Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 51

0
34

Chương 51

Lúc Đan Vân Sơ đi ra, thấy gối ở cửa phòng, không khỏi mỉm cười, nhưng là đang nhìn gối thì thấy trên giường trống không, nụ cười lập tức biến mất, Đan Vân Sơ cảm giác lần này lớn chuyện, xem ra trêu chọc Tiểu công chúa quá đáng. Trước kia nàng cũng thường xuyên đem Tiểu công chúa chọc giận, sau đó Tiểu công chúa thường xuyên bỏ đi, sau đó một thời gian dài mới xuất hiện, nhưng tình huống này từ trước đến nay chưa từng gặp qua, để cho Đan Vân Sơ hiểu sai, Tiểu công chúa là con mèo, không phải con cọp, nhưng cho dù là mèo, cũng có móng vuốt sắc bén.

Trước kia, Diệp Tuyền Vũ đi, đúng ý Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ vui mừng phấn chấn, nhưng hiện tại Đan Vân Sơ có chút khó chịu, căn phòng trống rỗng, làm cho Đan Vân Sơ có chút không thể thích ứng. Có người, cảm thấy sự tồn tại của nàng rất mạnh, làm cho người ta đui mù, khi biến mất, cảm giác đột ngột như vậy, giống như đồ trưng bày lâu, đột nhiên biến mất, không gian trốn trãi, thế nào cũng cảm thấy không dễ chịu, người kia là mới đem lên, nhưng cảm giác giống như đã lâu lắm rồi, dù sao thời gian các nàng dây dưa thực sự rất dài, có thể biến thành thói quen. Đan Vân Sơ mở tủ lạnh cầm một ly sữa uống, lạnh như băng mà cảm giác chua xót tràn ngập trong miệng.

Đan Vân Sơ gọi điện thoại cho Diệp Tuyền Vũ, Diệp Tuyền Vũ không nghe, nàng gọi rất nhiều lần, Diệp Tuyền Vũ cũng không nghe, giống như năm đó lúc mình bị nàng kéo xuống, bất kể gọi điện thoại cho nàng bao nhiêu lần, luôn không có ai nghe, Đan Vân Sơ có chút hoảng sợ, loại cảm giác này, sau ba năm trước đến nay, chưa từng có. Diệp Tuyền Vũ có phải lại muốn giống như ba năm trước đây hay không, lại bắt đầu ba năm không qua lại với nhau? Mặc dù xác suất này không lớn, dù sao chuyện này lớn đến không tính được, mặc dù là mình sai, nhưng là năm đó cũng không biết tại sao mình thành tử tội, một khi Diệp Tuyền Vũ hạ quyết tâm, luôn so với người khác ác hơn, điểm này Đan Vân Sơ cũng biết. Lần này cảm giác giống ba năm trước đây tìm không được Diệp Tuyền Vũ, cách làm khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kì lạ, trước kia là sợ mất vinh hoa phú quý, nhưng bây giờ vì nữ nhân mà bất an.

Đan Vân Sơ không hi vọng Diệp Tuyền Vũ chiếm vị trí quan trọng trong lòng mình, mình có thể sống phóng khoáng, nói trắng ra thì mình là người ích kỷ, cô ấy biết rõ, mình không động lòng đối với bất kỳ ai, không có bất cứ tia cảm tình nào, thậm chí không thích cùng người khác dính dấp, bởi vì kết quả, chỉ làm tổn thương người. Có lẽ lúc mới bắt đầu, không nên vì một ít chút ý loạn tình mê mà cảm động, tình cảm này bắt đầu không nghiêm túc, tại mình không chuẩn bị tốt trước.

Hiện tại giống như không khống chế được cảm giác, một chút ý loạn tình mê trong lúc vô tình mở rộng thành một mảng lớn, hiện tại mới phát hiện, Diệp Tuyền Vũ bước vào cuộc sống của mình đã thành thói quen, hiện tại bất quá là nàng tạm thời xa cách, mình lại bắt đầu không được tự nhiên.

