Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 58+59

0
36

Chương 58

Diệp Tử Đồng xuất hiện, giống như hồ nước đang tĩnh lặng bị quăng một viên đá nhỏ vào, tạo ra gợn sóng, sau đó mặt nước vừa khôi phục lại tình trạng ban đầu không có gợn sóng, nhưng thật sự bình yên như vậy sao?

“Ông nội, đã điều tra sinh hoạt cá nhân của Vũ nhi sau khi về nước ba tháng.” Diệp Tuyền Thái đem tài liệu đưa cho Diệp Chấn Thiên.

Diệp Chấn Thiên lật tài liệu, hình chụp hai nữ nhân ôm hôn nổi bật trước mắt, kích thích ánh mắt Diệp Chấn Thiên, hoang đường, Vũ nhi thế nào cũng được, thế nhưng quan hệ nữ nhân, quả thực là đồi phong bại tục!

“Ba tháng nay, hầu như Vũ nhi cùng nữ nhân tên Đan Vân Sơ này ở chung với nhau, cử chỉ rất thân mật, thậm chí còn ở nhà Đan Vân Sơ, quan hệ của các nàng quan hệ so với con tưởng tượng còn thân mật hơn. Con cố ý điều tra cuộc sống cá nhân của Vũ nhi mấy năm trước, thật giật mình, Vũ nhi cùng nữ nhân này dây dưa suốt tám năm. Những năm Vũ nhi ở nước ngoài, mở một tài khoản, tiền thường xuyên đưa vào tài khoản này, tiền xài ở bên ngoài phần lớn cũng là do nữ nhân này xài, dường như lấy tiền lấy tiêu vặt ông nội cho, nuôi nữ nhân này còn có chút phí sức, cho nên mấy năm kia, nàng thường xuyên tiến hành đầu tư, tới kỳ hạn, lấy năm trăm ngàn đôla, cộng thêm hai tỷ tiền tiêu vặt, hầu như toàn bộ đều để ở trên người nữ nhân này. Lấy danh nghĩa đại tiểu thư Diệp tập đoàn, đem toàn bộ tranh của nữ nhân này đưa lên, rồi tàn nhẫn ném xuống, sau ba năm cắt đứt liên lạc, nhưng Vũ nhi vừa về nước vừa lập tức cùng nữ nhân này bắt đầu dây dưa, biệt thự ở khu X cũng là lấy danh nghĩa Đan Vân Sơ mua.” Ai ngờ được, Diệp gia Đại tiểu thư bao nuôi nữ nhân, lấy rất nhiều tiền bao nuôi một nữ nhân, thật là hết nói. Bất quá ông nội thật thiên vị, bất quá là cho mình cùng những huynh đệ khác tiền tiêu vặt chỉ có mấy ngàn vạn, cho Tiểu công chúa tới hai tỷ.

Đem tiền đầu tư, sau đó đem tiền trở về, tiền kiếm được từ đầu tư đem nuôi dưỡng một nữ nhân, khiến cho thần không biết quỷ không hay, thật là có tiền đồ! Nhìn tài chính lưu động bên ngoài của Diệp Tuyền Vũ những năm qua, Diệp lão gia vừa vui lại vừa giận, chuyện vui là nếu cháu gái này tâm đặt ở sự nghiệp, nhất định Diệp tập đoàn sẽ phát triển rất tốt, những năm qua tỷ lệ đầu tư thành công đạt tới chín mươi phần trăm. Giận chuyện, trái tim nàng hoàn toàn đặt trên người nữ nhân kia, con bao nuôi nàng, cùng người đàn bà kia đoạn tuyệt quan hệ ba năm, tất cả đầu tư cũng ngưng, chẳng qua là tùy ý làm một chút đầu tư, trở về nước ba tháng trước, lại bắt đầu đầu tư, rõ ràng vì cùng người đàn bà kia tiếp tục dây dưa mà làm. Chỉ sợ nàng cùng Tử Kính giống nhau chỉ thích người đẹp không thương giang sơn, quá đáng chính là nữ nhân cùng nữ nhân, thật sự quá hoang đường!

