Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 15

0
33

Chương 15

“Áo ngủ đây, cô nhanh chóng tắm rửa rồi lên lầu đi ngủ đi.” Đan Vân Sơ đem áo ngủ đưa cho Tuyền Vũ.

“Thế nào lại ngủ sớm thế?” Diệp Tuyền Vũ thử nhìn đồng hồ, mới hơn 8h.

“Ở nông thôn thời gian làm việc và nghỉ ngơi thường rất sớm, hơn nữa bố mẹ tôi tối hôm qua đã đón giao thừa đến khuya, để bọn họ có thể nghỉ ngơi sớm một chút, trên lầu không có phòng tắm, chỉ có thể ở dưới lầu tắm rửa, gian phòng không lớn quá, cách âm cũng không tốt, tôi sợ hoạt động ồn áo, mẹ tôi ngủ không tốt, mẹ tôi tương đối thiển miên.” ( Ngủ ít). Đan Vân Sơ lý giải, nàng biết việc này đối với tiểu thư thành phố thật là không phải thói quen.

Diệp Tuyền Vũ nhìn Đan Vân Sơ, nàng chưa bao giờ nhận biết được một mặt khác của Vân Sơ là quan tâm cùng hiếu thuận, “Nhìn không ra cô như thế hiếu thuận, kia để làm gì mà còn bằng mặt không bằng lòng chứ?” Diệp Tuyền Vũ có ẩn ý nói.

“Diệp Tuyền Vũ!” Đan Vân Sơ ngữ khí cảnh cáo, hiện tại nàng không muốn nhắc tới chuyện trước đây, lại càng không muốn ở nhà nhắc tới, càng sợ phụ mẫu nàng biết chuyện.

Diệp Tuyền Vũ cười đến hung hăng càn quấy, tâm tình phi thường vui vẻ, chỉ ít ở nhà Vân Sơ mấy ngày nay, Đan Vân Sơ sẽ không dám hướng nàng mà quá kiêu ngạo.

“Cô lên lầu trước đi .” Đan Vân Sơ đối với Tuyền Vũ sau khi tắm xong nói, sau đó nàng bước vào phòng tắm.

Diệp Tuyền Vũ lễ phép đối với bố mẹ Đan Vân Sơ chúc ngủ ngon rồi mới lên lầu.

Trên lầu rất ngăn nắp, hoàn toàn không giống như cái chỗ ở trên thành phố của Đan Vân Sơ, cái nữ nhân ấy làm ra một mớ hỗn loạn, Diệp Tuyền Vũ không dám khen tặng, nhưng rõ ràng nhận ra Đan mẫu rất chăm chỉ thu dọn, Đan mẫu thực là như nàng nghĩ rất hiền lành. Đồ dùng trong nhà rất cổ điển lại tinh xảo, rất khó tưởng tượng Đan Vân Sơ lại từ hoàn cảnh như vậy mà lớn lên. Bất luận là giường hay cái tủ, còn có bàn học, cho dù cổ xưa vẫn không làm mất đi vẻ cao nhã của chủ nhân, mấy thứ này nhất định là không phải do Đan Vân Sơ bày biện, phỏng chừng đều là do mẹ nàng chuẩn bị, trên bàn học còn có nghiên mực cùng ống đựng bút, trong ống đựng bút còn có rất nhiều bút lông, kích thước không giống nhau, độ dài ngắn cũng khác nhau.

Trên tường còn treo một bức tranh sơn thủy, gian phòng cùng với tác phong của chủ nhân hoàn toàn dễ nhận thấy là không phù hợp, đoán chừng Đan mẫu vẫn luôn đem mẫu người thục nữ thời xưa để bồi dưỡng nàng, tiếc là Đan Vân Sơ gỗ mục không thể khắc chạm được, Diệp Tuyền Vũ nghĩ đến, chỉ là cũng xác thực là Vân Sơ có bị ảnh hưởng. Nàng phát hiện Đan mẫu kỳ thực không đơn giản, nhìn như không quản Đan Vân Sơ, thế nhưng mọi chi tiết trong cuộc sống bà đều muốn truyền lại lý niệm cùng thông tin, vô hình dành cho Đan Vân Sơ một sự uy hiếp, thực sự là một nữ nhân không đơn giản !

