hận trong lòng.”.

Bất quá chỉ nói mấy câu nhưng dường như dùng hết khí lực của mình.

Hoa Dĩ Mạt cắn môi, đầu vẫn còn tựa vào vách tường, trầm mặc im lặng.

Một bàn tay nhẹ nhàng bao trùm lấy bán tay đang siết chặt của Hoa Dĩ Mạt, vỗ vỗ.

Giọng nói ôn nhu vang lên, giống như băng tuyết hòa tan thành nước, róc rách nhỏ nhẹ.

Nữ tử bên cạnh nói: “Ta đã biết. Buông xuống đi, Hoa Dĩ Mạt.”.

Hoa Dĩ Mạt mím môi không nói, nhưng bàn tay rất nhanh đã thả lỏng một chút. Trong phòng nhất thời trở nên yên lặng.

Lòng bàn tay, mu bàn tay của hai người lại thiếp hợp cùng một chỗ. Tình cảm ấm áp cũng nhẹ nhàng toát ra.

Như vậy một lúc lâu, Hoa Dĩ Mạt mới áp chế cảm xúc, nghiêng đầu qua đối diện với ánh mắt ngóng trông của Tô Trần Nhi.

Đồng tử thâm thúy mang theo sự lặng lẽ thấu hiểu. Bên trong phản chiếu ra thân ảnh nửa nằm nửa ngồi của ai kia.

Có một chút lo lắng nổi lên.Mặc dù chỉ nhìn thôi cũng xem như an ủi rất lớn.

Trong lòng Hoa Dĩ Mạt nặng nề như có tảng đá đè xuống, lúc này nhẹ nhàng thong dong, giọng nói cũng mềm nhẹ hơn: “Ta không sao. Ngày mai còn phải lên dường sớm, ngủ đi.”.

Tô Trần Nhi yên lặng nhìn Hoa Dĩ Mạt một lúc lâu, đến khi chắc chắn nàng không có chuyện gì thì mới mỉm cười dịu dàng: “Được.”.

Ngọn nến trong phòng bị Hoa Dĩ Mạt phất tay làm cho tắt đi.

Một giọt sáp bị hòa tan rơi xuống, sau đó nhập chung một chỗ với ngọn nến.

Đêm dần dần đến. Tới lúc nửa đêm, bên ngoài nổi lên gió lớn, làm cho cửa sổ bằng gỗ phát ra tiếng răng rắc.

Tô Trần Nhi rơi vào cảnh trong mơ.

Giấc mộng mơ hồ, chỉ có vài đoạn vụn vặt, liên kết không thành một câu chuyện đầy đủ. Lúc bừng tỉnh lại, cảm thấy da thịt có chút nóng ẩm. Một lát lại giống như bị mắc mưa, mát lạnh.

Thân thể như ở trong nước, chỉ có xúc giác truyền vào trong đầu. Thân thể mát lạnh dần nóng ấm lên, làm cho người ta cảm thấy ngứa ngáy khó chịu.

Bất quá chỉ vừa hốt hoảng nhận ra thì miệng đã bị ngăn chặn, ngay cả hô hấp đều trở nên có chút khó khăn.

Trong lúc đó, Tô Trần Nhi rốt cục thoáng thanh tỉnh.

Ý thức trở lại với thân thể, dường như có gì đó đang mơn trớn gương mặt của nàng, mềm nhẹ như là một trận gió. Rất nhanh liền có hơi lạnh lướt qua ngón tay, cẩn thận phát họa từng tất da thịt trên thân thể.

Lông mi của Tô Trần Nhi nhẹ nhàng run rẩy.

Cũng không cần đoán nhiều, nàng vẫn có thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Trước mũi tràn đầy mùi dược hương mát lạnh, gắt gao vây lấy nàng. Càng hít vào lại càng làm cho nàng cảm thấy an tâm hơn.

Mơ mơ màng màng, ý thức như là bị thả trôi đi, đụng chạm thoải mái đến nỗi muốn ngâm thành tiếng. Dường như theo bản năng, Tô Trần Nhi liền nhớ tới buổi tối ở U Mộng Cốc hôm đó.