“Con điều tra toàn bộ về nữ nhân này cho ông.” Diệp Chấn Thiên ra lệnh Diệp Tuyền Thái, hắn cũng muốn biết, nữ nhân này rốt cuộc là dạng gì, tốn tiền nhiều như vậy? Để cho Vũ nhi coi tiền như rác, cam tâm tình nguyện vì nàng tiêu nhiều tiền như vậy.

“Vâng, con lập tức điều tra.” Diệp Tuyền Thái lập tức trả lời, xem ra ông nội rất để ý đường muội mình, Diệp Tuyền Thái trong lòng thầm vui mừng.“Tối nay gọi Vũ nhi trở về!” Diệp Chấn Thiên thanh âm rõ ràng là tức giận.

“Gia gia, người tìm con, có chuyện gì sao?” Diệp Tuyền Vũ hỏi

“Những thứ này là cái gì?” Diệp Chấn Thiên chỉ vào tấm hình trên bàn hỏi, giọng nói đáng sợ.

Diệp Tuyền Vũ cầm lấy tấm hình, là nàng cùng Đan Vân Sơ nắm tay, ôm hôn, góc độ được lấy rất tốt, Diệp Tuyền Vũ nghĩ đến. Diệp Tuyền Vũ biết, ông nội sớm muộn sẽ biết, chẳng qua là không nghĩ tới nhanh như vậy, cũng được, bất quá là ngả bài trước.

“Ông nội, người nghe qua đồng tính luyến ái chưa, con chính là như thế.” Diệp Tuyền Vũ cố gắng không liên luỵ Đan Vân Sơ, nhấn mạnh chính là mình, Đan Vân Sơ không liên quan.

“Đồng tính luyến ái? Con nói nghe giống như đúng lý hợp tình, không sợ ta giận sao?” Diệp Chấn Thiên lớn tiếng hỏi.

“Ông nội là người trải qua sóng to gió lớn, cũng biết, con không phải là người duy nhất nói dõi Diệp gia, nối dõi tông đường, còn có mấy vị ca ca, con chỉ thì thích nữ nhân, cho dù ông nội muốn con thay đổi, cũng không cách nào thay đổi.” Diệp Tuyền Vũ cố gắng giải thích, điểm này, nàng quả thật so với Đan Vân Sơ vô cùng kiên quyết.

“Con đồng tính luyến ái còn không để ý?” Diệp Chấn Thiên nhìn vẻ mặt trấn định của cháu gái, xem ra đã sớm có chuẩn bị, tốn không ít tâm tư.

“Ông nội, con không muốn chọc người tức giận, chẳng qua là sự thật, hi vọng người có thể đồng ý.” Diệp Tuyền Vũ mềm giọng khẩn cầu.

“Nữ nhân này quan trọng như vậy sao?” Dĩ nhiên Diệp Chấn Thiên biết, Diệp Tuyền Vũ luôn tránh nói về nữ nhân này, trên thực tế là bảo vệ nữ nhân này.

“Ông nội, chuyện không liên quan đến nàng…” Diệp Tuyền Vũ sợ Diệp Chấn Thiên làm khó Đan Vân Sơ, cho nên vội vàng phủ nhận.

“Con chọn Diệp tập đoàn, hay là chọn nàng?” Hiển nhiên Diệp Chấn Thiên không để cho Diệp Tuyền Vũ né tránh.

Diệp Tuyền Vũ suy nghĩ vài giây đồng hồ, “Tiền có thể kiếm, nhưng con chỉ thích nàng.”

Diệp Tuyền Vũ thấy lừa không được ông nội, bằng bất cứ giá nào, vô cùng kiên định trả lời.

Rất tốt, chỉ thích người đẹp không thương giang sơn chính là si tình! Diệp gia khi nào thì bắt đầu có người si tình như thế này đây!

