Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 30

0
37

Chương 30

Đan Vân Sơ ôm Diệp Tuyền Vũ, Diệp Tuyền Vũ mềm yếu như không có xương dựa sát vào Đan Vân Sơ, mùi rượu nồng nặc khiến Đan Vân Sơ đến giờ vẫn còn nhíu mày.

“Để làm chi dựa sát như thế, tôi còn không dự định giải hòa a.” Đan Vân Sơ nói thầm, nàng mới không muốn để ý đến Diệp Tuyền Vũ, nếu không tại nàng hôm nay tự nhiên có lòng hảo tâm, chỉ có người không bình thường mới để ý đến nàng ta.

Quỷ hẹp hòi Đan Vân Sơ, tâm mắt lúc nào mới có thể lớn lên một chút, Diệp Tuyền Vũ thầm nói, thế nhưng thân thể hướng đến Đan Vân Sơ càng thêm chặt hơn, nàng yêu thích cảm giác Đan Vân Sơ ôm lấy mình.

“Uống đến muốn nhão ra như bùn lầy, hôi chết, khó coi chết đi được, chỉ biết gây phiền toái cho tôi, lần sau không được phép uống rượu, còn tái uống say, tôi sẽ đem cô ném ra đường…” Đan Vân Sơ oán hận nói, tiểu công chúa từ lúc về nước, cấp cho mình biết bao nhiêu phiền phức, ức hiếp mình đến mức trở nên cáu giận mới hài lòng sao? Đan Vân Sơ không phát hiện trong lời nói của mình, ngoại trừ oán giận vẫn còn mang theo một tia quan tâm.

Tuyền Vũ nhìn Đan Vân Sơ mở miềng nói, thực sự giống y như một bà bác lải nhải, thế nhưng vô cùng đáng yêu, mẹ nàng nếu không phải mất sớm, có thể sẽ là như thế lải nhải, cảm giác được quan tâm, thật giống như một cái vòi của con ốc sên mềm mại, nhưng lại có thể duỗi ra chạm đến chỗ sâu nhất trong linh hồn.

“Đan Vân Sơ, tôi đột nhiên phát hiện, cô rất là dễ thương…” Diệp Tuyền Vũ thình lình ôm lấy thắt lưng của Đan Vân Sơ, cười đến mức vẻ mặt mị hoặc, gương mặt vì rượu mà đỏ ửng, hơn nữa vốn lúc trước đã rất xinh đẹp, kinh diễm không gì sánh được, làm cho Đan Vân Sơ thấy có chút đui mù.

Cười đến mức lẳng lơ như vậy, lại muốn câu dẫn mình sao, phóng đãng nữ nhân, ai biết nàng dùng dáng tươi cười như vậy câu dẫn bao nhiêu người, mình mới không dễ dàng mắc câu như vậy, Đan Vân Sơ thu hồi tầm mắt của mình.

“Tôi không tiếp nhận từ dễ thương, cô có thể nói tôi mỹ lệ trưởng thành, gợi cảm mê người.” dễ thương thỉnh thoảng đặt trên người tiểu công chúa còn được, tự mình không thể nào dùng từ dễ thương được.

“Cô rất dễ thương….” Diệp Tuyền Vũ tựa như một tiểu nữ sinh hét lên, dường như lại vừa làm nũng, Đan Vân Sơ đại não lúc này cảm giác rất quỷ dị, hơn nữa đây là cái tình huống gì, nàng cảm thấy Diệp Tuyền Vũ càng ngày càng không an phận, dùng thân thể mềm mại của nàng ta ma chầm chậm ma sát lấy thân thể mình, loại cảm giác này làm cho Đan Vân Sơ có chút khô nóng.

“Cô đi rửa sạch mùi rượu cho tôi, không thì không cho cô lên giường ngủ.” Đan Vân Sơ đem Diệp Tuyền Vũ dỡ đến phòng tắm, mở nước ra cho Diệp Tuyền Vũ muốn nhanh chóng thoát hỏi hiện trường, tiểu công chúa ngoại trừ cùng mình cãi nhau, vẫn là luôn nghĩ đến biện pháp câu dẫn mình, tiểu công chúa thật là yêu nghiệt !