Lúc đó, mặc dù nàng vẫn còn sót lại một tia lý trí, nhưng mà nàng vẫn theo bản năng bỏ hết chống cự. Mặc cho thân thể phản ứng.

Chắc là do cảm giác thoải mái xa lạ, làm cho đáy lòng nàng cứ như vậy sinh ra vài phần quyến luyến.

Đó là lần đầu tiên, nàng thử đem thân thể của mình hoàn toàn giao cho một người khác. Cũng là lần đầu tiên, một thế giới mới hoàn toàn mở ra trước mắt nàng.

Dường như đã quên hết. Nhưng lại giống như đều nhớ rõ hết thảy.

Bởi vậy, hôm sau tỉnh lại, nàng vẫn không hề trách cứ Hoa Dĩ Mạt. Chỉ vì trong lòng nàng rõ ràng nhất, Hoa Dĩ Mạt rốt cuộc là người mà nàng yêu. Chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ.

Nàng chưa bao giờ tham luyến chuyện hưởng thụ của con người. Sẽ không quá yêu thích một chuyện gì, đối với tất cả đều có mức độ. Trong lòng giống như có một thước đo làm nàng luôn thanh tỉnh. Thậm chí với cả yêu hận, cũng không ngoại lệ. Loại khắc chế này đã trở thành thói quen, sớm khắc sâu ấn ký trên người nàng không thể xóa bỏ. Không giận không buồn, vui sướng đau thương đều lạnh nhạt. Mười mấy năm qua, chứ không phải là một hai ngày, khắc chế đã thành một bộ phận trong thân thể nàng. Nếu không có người của Nguyễn gia thu giữ nàng, nàng nghĩ có lẽ tính cách của mình càng thích hợp nương nhờ cửa Phật, cứ như vậy vượt qua cả đời, đạm bạc yên tĩnh. Khi vào sống ở Nguyễn gia, nàng cũng nghĩ mình sẽ bình thản chịu đựng gian khổ vượt qua những năm tháng còn lại. Tuy không biết vì sao giang hồ lại biết đến nàng, nhưng chuyện đó cũng không ảnh hưởng mảy may đến nàng. Sau đó thì được Nguyễn Quân Viêm bảo hộ cùng yêu thương, tiếp theo là hôn sự như chuyện hiển nhiên, nàng đều lựa chọn tiếp nhận. Đối với nàng mà nói, chuyện đó không quan trọng, phu thê tôn trọng lẫn nhau, cả đời cũng bất quá chỉ trong nháy mắt. Huống chi đúng là Quân Viêm đối đãi với nàng vô cùng tốt, nhất định sẽ là trượng phu tốt.

Nhưng mà nàng chưa từng nghĩ, bất quá chỉ bước lệch một bước mà hết thảy sự tình liền thoát ly quỹ đạo trước đó. Có rất nhiều chuyện, đôi khi nhớ lại đều cảm thấy có chút không thể nói rõ. Tô Trần Nhi nhắm mắt lại suy nghĩ, trong đầu xẹt qua nhiều ý niệm. Mặc dù dự tính ban đầu bất quá chỉ là nước chảy bèo trôi lạnh nhạt, nhưng đến bây giờ nữ tử bên cạnh lại từng chút từng chút để lại dấu vết trong lòng nàng càng ngày càng sâu. Dần dần đã quen với mùi dược hương mát lạnh trên người nàng, cũng quen với nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo của nàng. Bá đạo cùng tất cả nhu tình đều đã trở thành thói quen. Tuy chuyện thân mật với nhau bị che giấu nhưng cũng không làm người ta cảm thấy phản cảm, ngược lại là sung sướng chưa từng có.

Mà giờ phút này.

Tô Trần Nhi cảm nhận được thân thể hơi lạnh kia bắt đầu nóng dần, nụ hôn tùy ý dừng trên mặt cùng cổ, bị cảm quan phóng đại lên lần nữa.

“Trần Nhi.”.

Nàng nghe được một tiếng gọi khẽ dừng bên tai. Làm ý thức nàng có chút hoảng hốt lập tức quay về.

Hơi thở phả ra trước mặt, sau đó là thân thể dán chặt. Cùng với đôi môi ướt át.

“Trần Nhi. Trần Nhi.”.

