Quỷ Y Sát – CHƯƠNG 105. CHUYỆN CŨ NHƯ MÂY KHÓI (NĂM)

0
28

Chương 105 – Chuyện cũ như mây khói (Năm)

Đôi mắt nàng thống khổ nhắm chặt lại. Nhất thời không thể thừa nhận kết cục này.

Khi Linh Lam nghe được từ “Quân nhi”, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Còn nàng thì chậm rãi thu tay về, không nói được lời nào.

Linh Lam hít một hơi thật sâu, mở miệng mang theo chút bối rối: “Nàng……có phải đã nhớ lại hết? Vậy……”.

“Ta phải đi.”. Rốt cục nàng mở mắt, cúi đầu, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên.

Nàng không nhìn thấy biểu cảm của Linh Lam, chỉ có thể nghe được ngôn ngữ đau khổ bị đối phương kìm nén.

“Vì cái gì?”.

Nghe vậy, thân thể của nàng rốt cục giật giật, sau đó quay đầu chậm rãi hướng về phía Linh Lam, sắc mặt chăm chú nói: “Chuyện ta là Cung chủ Vinh Tuyết, thật ra nàng đã biết từ sớm rồi phải không?”.

Linh Lam mím môi, lại chẳng thể nói được điều gì.

Nhưng mà cả hai đều hiểu rõ đáp án.

Nếu không sớm biết nàng là Cung chủ Vinh Tuyết Cung thì cũng sẽ không thay đổi sắc mặt khi nhìn thấy Bạch Quân, cũng sẽ không cùng Bạch Quân như nước với lửa.

Dừng một chút, nàng có thể cảm thấy ánh mắt mình lạnh đi vài phần, hướng nữ tử chất vấn: “Ngươi…… tại sao lại giết nàng?”.

Nghe được lời của chính mình, gương mặt đối phương lại trắng thêm một chút, đáy mắt hiện lên khác thường, trầm mặc một lát, sau đó khàn khàn giọng giải thích: “Thật sự ta không phải cố ý …… Nàng muốn giết ta, ta không cẩn thận mới……”.

Giống như hiểu được cho dù mình giải thích thế nào thì cũng vô lực, nữ tử nói chưa xong thì sắc mặt đã sụp xuống, đôi mắt nhìn nàng đau khổ mà sợ hãi.

Nàng có chút không đành lòng nhìn lại, cả người giống như bị đôi mắt kia xé rách. Tầm mắt của nàng dời đi, dừng trên người Bạch Quân.

Gương mặt cô bé mới lớn, giờ phút này còn dính chút máu tươi. Mắt đóng chặt, im lặng không chút sức sống.

Cái miệng ngày thường hay quật cường, hôm nay rốt cuộc không thể mở miệng nói chuyện.

Nàng nhớ lại tiểu cô nương ngày trước mình dẫn về Vinh Tuyết Cung, nàng nắm chặt góc áo của mình, lần đầu tiên ngẩng đầu gọi chính mình là “Cung chủ”, đáy mắt sợ hãi lại làm bộ trấn định.

Từ đó về sau, tiểu cô nương luôn cố chấp muốn làm được việc để cho mình vừa ý, làm tất cả người của Vinh Tuyết Cung thấy vậy cũng có chút đau lòng.

Thậm chí giờ phút này, miệng vết thương trên trán vẫn chưa liền sẹo do xin thuốc cho mình. Cơ hồ làm cho nàng khó có thể suy nghĩ cảnh tượng lúc đó là đau lòng như thế nào.

Chín năm ở chung thật dài, nàng sớm xem cô bé như muội muội của mình.

Bất quá chỉ xa cách trong thời gian ngắn, không nghĩ một sinh mệnh lại dễ dàng mất đi không còn chút dấu vết như vậy.Vốn dĩ nàng thực có lỗi. Bất quá nàng chỉ cứu cô bé một lần, nhưng lại có được cả đời của cô bé. Thậm chí hôm nay còn bị liên lụy đến chết. Đây là loại chuyện không công bằng. Nàng hẳn nên có những ngày tháng tốt đẹp. Tương lai còn dài như vậy.

Nhưng mà hiện tại, tất cả đều không có khả năng. Sinh mệnh kết thúc, cuộc đời ngắn ngủi cũng chấm dứt. Không thể nói chuyện tương lai nữa.

Cảm giác ray rứt như một cây roi, hung hăng quật trên người nàng.

Tất cả đều là lỗi của nàng. Nàng không nên ích kỷ ham muốn cuộc sống tốt đẹp bình thản này, nay rốt cục ngay cả ông trời cũng không giúp được nàng?

“Tiểu…… Bạch Uyên.”. Thanh âm của Linh Lam vang lên, mang theo vô định chưa bao giờ có, “Đừng rời khỏi ta…… được không?”.

Tim của nàng cơ hồ bị thanh âm của Linh Lam mà cắt thành hai nửa.

“Ta mệt mỏi quá…… ngươi cho ta chút thời gian đi mà……”. Nàng nhắm mắt lại, nghe được chính mình mở miệng nói.

Ngón tay khảm xuống mồ. Móng tay gãy đi, máu tươi chảy ra.

Nàng không thể tha thứ cho Linh Lam. Càng không thể…… tha thứ chính mình.

Thời tiết nóng bức, thi thể không thể mang về Vinh Tuyết Cung, nàng hoả táng xong thu tro cốt lại, mang theo tại bên người.

Khi ngọn lửa hừng hực dấy lên, cắn nuốt gương mặt non nớt kia, nàng chỉ cảm thấy tâm như bị đao cắt, đáy mắt nặng nề, tràn đầy đau khổ cùng tự trách.