Thật ra đạo lý rất đơn giản, giống như một người chạy, một người khác đuổi theo, nếu như phát hiện khoảng cách quá xa, hơn nữa người sau dùng sức đuổi theo, cũng đuổi không kịp, nghị lực tốt, có thể kiên trì thêm một lát, nhưng vẫn sẽ buông tha. Nhưng mà, người trước đột nhiên phát hiện, kéo khoảng cách gần lại, người sau sẽ hi vọng, có thể kiên trì chạy tiếp, nhưng phát hiện mặc dù khoảng cách có gần lại, vẫn không làm nên chuyện, mất đi động lực. Đan Vân Sơ cho Diệp Tuyền Vũ cảm giác chính là như vậy, nếu như Đan Vân Sơ không có bất kỳ thay đổi nào, có lẽ Diệp Tuyền Vũ trở lại dây dưa mấy ngày, sẽ rời đi, nhưng trở lại phát hiện Đan Vân Sơ không giống với trước kia, đột nhiên có chút hi vọng, sau đó nàng bắt đầu tăng tốc độ đuổi theo, mới phát hiện, người kia bất luận thế nào cũng sẽ không vì ngươi mà dừng lại, trừ phi ngươi đuổi theo, nhưng là quá trình khổ cực như vậy, nàng cũng muốn nghỉ ngơi một chút.Diệp Tuyền Vũ chuẩn bị nghỉ ngơi, phát hiện hiện tại vẫn đuổi theo Đan Vân Sơ, đột nhiên không chạy nữa, nàng muốn mình vĩnh viễn đuổi theo, cái ý nghĩ này quá ích kỷ.

Ba năm trước đây, Đan Vân Sơ vì mình kiêu ngạo, không cần vinh hoa phú quý, ba năm sau, giống như trước, mặc dù là hai chuyện khác nhau.

Diệp Tuyền Vũ đột nhiên rời đi, Đan Vân Sơ vốn là như vậy, nghĩ mình chờ nàng là điều đương nhiên, đương nhiên đối với mình làm chuyện xấu, thật không biết có phải đời trước thiếu nàng hay không, đời này tới đòi nợ. Nàng đột nhiên cảm giác hơi mệt, bất lực đối với Đan Vân Sơ, nàng muốn trở về nghỉ ngơi một chút, nàng sợ mình không có động lực, nàng đối với món đồ mình thích, luôn có nghị lực phi thường, bỏ dở nửa chừng không phải là phong cách của nàng, mặc dù hiện tại Đan Vân Sơ làm cho mình lo lắng cùng tức giận, nhưng so với trước kia làm cho người ta hoàn toàn không có hi vọng đã tốt hơn nhiều, cho nên nàng không muốn buông tha, nàng chẳng qua là cần nghỉ ngơi..

Gần lúc hừng sáng, nàng không ngủ được, rõ ràng là mệt mỏi, vậy mà không ngủ được, Đan Vân Sơ tới lúc hừng sáng, gọi rất nhiều cuộc điện thoại, nàng biết nhất định là Đan Vân Sơ ra khỏi phòng vẽ tranh, mình luôn xếp sau những bức tranh quỷ kia, Diệp Tuyền Vũ không nghe, sợ mình nghe, sẽ mềm lòng, chỉ cần Đan Vân Sơ nói vài lời ngon ngọt, mình luôn rất dễ dàng mềm lòng. Nàng muốn cho Đan Vân Sơ biết, không phải là cái gì cũng là đương nhiên. Nếu như nàng đủ thành ý, nên tự mình đến tìm mình, sau đó nói xin lỗi, mặc dù thử nghĩ cảm thấy khả năng này không lớn, người đàn bà kia cho tới bây giờ chưa từng hướng mình nói xin lỗi. Dù sao hiện tại mình giận nàng, không xin lỗi cũng được, nàng chờ mình điều tiết tâm tình tốt lên, lại xuất hiện.