“Tay chân tôi không có lực, không thoát y phục được, cô giúp tôi một chút a…” Diệp Tuyền Vũ kéo kéo tay áo Đan Vân Sơ, nũng nịu nói, ánh mắt khẩn thiết, Đan Vân Sơ híp mắt nhìn Diệp Tuyền Vũ, hoài nghi sự thành thật trong lời nói của nàng.Lúc này Diệp Tuyền Vũ bước vào bồn tắm, động tác lung lay sắp ngã, “Pặc!” một tiếng, khuôn mặt Diệp Tuyền Vũ dán đến trên tường. “Đau quá…” Tuyền Vũ đại não đúng là thanh tỉnh, thế nhưng tay chân lại xác thực không nghe theo sai bảo.

“Đáng đời, ngày nào đó dung nhan bị hủy, lúc đó có mà khóc chết đi!” Đan Vân Sơ châm chọc nói, thế nhưng vẫn đưa tay đỡ lấy, ngón tay bắt đầu tiến hành thóa hạ y phục của Diệp Tuyền Vũ.

“Ghét nhất Đan Vân Sơ !” Diệp Tuyền Vũ cúi đầu nói, đồ nữ nhân giậu đổ bìm leo.

“Đáng ghét còn ỷ lại không đi?” Đan Vân Sơ thuận miệng nói.

Diệp Tuyền Vũ không nói gì, ngoan ngoãn để Đan Vân Sơ thay mình thoát y phục, Đan Vân Sơ bàn tay lạnh lẽo chạm lấy da thịt mềm mại của Diệp Tuyền Vũ, Diệp Tuyền Vũ thình lình cảm thấy một luồng nhiệt độ thấp, làm cho nàng thân thể có chút co rút lại, thân thể lại muốn hướng về Đan Vân Sơ, bản năng muốn được sưởi ấm.

Đan Vân Sơ đã bị thị giác cùng xúc giác song song trùng kích, trong lòng vẫn còn một vật thể mềm mại như cây bông, cái loại cảm giác quỷ dị lại bắt đầu lan toảm nàng tăng tốc động tác trên tay, mở lấy cái nút thắt của áo ngực Diệp Tuyền Vũ, ngón tay lại kéo lấy dây kéo váy Diệp Tuyền Vũ, kéo xuống, váy cùng áo ngực đồng thời rơi xuống, dáng người nóng bỏng của Diệp Tuyền Vũ lộ ra không sót cái gì.

“Cái kia… cô tự giải quyết đi !” Đan Vân Sơ có phần nói lắp, đợi ở nơi này làm nàng cảm thấy vô cùng quỷ dị.

“Ân.” Diệp Tuyền Vũ gật đầu, khuôn mặt càng thêm ửng đỏ, dĩ nhiên lại như thế ngây thơ ngượng ngùng, Đan Vân Sơ nhìn Diệp Tuyền Vũ hôm nay thật sự rất quái lạ, không hiểu làm sao tự nhiên lại cùng mình cãi nhau, sau đó là nũng nịu, cuối cùng là câu dẫn bản thân mình, lại còn có vẻ mặt ngây thơ thẹn thùng, Diệp Tuyền Vũ hôm nay rốt cuộc là làm sao vậy chứ?

Bất quá Đan Vân Sơ vẫn là hấp tấp đi ra khỏi phòng tắm, cái nữ nhân này rất có bản chất câu dẫn người khác, đôi mắt quyến rũ như tơ, vóc người nóng bỏng, nếu bản thân mình không phải là nữ nhân, thật là có thể đã bị nàng câu dẫn. Vô cùng may mắn, lao mụ đem ta biến thành nữ nhân, không đúng, tiểu công chúa chính là yêu thích nữ nhân, Đan Vân Sơ cảm thấy đầu óc mình bắt đầu có chút hồ đồ.

Diệp Tuyền Vũ tựa ở bồn tắm, nàng không biết mình là làm sao chứ, lúc Đan Vân Sơ thoát hạ y phục của nàng, trống ngực bất giác đập nhanh hơn, rõ ràng khôn phải là lần đầu tiên trước mặt Đan Vân Sơ lõa thể, nhưng lại cảm giác như là lần đầu tiên bị người khác nhìn thấy thân thể, dĩ nhiên vì thế lại sinh ra cảm giác ngượng ngùng…

Đan Vân Sơ nhìn đồng hồ một chút, khong phải là chết đuối trong đó rồi chứ, đã hơn nửa giờ, còn chưa ra.

“Tiểu công chúa, tắm xong chưa?” Đan Vân Sơ gõ cửa phòng tắm, phát hiện cửa phòng tắm căn bản là khong hề đóng lại, phát hiện một nữ nhân đang ngủ trong bồn tắm, nước đã có chút lạnh.