Giống như tiếng thở dài, d*c v*ng bị đè nén được thả ra. Giống như thanh âm kỳ bí, truyền vào trong tai, làm cho sóng nhiệt dao động mãnh liệt.

Tô Trần Nhi từ từ nhắm lại hai mắt, môi đã có chút cẩn thận nhếch lên, lông mi run rẫy lợi hại.

Đoán trước sẽ có một bờ môi đặt lên môi mình, sau đó còn có một tiếng cười khẽ vang lên, rất nhanh gắn bó với nhau, chỉ còn lại rên rỉ mơ hồ.

Khóe mắt Tô Trần Nhi không khỏi nhiễm vài phần ửng hồng. Tịch dương phảng phất ra chút ánh sáng, làm đám mây trắng noãn bên cạnh trở nên hồng nhạt.

Không giống với lần đầu tiên. Ý thức Tô Trần Nhi nay hoàn toàn tỉnh táo, nàng có thể rõ ràng cảm nhận được thân thể biến hóa từng chút một. Tuy rằng vẫn chưa mở mắt nhìn, nhưng trong lòng cả hai vẫn biết rõ ràng chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Trong bóng đêm bí ẩn. Đóa hoa ái muội lặng yên nở rộ. Cánh hoa bay khắp trong không khí.

Hoa Dĩ Mạt nhìn thấy mi mắt Tô Trần Nhi như cánh bướm chấn động liền rõ ràng đối phương đã tỉnh lại, mà gương mặt ửng hồng kia càng làm nàng cảm thấy hết sức sung sướng. Nàng cũng không vạch trần, chỉ đem môi dán chặt lên, lực đạo trên tay ôm lấy Tô Trần Nhi lại nhanh một chút, dường như đem đối phương đặt dưới thân của mình. Thân thể mềm mại của Tô Trần Nhi dán chặt vào thân thể Hoa Dĩ Mạt làm cho nhiệt độ cơ thể có chút nóng lên. Áo lót của cả hai ma sát vào nhau, kho*i c*m từ trong thân thể tràn ra. Lưỡi Hoa Dĩ Mạt tham nhập vào khoang miệng Tô Trần Nhi, ngựa quen đường cũ không gì trở ngại. Nàng đảo qua hàm răng, tiếp theo lại linh hoạt lặng lẽ dừng tại một nơi mềm mại trơn bóng, hút lấy hương thơm trong miệng Tô Trần Nhi, môi lưỡi dần chặt chẽ không chút khe hở.

Tay Tô Trần Nhi nắm chặt quần áo trên người Hoa Dĩ Mạt.

Tiếng gió ngoài cửa sổ càng mạnh. Dường như có thể nghe được tiếng động phần phật. Cửa sổ bằng gỗ cũng phát ra tiếng vang ngày càng lớn.

Đến nỗi làm cho tiếng dồn dập thở dốc cũng bị át đi.

Độ ấm trong phòng cũng bắt đầu tăng cao.

Chương 115 – Bỗng nhiên khác thường (Năm)

Bàn tay đi thẳng xuống, đẩy ra tầng tầng quần áo chướng ngại, làm cho cả hai trở về bộ dạng nguyên thủy nhất.

Cuối cùng, thân thể tuyết trắng giao triền cùng ở một chỗ, cực kỳ giống như hai đóa sen trắng, sinh trưởng xanh tươi, hình dáng mềm mại mà tốt đẹp. Mặc dù đêm tối không có ánh trăng, nhưng ánh sáng cũng tỏa ra mờ ảo.

Hô hấp của Hoa Dĩ Mạt càng dồn dập, nụ hôn và bàn tay thay nhau lướt xuống. Sau đó dừng trên đỉnh núi.

Không biết khi nào thì nhụy hoa đã đứng thẳng, giống như đang chờ đợi dòng nước đến tưới mát.

Lúc đó, môi Tô Trần Nhi tràn ra một tiếng rên khẽ, nhẹ nhàng lướt qua, ngay cả dư âm đều bị ép vào yết hầu.