Đan Vân Sơ gọi điện thoại, một hai ngày đầu gọi rất chuyên cần, nhưng là Diệp Tuyền Vũ luôn không nghe, về sau dần dần ít đi, thậm chí hiện tại hầu như không gọi.

Diệp Tuyền Vũ tự giễu cười, nàng hy vọng xa vời cái gì đây? Đan Vân Sơ có bao nhiêu kiêu ngạo, nàng cũng biết? Giống như ba năm trước đây, bắt đầu gọi điện thoại tìm mình, tìm không được, nàng cũng biết điều dứt khoát biến mất, mình hi vọng nàng có thể cúi đầu tìm mình, người vừa kiêu ngạo vừa thiếu kiên nhẫn, làm sao có thể vì yêu thương mấy ngày mà thay đổi?

Đoán chừng mình không đi tìm nàng, có thể lại muốn ba năm không qua lại với nhau, nhưng rõ ràng lần nào cũng là lỗi của nàng, tại sao muốn mình phải cúi đầu, nghĩ tới đây, Diệp Tuyền Vũ không cam tâm.

Ngày đầu tiên, nghĩ Diệp Tuyền Vũ hẳn còn giận, ngày thứ hai, thứ ba không nghe điện thoại, để cho Đan Vân Sơ bị nhục, giống như Diệp Tuyền Vũ muốn như vậy, Đan Vân Sơ có thể hạ thấp mình như vậy sao. Không nghe, vậy thì không gọi, Đan Vân Sơ hẹp hòi nghĩ đến.

Đến ngày thứ năm, Đan Vân Sơ đang cùng kiêu ngạo trong lòng mình đấu tranh, cho ra kết luận, được rồi, chính thức nói lời xin lỗi, Tiểu công chúa nếu như nói xin lỗi cũng không nghe, phần tình cảm này coi như không có, đây là lần nhượng bộ lớn nhất nàng có thể làm.

Cho nên Đan Vân Sơ chuẩn bị tư thái, tìm Diệp Tuyền Vũ nói xin lỗi.

Đi đến Diệp tập đoàn, chuyện này từ nhỏ đến lớn Đan Vân Sơ chưa từng làm qua, trước cửa công ty, có đám người tan ca.Giờ phút này Diệp Tuyền Vũ đang họp.

“Tại sao kinh phí dự tính không duyệt, ảnh hưởng tiến độ hạng mục, ông chịu trách nhiệm được không?” Giám đốc phụ trách tức giận nói.

“Kinh phí của ông, có vài nơi, chúng tôi cảm thấy không cần thiết, cho nên chúng tôi quyết định giảm phân nửa.” Phó giám đốc tài vụ nói, Diệp Tuyền nghiêm túc nghe nhưng không lên tiếng.

“Cái gì? Giảm phân nửa? Ông điên rồi sao? Ông nói ra cái gì không cần thiết đây?”

“Đừng ầm ĩ, là tôi không cho phép.” Diệp Tuyền Vũ đột nhiên lên tiếng, gián đoạn hai người đang ồn ào.

Phòng họp đột nhiên yên tĩnh lại, nhưng giám đốc phụ trách không phục, “Tại sao? Dự tính là theo như giá thị trường để làm.” Hi vọng cấp trên xinh đẹp trẻ tuổi này, giải thích hợp lý, hi vọng nỹ nhân mới nhậm chức không phải người ngu ngốc.

“Tiền lương và tiền hoa hồng của Diệp tập đoàn, so sánh với giá thị trường cao hơn hai lần, các ông biết nghĩa là sao không? Nghĩa là các ông làm ra lợi nhuận so với giá thị trường cũng phải gấp hai lần, xài tiền công ty, làm việc vì công ty, các ông nói có đúng không?” Diệp Tuyền Vũ khiêu mi hỏi, kế hoạch dự trù, nàng xem qua quả thật có thay đổi chi tiêu rất nhiều, thật ra thì cũng bình thường, dù sao những người này nhất định sẽ tận lực làm việc nếu muốn nhiều tiền, hơn nữa bộ tài vụ, muốn tiết kiệm càng nhiều tiền càng tốt, hai bên luôn tranh giành, đáng tiếc đụng phải nhau..