Lúc này Đan Vân Sơ tắm rửa xong cũng đi lên lầu, Diệp Tuyền Vũ đang ngồi xổm giữa giường của nàng, có chút giống như tư thế của một cô dâu Nhật bản, nữ nhân Nhật Bản luôn luôn làm cho người ta có sự kích thích muốn ngược đãi, Diệp Tuyền Vũ cũng khiến cho Vân Sơ bị kích động muốn hành hạ nàng. Nhà thì nhỏ, ngay cả một phòng khách cũng không có, chỉ có thể để Tuyền Vũ chiếm lấy lãnh địa của mình.Đan Vân Sơ rất gợi cảm, Diệp Tuyền Vũ vẫn luôn nói thế, lúc này lại càng gợi cảm khiến cho Diệp Tuyền Vũ có chút đố kỵ, Đan Vân Sơ có một đôi chân tiêu chuẩn khiêu gợi nhất trong mắt Tuyền Vũ, chung quy vẫn làm cho người ta có sự kích thích sờ soạng, nếu như nói Diệp Tuyền Vũ cảm thấy trên người nàng có chỗ nào thua kém Đan Vân Sơ thì đó nhất định chính là đôi chân. Diệp Tuyền Vũ trưởng thành đã là mang dung mạo của một mầm tai họa, nêu không thỏa mãn, sẽ bị trời phạt.

Đan Vân Sơ áo ngủ lộ ra cái cổ trắng ngần, cùng cái chân nhỏ lộ ra nửa chừng, còn có bộ ngực như ẩn như hiện, câu dẫn nói không nên lời, một nữ vương bộ dạng kia thật càng làm cho người ta muốn đem nàng đặt ở dưới thần mà thỏa thích khi dễ, có điều Diệp Tuyền Vũ cũng chỉ có thể ý nghĩ d*m ám một chút. Nhưng mà cho dù nàng bị đè dưới thân, Vân Sơ trước đây cũng không muốn như thế bị khi dễ, xem ra tự mình trước đây quá là thiện lương, Diệp Tuyền Vũ nghĩ thực sự là ân hận mình lúc đầu đã làm sai.

“Diệp Tuyền Vũ qua đây, thay tôi xoa bóp chân a!” Đan Vân Sơ ngữ khí rất nữ vương, ý nghĩa lời nói lại càng thêm nữ vương.

Ngày hôm nay đều là bởi vì mang giày cao gót đi trên đường lớn như thế, chân đã đau đến muốn chết, đây đều là do lỗi của tiểu công chúa, đương nhiên nàng có nghĩa vụ phục vụ cho mình.

Ngữ khí bá đạo ngạo mạn như thế, Diệp Tuyền Vũ thế nào lại chịu đồng ý, mặc dù nàng bây giờ không phải là nữ vương, nhưng vẫn là công chúa, không phải tiểu nữ dong a.

“Đan Vân Sơ, cô tựa hồ đã quên tôi mới là kim chủ ?” Diệp Tuyền Vũ hờn giận hỏi ngược lại.

“Khế ước tôi đã sớm không thừa nhận, ngày hôm nay là ai mang giày cao gót, là ai liên lụy tôi, là ai làm cho chân tôi phải đau thế này ?” Đan Vân Sơ trở lại lòng dạ hẹp hòi khơi lại nợ cũ.

“Là cô nguyện ý đổi giày, tôi không bức cô!” Tiểu công chúa khí thế có phần suy yếu cự cãi lại, Đan Vân Sơ thật là nhỏ mọn.

“Tiểu công chúa mang một đôi giày cao gót tới đây, cô nói lúc quay về làm sao bây giờ a ?” Đan Vân Sơ dọa dẫm nói, còn kiêu ngạo với mình, càng kiêu ngạo lại càng muốn khi dễ nàng.

“Đan Vân Sơ, cô uy hiếp tôi, cô không sợ tôi đem chuyện của cô nói ra sao ?” Diệp Tuyền Vũ phản pháo, trên thương trường nàng là một thiện nghệ đàm phán, trước đây trong tay không nắm lợi thế, mọi nơi đều bị Đan Vân Sơ quản chế, hiện tại trong tay nàng có con át chủ bà, còn sợ nàng sao.

“Át chủ bài chỉ có thể sử dụng một lần, tiểu công chúa sẽ không đem át chủ bài dùng tại đây, cô nói đúng không?”Kỳ thực lúc này giống như đang chơi cờ, chơi chính là do tâm ý. Nữ vương vẫn là nữ vương, Đan Vân Sơ đối với chuyện vừa này bị Tuyền Vũ uy hiếp vẫn là canh cánh để trong lòng, rất nhanh đã phản chế lại Tuyền Vũ.

