Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 43

0
37

Chương 43

“Mẹ, mẹ đang nhìn gì vậy?” Đông Phương Thấm Tuyết hỏi mẹ của mình.

“Đứa bé kia thật thú vị, đánh tới đánh lui, một cái cũng không đánh trúng, trước tình huống như vậy người bình thường, không tới năm phút sẽ ném vợt tennis, nàng người đầy mồ hôi, nhưng vẫn tiếp tục đánh.” Liễu nhân vừa cười vừa nói.

Đông Phương Thấm Tuyết nhìn theo tầm mắt của mẫu thân , thấy được Lam Vận cùng Diệp Tuyền Vũ, nhìn thấy một người năng lực vận động cực kém, mà người kia cũng không phải là muốn chơi bóng, chính là trút giận.

“Đứa bé kia tính cách rất tốt, qua nửa giờ, vậy mà còn nhẫn nại.” Liễu nhân tán thưởng nói.

“Nàng tính cách vốn tốt, bất quá con cho tới bây giờ cũng không nghĩ nàng thần kinh vận động kém như thế.” Đông Phương Thấm Tuyết nhìn Lam Vận bộ dạng chật vật , có chút buồn cười, nhớ người trong ấn tượng lúc nào cũng rất bình tĩnh cùng tao nhã nhưng giờ phút này giống ngốc tử.

“Con biết nàng?” Liễu nhân hỏi, nghe giọng nói nữ nhi, chắc là biết.

“Bạn học cao trung ở Anh quốc.” Đông Phương Thấm Tuyết bình thản nói.

“Tại sao không qua chào hỏi đây?” Nữ nhi không phải là người nhìn thấy bạn học làm như không quen biết.

Đông Phương Thấm Tuyết làm sao có thể nói cho Liễu nhân biết, hai nữ nhân kia, một là tình địch của mình, một là yêu mình, thấy quan hệ cùng hai người kia đều có chút xấu hổ.

“Các nàng đang chơi bóng, không nên quấy rầy các nàng.” Đông Phương Thấm Tuyết từ chối nói, đợt cung xuân (đợt diễn phim s*x ở chương 35 ) sống động kia đến bây giờ còn khắc sâu trong ấn tượng, thấy Diệp Tuyền Vũ, trong lòng có cảm giác không trôi.

Đúng lúc, Lam Vận mệt mỏi rốt cục cũng la ngừng.

Liễu nhân nhìn chằm chằm Đông Phương Thấm Tuyết, Đông Phương Thấm Tuyết da đầu có chút ngứa ngáy, đành phải đứng dậy đi qua, lần đầu tiên hi vọng bản thân mình không có gia giáo, thỉnh thoảng thất lễ một chút cũng tốt.

“Lam Vận, Diệp tiểu thư, thật trùng hợp, hai người cũng ở đây.” Đông Phương Thấm Tuyết cười hết mức tự nhiên.

Lam Vận có cảm giác bị luồng điện đi qua người, nghĩ muốn chết, Đông Phương thấy mình chơi bóng rồi sao? Tại sao lúc mình thảm hại, lại bị nàng thấy được? Lam Vận kỳ thật rất xấu hổ, tiếc là nàng càng bối rối, sẽ càng bình tĩnh.

“Cô cũng ở nơi đây?” Lam ngữ giọng nói rất điềm tĩnh, Lam Vận giống như con vịt đang bơi, mặt ngoài rất bình tĩnh tao nhã, nhưng là chân ở dưới nước lại quẫy đạp, Lam Vận nhìn người bên cạnh Đông Phương Thấm Tuyết, cùng Đông Phương có chút giống nhau, thoạt nhìn giống như là tỷ tỷ của nàng.

“Nàng là tỷ tỷ của cô sao?” Lam Vận lại hỏi.

