Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 29

0
36

Chương 29

Diệp Tuyền Vũ nhìn Đan Vân Sơ đi ra khỏi cửa, một bụng phát hỏa nhưng không tìm ra chỗ phát tiết, sau đó cũng phẫn nộ mang giày cao gót đi ra khỏi cửa, giày cao gót mạnh bạo đạp trên nền cầu thang, vang lên thanh âm thanh thúy, gấp rút mà căm phẫn.

“Vận, mười phút nữa, gặp tại quán bar W.” Diệp Tuyền Vũ lái siêu xe cực nhanh, cửa sổ xe mở ra, gió lạnh thổi ào ào cũng không có thể làm cho Diệp Tuyền Vũ đầu óc tỉnh táo lại chút nào.

Lam Vận vốn ban đầu đang vẽ trên giấy, nhận được điện thoại của Diệp Tuyền Vũ, nàng thiếu chút nữa mắng chửi thô tục, diệp tiểu thư đáng ghét, luôn luôn đem mình kẹp ở giữa, thảo nào nàng lại thích Đan Vân Sơ, trâu tìm trâu mà thôi, bất quá Lam Vận vẫn là thay đôi một chút trang phục sau đó đi ra khỏi cửa, ai kêu nàng luôn luôn là người hiền lành. Nói đến, tiểu thư cơn nộ khí lớn đến mức như kho thuốc nổ, phỏng chừng là bị một nữ nhân vô lương tâm nào đó sỉ nhục ức hiếp, hai người tính cách không ai nhường ai, thế nào lại còn ở chung một chỗ, giày vò lẫn nhau, đại tiểu thư quả thực đúng là tự mình không có việc gì lại đi tự đi chuốc lấy khổ.

Lam Vận khi đến, trên bàn Diệp Tuyền Vũ đã có rất nhiều chai rượu, sắc mặt có chút đỏ ửng, các nam nhân xung quanh đã bắt đầu nhìn chăm chú nàng, còn có một tên vừa đi tới bắt chuyện đã bị rống đến phải sờ sờ cái mũi mà ly khai, Diệp Tuyền Vũ luôn là mật ngọt vẫy gọi ruồi, đại tiểu thư không biết sao? Cũng may còn có chút công phu phòng thân.

“Nói xem, lại làm sao chứ?” Lam Vận uống một ly trái cây, Lam Vận không chỉ có sinh hoạt tình cảm trống rỗng, hơn nữa không gần khói rượu, không uống cà phê, không uống thứ nước nào có vị chua, chỉ uống nước trái cây cùng trà, sinh hoạt hết sức theo quy luật, đã từng bị Thượng Quan Mật đùa giỡn gọi là khổ hạnh tu ở trong giới thượng lưu.

Quả nhiên, có thể làm cho Diệp tiểu thư bị ức hiếp chỉ có thể là nữ nhân Đan Vân Sơ kia.

“Cô nói đến, tôi còn rất tức giận, nàng còn hùng hồn ? còn hung hăng mở cửa cho tôi xem…” Diệp Tuyền Vũ càng nói càng tức giận.

“Cô lẽ nào còn không biết nàng là không chịu thua sao, cô còn hướng nàng nổi giận, cô tại thương trường có thể lợi hại đối với người đáng ghét vẻ mặt ôn hòa, vì sao đối với nàng lại kiềm chế không được chứ?” Lam Vận hỏi, một người ái tình ngu ngốc, thật là làm cho người ta đau đầu.

“Rõ ràng là nàng sai có đúng không ? Là nàng sau lưng tôi cùng Lý Hân dây dưa không rõ…” Diệp Tuyền Vũ mới hạ hỏa lại tiếp tục nổi lên cơn lửa mới.

“Đan Vân Sơ cùng cô hiện tại là quan hệ gì chứ?” Lam Vận hỏi.

