Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 57

0
30

Chương 57

“Đan Vân Sơ, nam nhân trong tấm ảnh, là ba ba tôi sao?” Diệp Tuyền Vũ trực tiếp vào chủ đề.

Đan Vân Sơ nhìn hình, nàng không nhớ có tấm hình này, Tiểu công chúa kiếm ở đâu ra vậy? Tuy nhiên nam nhân bên trong đúng là Diệp Tử Đồng, điều này không thể nào phủ nhận.

“Đúng.” Đan Vân Sơ không phủ nhận.

“Hai ngươì làm sao lại ở chung?” Diệp Tuyền Vũ giọng nói có chút chua ngoa hỏi, trong lòng nàng khó chịu, tại sao người Đan Vân Sơ thích là ba ba của mình, tại sao hết lần này tới lần khác là ba ba của mình, cảm giác này thật là hỏng bét.

“Cái gì gọi là ở chung?” Đan Vân Sơ giọng nói lạnh xuống, mặc dù nàng năm đó cùng Diệp Tử đồng có cái gì, hiện tại cũng không cần Diệp Tuyền Vũ chỉ trích, huống hồ căn bản là không có gì.

Hai người đó là như thế, lúc ngọt ngào, chán ngọt thì ầm ĩ, một chút cũng không nhường nhau.

“Hắn là ba ba của tôi!” Diệp Tuyền Vũ đề cao âm lượng, nếu người nam nhân này không phải là ba ba mình, trong lòng nàng giờ phút này sẽ không giống như có vật gì đâm qua, đâm vào trong lòng rất không thoải mái.

“Thì sao?” Đan Vân Sơ thờ ơ hỏi ngược lại, nàng cảm thấy Diệp Tuyền Vũ cố tình gây sự, lúc mình biết Diệp Tử Đồng, hoàn toàn không biết Diệp Tuyền Vũ, nàng nào biết đâu rằng Diệp Tuyền Vũ là nữ nhi của Diệp Tử Đồng! Hơn nữa chuyện đã mười mấy năm, nàng cũng không muốn nhớ, hút thuốc lá say rượu chơi hàng cấm, hiện tại nhớ tới cũng muốn tự đánh mình. Nếu không gặp phải Diệp Tử đồng, Diệp Tuyền Vũ gặp phải Đan Vân Sơ có phải rất thấp kém hay không? Nếu như không làm cho nàng nghĩ tới Diệp Tử Đồng ,một nam nhân rất đặc biệt, gần giống Đan cha, nhưng không phải quan hệ tình yêu, có lẽ giống thúc thúc.

“Vậy cô từng thích ông ấy sao?” Diệp Tuyền Vũ hỏi, Diệp Tuyền Vũ rất để ý vấn đề này.

“Diệp Tuyền Vũ , đừng chọc tôi tức giận, tôi hiện tại đem ông ấy làm trưởng bối, tôi hiện tại không muốn ầm ĩ vấn đề này, đề tài này đến đây là ngừng.” Đan Vân Sơ không thích nói mình trước kia, không đáng nhớ , Đan Vân Sơ nói xong đi vào phòng tắm, đem Diệp Tuyền Vũ ở ngoài cửa. Đan Vân Sơ tâm tình cũng có chút phiền não, bị Diệp Tử Đồng hỏi đúng vấn đề mình phiền muộn, mụ mụ biết mình thích nữ nhân sẽ như thế nào ? Đan Vân Sơ đem nước lạnh tạt vào trên mặt, trừ phi… trừ phi mình giấu diếm mụ mụ cả đời, có lẽ được , nhưng nghĩ đến chuyện quan trọng lại giấu diếm cha mẹ , Đan Vân Sơ sinh ra tội lỗi, từ trước đến nay, nàng gạt cha mẹ của nàng làm bao nhiêu chuyện hoang đường, nếu là ngày nào đó bị vạch trần ra, Đan Vân Sơ ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ, Đan Vân Sơ vội vàng bỏ dở suy nghĩ của mình, đây là chính là tính cách đà điểu.