“Đừng nhẫn nại.”. Hoa Dĩ Mạt từ trên ngực Tô Trần Nhi hơi ngẩng đầu lên, tay phải mơn trớn lấy môi nàng, đem hai cánh hoa đang khép lại mở ra. Thanh âm mị hoặc của Hoa Dĩ mạt vang lên: “Trần Nhi, ta muốn nghe.”.

Mắt Tô Trần Nhi nửa nhắm nửa mở, hiện ra vài phần mê loạn, ngữa đầu nghiêng sang một bên, ý đồ tránh đi bàn tay của Hoa Dĩ Mạt đang xoa môi nàng. Cũng không trả lời.

Nhưng mà trên mặt lại đỏ thêm một chút.

Hoa Dĩ Mạt tới gần, đêm tối cũng không cách nào che tầm mắt của nàng, bởi vậy nàng cũng chú ý thấy Tô Trần Nhi đang thẹn thùng. Thấy thế, nàng nhịn không được giương khóe môi, đáy mắt hiện lên một ý trêu chọc.

Tiếp theo, Tô Trần Nhi chỉ cảm thấy ngực trái bị hút lấy, trong chớp mắt lại bị hàm răng khẽ cắn, sau đó nhẹ nhàng kéo kéo.

Cảm giác đau đớn tê dại hỗn loạn khó nói từ ngực trái nhanh chóng quét đến, ánh mắt Tô Trần Nhi ở trong bóng tối phút chốc mở ra, cắn môi rướn người lên.

Nàng chưa kịp lên tiếng ngăn cản thì cảm giác đôi môi mềm mại kia đã nhanh chóng m*t lấy điểm mẫn cảm trên ngực mình. Hoa Dĩ Mạt làm như không thấy nàng đang khó chịu, tiếp tục vùi đầu đùa giỡn với nhụy hoa màu hồng nhạt kia. Cảm giác bị cắn m*t kích thích kho*i c*m của Tô Trần Nhi, mãnh liệt khiến cho nàng nhịn không được mà run rẩy.

“Ah.”. Tô Trần Nhi nhíu mày, trong miệng phát ra một âm tiết ngắn ngủi, thân thủ muốn giữ lấy đầu của Hoa Dĩ Mạt đang chôn trước ngực nàng mà tác quái.

Dường như đoán trước được, tay Tô Trần Nhi vừa chạm được đỉnh đầu Hoa Dĩ Mạt thì tay của đối phương đã nhanh chóng đè lại tay nàng. Cả người dịch chuyển, thân thể quang lõa dựa sát vào thân thể Tô Trần Nhi.

Hai người cùng chấn động.

Hoa Dĩ Mạt thật sâu hít vào một hơi, môi rời khỏi ngực Tô Trần Nhi, toàn bộ thân thể đều đặt trên người nàng.

Lần đầu tiên hai người bốn mắt nhìn nhau.

Đáy lòng Tô Trần Nhi không khỏi run lên.

Đôi mắt Hoa Dĩ Mạt thâm trầm như mặt biển, phía trên chính là hỏa diễm hừng hực thiêu đốt, tựa hồ hận không thể lập tức cắn nuốt lấy tất cả của đối phương.

Ái tình đan vào nhau. Không chút khe hở.

“Trần Nhi”. thanh âm Hoa Dĩ Mạt mềm nhẹ mang theo chút khàn khàn, nàng nhìn Tô Trần Nhi thật lâu, bỗng nhiên mở miệng: “Ta muốn nàng.”.

Khi nói chuyện, hô hấp nóng bỏng hơn so với bình thường, nhẹ nhàng lướt qua gương mặt Tô Trần Nhi, làm gương mặt nàng cũng bắt đầu nóng lên.

Tô Trần Nhi không biết nên trả lời như thế nào, nàng chỉ nhìn lại Hoa Dĩ Mạt, cũng không nói chuyện. Đôi mắt mới vừa rồi hơi ửng hồng vì dây dưa với đối phương, bây giờ nhiễm chút nóng bỏng, rõ ràng quyến rũ hơn ngày thường vô cùng.

“Trần Nhi.”. Hoa Dĩ Mạt lại nhìn nàng gọi một tiếng, rốt cục nhẫn nại không được, lại cúi đầu xuống. Hai tay đem tay Tô Trần Nhi đặt ở bên cạnh.