Diệp Tuyền Vũ ngôn từ tận cùng, nàng biết tự mình không nên thua, chính là hết lần này đến lần khác lại cứ thua, rõ ràng nàng là chiếm ưu thế, vì cái gì nhất định không thể làm gì Đan Vân Sơ, đây là chuyện mà tuyệt đối trên thương trường sẽ không thể nào phát sinh với nàng, cuối cùng là sai lầm chỗ nào chứ, Diệp Tuyền Vũ thế nào cũng không rõ.“Không làm!” Diệp Tuyền Vũ cảm thấy lần này nàng thực sự là thua, tại trước mặt Đan Vân Sơ vĩnh viễn không thể vùng lên, sở dĩ vì thế nàng khi trở về sẽ tiếp tục mang giày cao gót, cho dù đau một lần nữa, cũng không có thể làm đổ tự tôn của nàng.

Đan Vân Sơ biết để tiểu công chúa xoa chân cho mình, với một tiểu công chúa kiêu hãnh như thế, không bằng giết nàng đi còn đơn giản hơn, bất quá nàng không thèm để ý, dù sao trận chiến này nàng cũng thắng, tiểu công chúa chí ít sẽ không hơi động một tí là uy hiếp mình.

“Đan Vân Sơ, mẹ cô là làm cái gì thế? Sẽ không phải là giống như một nữ tử thời xưa, chỉ ở nhà thêu thùa chứ ?” Diệp Tuyền Vũ thấy Đan Vân Sơ tự mình xoa bóp chân không để ý tới nàng, nàng tìm một đề tài để nói.

“Mẹ tôi là họa sĩ, hơn nữa mẹ tôi đúng là ở nhà thêu thùa.” Đan Vân Sơ trả lời, nàng vẫn luôn cho là mẹ nàng sinh sai thời đại.

“Nga, nghệ thuật cũng có thể di truyền sao ?” Thân phận họa sĩ cùng khí chất của Đan mẫu rất tương xứng với nhau, chỉ là vị họa sĩ này cùng họa sĩ Đan Vân Sơ năm xưa cảm giác thực sự là hoàn toàn trái ngược.

“Mẹ tôi tinh thông quốc họa, tôi chỉ là bức tranh sơn dầu.”

“Đan Vân Sơ cô rất sùng ngoại, mẹ cô hẳn là rất thất vọng ?” Diệp Tuyền Vũ nói đùa hỏi.

Đan Vân Sơ không phản bác lại, xem ra vô tình bị Diệp Tuyền Vũ nói trúng, Đan Vân Sơ tâm tình có chút hạ xuống. Tuy rằng mẹ nàng chưa bao giờ nói ra, thế nhưng xác thực là rất thất vọng, Đan Vân Sơ vẫn biết điều này. Khi còn bé, cũng từng học qua quốc họa, về sau khi tiếp xúc với tranh sơn dầu, nàng rất yêu thích tranh sơn dầu, điểm ấy có làm cho mẹ nàng hơi thất vọng, Đan Vân Sơ luôn luôn không dám làm trái ý mẹ nàng, thế nhưng yêu thích cùng lựa chọn của nàng, thường thường đối với yêu thích cùng mong muốn của mẹ nàng là không thể điều hòa.

Diệp Tuyền Vũ nhìn Vân Sơ có chút xuống tinh thần, nàng liền đem trọng tâm câu chuyện chuyển sang Đan phụ, nàng tựa hồ nhìn không được Đan Vân Sơ như vậy tâm sự ngổn ngang.

“Bố cô là làm cái gì chứ?” Đan phụ thoạt nhìn cũng không giống bình thường.

“Bố tôi là thầy phân biệt trà, ở đây rất nhiều người trồng trà, đánh giá cấp bậc của trà, rất nhiều người tìm tới bố tôi để bình định, bố tôi cũng trồng một vài mẫu trà.”

“ Vậy cô có phải là hiểu về trà lắm đúng không?” Chỉ là Đan Vân Sơ thoạt nhìn không giống như hiểu biết nhiều về trà.

“Tôi không biết nhiều lắm, mẹ tôi thông thạo, bố tôi có thể thảo luận nghiên cứu với mẹ tôi là được.” Đan Vân Sơ khi nói đến bố, tâm tình khôi phục lại không ít.

“Mẹ cô vừa lợi hại lại vừa hòa nhã lịch sự, đem ổ heo của cô thu dọn đặc biệt ngăn nắp.” Diệp Tuyền Vũ song song khen Đan mẫu vẫn không quên chê bai Đan Vân Sơ một chút.

“Đây là do bố tôi thu dọn, với bố tôi, mẹ tôi mới là bảo bối của ông, ông mới không muốn để mẹ tôi làm việc nhà.” Đan Vân Sơ nhắc tới phụ mẫu, sắc mặt lộ ra nụ cười vô cùng nhu hòa.“Đã nhìn ra, cô đúng là bảo bối của bố cô, chưa bao giờ để cô chịu khổ, kết quả là, cô lại giống như heo, cái gì cũng không thông hiểu !” Diệp Tuyền Vũ rốt cuộc cũng biết tính tình nữ vương của Đan Vân Sơ là do ai sủng ái mà ra.