“Thật là nữ nhân luôn làm người khác lo lắng.” Vạn nhất bị cảm, vẫn là mình xui xẻo.

“Này, đứng lên xem!” Đan Vân Sơ lay lay Diệp Tuyền Vũ vài cái, Diệp Tuyền Vũ không phản ứng, Đan Vân Sơ có chút đau đầu, nàng cũng không có thể lực tốt như vậy có thể ôm lấy một nữ nhân thể trọng ngang bằng mình.Đan Vân Sơ đem Diệp Tuyền Vũ từ trong nước vớt lên, thân thể ướt sũng lộ ra trong không khí, xuân sắc viên mãn không ngừng, Đan Vân Sơ không khách khí quan sát một phen, ân, đẹp như tranh, xác định rất mê người ! Đan Vân Sơ một tay khó khăn đỡ Diệp Tuyền Vũ, tay khác cầm lấy một cái khăn lông bao lấy thân thể Tuyền Vũ, sau đó cật lực mới đem được Diệp Tuyền Vũ tới bên giường.

Đan Vân Sơ cấp Diệp Tuyền Vũ một cái mền, đắp mền xong, đang muốn đứng lên, đột nhiên lại có một lực kéo xuống làm cho Đan Vân Sơ ngã nhào lên người Diệp Tuyền Vũ.

“Cô khi nào thì tỉnh lại?” Đan Vân Sơ hỏi, không nói ngay từ đầu là đã thức dậy đi !

“Lúc cô lay tôi.” Diệp Tuyền Vũ vô tội nói.

“Vậy cô để làm chi mà giả vờ ngủ hả, cô có biết tôi rất vất vả hay không!” Đan Vân Sơ phóng đại âm lượng, bất mãn nói.

“Đan Vân Sơ !” Tuyền Vũ biết rõ, thế nhưng nàng thích Đan Vân Sơ vì nàng mà bận rộn.

“Cái gì?” Đan Vân Sơ lúc này mới chú ý, nàng vẫn còn ghé vào người Diệp Tuyền Vũ, khuôn mặt hai người rất gần nhau, gần đến có thể ngửi thấy hương thơm trên người Diệp Tuyền Vũ.

“Sau này tôi không nổi giận với cô, cô muốn làm triển lãm tranh hoặc đấu giá nội thì nói với tôi, đừng đi tìm Lý Hân có được không ?”Diệp Tuyền Vũ ngữ khí nũng nịu, lại giống như khẩn cầu, làm Đan Vân Sơ rất ngạc nhiên, cũng không biết nên nói cái gì.

Diệp Tuyền Vũ hơi ngẩng đầu, khuôn mặt càng ngày càng gần Đan Vân Sơ, hơi thở phả ra chạm vào chóp mũi Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ cảm thấy chóp mũi có chút hơi nhột, tựa hồ như ngứa đến tận tâm gan, Diệp Tuyền Vũ môi muốn dán đến môi Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ hoi lui về phía sau, khi môi Diệp Tuyền Vũ lần thứ 2 đến gần, lần này Đan Vân Sơ đã quên lui bước, thập phần muốn cự tuyệt nhưng vẫn còn bộ dạng tiểu thụ.

Môi Diệp Tuyền Vũ cuối cùng cũng đặt lên môi Đan Vân Sơ, bắt đầu chỉ là nhẹ nhàng thăm dò, Đan Vân Sơ có chút né tránh, thế nhưng phản ứng kháng cự rất không tích cực, đây chứng mình Đan Vân Sơ cũng không hề chán ghét mình a, điều này làm cho Diệp Tuyền Vũ có chút thiết hỉ, Diệp Tuyền Vũ đưa tay đặt lên cổ Đan Vân Sơ, làm cho môi Đan Vân Sơ cùng môi mình dán hợp càng thêm chặt, Tuyền Vũ dùng đầu lưỡi khẽ mở hàm răng của Đan Vân Sơ, cái lưỡi linh hoạt dò xét nhập vào cái lưỡi của Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ bắt đầu chống cự ngày càng trở nên yếu ớt, thậm chí đã bắt đầu đáp lại Diệp Tuyền Vũ, Diệp Tuyền Vũ ý thức được Đan Vân Sơ đã quay lại hôn đáp trả mình, nụ hôn càng thêm nồng nhiệt, tựa như một ngọn lửa cực nóng, càng đốt càng thêm cháy mạnh, thanh âm “ưm” một tiếng trầm thấp vô cùng tuyệt vời….