Lời của Diệp Tuyền Vũ, mỗi người trông coi một hạng mục không nói nên lời, không sai, nhưng kinh phí giảm bớt một nửa, nhiệm vụ không thể hoàn thành, mặc dù bọn họ sớm đoán được sẽ không có nhiều tiền như vậy, nhưng giảm phân nửa, cũng quá độc ác đi.

“Tôi không chỉ muốn các ông làm được, chất lượng thi hành hạng mục cao hơn, nếu không thật xin lỗi các ông không có tiền lương, các ông nói sao?” Diệp Tuyền Vũ hỏi ngược lại , để cho những giám đốc kia biến sắc.

Bộ tài vụ luôn luôn bừa bãi , hả lòng hả dạ, bất quá bọn hắn cũng toan tính quá sớm, Diệp Tuyền Vũ để mọi người đi, giữ bộ tài vụ lại..

“Có hai nhân viên, công ty chia cho một trăm ngàn, một xài rất tiết kiệm, mới xài một vạn, nhưng là hắn nói cho tôi biết, hắn thua, người khác hắn đem theo một trăm ngàn cũng đã xài hết rồi, sau đó nói cho ta biết, hắn thắng, các ông cảm thấy tôi nên chọn nhân viên nào đây?”

Có thể quản lý Diệp tập đoàn, năng lực của mọi người cũng không kém, lập tức hiểu, ý tứ trong lời nói Diệp Tuyền Vũ .

“Chúng ta có lập tức bàn lại dự thảo một lần nữa.” Diệp Tuyền Chính như cũ không lên tiếng, không vội vàng nói, bọn họ liều mạng chèn ép dự trù, cũng là Diệp Tuyền Chính nói bóng gió. Nếu như Diệp Tuyền Vũ vì tiết kiệm tiền của, hạng mục kia mặc dù có thể thi hành, nhưng là thi hành tương đối khó khăn, không cẩn thận, sẽ có chuyện, đến lúc đó Diệp Tuyền Vũ khó coi. Bất quá Diệp Tuyền Vũ quả thật không phải là đèn cạn dầu, lập tức nhìn ra vấn đề trong đó .

“Vậy thì tốt, một nhân viên giỏi không phải vì công ty tiết kiệm bao nhiêu tiền, tiết kiệm một đống tiền, nhưng mất cơ hội, tôi muốn nhân viên, xài tiền hợp lý, sáng tạo có giá trị lớn. Các ông chuẩn bị dự thảo một lần nữa làm cho tôi hài lòng, không cần báo trước cho bộ hạng mục, để bọn họ chịu chút đau khổ. Tốt lắm, tan họp!” Diệp Tuyền Vũ nói xong, đứng dậy vào phòng làm việc của mình.

Xem ra, cấp trên xinh đẹp này không phải là bình hoa, cảm thấy mấy ngày vừa qua so sánh với bình thường càng thêm sắc bén, dù sao Diệp Tuyền Vũ là người thừa kế, , cái gì nhẹ cái gì nặng tự biết suy nghĩ.

“Trương bí thư, ly cà phê này quá nóng, lập tức đổi lại cho tôi.”

Trương Na Na đi vào đem cà phê bưng đi, mấy ngày qua chỉ qua ly cà phê cũng biết mỹ nữ lão bản tâm tình không tốt, không phải là ngọt, chính là đắng, nếu không nguội, chính là nóng, mỹ nữ lão bản uống cà phê hoàn toàn là nhìn tâm tình. Tâm tình tốt, nàng bỏ hai thìa đường, hoặc quên bỏ đường, nàng cũng sẽ không yêu cầu đổi cà phê, hôm nay nàng đã pha cà phê cẩn thận rồi, còn chưa được, Trương Na Na than thở, không biết phải thay đổi bao nhiêu lần mới được.