Nhưng là có một số việc là như thế, ngươi càng sợ nó xảy ra, xác suất nó xảy ra lại càng lớn, trời cao thích đùa người nhát gan.

Diệp Tuyền Vũ nhìn Đan Vân Sơ đóng cửa lại, tự giam mình ở phía ngoài, có chút giống chỉ có mình có cảm giác này, lý trí biết tự nói với mình, quên đi , chuyện đã qua thì cho qua đi, nhưng trong lòng chính là có vướng mắc. Nếu thái độ của Đan Vân Sơ tốt hơn, đường hoàn giải thích, hết lần này tới lần khác vẻ mặt tỏ ra không nhẫn nại, Diệp Tuyền Vũ không tức giận mới kỳ quái.Đan Vân Sơ từ phòng tắm đi ra, thấy Diệp Tuyền Vũ không để ý tới mình, muốn rùng mình, Đan Vân Sơ hất đầu, mới vừa đem một phiền não bỏ ra khỏi đầu, Tiểu công chúa lại đem đến phiền phức.

“Được rồi, cô tới đây, cô không phải là muốn biết tôi và cha cô tại sao lại quen nhau sao, cô tới đây, tôi sẽ nói cho cô biết.” Đan Vân Sơ không tình nguyện nói.

Diệp Tuyền Vũ bất động, không lên tiếng, không thèm nhìn, điều này làm cho Đan Vân Sơ giận, nữ nhân chết tiệt này, rõ ràng là nhiều chuyện, có cần phải như thế không.

Đan Vân Sơ nhích tới gần Diệp Tuyền Vũ , nàng muốn chỉnh đốn nữ nhân này, không có chuyện gì lại đi tìm chuyện gây sự.

Ý định ban đầu của Diệp Tuyền Vũ là muốn chiến tranh lạnh, tuy nhiên phát hiện vẻ mặt Đan Vân Sơ âm tình bất định, vẻ mặt có chút dọa người, làm cho Diệp Tuyền Vũ cảm thấy ủy khuất, ghê tởm, người ta trong lòng không thoải mái, không dụ dỗ coi như xong, còn làm sắc mặt đó.

Nhưng thực tế, nàng quả thật sợ Đan Vân Sơ biến sắc, chứng tỏ Đan Vân Sơ không có tính nhẫn nại.

“Muốn làm gì?” Diệp Tuyền Vũ khí thế yếu đi, không tình nguyện hỏi.

“Đánh mông cô!” Đan Vân Sơ đem Diệp Tuyền Vũ đụng ngã, tàn bạo nói.

“Cô dám!” Không nhắc tới thì thôi, nhắc tới cơn tức giận của Diệp Tuyền Vũ Hỏa nổi lên, lớn như vậy, chưa từng bị nhục nhã như vậy, quá mất mặt, hiện tại Diệp Tuyền Vũ nghĩ đến sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.

“Ai kêu cô chuyện nhiều như vậy, rõ ràng là không có, hết lần này tới lần khác làm cho tôi trong lòng không thoải mái!” Đan Vân Sơ oán trách nói.

“Này! Cô không thoải mái, chẳng lẽ trong lòng tôi thoải mái sao?” Diệp Tuyền Vũ không tự chủ đề cao âm lượng.

“Tiểu công chúa trong lòng không thoải mái a, nơi này hay là… nơi này…” Đan Vân Sơ đem Diệp Tuyền Vũ đè ở trên giường, tay ở trên người Diệp Tuyền Vũ làm bậy.

“Đan Vân Sơ, cấm giở thủ đoạn, cô thành thật khai ra , cô và ba ba tôi rốt cuộc tại sao quen biết ?” Diệp Tuyền Vũ đẩy tay Đan Vân Sơ ra, phản công đem Đan Vân Sơ đặt ở phía dưới.

Xem ra hai người này ầm ĩ nhanh, hoà thuận cũng nhanh.

“Tiểu công chúa, cô không đứng dậy, tôi nói như thế nào đây?” Đan Vân Sơ thật ra không muốn nói, nhưng là nữ nhân nhàm chán này muốn, không có cách nào khác, nữ nhân hẹp hòi này thích ăn giấm chua.

