Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 44

0
38

Chương 44

“Cô làm gì nổi điên?” Đan Vân Sơ không thể tin hỏi, nàng nghĩ tới vài tình huống khi gặp lại, nhưng không phải là tình huống như thế, cắn thật độc ác, Đan Vân Sơ sợ đau, càng sợ máu, mình làm đến mệt mỏi mong trở về sớm, lại bị đối xử thế này, Đan Vân Sơ tràn ngập nhiệt tình trong nháy mắt đều tiêu tan.

“Cô biết rõ hiện tại là nữ nhân của tôi, còn cùng hồ ly tinh ôm ôm ấp ấp, hai cô là cẩu nữ nữ!” Diệp Tuyền Vũ tức giận đưa di động đưa cho Đan Vân Sơ, xem Đan Vân Sơ làm sao nói xạo!

Đan Vân Sơ trong lòng vốn không dễ chịu, thấy hình trong điện thoại di động, tức giận khẽ tiêu tan một chút, Ann chết tiệt hãm hại mình, chớ trách nói đắc tội quân tử, chớ đắc tội với nữ nhân, bất quá đem nàng vứt ở sân bay, liền gửi hình hãm hại mình. Cho nên nói, nữ nhân và vân vân ghét nhất, một đám phiền toái muốn chết, vừa tức, vừa hận, mặc dù chính nàng cũng là một người trong đó.

“Cô nhìn kỹ hình nha, từ đầu tới đuôi, tay của tôi cũng rất quy củ, không có chủ động ôm nàng, là nàng ôm tôi.” Tiểu công chúa không thể nào không nhìn ra mới đúng a.

“Vậy cô để cho nàng ôm, cũng là tử tội!” Diệp Tuyền Vũ tức giận nói, nàng dĩ nhiên đã nhìn ra, nhưng là nghĩ đến Đan Vân Sơ không cự tuyệt, nàng rất tức giận, ai ôm dù có cự tuyệt hay không, đều là tử tội!

“Tôi uống rượu say nha, nàng đỡ tôi về khách sạn, nàng thừa cơ chụp ảnh !” Đan Vân Sơ ủy khuất nói, biết rõ không có, Tiểu công chúa còn ác như vậy cắn mình, ham muốn giữ lấy thật mạnh mẽ a!

“Cô uống say, không có thất thân sao?” Diệp Tuyền Vũ đề cao âm lượng, nếu thất thân, thì xong đời Đan Vân Sơ rồi!

“Cô cho rằng tôi là cô a.” Nói xong Đan Vân Sơ liền hối hận, nàng thật không muốn đâm vào chỗ đau của Tiểu công chúa, chẳng qua là thuận miệng cãi lại thôi.

Diệp Tuyền Vũ nghe xong, ánh mắt có chút đỏ, xoay người rời đi, Đan Vân Sơ ôm lấy Diệp Tuyền Vũ không để cho nàng đi, “Tiểu công chúa, bị cắn đau quá, cũng chảy máu, Tiểu công chúa phải chịu trách nhiệm.” Đan Vân Sơ làm nũng nói.

“Ai quản cô!” Diệp Tuyền Vũ cơn giận còn sót lại chưa tiêu.

“Tiểu công chúa không cần như vậy, tôi đem triễn lãm rút ngắn một nửa, cô nhìn mắt thâm quầng, cô còn cắn tôi, lần sau tôi không bao giờ … rút ngắn triễn lãm nữa, người khác một chút cũng không đau lòng.” Đan Vân Sơ oán trách nói.

Diệp Tuyền Vũ nhìn Đan Vân Sơ mặt vẫn xinh đẹp như cũ, cũng có mấy phần mệt mỏi, “Cô vội vã như vậy trở về làm gì?” Diệp Tuyền Vũ giọng nói mềm nhũn ra.

“Cô nói xem?” Đan Vân Sơ hướng về phía tai Diệp Tuyền Vũ thổi khí nóng, để cho thân thể Diệp Tuyền Vũ trở nên nhạy cảm.

“Cô không nói, tôi làm sao biết!” Diệp Tuyền Vũ chính là muốn nghe Đan Vân Sơ nói vài lời ngon tiếng ngọt.

“Cô nói cô nhớ tôi, tôi sẽ nói.” Đan Vân Sơ chính là một chút cũng không chịu thiệt.

“Lại như vậy, Đan Vân Sơ, cô thỉnh thoảng ăn thiếu, sẽ chết a!” Diệp Tuyền Vũ tức giận nói.

“Đúng vậy a.” Đan Vân Sơ vô sỉ trả lời.