“Còn ông nội và nàng?” Diệp Chấn Thiên lại hỏi, hắn cũng muốn biết, mấy năm nay, cháu gái này còn yêu thương mình không

“Ông nội hiểu Vũ nhi nhất, ông nội sẽ không làm khó Vũ nhi.” Diệp Tuyền Vũ cự tuyệt trả lời vấn đề này, nhìn Diệp Chấn Thiên cầu xin.

“Con vẫn là nên chọn?” Hiển nhiên Diệp Chấn Thiên không có ý định bỏ qua cho tôn nữ của mình.

“Ông nội có thể đánh con, có thể mắng con, không nên để con phải chọn, ông nội vẫn luôn là người Vũ nhi thích nhất, con chỉ hi vọng ông nội có thể chấp nhận người con chọn, bất kể nam nữ.” Diệp Tuyền Vũ nói một tiếng, quỳ xuống, nàng không bỏ được ông nội luôn thương yêu mình, đồng ý, không đồng ý, quỳ đến khi ông nội đồng ý mới thôi, Diệp Tuyền Vũ dùng khổ nhục kế.“Con quỳ cái gì?” Diệp Chấn Thiên tức giận quát, người đàn bà kia quan trọng như vậy sao? Từ bé luôn nuông chiều Vũ nhi, là cháu gái mình bế trên tay, mình chưa từng làm cho nàng đau, ủy khuất quá, nàng ngược lại, vì dã nữ nhân, quỳ cho mình xem.

“Con thích nàng, nhưng nàng chỉ thích tiền của con, con có nghĩ tới không?” Diệp Chấn Thiên hỏi, một nử nhân tham vinh hoa phú quý, có gì tốt!

“Nàng yêu thích tiền của con, con cũng chấp nhận, con tin con có thể kiếm đủ tiền cho nàng xài.” Diệp Tuyền Vũ nghiêm túc trả lời, lúc trước về nước, nàng nghĩ nàng còn có thể dùng tiền khống chế được Đan Vân Sơ, nhưng Đan Vân Sơ ngay cả tiền cũng không muốn, cho nên mình vô kế khả thi, mới hạ mình đi quấn quít lấy nàng.

“Con có tiền đồ, con cần nam nhân như thế nào cũng có, không cần phải cùng nữ nhân dây dưa không rõ!” Diệp Chấn Thiên cảm giác mình đã bớt giận.

“Ông nội, con thật rất hi vọng ngươì có thể chấp nhận sự lựa chọn của con.” Diệp Tuyền Vũ vẫn quỳ, khẩn cầu.

“Giỏi, đã biết bức ông nội.” Diệp Chấn Thiên là vừa tức vừa giận, biết dùng khổ nhục kế ép lão nhân này, ta không được mềm lòng trước.

“Vũ nhi cầu xin ông nội, làm ông nội tức giận, Vũ nhi cũng rất khổ sở…” Vừa nói nước mắt theo gương mặt xinh đẹp Diệp Tuyền Vũ chảy xuống, thoạt nhìn nói có bao nhiêu ủy khuất, thì có bấy nhiều ủy khuất, Diệp Chấn Thiên có chút mềm lòng, nhưng là dù sao tính cách ở trên thương trường vẫn rất cương quyết, vẫn còn có chút cứng rắn, vừa nghĩ tới cháu gái Diệp Chấn Thiên thương yêu nhất đồng tính luyến ái, cảm giác máu chảy ngược.

“Tốt! Rất tốt! Con muốn quỳ thì quỳ, ông nhìn xem, con có thể quỳ đến khi nào?” Diệp Chấn Thiên tức giận nói một câu, đi lên lầu.

“Đã ba giờ, tiểu thư còn quỳ.”

Diệp Chấn Thiên cười, tiểu nha đầu này quyết tâm, phần tâm này để chỗ cũng tốt, hết lần này tới lần khác giống nàng đặt trên người nữ nhân khác. Xem ra, vẫn là người đàn bà kia nhúng tay vào, Diệp Chấn Thiên đối với cháu gái trong nhà không nỡ, nhưng là đối với người khác luôn không nương tay.