Diệp Tuyền Vũ nhất thời không nói nên lời, kim chủ cùng tình phụ, tựa hồ như không hợp, bởi vì Đan Vân Sơ đã lâu lắm rồi không còn dùng tiền của Tuyền Vũ, hơn nữa Đan Vân Sơ đã đơn phương xé bỏ khế ước.

“Trước đây nàng cùng Lý Hân dây dưa không rõ, là nàng sai, ba năm trước đây cô đã trả thù rồi, với cách làm quá khích của cô, nàng không hận cô đã là không tệ, hơn nữa cô đối với nàng 3 năm qua không hề quan tâm đến, khế ước, nàng hoàn toàn có thể không giữ. Nói ngắn gọn, các người đã không có quan hệ, do đó hiện tại nàng cùng Lý Hân cho dù có thực sự dây dưa, cũng không liên quan đến cô, hơn nữa cô nghĩ tới cô vì cái gì lại lưu ý đến Lý Hân chưa?” Lam Vận nói những câu làm cho Diệp Tuyền Vũ không thể biện giải, thở dài một hơi buồn chán, Diệp Tuyền Vũ cầm lấy một ly rượu đắt tiền, điên cuồng uống cạn.“Tôi không cam lòng, tôi không thể đem ra so sánh với Lý Hân, ngoại trừ so với nàng tiền có ít hơn, tôi so với Lý Hân trẻ hơn, chờ đến khi tôi bằng tuổi của Lý Hân, tiền sẽ không ít như hiện tại, lão bà, có gì tốt chứ…”

Lam Vận không nói gì, nở nụ cười, dt đại tiểu thư cũng có lúc ấu trĩ thế này, chỉ số thông minh thật là vô ích, chỉ số IQ trên thương trường thấp không nói, đặc biệt là tình trường lại ngốc như thế. Lý Hân lớn hơn Đan Vân Sơ 5 tuổi, Đan Vân Sơ cũng lớn hơn Tuyền Vũ 4 tuổi, Lý Hân đối với Đan Vân Sơ là lão bà, Đan Vân Sơ đối với Tuyền Vũ không phải là lão bà sao ? Thực sự là ấu trĩ, không có ưu thế, cũng chỉ có thể chơi xấu, tiểu công chúa thật là càng sống càng trẻ con.

“Trước đây cô dùng tiền khống chế Đan Vân Sơ. Thế nhưng Lý Hân so với cô tiền cũng không kém hơn, sở dĩ vì thế cô sợ, Đan Vân Sơ sẽ chọn Lý Hân. Trên thực tế, cô dùng tiền cũng không không chế được Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ lại trước mặt Lý Hân so với trước mặt cô ngoan ngoãn hơn, vì thế cô mới để ý, cô vì sao lại để tâm đến Đan Vân Sơ chứ? Nói đến, bất quá chỉ là cô yêu Đan Vân Sơ, đơn giản là vậy thôi, thừa nhận yêu nàng, khó khăn như vậy sao?” Lam Vận phân tích vấn đề luôn luôn thấu đáo.

“Tôi yêu nàng ? Không bị nàng cười chết mới lạ, có người nào tài năng phi thường mới yêu nàng !” Diệp Tuyền Vũ phô trương thanh thế nói.

“Sở dĩ vì thế cô liền khư khư kiêu ngạo tự tôn, sau đó cô lại tiếp tục ấu trĩ yêu đơn phương.” Lam Vận trợn tròn 2 mắt nói.

“Lam Vận!” Diệp Tuyền Vũ thẹn quá hóa giận.

“Tôi biết tên tôi là Lam Vận, cô không cần kêu to như thế.” Lam Vận lành lạnh nói.

“Cô lý trí đến mức làm cho người ta chán ghét, nói chính xác hơn, sau này người nào yêu cô thì chán ghét lý trí của cô.” Diệp Tuyền Vũ phẫn hận nói, nàng chính là sợ bản thân mình yêu Đan Vân Sơ, Lam Vận còn ở đó phân tích đủ thứ, sau đó lại kết luận mình yêu đơn phương.

