Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 24

0
31

Chương 24

“Tôi có việc, đi trước.” Diệp Tuyền Vũ chứng kiến Đan Vân Sơ cùng Đông Phương Thấm Tuyết ăn xong, chuẩn bị rời đi, Diệp Tuyền Vũ đối với Lam Vận còn đang vùi đầu uống nước nói, sau đó cầm giỏ xách lập tức ly khai.

“Ân.” Lam Vận tâm tình mơ hồ trả lời, nàng không có tâm tình chú ý xem Diệp Tuyền Vũ có đúng là muốn đi tìm Đan Vân Sơ hay không. Đông Phương Thấm Tuyết, người yêu thứ nhất của nàng, tại thời gian tốt nghiệp ở trường, tự mình lấy dũng khí đi biểu lộ, khi đó nàng vừa thấy Đông Phương Thấm Tuyết thì đã vô cùng khẩn trương đến toát mồ hôi, dòng suy nghĩ luôn luôn mạch lạc của nàng, cũng vì vậy mà trở nên lắp bắp nói không nên lời…

“Đông Phương…” Lam Vận gọi Đông Phương Thấm Tuyết, như thế bất an cùng khẩn trương, bộ dáng lúc này so với vẻ lý trí lãnh tĩnh của nàng thường ngày hoàn toàn khác biệt.

“Ân ? Có việc gì?” Đông Phương Thấm Tuyết ôn nhu mỉm cười hỏi, tuy rằng cùng là bạn học trong lớp, thế nhưng nàng cùng Lam Vận cũng không quá quen thuộc.

“Mình… Mình thích cậu…” Lam Vận lấy hết dũng khí nói, thật sự nếu không nói, sau này cơ hội sẽ không có nhiều nữa.

Đông Phương Thấm Tuyết hơi ngạc nhiên, bất quá rất nhanh liền trở thành một bộ dáng tươi cười, Lam Vận thấy nàng ấy hiện tại không rõ là tâm tính gì, thế nhưng vẫn là chờ đợi Đông Phương Tẩm Tuyết trả lời lại, vài giây chờ đợi, Lam Vận cảm giác như dài như mấy thế kỷ.

“Cảm ơn cậu, thế nhưng mình không có thích Lam Vận theo nghĩa này, mình thích tính cách rõ ràng một chút, Lam là bạn học rất tốt, chỉ là chúng ta không hợp nhau.” Đông Phương Tẩm Tuyết ôn nhu cự tuyệt, giống như loại cự tuyệt dịu dàng ngày xưa, loại tình cảnh này, Lam Vận đã thấy qua rất nhiều lần, chỉ là không nghĩ tới tự mình cũng sẽ một lần lâm vào tình cảnh như thế.

“Không sao, là mình tạo buồn phiền cho bạn, mình không làm phiền bạn nữa.” Lam Vận mỉm cười, sau đó xoay người ly khai.

Đông Phương Tẩm Tuyết nhìn bóng lưng Lam Vận, Lam Vận cấp cho nàng cảm giác như một cái đầm nước, quá mức lý trí và lãnh tĩnh, không thể gợn lên một cơn sóng, đây là lý do nàng vì sao không thích Lam Vận, tựa như lúc nãy hướng nàng biểu lộ tình cảm, bị cự tuyệt, sau đó vẫn như trước bảo trì phong độ cùng lễ phép, không hề tỏ vẻ đau khổ, nàng bội phục những người lý trí như vậy, nhưng không chắc chắn sẽ thích những người như thế này.

Đông Phương Tẩm Tuyết cũng xoay người ly khai đi về hướng ngược lại, Lam Vận chỉ là một người trong số rất nhiều người hướng nàng bày tỏ tình cảm, ngoại trừ vì nàng so với kẻ khác ưu tú vĩ đại ra, cũng không có gì khiến Đông Phương Tẩm Tuyết cảm thấy là nàng đặc biệt, sau khi Đông Phương Tẩm Tuyết rời khỏi Anh quốc thì cũng dần dần quên mất.

Người bình thường rất dễ phạm một sai lầm, lúc nào cũng tin vào cảm giác cùng hình ảnh của mình, Đông Phương Tẩm Tuyết mãi mãi không biết được, cái người bị nàng cự tuyệt kia, khi xoay người thì nước mắt đã rơi xuống, đó là nàng không thấy được mà thôi.

Lam Vận không hề phát hiện nước trong ly đã cạn tới đáy, vẫn là hút.

Người nàng trước đây yêu thích, hiện giờ ngoại trừ người đó, cũng vô pháp yêu thích người khác.Đan Vân Sơ mở cửa đi vào, thấy Diệp Tuyền Vũ ngồi ở ghế sô pha của mình, vốn ban đầu rất ngạc nhiên, thế nhưng vừa nghĩ lại thì nhớ đến Diệp Tuyền Vũ có chìa khóa nhà mình, nàng lại có một sự kích động, nàng cũng không quên nữ nhân kia lần trước không hiểu vì sao lại hướng mình rống lên, cho nên nàng lần này không thể nào cấp nét mặt hòa nhã cho Diệp Tuyền Vũ, mặc dù nét mặt Diệp Tuyền Vũ cũng là một một bộ dạng “tôi rất mất hứng.”