“Con dùng khổ nhục kế ép ông nội theo con!” Diệp Chấn Thiên xuống lầu, nhìn Diệp Tuyền Vũ còn đang quỳ hừ lạnh nói.

“Ông nội, con không xin người đồng ý ngay bây giờ, chỉ hi vọng người không làm khó Đan Vân Sơ.” Diệp Tuyền Vũ khẩn cầu.

“Tạm thời ta không đụng đến nàng, con đứng lên đi.” Diệp Chấn Thiên ngoài mặt miễn cưỡng đồng ý, nhưng là trong lòng nghĩ làm sao để cho Đan Vân Sơ biến mất.

“Thật không?” Diệp Tuyền Vũ không chắc hỏi.

“Con vì người khác nghi ngờ ông nội sao?” Diệp Chấn Thiên giọng nói có chút thất vọng.

Diệp Tuyền Vũ vội vàng đứng lên: “Không có, Vũ nhi tin tưởng ông nội.” Thương nhân coi trọng nhất là chữ tín, ông nội không nên thất tín với mình,Diệp Tuyền Vũ không để trong lòng.

“Đầu gối làm sao vậy?” Đan Vân Sơ nhìn đầu gối ứ máu, đau lòng hỏi.

“Tôi cùng ông nội ngả bài.” Diệp Tuyền Vũ ôm lấy Đan Vân Sơ lạnh nhạt nói.

“Ông nội cô làm khó dễ cô?” Đan Vân Sơ cau mày.

“Không có, là tôi cố ý quỳ xuống, dù sao cũng phải dùng chút khổ nhục kế, nếu không, tôi sợ ông ấy sẽ không dễ dàng dao động, đúng rồi, Đan Vân Sơ, nếu ông nội của tôi tìm cô, muốn cô trước tiên nói cho tôi biết.” Ông nội của mình, mình vẫn hiểu rõ, sẽ không dễ dàng thỏa hiệp như vậy.

“Sau này đừng quỳ, lòng tôi đau.” Đan Vân Sơ đau lòng hôn trán Diệp Tuyền Vũ.

“Có những lời này của cô, là đủ rồi.” Diệp Tuyền Vũ cười, có Đan Vân Sơ đau lòng, nàng cái gì cũng không sợ, lòng của nàng đủ kiên định, cho nên những thứ lực cản này, nàng không cảm thấy là vấn đề rất lớn, chỉ cần Đan Vân Sơ có thể cùng mình kiên định giống nhau. Trẻ tuổi luôn không sợ hãi, nhưng là cuộc sống luôn đầy gian nan.

“Tôi lấy thuốc đỏ, thay cô xoa bóp.” Đan Vân Sơ đứng dậy, đi tìm thuốc đỏ, nàng không hỏi nhiều, trực giác của nàng biết đây chỉ là bắt đầu, nhưng nàng tin tưởng Tiểu công chúa có thể giải quyết vấn đề của nàng.

Đan Vân Sơ xoa bóp rất ôn nhu, Diệp Tuyền Vũ ham muốn Đan Vân Sơ mỗi một khắc ôn nhu.

“Đan Vân Sơ, nếu như cha mẹ cô cũng bắt cô lựa chọn bọn họ và tôi? Cô chọn như thế nào đây?” Giống như câu trước đó ông nội hỏi, thật ra thì trong lòng nàng đã có đáp án, chẳng qua là nàng không nói ra mà thôi.

Đan Vân Sơ ngẩng đầu nhìn mặt Diệp Tuyền Vũ, trong lòng không khỏi sợ: “Lựa chọn này rất khó, nếu không phải chọn, sẽ không chọn.” Đan Vân Sơ cười có vài phần gượng ép.

“Nhưng , nếu không thể không chọn, cô làm sao đây?”

“Chờ đúng lúc rồi nói sau.” Hiện tại chọn không được, nhưng trước lúc đó, dù sao cũng chọn đại một lần.