Lam Vận nhãn thần ảm đạm, người kia từng nói như vậy, “ta không thích lam vận”. Tính cách mình đáng ghét như thế, đơn giản là làm nàng không thích.

“Yên tâm đi, Đan Vân Sơ thoạt nhìn không có hứng thú với nữ nhân, nàng không thể cùng Lý Hân có quan hệ.” Lam Vận né tránh điệu bộ vừa mới trầm xuống ban nẫy, nói câu an ủi.

Diệp Tuyền Vũ nghe những lời này, cũng có chút vui vẻ, mặc dù Đan Vân Sơ đối với Lý Hân không có hứng thú, cũng sẽ đối với nàng như vậy, thế nhưng lửa giận trái lại hạ thấp xuống, thực là tâm tình có hơi lạc quan lên một chút.

Nàng cùng Đan Vân Sơ thật giống như hai như thanh nam châm, chỉ có thể gần đến một lúc rồi lại đẩy nhau ra, chính là không vô pháp vẫn bám dính vào nhau, sáng sớm còn tốt, buổi tối lại thời tiết thay đổi, Diệp Tuyền Vũ buồn bã nghĩ đến.

“Uống ít thôi, không nên uống say.” Lam Vận nhìn Diệp Tuyền Vũ tiếp tục im lặng phiền muộn không lên tiếng uống rượu, lo lắng nói.

Diệp Tuyền Vũ cảm thấy trong lòng lúc nào buồn bực cũng vô cùng khó chịu, uống cũng khó chịu, không uống càng khó chịu hơn.

Diệp Tuyền Vũ bước đi loạng choạng, Lam Vận lo lắng chính nàng ta lái xe sẽ không an toàn, Lam Vận đột nhiên phát hiện ra tự mình thường cấp Diệp Tuyền Vũ chỉnh đốn cục diện rối rắm, ngay cả Thượng Quan Mật cũng là do nàng giúp đỡ giải quyết cục điện hỗn loạn, giap hữu thật không thận trọng, Lam Vận lắc đầu.

“Được rồi, tôi đưa cô về nhà.” Lam Vận nhíu mày nói.

“Không về nhà, đi đến nhà Đan Vân Sơ.” Diệp Tuyền Vũ ý thức vẫn còn rất tỉnh táo, chỉ là đi đứng bắt đầu không nghe theo sai bảo.

Ra cửa, Đan Vân Sơ tức giận vẫn không tiêu tan, Diệp Tuyền Vũ đáng ghét, chiếm phòng mình, để mình có nhà không thể về, nghĩ đến Diệp Tuyền Vũ thì lại tức điên lên. Đan Vân Sơ không muốn thấy Diệp Tuyền Vũ, chí ít là trong khoảng thời gian ngắn cũng không muốn thấy Diệp Tuyền Vũ, thế nhưng Đan Vân Sơ lại không biết là nên đi nơi nào.

Đan Vân Sơ suy nghĩ một lần những người quen biết với nàng, tựa hồ như không có người nào để nương nhờ, ngoại trừ Liễu Tẩm Tuyết, Đan Vân Sơ đành phải đi gõ cánh cửa nhà đối diện.

“Tôi có thể tá túc vài ngày không?” Đan Vân Sơ hỏi.

“Đương nhiên có thể.” Đông Phương Tẩm Tuyết mặc dù có chút ngạc nhiên nhưng vẫn là lập tức gật đầu đồng ý.

“Tâm tình không tốt lắm, sao thế ? Có thể nói không?” Đông Phương Tẩm Tuyết hỏi.

“Không có gì, chỉ là mới cùng nữ nhân điên kia cãi nhau.”

“Là Diệp tiểu thư sao, chị cùng nàng ở chung xem ra rất thú vị.” Đông Phương Tẩm Tuyết mỉm cười nói.