Môi lưỡi một lần nữa thiếp hợp.

Trằn trọc triền miên. Hô hấp quyện lấy nhau.

Thân thể Hoa Dĩ Mạt dán sát Tô Trần Nhi, đùi phải lặng lẽ xâm nhập giữa hai chân nàng, nhẹ nhàng ma sát cánh hoa trơn bóng.

Hai tay Tô Trần Nhi bị Hoa Dĩ Mạt đặt bên cạnh giờ đây nắm lấy tay Hoa Dĩ Mạt. Một tiếng hừ nhẹ bị Hoa Dĩ Mạt nuốt vào trong miệng.

Thân thể bị vuốt ve, như là có lửa nóng.

Hoa Dĩ Mạt một bên hôn Tô Trần Nhi một bên dùng đùi thong thả lướt qua giữa hai chân nàng, phía trên đùi rất nhanh dính chút sương mù ướt át.

Giống như có ánh lửa văng khắp nơi.

Sắc mặt Tô Trần Nhi càng ửng hồng, ngay cả hô hấp cũng rối loạn vài phần. Ngực lại phập phồng không ngừng. Thân thể cứng ngắc dần mềm nhũn, ánh mắt lại nhắm chặt lần nữa, trong đêm lạnh mồ hôi mịn màng bắt đầu thấm ra.

Cảm giác hư không khó chịu giữa hai chân theo sự ma sát dần dần mãnh liệt, đồng thời có một chút ngứa ngáy từ bụng dấy lên.

Bao nhiêu bình tĩnh đều bị d*c v*ng phá nát. Lý trí bị kìm nén nhịn không được đã thiếp hợp với bản năng.

Thân thể thành thực khát vọng càng tăng.

Những nơi bị hôn qua, cảm xúc ùn ùn kéo đến, không hề có chút khe hở, hận không thể ép thân thể mình thành một vũng nước.

Rất nhanh, khó nhịn giữa hai chân bị động tác thong thả của Hoa Dĩ Mạt làm cho bức bách.

Ý thức cũng bị tiết tấu thong thả quá mức, kích thích tra tấn làm cho tan rã.

Tô Trần Nhi run rẫy. Nàng bỗng nhiên cắn môi Hoa Dĩ Mạt, làm cho Hoa Dĩ Mạt phải ngẩng đầu lên.

Gương mặt kia lại hiểu rõ mà mỉm cười.

Mắt Tô Trần Nhi nửa khép nửa mở nhìn Hoa Dĩ Mạt.

Thần sắc tuy mê loạn nhưng vẫn lộ ra thâm thúy. Khi liếc Hoa Dĩ Mạt mang theo chút giận dỗi.

Ý tứ này tất nhiên là trong lòng cả hai đều biết rõ.

Hoa Dĩ Mạt giương khóe môi lên một chút, khẽ cười, nàng cuối xuống nói khẽ bên tai Tô Trần Nhi.

“Trần Nhi đừng vội, ta đến liền đây.”.

Tay phải cũng rời khỏi lòng bàn tay Tô Trần Nhi, bắt đầu di chuyển.

Sau đó trượt xuống.

Hang động ướt át. Đã chờ rất lâu.

Dường như sắp nín thở, ngón tay Hoa Dĩ Mạt dọc theo dòng nước róc rách, thông thuận trượt vào.

Gương mặt Tô Trần Nhi nhìn Hoa Dĩ Mạt trong nháy mắt bắt đầu tiết ra mị hoặc, khóe mắt long lanh, tiết tấu hô hấp cũng mất hết quy luật.

Ngón tay Hoa Dĩ Mạt chỉ trong nháy mắt liền bị ấm áp vô tận bao vây. Dường như hang động ấm áp làm cho nàng quyến luyến không muốn rời đi.

Ngoài cửa sổ có giọt mưa gõ vào làm phát ra động tĩnh, thanh âm trong trẻo.

Trong khoảnh khắc ấy, cơn mưa bắt đầu to lên, leng keng thùng thùng không ngừng.

Cùng lúc này, môi Hoa Dĩ Mạt không ngừng hạ xuống thân thể Tô Trần Nhi.