Đan Vân Sơ cô luôn là không đủ nhiệt tâm, thật ra thì trong lòng cô cũng có đáp án, chẳng qua là cũng không dám nói ở trước mặt tôi mà thôi, suy đoán này làm cho Diệp Tuyền Vũ không khỏi khó chịu.

Nhưng là Đan Vân Sơ không nghĩ tới, nàng không muốn chọn lựa chọn, rất nhanh đẩy tới trước mặt nàng.

Chương 59

“Đan Vân Sơ phải không? Tôi là thư ký của chủ tịch tập đoàn Thiên Diệp, mời đi bên này, chủ tịch chúng tôi tìm cô.” Một gã âu phục chỉnh tề sau lưng còn có hai vệ sĩ nói.

“Tôi không có thời gian.” Đan Vân Sơ cự tuyệt, Tiểu công chúa ngàn lần dặn dò không nên tiếp xúc với ông nội của cô ấy, nếu có tiếp xúc với ông nội thì phải nói với cô ấy một tiếng.

“Cô phải đi một chuyến, chủ tịch chúng tôi chẳng qua là tìm cô hàn huyên chút ít chuyện!” Giọng nói của gã trở nên cường ngạnh, nháy mắt với hai vệ sĩ, Đan Vân Sơ lập tức bị đưa vào trong chiếc xe cao cấp.

Đan Vân Sơ cau mày, cô vô cùng không thích bị ép buộc, cô nghĩ gọi điện thoại cho Diệp Tuyền Vũ, nhưng điện thoại lập tức bị tước đi: “Cùng chủ tịch nói chuyện trước, điện thoại này chúng tôi sẽ tạm thời giữ .”

Xe nhanh chóng tới một nơi cao cấp, Đan Vân Sơ rốt cuộc cũng có ngày gặp được nhân vật quan trọng nhất của Tập đoàn Diệp gia, Diệp Chấn Thiên, thoạt nhìn là một ông lão rất minh mẫn, ánh mắt rất sắc bén, nhìn mình mang theo hận ý, điều này làm cho Đan Vân Sơ có chút không ngờ, mặc dù mình cùng cháu gái ông ta đồng tính luyến ái, ông ta theo lý nhìn mình nhiều lắm cũng chỉ là chán ghét, nhưng lúc này ánh mắt kia quả thật là hận ý, đúng, là hận ý, mình không phải bị ảo giác.

“Đan Vân Sơ, cô hẳn biết mục đích tôi tìm cô?” Diệp Chấn Thiên nhìn Đan Vân Sơ đánh giá, tiện nhân này cùng con tiện nhân kia quả nhiên là một nhà, đều làm cho người ta căm hận!

“Có phải giống như phim truyền hình, đưa ra một ít tiền, tiền không được, lại đưa thêm vài câu uy hiếp để tôi rời xa tôn nữ tiểu bảo bối của ông đúng không?” Đan Vân Sơ khiêu mi hỏi ngược lại.

“Không, ta một cắt cũng sẽ không cho cô, cô chỉ có thể tay không mà rời đi, con gái nhà họ Tô các cô, tất cả đều là tiện nhân.” Diệp Chấn Thiên đem tài liệu điều tra của Diệp Tuyền Thái ném tới trước mặt Đan Vân Sơ.

Đan Vân Sơ cầm lên nhìn, giống như đem kỷ niệm ba mươi năm ôn lại một lần, chuyện ba mươi năm tất cả lớn nhỏ đều có, hình bên trong còn nhiều hơn album cá nhân của mình, các cảnh tượng trong ký ức từ từ hiện ra.

“Ông muốn thế nào?” Đan Vân Sơ hỏi, cô có dự cảm bất thường.