“Đó, đại khái là như vậy.” Đan Vân Sơ đem chuyện mười mấy năm trước nói ra một lần, bỏ bớt không ít.

“Tóm lại, Đan Vân Sơ cô có yêu mến, nếu không một lão nam nhân, cô tại sao lại cảm thấy hấp dẫn đây?” Diệp Tuyền Vũ nghe xong trong lòng dễ chịu một chút, nhưng vẫn không quên trách mắng Đan Vân Sơ.

“Lão nam nhân kia là ba ba cô.” Đan Vân Sơ cười, nghe giọng nói Tiểu công chúa , giống như đem Diệp Tử Đồng ghét bỏ như lão già ở ngoài đường, nhưng lão già này là ba ba của nàng.“Cô giúp ông ấy, cô còn cảm thấy ông ấy hấp dẫn a?” Diệp Tuyền Vũ giọng nói có chút chua, ăn dấm chua từ ba ba mình, mùi vị này một chút cũng không tốt.

“Không có, tôi cảm tạ lão nam nhân này, sinh như một nữ nhi xinh đẹp như vậy, làm tôi say mê.” Đan Vân Sơ đùa giỡn nói, cũng câu tối nay Diệp Tuyền Vũ nghe lọt tai nhất.

“Không khác nhau lắm.” Diệp Tuyền Vũ hiếm thấy mỉm cười.

“Hiện tại lại nhìn thấy ông ấy cảm giác rất giống ba ta của ta, oa, vậy chúng ta giống như loạn luân đây?” Đan Vân Sơ hưng phấn hỏi.

“Ngừng, tôi không muốn có tỷ tỷ như cô, đừng làm rối quan hệ!” Nhìn vẻ mặt Đan Vân Sơ hưng phấn, tà ác, muốn gõ nàng, ba ba cũng thiệt là, trong nhà có nữ nhi xinh đẹp như vậy không cưng chìu, tại sao đi ra ngoài cưng chìu nữ nhi nhà người ta, ra bên ngoài lừa gạt!

Thật ra thì Diệp Tử Đồng cũng là vô cùng cưng chìu Diệp Tuyền Vũ, nhưng là Diệp Tuyền Vũ được quyết định làm người thừa kế, thời gian nữ nhi báo hiếu cho cha cũng không nhiều, về sau hầu như Diệp Tuyền Vũ đều xoay quanh Đan Vân Sơ.

“Cô nếu biến thành muội muội của tôi, cảm giác cấm kỵ, kích thích tốt nga!” Đan Vân Sơ môi sát bên tai Diệp Tuyền Vũ , ám muội mà tà ác nói.

“Đan Vân Sơ, cô biến thái a!” Diệp Tuyền Vũ cảm giác được môi Đan Vân Sơ ngậm vành tai mẫn cảm của mình, thân thể lập tức nhạy cảm phản ứng, thân thể của mình rất hưng phấn, Diệp Tuyền Vũ có chút hối hận nghĩ đến.

“Thỉnh thoảng vui đùa một chút làm diễn viên cũng không tệ.” Đan Vân Sơ ý tưởng đột phát nói.

“Đan Vân Sơ, cô là tên gian ác!” Còn đóng vai diễn vậy. Ai biết ngày sau hứng thú của Đan Vân Sơ có thể hay không càng ngày càng biến thái, nhưng là không thể phủ nhận khẩu vị của Đan Vân Sơ càng ngày càng nặng.

“Ngộ nhỡ chúng ta là tỷ muội, vậy nhất định là muội muội dụ dỗ tỷ tỷ chơi trò đen tối, Tiểu công chúa muội muội vẫn hết sức dụ dỗ tỷ tỷ vô cùng trong sáng đây…” Đan Vân Sơ nghiện, miêu tả làm ra một bộ dạng vô cùng gian ác, ngón tay cũng không rãnh rỗi đang di chuyển ở trên người Diệp Tuyền Vũ.