Ngón tay phải ẩn nấp bên trong bắt đầu hòa theo tiết tấu của tiếng mưa, chậm rãi di chuyển.

Cảm xúc mềm mại, ra vào trơn mượt giống như là thác lũ.

Tay Hoa Dĩ Mạt cũng vì thế mà càng thuận lợi. Nhanh nhẹn như một đuôi rắn linh hoạt.

Thân thể Tô Trần Nhi cấp bách, rốt cục cũng mềm nhũn như một vũng nước, nhấp nhô bồng bềnh. Khoái cảm đánh sâu vào trong thân thể làm cho tâm trí của nàng cũng trôi nổi.

Cho đến khi…… bay lên chỗ cao nhất rồi lại ngã xuống, tàn tành.

Thật lâu sau.

Đôi mắt Tô Trần Nhi vẫn nhắm lại như trước. Suy nghĩ hỗn loạn được sắp xếp lại một chút.

Thân thể sau trận hoan ái nổi lên một tầng hồng nhạt. Cả người không còn chút sức lực.

Hô hấp dồn dập của cả hai hòa lẫn với tiếng mưa bên ngoài, không chút khoảng cách.

Hoa Dĩ Mạt đưa tay ôm Tô Trần Nhi vào lòng.

Thân thể thiếp hợp chặt chẽ, độ ấm như nhau, hơi thở như nhau, dựa sát vào nhau trên chiếc giường nhỏ.

Sau đó mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Mặc cho thế giới bên ngoài có mưa sa gió giật thế nào đi nữa, cũng không thổi tiêu tan được ấm áp trong phòng.

Khi Tô Trần Nhi tỉnh dậy thì đã là giờ Thìn hôm sau.

*Giờ thìn: Từ 7 giờ sáng đến 9 giờ sáng.

Tỉnh lại chỉ cảm thấy thân thể vừa đau vừa mỏi.

Hoa Dĩ Mạt đã quần áo chỉnh tề ngồi ở bên cạnh bàn, thấy Tô Trần Nhi tỉnh dậy nàng liền đứng lên đi đến bên giường ngồi xuống, cúi đầu mỉm cười nhìn Tô Trần Nhi nói: “Trần Nhi tỉnh rồi?”.

Tô Trần Nhi gật gật đầu: “Bây giờ là lúc nào?”.

“Bây giờ vừa qua giờ thìn.”. Hoa Dĩ Mạt đáp, nàng nhìn Tô Trần Nhi một lúc, sau đó lại nói: “Nếu Trần Nhi cảm thấy còn mệt thì cứ nghỉ ngơi thêm một chút.”.

Tô Trần Nhi giật giật thân mình, mắt chớp chớp, rồi lắc đầu nói: “Không sao.”. Nói xong, liền chống thân mình ngồi dậy. Trên mặt đã khôi phục biểu cảm bình tĩnh.

Hoa Dĩ Mạt thấy Tô Trần Nhi đã ngồi dậy rồi cho nên cũng không khuyên nữa, chỉ nói: “Trần Nhi rửa mặt trước đi, ta đi gọi tiểu nhị chuẩn bị chút lương khô, để dành dùng trên đường.”.

Nói xong nàng xoay người ra cửa, đi xuống lầu.

Thời gian đã qua lúc dùng bữa sáng, đại sảnh chỉ còn lại có linh tinh hai ba vị khách nhân dùng điểm tâm, tên Thạch Đầu tiểu nhị đang thu thập bát đũa trên bàn. Tầm mắt Hoa Dĩ Mạt quét một vòng, bà chủ hóa trang thật đậm đang nhàn nhã ngồi ở trong quầy, thích ý đung đưa chân, nhìn người đi đường qua lại ngoài cửa.

Hoa Dĩ Mạt chậm rãi đi đến quầy tính tiền, lấy ra bạc vụn, thản nhiên nói: “Chuẩn bị cho ta chút lương khô, sau đó tìm một chiếc xe ngựa. Nhanh một chút, lát nữa chúng ta phải đi.”.

Bà chủ thấy Hoa Dĩ Mạt đặt bạc lên bàn thì lập tức đưa mắt nhìn nàng, giờ này nghe được yêu cầu liền tươi cười đáp ứng: “Cô nương yên tâm. Rất nhanh sẽ chuẩn bị xong.”. Đang nói chuyện cũng đồng thời cầm bạc vụn thu vào trong lòng.