Diệp Tuyền Vũ chỉ khẽ gật đầu, nữ nhân này có ý đồ với Đan Vân Sơ, nàng không nhiệt tình đứng lên, nhưng Lam Vận hình như có chút nhiệt tình quá đáng, còn quan tâm cả tỷ tỷ người ta.“Tôi cùng mẹ tôi tới nơi này chơi bóng.” Đông Phương Thấm Tuyết nói, coi như là trả lời Lam Vận hai vấn đề. Mẹ thoạt nhìn rất trẻ tuổi, hai người đi ra ngoài cùng nhau, không ít người cũng ngộ nhận hai nàng là tỷ muội, từ trước đến giờ, nói như vậy, sẽ làm mẹ rất vui vẻ, nữ nhân đối với tuổi của mình luôn nhạy cảm, đây cũng không phải ngoại lệ.

“Mẹ, nàng là bạn học cùng con Lam Vận, nàng là Diệp tiểu thư.” Đông Phương Thấm Tuyết giới thiệu hai nàng, hiển nhiên mẹ có thiện cảm với Lam Vận, nếu không cũng sẽ không buộc mình sang đây.

Liễu nhân nhìn Lam Vận, mới nhìn quả thật là chói mắt, nhưng nhìn kỹ, thật ra rất thú vị, dung mạo nội liễm, thích hợp với chữ Vận.

. . .

Các nàng nói chuyện xã giao, nói chuyện mấy câu Đông Phương Thấm Tuyết cùng Liễu nhân xoay người chuẩn bị rời đi, Diệp Tuyền Vũ hướng Lam Vận nói.

“Lam Vận, chúng ta tiếp tục chơi bóng.”

“Vũ…” Lam Vận giọng nói có chút khó xử, “Được rồi!” Lam Vận uể oải đáp, lần sau, lần sau không bao giờ … đến sân bóng nữa .

“Nàng mệt chết rồi, tôi và cô đánh đi.” Đông Phương Thấm Tuyết đột nhiên xoay người quay đầu hướng Diệp Tuyền Vũ nói.

Diệp Tuyền Vũ nhìn Đông Phương Thấm Tuyết một cái, sau đó xem thường nói: “Tốt, nếu đánh, theo quy tắc, mười một ván.”

Không những Lam Vận có chút kinh ngạc, ngay cả Liễu nhân có chút ngạc nhiên, Thấm Tuyết chủ động xin chiến, giữa hai nàng hình như có chuyện.

Lam Vận có chút lo lắng cho Đông Phương Thấm Tuyết, dù sao tế bào vận động của Vũ luôn rất tốt, hai nàng lại là tình địch, Vũ là loại người bất kể đối thủ có yếu bao nhiêu, cũng sẽ không nương tay, Lam Vận không hi vọng Đông Phương Thấm Tuyết bị Diệp Tuyền Vũ khi dễ quá thảm.

“Để tôi đánh đi, dù sao kỹ thuật của tôi cần phải tiến bộ hơn .” Lam Vận hy sinh mình cứu cừu non.

“Không được, tôi rất muốn cùng Diệp tiểu thư đánh một hồi, các cô còn nhiều thời gian.” Đông Phương Thấm Tuyết rất kiên định nói.

Liễu nhân kéo Lam Vận ngồi xuống: “Không cần lo lắng cho Tuyết Nhi, nàng không mảnh mai giống bề ngoài.”

Quả nhiên, sau khi bắt đầu, biết mình lo lắng dư thừa, Đông Phương Thấm Tuyết mặc dù nhìn ôn nhu yếu ớt, đánh tennis lại nghiêm túc, mặt có chút ác, mặc dù Vũ đánh tốt như vậy, Đông Phương nóng lên cũng không thể không đánh trả được.

“Tuyết Nhi tính cách luôn không cùng ai tranh giành, cảm giác tranh giành mạnh như lần này, rất kỳ quái, cháu biết tại sao không?” Liễu nhân thuận miệng hỏi.

Đông Phương thoạt nhìn đánh rất khá. Bình thường giống như con cừu nhỏ, Đông Phương giờ phút này đột nhiên uy mãnh như con cọp, làm cho lòng mình nóng run lên, Đông Phương thật là lợi hại nga! Đang say mê nhìn nghe mẹ Đông Phương hỏi câu sau, lập tức thức tỉnh, ghen tị bốc lên, nàng cũng không phải là vì mình đánh, say mê cái gì!