Cũng không biết hai người nụ hôn nồng nhiệt kéo dài bao lâu, Đan Vân Sơ cảm giác mình có chút thở không thông, lúc này Diệp Tuyền Vũ mới buông môi nàng ra.

Đan Vân Sơ nhìn môi Diệp Tuyền Vũ đỏ au, bờ vai hơi lộ ra, gợi cảm đến không thể diễn tả, Đan Vân Sơ lui lại mấy bước: “Tôi…đi tắm, cô ngủ trước đi.” Nói xong liền nhanh chóng trốn vào phòng tắm.

Đan Vân Sơ nhìn môi mình trong kính, có chút sưng đỏ, nhưng lại dị thường gợi cảm, liếc mắt một cái đã nhìn ra được mới bị nhấm nháp qua.

Tiêu rồi…. Thân thể nàng thực sự có phản ứng, nàng đối với Diệp Tuyền Vũ hôn có cảm giác rất rõ ràng, đều là Diệp Tuyền Vũ, đáng ghét, vẫn luôn dùng nữ sắc cực phẩm của nàng mà câu dẫn mình….

Diệp Tuyền Vũ nở nụ cười, cười đến mức vẻ mặt yêu mị, Đan Vân Sơ không sợ trời không sợ đất kia vừa nãy tựa hồ như là chạy trối chết, nhớ tới nụ hôn ban nãy nhiệt liệt quá mức, dáng tươi cười Diệp Tuyền Vũ vẫn không hề tắt đi.

Diệp Tuyền Vũ nhìn đồng hồ, đã một tiếng rồi a, nàng còn trốn bên trong đó làm gì chứ, làm đà điểu sao ? Không lẽ đối với mình có phản ứng thực sự làm nàng khó có thể chấp nhận đến thế sao? Diệp Tuyền Vũ dáng tươi cười ngưng lại, đúng lúc này, Đan Vân Sơ chầm chậm đi ra, thoạt nhìn chính là bộ dạng thiểu não.

Sau đó lấy một cái mền khác bao lấy mình, tiếp tục làm đà điểu.

“Cô sợ sao?” Diệp Tuyền Vũ đột nhiên lên tiếng hỏi.

“Tôi có gì phải sợ?” Đan Vân Sơ tuyệt đối có bị đánh cũng vẫn tỏ vẻ phô trương hiềm nghi.

“Chúng ta lại hôn tiếp.” Diệp Tuyền Vũ thấy Đan Vân Sơ ở đó phô trương thanh thế, tâm tình tốt lên rất nhiều.

“Tôi không có đối với cô đói khát như vậy, đi ngủ !” Đan Vân Sơ đem đèn ngủ ở trên đầu giường tắt đi, kết thúc câu chuyện, nàng buồn ngủ, dù sao tự mình 30 tuổi, bị một nữ nhân mới lớn xinh đẹp sắc dụ là chuyện bình thường, Đan Vân Sơ am thầm an ủi lấy mình, chuyện trọng yêu bây giờ, là ngủ một giấc, đem những suy nghĩ loạn bậy kia ném ra khỏi đầu…

Đan Vân Sơ quyết định dem cái nụ hôn mỹ lệ kia là sai lầm, né tránh, song song cố tình tách khỏi Diệp Tuyền Vũ, thái độ lảng tránh có phần làm cho Diệp Tuyền Vũ chán nản, rồi lại không biết làm sao. Loại cảm giác này, tựa như quả đấm đánh vào không khí, không hề có chút hả giận, làm cho người ta vô cùng buồn bực và phẫn nộ.

Cuộc đấu giá rất nhanh đã diễn ra, càng đến gần thời gian đấu giá, Diệp Tuyền Vũ tâm tình càng thêm nóng nảy, mà Đan Vân Sơ lại coi như không hề có việc gì, thoải mái vui chơi ăn uống.

Cuộc đấu giá diễn ra lúc 3h trưa, Lý Hân đã sớm lái xe chờ ở Đan Vân Sơ ở dưới lầu, Diệp Tuyền Vũ trừng mắt nhìn Đan Vân Sơ bị rước đi, tâm tình nóng giận đến muốn giết người.

Trận đấu giá này, đã định trước sẽ rất náo nhiệt a.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here