Đan Vân Sơ lơ đãng trò chuyện cùng Liễu Tẩm Tuyết, trogn lòng lại đang suy nghĩ về chuyện hôm nay, thật không hiểu nổi, dựa vào cái gì, nàng chiếm phòng mình, mình lại phải lưu lạc bên ngoài, Đan Vân Sơ càng nghĩ càng không cam tâm, cũng không phải là tự mình làm chuyện gì sai trái, rõ ràng là nàng tự nhiên nổi điên.

“Không được, rõ ràng là nhà của tôi, tôi vì sao lại trốn nàng chứ? Chị muốn quay về cướp lại địa bàn của chị.” Đan Vân Sơ làm ra vẻ quyết tâm, quay trở về đem Diệp Tuyền Vũ đuổi ra mới là con đường đúng đắn xác định chủ quyền.

Người thì ở đây, tâm tư lại hoàn toàn không ở nơi này, Đan Vân Sơ mới nhìn đã thấy rất để ý đến Diệp tiểu thư kia, Đông Phương Tẩm Tuyết trong lòng có chút buồn bã, các nàng ấy hiện tại, đã rất khó có ngườ khác có thể xen vào.

“Chị có thể ở nhà của em vài ngày, dù sao theo em ở một mình, cũng buồn a…” Đông Phương Tẩm Tuyết mở miệng giữ lại, tuy rằng nàng biết Đan Vân Sơ sẽ không lưu lại.

Đông Phương Tẩm Tuyết vừa mở cửa thì thấy Lam Vận đỡ Diệp Tuyền Vũ vừa mới lên đến cầu thang, đang tìm cái chìa khóa mở cửa, Đan Vân Sơ thì lạnh lùng nhìn Diệp Tuyền Vũ đang ở trên người Lam Vận, uống đến cùng con ma men như nhau, xụi lơ trên người người khác, khó coi chết đi được, Đan Vân Sơ hà khắc nghĩ đến. Kỳ thực tiểu công chúa cho dù có say vẫn là như thế thiên kiều bá mị, Đan Vân Sơ trợn tròn mắt nói lời thật lòng.Lam Vận nhìn thấy bên trong nhà đối diện Đan Vân Sơ cùng Đông Phương Tẩm Tuyết, có chút thất thần, đây là lần đầu tiền 5 5 qua, Lam Vận cùng Tẩm Tuyết gặp mặt lại, Lam Vận đột nhiên có hơi khẩn trương, cảm thấy đầu lưỡi như líu lại, không nói được một câu nên lời.

Đông Phương Tẩm Tuyết đường nhìn một mực chú ý tới Đan Vân Sơ, nàng phát hiện Đan Vân Sơ vừa nhìn Diệp Tuyền Vũ thì khuôn mặt lạnh lùng xuống, mang theo một chút tức giận, còn chó chút sự lo lắng khó mà phát hiện, Vân Sơ quả nhiên rất lưu ý đến nàng ta.

Diệp Tuyền Vũ thân thể mềm nhũn, thế nhưng đại não vô cùng thanh tỉnh, nhìn thấy Đan Vân Sơ xuất hiện từ nhà Đông Phương Tẩm Tuyết, ngực lại bắt đầu phát hỏa, Đan Vân Sơ tính chất như dương hoa dưới nước, câu dẫn 1 người còn chưa đủ, còn trêu đùa thêm một người, Diệp Tuyền Vũ trong lòng lại trách mắng Đan Vân Sơ là người có lỗi.

4 người, các hữu tâm tình, nhìn nhau thật lâu, vậy mà không ai chủ động nói chuyện.

“Cô là Lam Vận?” Đông Phương Tẩm Tuyết trước nhất phá vỡ sự trầm mặc, Lam Vận dung mạo ân cần cùng lãnh tĩnh như trước, Đông Phương Tẩm Tuyết có chút bất ngờ khi thấy bạn học cùng trường của mình.

“Đông Phương…” Lam Vận ngoại trừ chỉ kêu được họ của Đông Phương Tẩm Tuyết thì đầu lưỡi lại bắt đầu cứng đờ, dù sao nàng cũng từng hướng Đông Phương Tẩm Tuyết thổ lộ nhưng lại bị cự tuyệt, Lam Vận cũng có chút xấu hổ.