“Tốt.”. Hoa Dĩ Mạt gật gật đầu, cũng không để tâm, tùy ý kiếm một vị trí ngồi xuống.

Bà chủ thu bạc, sau đó gọi tên Thạch Đầu đến trước người thấp giọng dặn một phen. Thạch Đầu vừa gật đầu, vừa hướng Hoa Dĩ Mạt liếc liếc mắt một cái, khi đối diện tầm mắt Hoa Dĩ Mạt thì nở nụ cười sâu xa, xem như tiếp đón. Hoa Dĩ Mạt thản nhiên đem ánh mắt dời đi, cũng không để ý tới hắn. Nụ cười trên mặt Thạch Đầu cứng đờ, có chút ngượng ngùng quay đầu, tiếp tục nghe bà chủ nói hết.

Một lát, Thạch Đầu làm như lĩnh mệnh, cúi đầu bước nhanh đi ra ngoài.

Thạch Đầu mặc áo ngắn vải thô, trên lưng còn vắt chiếc khăn lau màu trắng. Chỉ thấy hắn vòng vo mấy vòng, cước bộ càng mau, không lâu liền lẻn vào trong một ngõ nhỏ, sau đó dừng lại.

Một tiếng khẩu hiệu đột ngột từ trong miệng Thạch Đầu phát ra. Không bao lâu sau, một thân ảnh màu vàng xuất hiện ở cuối ngỏ. Váy dài, dáng người nhạnh nhẹn bước đến.

Thạch Đầu bước nhanh chân, đi đến trước mặt người kia thì quỳ một gối xuống, vui vẻ trên mặt trở thành hư không, ngữ khí trấn định nói: “Bẩm tiểu chủ, quan hệ hai người Hoa, Tô quả nhiên không giống như bình thường, tối hôm qua đã xác nhận, không hề lầm.”.

“Tốt lắm.”. Vang lên là một thanh âm của nữ nhân, ngữ khí uyển chuyển mềm nhẹ, làm như lẩm bẩm, “A Lượng cấp Hỏa Tình Chúc cũng đúng như lời hắn nói, hai người có tình cảm mới nổi lên d*c v*ng. Tiểu tử này,  thật ra càng ngày càng lợi hại, nghiên cứu được thứ này, ngay cả Quỷ Y cũng không phát hiện.”. Dừng một chút, nữ tử nhìn Thạch Đầu đang quỳ trước mặt nói, “Hai người kia như thế nào?”.

*Chúc: Đèn cầy/ Nến.

“Đã đợi mệnh, đang đến khách đ**m.”.

“Ta đã biết.”. Nữ tử gật đầu, suy nghĩ một lát rồi nói: “Cần phải làm thật tự nhiên, chớ để cho hai người kia phát giác. Tô cô nương không dễ trêu đùa đâu. Nếu có chút sơ xuất, các ngươi cũng biết hậu quả chứ?.”.

“Dạ, thuộc hạ tuân mệnh.”. Thạch Đầu cúi người thấp xuống, trầm giọng đáp.

Nữ tử nghe vậy, phất ống tay áo nói: “Trở về liền đi. Đừng chậm trễ nữa.”.

“Dạ.”. Thạch Đầu trả lời, khi ngẩng đầu lên thì người trước mắt đã không còn nữa, ngõ nhỏ trống vắng như chưa từng xảy ra chuyện gì. Thạch Đầu đem y phục trên người phủi phủi, bảo đảm không có để lại manh mối, lúc này mới vội vàng đi về phía chỗ đậu xe ngựa.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Hỏa Tình Chúc, giải thích một chút, không phải là xuân dược nha! [Nếu là xuân dược chắc chắn Hoa Dĩ Mạt có thể cảm nhận ra].

Bất quá cũng chỉ có tác dụng với tình nhân yêu nhau mà thôi. Uhm, đại khái mà nói chính là kích phát tình cảm của hai người yêu nhau.

Dù sao đây là thứ bọn người kia dùng để thử quan hệ của hai người trong lúc đó …… Ha ha ~.~

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here