“Mười lăm tuổi, thiếu chút nữa bị lệnh cưỡng chế phải nghỉ học, mười sáu tuổi sử dụng hàng cấm bị bắt vào cục cảnh sát, sau đó cùng một người đáng tuổi cha mình dây dưa không dứt, hai mươi hai tuổi vì vinh hoa phú quý, chạy đi làm người tình của một phụ nữ, tới tận bốn năm, đến bây giờ còn cùng cô gái này dây dưa không rõ. Ta nếu là đem những tài liệu này cho ba mẹ cô xem, cô cảm thấy sẽ như thế nào đây?” Diệp Chấn Thiên lãnh khốc hỏi.

“Kia là chuyện đã qua, tôi tin ba mẹ tôi sẽ tha thứ.” Đan Vân Sơ lạnh nhạt nói, thật ra thì trong lòng cô không chắc chắn, tài liệu này nếu thật đến tay ba mẹ, hậu quả Đan Vân Sơ khó có thể tưởng tượng.

“Đan Kỷ Cương cùng Tô Văn Khanh đều là những trí thức cao cấp, đặc biệt là mẹ cô, cô cảm thấy mẹ cô có thể chấn nhận con gái mình có một cuộc sống riêng tư hổn loạn như vậy sao? Tô Văn Cơ, con tiện nhân kia, cũng chính là dì của cô thật giống nhau, tất cả đều là đồ đê tiện, vào năm hai trung học cũng cùng một phụ nữ có quan hệ, vì thế Tô Văn Khanh mới đoạn tuyệt quan hệ chị em với cô ta.” Diệp Chấn Thiên lúc nói đến Tô Văn Cơ, đặc biệt nhấn mạnh từng chữ, nồng đậm hận ý, làm cho người ta không khó đoán ra người Diệp Chấn Thiên hận hẳn là Tô Văn Cơ. Không điều tra Đan Vân Sơ, Diệp Chấn Thiên thật không biết còn có chuyện như vậy, ông chẳng qua là không nghĩ tới, con gái do Tô Văn Cơ sinh cũng giống cô ta có cùng một dạng biến thái ham mê, cũng là con tiện nhân kia không tốt, mình nhất định có thể ngăn Vũ nhi trở nên giống như ả ta, Vũ nhi là một đứa trẻ bình thường.

Đan Vân Sơ cau mày, thời điểm nghe đến Tô Văn Cơ, cô chợt hiện lên một cảm giác bất an, Văn Cơ, cái tên này vô cùng xa lạ, lại có chút ít quen thuộc, nếu như dì cũng thích nữ, mẹ không tiếc cùng dì đoạn tuyệt quan hệ, thì chuyện mình và Tiểu công chúa, mẹ cũng tuyệt đối không có khả năng chấp nhận, bất an trong lòng Đan Vân Sơ ngày càng lớn, hơn nữa theo trực giác của Đan Vân Sơ, Tô Văn Cơ này chính là nhân vật mấu chốt.

“Tô Văn Cơ cùng Tuyền Vũ có quan hệ sao?” Đan Vân Sơ đột nhiên nhớ tới, lúc ấy cái tên mà Diệp Tử Đồng gọi thật giống như chính là Văn Cơ, Diệp Chấn Thiên tại sao hận Tô Văn Cơ đến như vậy, Tô Văn cơ cùng Tiểu công chúa có quan hệ sao?

“Vũ nhi cùng con tiện nhân kia một chút quan hệ cũng không có.” Diệp Chấn Thiên giọng nói tức giận, vẻ mặt dữ tợn đáng sợ, một Tô Văn Cơ là đủ rồi, Đan Vân Sơ, chính cô làm hỏng Vũ nhi, ta tuyệt đối sẽ khiến Đan gia các người chôn cùng.

Diệp Chấn Thiên rất rõ ràng muốn dùng những tài liệu này uy hiếp mình, trừ những thứ này, Đan Vân Sơ còn muốn biết Diệp Chấn Thiên còn có quân bài nào nữa.

“Nếu tôi khăng khăng tiếp tục cùng Tuyền Vũ ở chung một chỗ thì sao?” Đan Vân Sơ hỏi.