“Nói như vậy, khả năng tỷ tỷ dụ dỗ muội muội tương đối lớn…” Diệp Tuyền Vũ giọng nói có chút không ổn định phản bác, Diệp Tuyền Vũ cảm giác thân thể càng ngày càng nóng, thân thể một khi rơi vào trong tay Đan Vân Sơ, cảm giác giống như không phải của mình, tất cả cảm giác đều bị Đan Vân Sơ khống chế.

“Nhưng trên thực tế chính là Tiểu công chúa dụ dỗ tôi trước, là ai chơi xấu lúc ở nhà ta, tắm rửa xong, mặc áo sơ mi của ta, cũng không mặc quần lót ở trước mặt ta lúc ẩn lúc hiện, là ai cố ý uống rượu say, yêu thích chạm vào người tôi, còn để cho tôi cỡi quần áo cho nàng đi tắm, còn có…”

Tiểu công chúa có ý định dụ dỗ tôi, tới một ngày chẳng biết tại sao đột nhiên phát hiện xinh đẹp thật là tốt , hơn nữa nữ nhân kia càng ngày càng nghiện Diệp Tuyền Vũ.

Diệp Tuyền Vũ mặt thoáng đỏ, chán ghét nữ nhân Đan Vân Sơ này, tại sao lại nói chuyện trước kia nha, nhưng mà bởi vậy mới có thể thấy được, Đan Vân Sơ lúc ấy chính là ngụy quân tử, rõ ràng là động tà niệm rồi, nếu không tại sao có thể nhớ rõ ràng như thế! Câu dẫn, thế nào, câu dẫn tới tay không được sao, quá trình không quan trọng, quan trọng là … kết quả, Diệp Tuyền Vũ nghĩ đến, bất quá Đan Vân Sơ bây giờ có thể câm miệng thì tốt rồi!Diệp Tuyền Vũ môi dán lên môi Đan Vân Sơ còn đang mở, ngón tay có chút vội vàng vuốt ve lưng Đan Vân Sơ, nàng rất rất thích Đan Vân Sơ, nàng không biết mình trời sinh có phải yêu thích nữ nhân không, nhưng là nàng chỉ thích một người, chính là Đan Vân Sơ, nữ nhân nàng muốn chỉ có Đan Vân Sơ, Diệp Tuyền Vũ cảm thấy đối với Đan Vân Sơ, có một loại khát khao vĩnh viễn cũng không thể thoả mãn.

“Tiểu công chúa, mỗi lần cô muốn tôi, giống như muốn đem xương của tôi hủy đi rồi phục hồi lại, một chút cũng không thương hoa tiếc ngọc.” Đan Vân Sơ oán giận nói.

“Cô vừa tốt hơn ở chỗ nào, trên người của tôi đều là dấu hôn cùng vết cắn, cô thì biết thương hoa tiếc ngọc sao?” Diệp Tuyền Vũ không khách khí mắng trả lại.

“Đều do bộ dạng Tiểu công chúa quá mê người, không thể trách tôi” Đan Vân Sơ vô tội nói.

“Tôi cũng vậy, bộ dạng của cô làm cho tôi muốn khi dễ cô.” Diệp Tuyền Vũ khiêu mi nói.

“Tiểu công chúa, chúng ta có cần bồi bổ hay không?” Đan Vân Sơ hỏi, hàng đêm ca hát nghe nói rất hao tổn tinh lực, nhưng nàng thấy sắc mặt Tiểu công chúa càng ngày càng tốt, da cũng vậy, kiều diễm ướt át, làm cho người ta muốn ăn nhiều hơn. Đan Vân Sơ cũng thấy rõ sắc mặt mình cũng tốt lên rất nhiều, chẳng lẽ đây là sức mạnh của ái tình sao?

“Tôi trẻ tuổi không cần bồi bổ, cô nha, thân thể hư nhược, phải hảo hảo bồi bổ.” Diệp Tuyền Vũ nghiêm túc trả lời, Đan Vân Sơ là nên bồi bổ thân thể, thường bị làm ngất ở trên giường.