“Không phân biệt được, có thể là kỳ phùng địch thủ.” Mẹ Đông Phương nói, hai nàng đang tranh giành tình nhân sao? Ghét Đan Vân Sơ, Lam Vận quyết định tiếp tục chán ghét Đan Vân Sơ!Mặc dù Đông Phương Thấm Tuyết nhìn xong một màn cung xuân kia, đã quyết định buông tha cho Đan Vân Sơ, nhưng vẫn có một chút không cam lòng, vừa gặp Diệp Tuyền Vũ khi dễ Lam Vận, quỷ thần xui khiến xin chiến, nàng hiện tại mới biết tính tình của mình , dễ bị kích thích. Dùng hết toàn bộ sức lực đánh trận này, từ khi Đông Phương Thấm Tuyết nhìn một màn cung xuân kia tới nay, cảm xúc vẫn giấu trong lòng đều có thể trút hết ra, tâm tình dễ chịu không ít.

Tình địch, tình địch khắp nơi, tâm tình không dễ chịu, vừa lúc tình địch tự tìm tới cửa, tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội, có điều nàng đánh giá thấp Đông Phương Thấm Tuyết, đánh một chút cũng không thoải mái, bất quá có cảm giác, ít nhất để cho Diệp Tuyền Vũ nhìn Lam Vận với cặp mắt khác xưa. Diệp Tuyền Vũ cũng có được mục tiêu để trút giận trong lòng .

Cuối cùng Diệp Tuyền Vũ thắng Đông Phương Thấm Tuyết 7:5.

Thắng tình địch, Diệp Tuyền Vũ tâm tình tốt lên đi thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi tắm, toàn thân đầy mồ hôi.

“Mẹ tôi đâu?” Đông Phương Thấm Tuyết hỏi Lam Vận.

“Bác nói ba của cô trở về, nên đi về trước.” Lam Vận ra vẻ điềm tĩnh nói, vô cùng tự nhiên đem khăn lông đưa cho Đông Phương Thấm Tuyết, trong lòng có chút khẩn trương.

“Ừ.” Đông Phương Thấm Tuyết nhìn khăn lông Lam Vận đưa, do dự, không nhận lấy, mà lấy ra khăn lông từ trong túi mình.

Lam Vận tâm khẽ đau, giả bộ thoải mái đem khăn lông lấy về, cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình, nói sang chuyện khác: “Vừa rồi cám ơn cô.” Bất kể Đông Phương không phải là vì mình mới cùng Vũ chơi bóng, nhưng là tổng thể mà nói, là giúp mình.

“Có điều, cô quả thật nên vận động nhiều, cô đánh tennis rất kém.” Đông Phương Thấm Tuyết khách sáo nói, phải là không ra gì mới đúng.

Lam Vận trước mặt bị nói như vậy, mặt có chút xấu hổ.

Đông Phương Thấm Tuyết nhìn có chút buồn cười, thật ra thì Lam Vận kia trong ấn tượng không giống nhau, hình như có một chút đáng yêu.

Diệp Tuyền Vũ vui vẻ lái xe đi về, cảm giác đánh bại tình địch thật tốt, mấy ngày liền phiền muộn, cho nên tính tối nay gọi điện thoại cho Đan Vân Sơ .

Bên kia Đan Vân Sơ lòng tràn ngập ý nghĩ tạo vui mừng cùng lãng mạn, cuối cùng máy bay cũng hạ cánh.

“Dan, cô dẫn tôi đi gặp tình nhân của cô đi.” Ann giữ chặt Đan Vân Sơ nói.

“Tôi nghĩ nàng không muốn nhìn thấy cô, cô nên đi đi!” Đan Vân Sơ khua tay giống như đuổi ruồi, nàng không muốn Ann quấy rầy kế hoạch lãng mạn của mình, mang nữ nhân trở về, Tiểu công chúa không tức giận mới kỳ quái, đón một chiếc taxi, lập tức lên xe, đem Ann cho bỏ lại.