“Con gái mình cùng một cô gái khác dây dưa không rõ, đã thế còn từng

l*m t*̀nh nhân của người ta, cô nghĩ, bọn họ có thể chịu đựng được những lời bàn tán ở sau lưng hay không? Có thể tiếp tục sống ở ngôi làng nhỏ đó không? Dọn nhà cũng tốt, với thế lực của Diệp tập đoàn, ta có biện pháp để cho bọn họ tới chỗ nào đều không thể ở yên, cô tin không? Tất nhiên, nếu cô ngay cả ba mẹ mình cũng không thèm để ý.” Diệp Chấn Thiên giọng nói càng ngày càng nhỏ, nhưng ánh mắt thì càng ngày càng lạnh.

Dĩ nhiên Đan Vân Sơ tin Diệp Chấn Thiên là nói được làm được, tựa như Tiểu công chúa năm đó dễ dàng đem mình lên cao, sau đó lại đem mình đạp xuống. Diệp Chấn Thiên cũng có thể dễ dàng bức bách ba mẹ, lấy ba mẹ uy hiếp mình, đây không phải là điều Tiểu công chúa lúc trước nói, đây là lựa chọn, chỉ chọn một trong hai, nhất định phải chọn, đây là điều mà Đan Vân Sơ lo sợ xảy ra nhất, không ngờ nó diễn ra nhanh như vậy, mình một chút chuẩn bị cũng còn chưa có.

“Ngoài việc tôi là nữ, thì tại sao không thể cùng cô ấy ở chung một chỗ? Có lẽ chỉ có tôi mới có thể cho cô ấy hạnh phúc.” Đan Vân Sơ cho tới bây giờ cũng cảm thấy chuyện tình cảm, hai người thích nhau là tốt rồi, giới tính và những chuyện khác, cho tới bây giờ không phải là vấn đề, nhưng hiện tại mới phát hiện thì ra là sai lầm rồi.

“Hạnh phúc?! Phụ nữ cho phụ nữ hạnh phúc, vừa buồn cười vừa hoang đường! Cô có hai con đường, một: có thể tìm Vũ nhi cứu viện, để ba mẹ cô phải sống trong nước sôi lửa bỏng, hai: rời xa Vũ nhi.”

Đan Vân Sơ phát hiện hiện tại nói cái gì cũng vô dụng, hơn nữa hiển nhiên Diệp lão gia hận chết mình, và oán hận này tựa hồ còn có liên quan đến dì của mình.

“Cho tôi thời gian để suy nghĩ, cho dù tôi lựa chọn rời khỏi Tuyền Vũ thì cũng phải cần có thời gian, nếu đột ngột rời đi, cô ấy sẽ hoài nghi là do ông nội yêu quý của mình làm không phải sao? Nếu như ông không muốn tôn nữ bảo bối của ông hận ông, thì trong thời gian đó tôi sẽ xử lý tốt hết thảy.” Đan Vân Sơ nghĩ trì hoãn thời gian, có lẽ sẽ có biện

pháp, mặc dù phần lớn bất quá là tự mình an ủi đi.

“Cô muốn bao lâu?” Diệp Chấn Thiên thỏa hiệp.

“Ba tháng.”

“Không được, một tháng, trong một tháng, cô tốt nhất phải giải quyết gọn gàng, nếu không tự gánh lấy hậu quả.” Diệp Chấn Thiên giọng không có thương lượng nói, nói xong cũng mang theo bì thư cùng đám vệ sĩ rời đi.

“Tô Văn Cơ cùng Tuyền Vũ có quan hệ gì?” Đan Vân Sơ hỏi Diệp Tử Đồng.

“Ba ta tìm con?” Diệp Tử Đồng có chút mỏi mệt nói, kể từ khi biết Vân Sơ cùng Tuyền Vũ có quan hệ, ông đều ăn ngủ không ngon.

“Ba ông tựa hồ hận tôi, chỉ là bởi vì Tuyền Vũ sao? Tô Văn Cơ rốt cuộc là nhân vật gì đây?” Đan Vân Sơ hỏi.