“Rõ ràng là cô không biết tiết chế!” Không phải chỉ một lần, mỗi lần nói chuyện đó, rất chán ghét, chưa làm cho Tiểu công chúa ngất một lần, đáng hận, nàng thể lực chính là so với mình tốt!

“Vậy tối nay cô và ba ba tôi nói cái gì?” Diệp Tuyền Vũ hỏi, nàng thiếu chút nữa đã chuyện này.

“Hắn hỏi tôi, ba mẹ tôi có thể chấp nhận tôi thích nữ nhân sao? Lúc đó tôi rất buồn.” Đan Vân Sơ dúi đầu vào cổ Diệp Tuyền Vũ, trên người Diệp Tuyền Vũ rất thơm, nữ nhân có cái gì không tốt, thơm quá a.

“Cho nên vừa rồi cô cảm thấy rất phiền, đối với tôi rất khó chịu.” Diệp Tuyền Vũ an ủi Đan Vân Sơ vuốt mái tóc dài mềm mại hỏi, nói như vậy, tạm thời tha thứ Đan Vân Sơ, nghĩ đến Đan mụ mụ, Diệp Tuyền Vũ trong lòng cũng có chút lo lắng.

“Nào có khó chịu với cô, rõ ràng là giọng nói của cô không tốt.” Tiểu công chúa là ăn cướp còn la làng.

“Cô tính thế nào đây?” Diệp Tuyền Vũ tò mò hỏi, rõ ràng tình cảm chẳng qua là chuyện của hai người, nhưng liên lụy đến gia đình, đáng ghét!

“Tôi không biết, tôi nghĩ mẹ tôi không thể chấp nhận, tôi sẽ giấu diếm nàng cả đời, điều kiện trước tiên là chúng ta có thể ở chung một chỗ cả đời.” Đan Vân Sơ giả bộ thoải mái nói.

“Dù sao tôi nhất định có thể thích cô cả đời, cũng không biết cô có thể thay lòng đổi dạ hay không.” Diệp Tuyền Vũ nói nghiêm túc, giấu diếm cả đời, dù sao cũng là một phương pháp tiêu cực, Đan Vân Sơ tới cùng còn chưa thể vì mình mà cái gì cũng không muốn, quên đi, dù sao mình đối với nàng vẫn là sâu sắc hơn, nàng biết chuyện này về sau không dễ dàng.

“Cũng đúng nga, Tiểu công chúa xinh đẹp, thích cả đời cũng sẽ không chán… Ai da… Đau …” Tiểu công chúa là cẩu a, cắn thật đau , Đan Vân Sơ cảm thấy bả vai có thể đã chảy máu, nhất định sẽ lưu lại dấu răng.

“Tô thích cô bao lâu, cô cũng phải yêu thích tôi như thế, chỉ cho so với tôi dài hơn, không cho phép ngắn hơn, nếu không cắn chết cô!” Diệp Tuyền Vũ nghiêm túc nói, nàng không sao tưởng tượng Đan Vân Sơ đáp lại tình cảm của mình, làm cho mình hoàn toàn trầm luân, bỏ rơi mình, thích người khác, nàng rất ghét giả thiết này.

“Tiểu công chúa là tiểu bá vương, Tiểu công chúa nên học ôn nhu một chút, nếu không có ngày bị cô hù chạy mất!” Đan Vân Sơ nắm mũi Diệp Tuyền Vũ, oán trách nói.

“Tôi không có ôn nhu sao?” Diệp Tuyền Vũ giọng nói ôn nhu hỏi.

“Đúng vậy! Tiểu công chúa ôn nhu nhất!” Đan Vân Sơ cảm thấy buồn cười, lúc này mới giả bộ ôn nhu, bản chất chính là một con cọp cái.

“Đan Vân Sơ, cô cười giả dối!” Diệp Tuyền Vũ nói.

“Tiểu công chúa, cô cũng là giả bộ!” Đan Vân Sơ đấu võ mồm sẽ không dễ dàng thua.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here