Ann nhìn xe rời đi, cầm điện thoại di động của mình ra , đem ảnh chụp “Thân mật” tối hôm qua gửi cho Diệp Tuyền Vũ. Ai kêu cô đối với tôi lạnh nhạt như vậy, lạnh nhạt không nói, còn không khách sáo, muốn cùng tình nhân ân ân ái ái, không có cửa đâu, tuyệt đối không cho các cô sống dễ chịu, Ann bụng dạ hẹp hòi nhấn nút gửi.

Ở trên xe, Đan Vân Sơ tâm tình rất tốt, Tiểu công chúa thấy mình về sớm như vậy, nhất định rất vui mừng, nghĩ đến Diệp Tuyền Vũ vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ, thì Đan Vân Sơ càng thêm vội vã. Đáng tiếc, Đan Vân Sơ thế nào cũng vui quá hóa buồn.

Diệp Tuyền Vũ tâm tình khó lắm mới tốt lên, nhưng nhận được tin nhắn từ số lạ gửi tới, mặt tối lại, nàng còn tín nhiệm nữ nhân chết tiệt này, lại nói với mình là không có gì. Bất kể có gì hay không, cùng nữ nhân khác ôm ôm ấp ấp chính là không đúng! Nàng muốn đem Đan Vân Sơ cùng nữ nhân trong đó chặt ra, cẩu nữ nữ!

Không được, nàng phải lập tức xuất ngoại tìm Đan Vân Sơ, trong tấm ảnh hồ ly tinh cười đến ghê tởm, tuyệt đối không thể để cho hồ ly tinh được như ý. Diệp Tuyền Vũ nhấn chân ga, trở về nhà lấy hộ chiếu xuất ngoại, tìm nữ nhân không tuân thủ quy tắc tính sổ.

Đan Vân Sơ về nhà, phát hiện Diệp Tuyền Vũ không có ở đây, nàng đi tắm rửa sạch sẻ, rửa đi một thân mệt mỏi, tắm xong, cầm điện thoại di động đang định gọi cho Diệp Tuyền Vũ, hỏi nàng đang ở đâu, nghe thấy có tiếng mở cửa .

Nàng cùng Tiểu công chúa thật là càng ngày càng ăn ý, mình vừa định tìm nàng, nàng trở về, Đan Vân Sơ vui vẻ nghĩ đến.

Nàng núp ở cửa, chuẩn bị đánh úp Tiểu công chúa.

Cửa mở ra, Diệp Tuyền Vũ tiến vào, Đan Vân Sơ đột nhiên ôm từ phía sau lưng Diệp Tuyền Vũ, thực tế làm cho Diệp Tuyền Vũ giật mình, cho là gặp phải tập kích, bản năng nghĩ muốn ném qua vai, cũng may lỗ mũi coi như nhạy bén, ngửi được mùi vị quen thuộc, mới do dự một chút, là mùi của nàng, mùi này để cho Diệp Tuyền Vũ vạn phần ngoài ý muốn mà vui mừng.

“Tiểu công chúa, có phải hay không rất vui mừng, cũng rất cảm động đây?” Đan Vân Sơ từ phía sau lưng ôm vòng eo mãnh khảnh của Diệp Tuyền Vũ, cằm tựa vào trên vai Diệp Tuyền Vũ, giọng nói hưng phấn hỏi.

Diệp Tuyền Vũ xoay người, thấy nữ nhân mình ngày nhớ đêm mong đang ở trước mắt, có chút không thể tin vui sướng, nhưng là vui sướng không có duy trì quá lâu, nàng nhớ tới tấm ảnh vừa rồi, nữ nhân chết tiệt vừa trêu chọc ngổn ngang nữ nhân, cùng nữ nhân khác ôm ôm ấp ấp, không nghĩ tới bây giờ nàng là nữ nhân của ai!

Diệp Tuyền Vũ môi dán lên môi Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ cho là Diệp Tuyền Vũ yêu thương nhung nhớ, trong lòng vì Diệp Tuyền Vũ nhiệt tình mà vui vẻ không thôi, nhưng là nàng trăm triệu không nghĩ tới, Diệp Tuyền Vũ hung hăng cắn môi dưới của mình, mùi máu tươi trong nháy mắt bắt đầu ở môi tràn ra, Đan Vân Sơ bởi vì đau đớn mà theo bản năng đẩy Diệp Tuyền Vũ ra.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here