“Vương bí thư, cuộc hẹn với tập đoàn XX tôi không phải để cô phụ trách sao? Sao còn chưa tới?”

Vương bí thư im lặng, nàng đã gọi điện thoại hỏi, người ta nói trên đường kẹt xe, nàng cũng không có biện pháp, hơn nữa bàn bạc hợp đồng cũng không vội.

“Ngưu Tiểu Lệ, những tài liệu này, trước năm giờ, đưa tất cả vào kho số liệu.”

Ách, nhiều như vậy, năm giờ, xem ra không thể kịp tan việc? Ngưu Tiểu Lệ rất muốn khóc, nàng có hẹn a.

Mỹ nữ lão bản là đúng giờ tan việc, làm hại ba bí thư thần kinh căng thẳng cả ngày.

Đan Vân Sơ nhìn bề ngoài một chút, tan việc, quả nhiên không bao lâu, Diệp Tuyền Vũ từ cao ốc đi ra ngoài, đi về phía bãi đậu xe.

Đan Vân Sơ vội vàng xuống xe, chạy tới, lúc Diệp Tuyền Vũ đang muốn lên xe , đem Diệp Tuyền Vũ ngăn lại.

Diệp Tuyền Vũ vô cùng ngoài ý muốn, Đan Vân Sơ hiện ra ở chỗ này, chẳng lẽ nàng ở chờ mình tan việc sao? Thật là có diễm phúc, nữ nhân này rốt cục cũng học chủ động đến tìm mình, thật là mang tính lịch sử, nói mất hứng là gạt người, nhưng Diệp Tuyền Vũ ngoài mặt, còn bất động thanh sắc. Nữ nhân chính là như vậy, thấy đối phương nhượng bộ, muốn được voi đòi tiên.

Bị bỏ rơi trên giường không đáng để Diệp Tuyền Vũ tức giận lớn như vậy, bất quá nàng nghĩ tính tình Đan Vân Sơ, không coi trọng mình không nói, còn đương nhiên chọc cho mình tức giận.

“Cô tới làm cái gì?” Diệp Tuyền Vũ giọng nói lãnh đạm hỏi, tới nói xin lỗi sao? Nhưng không thể cao hứng quá sớm, nữ nhân này không giống như nữ nhân dễ dàng cúi đầu.

Đem Đan Vân Sơ do dự hồi lâu, chính là nói không ra, từ nhỏ đến lớn, thật đúng là không có hướng ai chính thức nói xin lỗi, cho nên lần đầu tiên luôn là đặc biệt khó khăn.

Diệp Tuyền Vũ thấy Đan Vân Sơ bộ dạng muốn nói lại thôi, đợi hồi lâu, chính là không nghe thấy câu muốn nghe.

“Không nói được thì thôi, xin tránh ra, tôi phải đi.” Diệp Tuyền Vũ càng thêm lãnh đạm xoay người muốn đi.

Đan Vân Sơ nắm được tay Diệp Tuyền Vũ, không để cho nàng đi.

Diệp Tuyền Vũ thật ra thì cũng chỉ làm ra vẻ mà thôi, thật ra thì Đan Vân Sơ có thể tới, trong lòng nàng hết giận hơn phân nửa.

Đan Vân Sơ nói không nên lời, nắm được tay Diệp Tuyền Vũ , ở trên lòng bàn tay Diệp Tuyền Vũ, khoa tay múa chân mấy chữ.

Trong lòng Diệp Tuyền Vũ rất vui mừng, bởi vì kia ba chữ được viết chính là, thật xin lỗi, nữ nhân này rốt cục cũng nói xin lỗi, bất quá nhăn nhăn nhó nhó, nói lời xin lỗi còn không dứt khoát như vậy , Diệp Tuyền Vũ đã đạt được rồi, dĩ nhiên liền phát triển mục tiêu, tiếp tục giả vờ.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here