Từ nay về sau, mỗi một khắc, đối với nàng mà nói, đều giống như thiên đao vạn quả, lòng của nàng rốt cuộc không thể bình yên được nữa.

Một mặt là áy này với Bạch Quân, một mặt là không đành lòng với người mình yêu, hai người thay phiên làm cho nàng không thể đưa ra lựa chọn. Nàng bắt đầu mất ngủ, khi vừa nhắm mắt lại, thì cảnh tượng Quân Nhi nằm ở vũng máu lại hiện lên. Cả người nàng rất nhanh thì gầy yếu đi.

Từ đó về sau, Linh Lam một mực yên lặng bồi ở bên người nàng, cái gì cũng không nói. Như là sợ hãi nàng có một ngày đột nhiên biến mất. Hoặc là lo lắng nàng chống đỡ không được.

Nàng biết, bản thân mình như vậy, để cho đối phương nhìn thấy, là tra tấn lẫn nhau. Nhưng mà nàng không có cách nào khống chế chính mình.

Một người thống khổ, dần dần biến thành thành hai người bi thương.

Đi. Trở lại với vị trí Cung chủ Vinh Tuyết Cung, hai người vĩnh viễn sẽ không có kết quả. Không đi. Thì lại không thể quên được chuyện này.

Mỗi khi nàng nhìn thấy thân ảnh Linh Lam, trong đầu lập tức hiện lên những kỷ niệm tốt đẹp của nhau. Trong lòng như có chiếc cân không ngừng lắc lư. Mà mỗi một lần, trái tim đều đau đến chết lặng. Lần sau lại càng đau hơn lần trước.

Tất cả việc đã xảy ra, bây giờ như một câu chuyện cười châm chọc nàng.

Năm ngày sau, rốt cuộc Linh Lam lần đầu tiên rời khỏi tầm mắt của nàng.Nửa ngày sau Linh Lam mới quay lại, nàng mang về một thứ gì đó. Đứng ở trước mặt mình mở miệng.

Ánh mắt Linh Lam mang theo sự kiên quyết, đáy mắt tràn ngập đau lòng cùng nhu tình.

“Bạch Uyên, không ai hiểu nổi khổ của nàng bằng ta. Đó là chuyện ta không muốn xảy ra nhất.”. Dừng một chút, thanh âm Linh Lam thấp đi, “Ta yêu nàng, nhưng mà hình như ta không thể tiếp tục tùy ý như vậy được.”.

Nàng nhìn nữ tử đang nói chuyện, nhìn trên mặt nàng ấy hiện lên bi thương, trái tim như bị một bàn tay bóp chặt.

Linh Lam hít một hơi thật sâu, dường như cố lấy dũng khí, sau đó chỉ thứ trên bàn, bình tĩnh nhìn nàng nói: “Nàng uống đi, chúng ta sẽ quên hết tất cả những chuyện trước kia, từ nay về sau không hề nhớ đến chúng nữa. Vứt bỏ hết thảy, ta sẽ mang nàng đi tới chân trời góc biển, không cần thế sự. Bạch Uyên, ta không muốn nhìn thấy nàng thống khổ. Nàng…… uống đi.”.

Đặt trên bàn là hai chén thuốc màu nâu, phản xa ra bóng dáng hai người.

Im lặng không nói.

Quên hết tất cả chuyện trước kia sao……

Nàng ngẩng đầu nhìn Linh Lam trước mặt. Ánh mắt tinh tế miêu tả hình dáng quen thuộc của đối phương. Đã nhiều ngày qua, Linh Lam cũng hao gầy rất nhiều, sắc mặt có chút tiều tụy, ánh mắt vốn sáng ngời bây giờ lại ảm đạm nhìn không thấy chút tia sáng. Quan trọng hơn là đã rất lâu không xuất hiện tươi cười.

Là mình đem nàng hủy thành như vậy. Rõ ràng là nữ tử tiêu sái ung dung, tại mình nên mới biến thành như vậy.

Có phải hai người các nàng, chung quy đã làm trái ý trời, làm trái với định mệnh, cho nên mới có kết cục như ngày hôm này?

Hết thảy, có phải …… là một sai lầm?

Dường như không thể hô hấp được nữa.

Bàn tay dưới ống tay áo nắm chặt, gắt gao nắm thành quyền. Nàng muốn dùng khí lực thật lớn, làm cho gương mặt mình bình tĩnh không chút gợn sóng.

Nàng không thể tiếp tục để Linh Lam nhìn thấy mình bi thương. Nếu mãi như vậy, cũng chỉ làm khổ cả hai.

Nàng không thể ích kỷ để bản thân vui vẻ còn đối phương lại đau khổ.

“Ta uống, nàng cũng sẽ uống sao?”. Nàng nghe được chính mình mở miệng hỏi.

“…… Sẽ.”. Nữ tử nhìn nàng chăm chú, nhẹ nhàng gật đầu.

Có lẽ, đoạn tình duyên không được người chúc phúc này, nhất định không thể tiếp tục.

Bi thương làm cho hai người, đều không còn là bộ dạng ban đầu của mình.

Mà những thứ này, cũng không phải là kết quả nàng muốn nhìn thấy. Đối với các nàng mà nói chính là thương tổn rất sâu.

Nàng nhìn Linh Lam thật lâu. Ánh mắt trầm tĩnh.

Sau đó, nàng vươn tay, cầm chén thuốc trước mặt.

Ngửa đầu. Uống cạn.

Bát rơi xuống đất, phát ra tiếng vỡ tan thanh thúy.

Khoảnh khắc đôi mắt khép lại, bi thương như nước sông khô cạn.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here