“Không chỉ có thế, ông ấy hận Văn Cơ, cho nên liền cũng hận con. Văn Cơ là vợ ta, cũng chính là mẹ của Tuyền Vũ.” Diệp Tử Đồng nhớ lại chuyện đã qua, giọng nói có chút ưu thương.

“Đây chính là nguyên nhân ông vô duyên vô cớ cứu tôi? Tô Văn Cơ thật sự là dì của tôi? Nói như vậy, tôi cùng Tiểu công chúa bề ngoài là quan hệ tỷ muội? Thật sự có quan hệ huyết thống?” Đan Vân Sơ không tin hỏi, trên đời này nào có chuyện trùng hợp như thế, Đan Vân Sơ cảm giác mình có chút đau đầu chóng mặt, làm sao có thể thoát khỏi cái mớ bòng bong của đời trước đây.

Diệp Tử Đồng gật đầu, trên thực tế, lúc ông thấy Vũ nhi cùng Vân Sơ ở chung một chỗ, ông mới cảm thấy thế giới thật rất nhỏ, nhỏ đến làm người ta sợ, rất nhiều chuyện tối tăm đều dính dấp ở một chỗ.

“Ba ông tại sao hận dì tôi, hơn nữa nếu như hận dì như vậy, thì lẽ ra đối với Tiểu công chúa không nên sủng ái?” Đan Vân Sơ hỏi.

“Ba tôi hận Văn Cơ, là bởi vì ông vẫn cho rằng Văn Cơ hại chết anh hai

tôi, sở dĩ không hận Vũ nhi, là bởi vì tôi nói cho ông biết, Vũ nhi là con gái của anh hai tôi, ba tôi yêu thương anh hai nhất, cho nên cũng thương yêu Vũ nhi. Ông hận cô, có lẽ là bởi vì cô rất giống Văn Cơ.” Diệp Tử Đồng thở dài nói.

“Cho nên, ba của ông tuyệt đối sẽ không cho phép tôi cùng Tiểu công chúa ở chung một chỗ?” Đan Vân Sơ đưa ra cái này kết luận này, vốn chuyện hai người phụ nữ yêu nhau đã không dễ dàng, sau lại còn xuất hiện một người phụ nữ tên Tô Văn Cơ, quả thực muốn điên rồi.

Diệp Tử Đồng gật đầu, đây chính là điều ông lo lắng, không những không vượt qua được ải của ba mình, mà còn có Tô Văn Khanh, chị ấy chắc chắn cũng sẽ không cho phép.

“Tô Văn Cơ tại sao vừa cùng ông và anh hai của ông dây dưa đến một khối? Bà ta không phải cũng là đồng tính luyến ái sao, năm hai trung học cùng một cô gái dây dưa ở chung một chỗ, mẹ tôi không phải còn cùng bà ta đoạn tuyệt quan hệ sao?” Đan Vân Sơ đối với người phụ nữ tên Tô Văn Cơ này một chút thiện cảm cũng không có, mặc dù ba cùng Diệp Tử Đồng cùng nói mình giống bà ấy, nhưng chính bà ấy cản trở tình yêu của mình, cho nên càng không có thiện cảm.

“Đó là một câu chuyện rất dài.” Hơn hai mươi năm trước, giờ nhớ lại, giống như chuyện mới vừa xảy ra, thật là đau không chịu đựng nổi.

“Xem ra, tôi dù nghe cái chuyện xưa này cũng sẽ không vui vẻ gì phải không?” Đan Vân Sơ cười khổ hỏi, thấy Diệp Tử Đồng vẻ mặt mây đen giăng đầy, chuyện xưa này tự hồ chỉ có thể mang đến kết quả tệ hơn.

Diệp Tử Đồng gật đầu, có chút đăm chiêu, là chuyện khó khăn trong quá khứ. Đáng thương hai đứa trẻ này, chúng là vô tội.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here