“Cô khi nào thì quay về ?” Diệp Tuyền Vũ thấy Đan Vân Sơ phớt lờ mình, không nhịn được hỏi.

“Hôm qua.” Đan Vân Sơ trả lời ngắn gọn, rõ ràng nhận thấy không muốn tiếp tục nói chuyện.

“Vân Sơ, đưa điện thoại đây.” Diệp Tuyền Vũ ra lệnh nói.

“Để làm chi ?” Đan Vân Sơ tức giận trả lời.

“Đưa đây.” Diệp Tuyền Vũ bất mãn nói lại một lần.

“Chả hiểu ra làm sao!” bất quá Đan Vân Sơ vẫn là lấy điện thoại di động ra ném cho nàng.

Diệp Tuyền Vũ dùng điện thoại di động của Đan Vân Sơ gọi đến điện thoại nàng, sau đó đem số của mình lưu lại, cũng đem số của Đan Vân Sơ lưu lại, sau đó mới trả lại điện thoại cho Đan Vân Sơ.

“Sau này đi ra khỏi nhà, phải gọi điện thoại cho tôi.” Diệp Tuyền Vũ chính là vẫn rất để ý, nàng không biết Đan Vân Sơ đi đâu, hơn nữa còn phải biết thông qua Liễu Tẩm Tuyết, không, là từ miệng Liễu Tẩm Tuyết nói ra mới biết được.

“Này, cô thật muốn làm âm hồn không tiêu tan hả ?” Đan Vân Sơ cảm thấy, tự mình dường như bị Diệp Tuyền Vũ dính trên người, muốn vứt cũng không xong.

“Đan Vân Sơ, vì sao cô cùng Liễu Tẩm Tuyết nói chuyện có thể vẻ mặt ôn hòa, đối với tôi lại là loại sắc mặt này?” Diệp Tuyền Vũ hờn giận hỏi.

Vừa này một màn tựa như kim châm vào mắt, nói có đau hay không, chính là rất đáng ghét khó chịu, làm cho Diệp Tuyền Vũ nếu không nhổ ra thì không dễ chịu.

Đan Vân Sơ trái lại sửng sốt, cũng đúng nga, nàng hiện tại đối với người nào đó đều có thể là khách khí khiêm nhường, nhưng duy độc với tiểu công chúa thì không thể khách khí nổi.

“Ân, tiểu công chúa dung mạo làm cho người khác muốn khi dễ.” Đan Vân Sơ nghiêm trang nói.

“Bản tiểu thư dung mạo xinh đẹp động lòng người biết bao, cô vẫn là đối đãi khác biệt.” Diệp Tuyền Vũ nói tiếp mấy lời không chuẩn mực.

Đan Vân Sơ trợn trắng hai mắt, dung mạo có chút xinh đẹp cũng không cần hằng ngày hướng mình khoe chứ, thì nàng kiêu ngạo như chim khổng tước, tính tình này, tự mình không đối xử khác cũng là lạ, nghĩ như vậy, Đan Vân Sơ liền giải thích cho hành động bạc đãi tiểu công chúa của mình.

Đan Vân Sơ không dự định để ý tiểu công chúa, chuẩn bị di vào phòng vẽ, Đan Vân Sơ nhìn Diệp Tuyền Vũ” Này, cô không phải lại dự định ở lại đây chứ ?”

“Đúng, tôi dự định ở chỗ này.” Diệp Tuyền Vũ bộ dáng “Đương nhiên !” nói.

“Cô ở khu nhà cao cấp không tốt sao, theo tôi tranh đoạt cái căn nhà tiểu nhân tồi tàn này, tiểu công chúa, cô vẫn là có lẽ nên quay về lâu đài của cô đi thôi ?” Đan Vân Sơ ngữ khí gần như cầu xin nói.“Tôi không ngại nơi này nhỏ.” Bất quá nơi này thực sự rất nhỏ, thật là tự mình ủy khuất, chỉ có điều quên đi, Diệp Tuyền Vũ thoải mái nói.

“Tôi ngại !” Đan Vân Sơ lớn tiếng nói, nàng cũng thực sự không quen tự dưng có một người ở cùng.

“Dù sao tôi cũng có chìa khóa.” Diệp Tuyền Vũ đắc ý nói.

“Tôi ngày mai đem ổ khóa đổi.” Đan Vân Sơ chán nản, phát cáu nói, ngày mai nhất định đi đổi ổ khóa.

“Tôi tìm thợ khóa, cô đổi mấy lần, tôi sẽ cho người khác phá bấy nhiêu lần.” Diệp Tuyền Vũ không nhân nhượng nói.

“Tôi báo cảnh sát !” Có người như thế ngang nhiên dám đem ổ khóa nhà người khác phá sao ?! Nữ nhân càn quấy !

“Tôi nhớ cục trưởng nơi này cùng Diệp gia quan hệ cũng không tệ.” Diệp Tuyền Vũ không hề hấn gì nói, hoàn toàn lấy quyền thế đè người.