“Cô nói hay không.” Diệp Tuyền Vũ lạnh lùng nói, lần này mình nhất định không nói trước, Diệp Tuyền Vũ không muốn dễ dàng bị Đan Vân Sơ trêu chọc, muốn tránh cái ôm của Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ chết tiệt, hướng lỗ tai mẫn cảm của mình thổi vào, chính mình cố tình không chịu thua kém lại có cảm giác, kích thích tới vừa nhanh vừa mãnh liệt.

“Tiểu công thật có tiền đồ, không bằng lúc trước đáng yêu.” Đan Vân Sơ cảm thán nói, xem ra hôm nay Tiểu công chúa không như lúc trước dễ khi dễ. Lời này rõ ràng kích thích Diệp Tuyền Vũ , Đan Vân Sơ nữ nhân chết tiệt này, không phải đổi biện pháp nói mình trước kia dễ khi dễ sao? Không dạy dỗ Đan Vân Sơ tốt một chút, thật tưởng mình là mèo bệnh sao, Đan Vân Sơ, cô nhất định phải chết.

Diệp Tuyền Vũ đột nhiên xoay người, dùng thân thể đè lại Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ nhìn Diệp Tuyền Vũ ánh mắt càng ngày càng đen, đột nhiên cảm giác không ổn, khí thế Tiểu công chúa, rõ ràng là điềm báo tấn công, không được, lúc trước nàng bị Tiểu công chúa đánh bại, không còn sức lực phản công, Tiểu công chúa thì không giống, bất luận khi nào cũng có thể bị tấn công, chính là cực phẩm, mình nên ăn hết trước mới tốt.

Đan Vân Sơ cũng không cam chịu yếu thế, muốn đem chân chen vào giữa hai chân của Diệp Tuyền Vũ trêu chọc, tuy nhiên Diệp Tuyền Vũ khéo léo tránh được, Diệp Tuyền Vũ biết rõ thân thể của mình nhạy cảm, chỉ cần Đan Vân Sơ nhẹ nhàng trêu chọc là có thể hóa thành một vũng nước, để cho Đan Vân Sơ muốn làm gì thì làm, nói gì thì nói hôm nay không thể để Đan Vân Sơ thực hiện được, hôm nay nhất định phải thay đổi, áp đảo nữ nhân chết tiệt này, làm cho nàng biết, nàng rốt cuộc là nữ nhân của người nào, còn dám trêu hoa ghẹo nguyệt nữa hết!

Diệp Tuyền Vũ đem mặt vùi sâu vào cổ Đan Vân Sơ mè nheo như mèo con, Đan Vân Sơ mới vừa tắm xong, người chỉ quấn khăm tắm, toàn thân phát ra hương thơm mê người, làm cho Diệp Tuyền Vũ mê muội không thôi. Nàng nhớ nữ nhân này, nhớ đến đến phát điên, nhưng nàng sẽ không nói cho nàng biết, làm nàng đắc ý, Diệp Tuyền Vũ yêu chết cảm giác đem Đan Vân Sơ ôm vào trong ngực, chỉ có lúc này tất cả khoảng cách cùng Đan Vân Sơ biến mất, gần gũi hận không được đem nữ nhân này hoà nhập vào trong người mình. Diệp Tuyền Vũ tay đặt ở vòng eo mãnh khảnh của Đan Vân Sơ , tay khác đặt ở trên mông tròn trịa của Đan Vân Sơ cách một lớp khăn tắm, nhẹ nhàng xoa lấy.

Tiểu công chúa đem mình ôm thật chặt, chặt đến mức làm cho Đan Vân Sơ có chút thở không được, Đan Vân Sơ biết là bởi vì nữ nhân này yêu mình, Đan Vân Sơ nhàn nhạt cười, nàng thích cảm giác như vậy, tay nàng không khỏi thuận theo ôm Diệp Tuyền Vũ. Nàng cảm giác được thân thể Tiểu công chúa đầy đặn mềm mại cùng mình, Tiểu công chúa toàn thân cũng mềm nhũn, nàng cực kỳ thích thân thể Tiểu công chúa, gợi cảm làm cho người hít thở không thông. Trước kia mình từng ghen tỵ với Tiểu công chúa vóc người gợi cảm quá đáng, hiện tại mới phát hiện, thật ra thì không cần ghen tỵ, bởi vì nàng là của mình, nàng thậm chí hiểu rõ thân thể của Tiểu công chúa hơn thân thể của nàng, thân thể này vì mình nở rộ xinh đẹp cực hạn .