“Thật là cô, đã nhiều năm không gặp, cô nhìn như không thay đổi lắm.” Đông Phương Tẩm Tuyết hướng đến Lam Vận nở nụ cười, dáng tươi cười tao nhã lịch sự, làm cho Lam Vận thấy vài phần si ngốc.

Nàng đương nhiên sẽ không thấy xấu hổ, dù sao cũng không có để ý chuyện đó, có cái gì mà xấu hổ, bởi vì tự mình để ý, rồi tự mình xấu hổ, nói đến vẫn là bản thân tự đa tình.

“Cô cũng không thay đổi…” Lam Vận ngôn ngữ có phần nói lắp, Diệp Tuyền Vũ vẫn phát hiện được, Lam Vận luôn luôn chu đáo khi ở trước mặt Đông Phương Tẩm Tuyết lại có biểu hiện ngại ngùng.

“Diệp tiểu thư uống say sao?”Đông Phương Tẩm Tuyết hỏi.

“Ân, uống hơi nhiều.” Lam Vận đem Diệp Tuyền Vũ mềm nhũn dựa trên người mình đẩy ra một khoảng cách hơi nhỏ, nàng không muốn để cho Đông Phương Tẩm Tuyết nghĩ nàng cùng Diệp Tuyền Vũ là có cái gì, mặc dù nàng biết có lẽ Đông Phương Tẩm Tuyết không hề để ý đến.

“Các người tiếp tục trò chuyện, tôi đi về trước.” Đan Vân Sơ bước ra hướng đến cửa nhà mình, muốn mở cửa đi vào, sờ túi áo, mới phát hiện bản thân mình căn bản không hề mang theo chìa khóa nhà.

“Diệp Tuyền Vũ, cái chìa khóa ở đâu?” Đan Vân Sơ ngữ khí một chút cũng không ôn nhu, mùi rượu nồn nặc muốn chết người, hôi chết đi được.

Diệp Tuyền Vũ vừa định nói thì cảm giác bản thân mình bị đẩy mạnh về phía trước lòng ngực của Đan Vân Sơ, động tác phi thường đột nhiên, làm cho Diệp Tuyền Vũ cùng Đan Vân Sơ không kịp phản ứng.

“Nàng giao cho cô, tôi có việc, xin phép đi trước.” Lam Vận đem Diệp Tuyền Vũ đẩy mạnh đến trong lòng Đan Vân Sơ, sau đó hướng đến Đông Phương Tẩm Tuyết nở nụ cười một chút, tiếp đó nhanh chóng ly khai.

Đông Phương Tẩm Tuyết nhìn một màn trước mắt, đột nhiên cảm thấy mình rất giống người ngoài cuộc, Lam Vận động tác là muốn tác hợp cho Diệp Tuyền Vũ cùng Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ sợ Diệp Tuyền Vũ ngã xuống, cũng không đẩy ra, trái lại êm dịu ôm lấy eo của Diệp Tuyền Vũ, Diệp Tuyền Vũ yếu ớt dựa trên người Đan Vân Sơ, con mắt lại len lén nhìn Đông Phương Tẩm Tuyết thị uy, nhãn thần hết sức thanh tỉnh, thế nhưng Đan Vân Sơ không hề chú ý đến.

“Tẩm Tuyết, chị đi vào trước, cái nữ nhân thật là phiền phức.” Đan Vân Sơ từ trong túi xách Diệp Tuyền Vũ kiếm được chìa khóa, sau khi mở cửa xong thì hướng về phía Đông Phương Tẩm Tuyết oán giận nói, thế nhưng tay vẫn là ôm lấy eo Diệp Tuyền Vũ, như thế tự nhiên mà thân mật.

“Hảo.” Đông Phương Tẩm Tuyết ôn nhu cười, cái nụ cười này lập tức biến mất sau khi cánh cửa kia đóng lại, nàng mơ hồ có chút đau lòng.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here