“Tôi….” Đan Vân Sơ phẫn hận đi vào phòng vẽ tranh, Diệp Tuyền Vũ chán ghét, chờ tự mình có tiền có quyền, nhất định mua hoàng kim đè chết nàng, tất nhiên loại ý tưởng này phải chờ đến kiếp sau mới có tỉ lệ thành công cao hơn.

Diệp Tuyền Vũ nhìn Đan Vân Sơ đi đến phòng vẽ tranh, cũng không quấy rầy nàng, Diệp Tuyền Vũ lấy ra một cuốn ghi chú điện tử, đem công việc sắp xếp, chờ nàng công việc sắp xếp xong thì gọi điện thoại cho Hà Nhan.

“Ngày mai buổi tối 7h, tại nhà hàng Bách Vị gặp nhau.” Diệp Tuyền Vũ cũng không quản Hà Nhan có đồng ý không, độc tài nói.

“Cô không hỏi tôi có thời gian hay không sao?” Hà Nhan ngữ khí có chút buồn cười hỏi, Hà Nhan nhìn bàn tay băng bó thạch cao, bị thương đến bây giờ, nàng chưa hề đến thăm mình, tự mình trong cảm nhận của nàng không có đến phân lượng nào sao ? Hà Nhan cảm thấy một sự chết lặng đau đớn, chính là phát hiện vẫn như trước không dừng lại được.

Diệp Tuyền Vũ nhíu mày, chia tay thôi mà, Hà Nhan ngay cả ngữ khí cũng thay đổi, còn sĩ diện đối với mình, trước đây Hà Nhan chính là ngoan ngoan như một chú cừu con, chr trong vài ngày lại thay đổi như thế, thật khó làm cho Diệp Tuyền Vũ có thể thích ứng được.

“Nếu không có thời gian thì thôi.” Diệp Tuyền Vũ lãnh đạm trả lời, không phải ai cũng có thể trước mặt Diệp Tuyền Vũ bày ra vẻ sĩ diện, ngoại trừ Đan Vân Sơ, Diệp Tuyền Vũ hoàn toàn không hề có ý cầu xin Hà Nhan.

“Cô vẫn chính là rất vô tình, bảy giờ, tôi sẽ ở đó, hy vọng cô không trễ giờ.” Hà Nhan cảm thấy tự mình hẳn là nên có chút mạnh mẽ từ chối, thế nhưng vẫn như cũ, tất cả mọi yêu cầu của Diệp Tuyền Vũ, nàng trước đây không hề làm trái lại, ngày trước thậm chí ngây ngốc vì chờ nàng, chờ đến mấy giờ, chờ mãi, thường xuyên không chờ được người.

“Ân, kia cứ như vậy.” Diệp Tuyền Vũ cúp máy, nàng xem đồng hồ một chút, Đan Vân Sơ tiến vào phòng tranh đã hơn 3h, Đan Vân Sơ khi đã bắt đầu vẽ, thực sự là xuất thần, tựa hồ như không có gì ngoại trừ những bức tranh có thể chiếm lấy tâm nàng.

Diệp Tuyền Vũ hoàn toàn đem đồ đạc trong nhà Đan Vân Sơ biến thành của mình, di chuyển tùy ý, còn bắt đầu dùng vật phẩm tư trang của Đan Vân Sơ, nàng biết rõ Đan Vân Sơ không thích người khác di chuyển đồ vật tư nhân của nàng, dự đoán trước Đan Vân Sơ lúc sau xuất hiện sẽ phải hô to gọi nhỏ, thế nhưng Diệp Tuyền Vũ vẫn là yêu thích vi phạm lệnh cấm.

Diệp Tuyền Vũ nằm ở trong bồn tắm, dùng bồn tắm của Đan Vân Sơ a, ân, vẫn còn hương thơm nhẹ, Diệp Tuyền Vũ thầm nghĩ.

Diệp Tuyền Vũ bao quanh thân thể bằng một cái khăn lông rồi đi ra, vẫn không thấy Đan Vân Sơ xuất hiện, nàng liền hướng phòng vẽ tranh đi tới, cẳng chân nhỏ thon khiêu gợi toàn bộ lộ ra trong không khí, bắp đùi trắng nõn như ẩn như hiện hình, cổ áo hình chữ V đem bầu ngực bên trong như sóng lớn cuộn trào mãnh liệt nhấp nhô, nhìn ra được phi thường đầy đặn, tất cả đều hoàn toàn lộ ra hết sức gợi cảm.

Diệp Tuyền Vũ khi đi vào thì vừa lúc Đan Vân Sơ vừa làm rơi một cây bút vẽ, vừa nhặt ngẩng đầu lên, một bộ hình ảnh hương diễm, Đan Vân Sơ may mắn không phải nam nhân, tiểu công chúa đây tư thế quyến rũ như thế, rất có thể làm trỗi dậy thú tính trong người khác, tiểu công chúa đây là muốn sắc dụ mình sao a?” Đan Vân Sơ nghi hoặc nghĩ đến.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here