Diệp Tuyền Vũ hôn lên đầu mũi Đan Vân Sơ , mũi Đan Vân Sơ rất tinh xảo, hoàn mỹ đến không thế bắt bẻ, nhưng luôn lộ ra vẻ ngạo mạn. Diệp Tuyền Vũ môi từ từ đi xuống, dán lên môi Đan Vân Sơ, môi Đan Vân Sơ còn có mùi máu tươi, đó là mình mới cắn vừa rồi, nghĩ tới đây, Diệp Tuyền Vũ có chút đau lòng, nhưng nhiều hơn là hưng phấn, nữ nhân này rốt cục là của mình, nàng muốn nhìn nàng ở dưới người mình xinh đẹp nở rộ.

Phần môi bị cắn truyền đến khẽ đau, Tiểu công chúa thoả đáng l**m ở miệng vết thương, gia tăng đau nhói thân thể lại vặn vẹo mang đến cảm giác tê dại . Lưỡi Tiểu công chúa đang nhiệt tình mời gọi mình cùng múa, hôn mãnh liệt, làm nhiệt độ quanh mình bắt đầu dâng lên, kéo hai cơ thể người muốn động tình.

Hai người hôn nồng nhiệt đến mức không thở được, mới vạn phần không muốn đem đầu lưỡi khẽ chia lìa, mang ra một tia chỉ bạc, thoạt nhìn d*m mỹ cực kỳ.

Cảm giác như thế, hoàn toàn không đủ, hai người môi mới vừa chia lìa, lập tức dính nhau ở cùng một chỗ, hôn lưỡi cuồng nhiệt nóng bỏng vẫn không thể thỏa mãn cả hai, hai người bọn họ ngón tay không cầm lòng nổi bắt đầu ở trên thân đối phương di dộng, nỗ lực buông thả trong lòng dần trở nên vội vàng mà nhiệt liệt .

Bởi vì Đông Phương Thấm Tuyết không có xe, cho nên Lam Vận xung phong đưa Đông Phương Thấm Tuyết về, vốn cần về nhanh, Lam Vận không muốn đưa về nhanh như vậy, liền lấy cớ đi tìm Diệp Tuyền Vũ. Hai người đi tới hành lang nghe được thanh âm d*m mị , Đông Phương Thấm Tuyết lần trước có kinh nghiệm, lập tức biết chuyện gì xảy ra, muốn mở cửa đi về, mà Lam Vận ngu ngốc còn không biết, tò mò đẩy cửa nhà Diệp Tuyền Vũ ra, cũng nhìn thấy hiện trường cung xuân sống động, bất quá so với lần Đông Phương Thấm Tuyết nhìn thấy tốt hơn rất nhiều, hai người còn đang ôm hôn, bất quá tay hai người rõ ràng là hạnh kiểm xấu, tựa hồ đang leo lên, chỉ nhìn các nàng nụ hôn nồng nhiệt cũng có cảm giác xấu hổ tim đập dồn , hôn đến sắc tình, Lam Vận nghĩ thầm, chẳng qua, làm việc không đóng cửa, rất giống phong cách của hai nàng.

“Hai nàng làm việc không đóng cửa sao?” Lam Vận đột nhiên tò mò hỏi.

Đông Phương Thấm Tuyết nhớ tới lần trước nhìn qua, mặt bỗng nhiên đỏ lên, Đông Phương Thấm Tuyết cảm giác hiện tại tựa như coi phim SEX không cẩn thận bị bắt, thật là làm khó người ngây thơ.

Lam Vận vừa nói khỏi miệng, mặt cũng đỏ lên, nàng cảm giác hỏi quá lỗ mãng, trong lòng thầm mắng mình, làm sao có thể ở trước mặt Đông Phương lỗ mãng như thế?

“Tôi không biết.” Đông Phương Thấm Tuyết trả lời có chút bối rối, cửa mở ra, liền nói không biết, lập tức đóng cửa lại,Lam Vận vẻ mặt không biết gì, đây là tình huống gì, chẳng lẽ Đông Phương cũng nhìn thấy hiện trường cung xuân sao? Nàng nghĩ Đông Phương nhìn là bất lịch sự , không nên nhìn mới phải, bất quá cũng là hai nàng không tốt, các nàng sao có thể làm ô nhiễm Thiên Sứ trong sáng đây? Lam Vận hết sức bênh vực, trong lòng nàng, Đông Phương Thấm Tuyết quả thực là nữ thần. Bất quá biểu hiện mới vừa rồi của Đông Phương , không giống như bộ dạng vô cùng thương tâm, có phải đã chặt đứt ý niệm trong đầu đối với Đan Vân Sơ hay không ? Nghĩ tới đây, Lam Vận tâm tình tốt lên, tuy nhiên sau này nên nhắc nhở Vũ, làm việc nhớ đóng cửa, có điều, Vũ có cố ý hay không đây?

Lam Vận giữ cửa, sau đó nhìn Đông Phương Thấm Tuyết đóng cửa đi vào, lộ ra nụ cười, sau đó xoay người rời đi.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here