“Tiểu công chúa gần đây cùng bà tám như nhau, đi ngủ thôi !” Đan Vân Sơ thấy tóc đã khô, đang chuẩn bị đi ngủ, đột nhiên cảm thấy mình cùng Diệp Tuyền Vũ nói rất nhiều. Bất quá hôm nay quá mệt, chẳng lẽ thật là lão rồi, không phải giống vậy lăn qua lăn lại, chính nàng mệt mỏi, còn người nào đó lại vẫn là một bộ tinh thần hoạt bát mười phần, Đan Vân Sơ trong lòng có chút nho nhỏ bất bình.

“Đan Vân Sơ…” Diệp Tuyền Vũ tinh thần vẫn còn hưng phấn, còn muốn tiếp tục câu chuyện, biết Đan Vân Sơ nhiều năm như vậy, còn không bằng được một ngày hôm nay trò chuyện cùng nàng.

Chính là người nào đó đã đúng thật là buồn ngủ: “Đừng hồ nháo, ngủ đi, không thì tôi đem cô đá xuống giường!” Đan Vân Sơ đem chăn quấn thành con nhộng, chỉ lộ ra có cái đầu, đêm nay ngăn chặn người kia lại tiếp tục tiến vào trong chăn của mình.

“Còn chưa đến 10h a, sao lại ngủ sớm như vậy ?” Diệp Tuyền Vũ nhìn đồng hồ một chút, chỉ mới 9h30, ngủ sớm quá, đây là cuộc sống nông thôn sao ?

“Đan Vân Sơ !” Diệp Tuyền Vũ kêu thêm vài tiếng, vẫn không có tiếng đáp lại, xem ra thật là đang ngủ.

Diệp Tuyền Vũ cũng chỉ là ngoan ngoãn nằm xuống, thế nhưng đại não vẫn là không hiểu sao lại hưng phấn không ngủ được, nàng nằm lật người xuống, nhìn Đan Vân Sơ lộ ra khuôn mặt ngủ say, Đan Vân Sơ quỷ hẹp hòi, đem tự mình bao lại như con nhộng, Diệp Tuyền Vũ phát hiện không thể chiếm lợi từ Đan Vân Sơ, trong lòng có một chút nho nhỏ buồn bực.

Diệp Tuyền Vũ không biết vì sao nàng lại yêu thích nhìn Đan Vân Sơ ngủ như thế, có thể là do khi ngủ nàng mất đi vài phần hung hăng, vài phần không kiên nhẫn, lại cảm thấy có chút đáng yêu cùng gợi cảm, đôi môi kiều diễm kia, khiêu gợi như đóa hoa tươi đẹp, làm cho người ta muốn âu yếm, như thế mê người, làm cho miệng lưỡi Diệp Tuyền Vũ có phần khô khốc.

Ma xui quỷ khiến ngay lúc đó, Diệp Tuyền Vũ cúi người dán đến đôi môi gợi cảm kia, ban đầu chỉ là nhẹ nhàng khẽ l**m xung quanh cánh hoa, dần dần Diệp Tuyền Vũ cảm thấy chưa đủ, có loại d*c v*ng muốn nhiều hơn nữa, nàng nhẹ nhàng khiêu mở bờ môi đóng chặt cùng khớp hàm, động tác phi thường nhỏ nhẹ, rất sợ làm người kia đang ngủ say giật mình, giống như một cảm giác phạm tội kẻ trộm, làm cho Diệp Tuyền Vũ không hiểu vô cùng hưng phấn, cuối cùng cũng công chiếm thành trì, đầu lưỡi nàng cẩn thận dè dặt xâm phạm đầu lưỡi đang ngủ ngon của Đan Vân Sơ. Đầu lưỡi Đan Vân Sơ đang ngủ say tựa như bị giật mình thức giấc, sau đó bắt đầu chống lại sự xâm phạm của đầu lưỡi kia, bắt đầu từ chối, làm cho Diệp Tuyền Vũ cả kinh, lưỡi nàng không dám tái di chuyển, chẳng lẽ Đan Vân Sơ tỉnh giấc.

Cũng may là sợ bóng sợ gió một hồi, Đan Vân Sơ cũng không tỉnh lại, chỉ là có hơi chút liễm mi, sau đó lại từ từ giãn ra, bất quá đầu lưỡi nàng chống cự từ từ chuyển thành yếu dần, thậm chí bắt đầu hôn trả Diệp Tuyền Vũ.

Đầu lưỡi triền miên quấn lấy càng lúc càng chặt, Diệp Tuyền Vũ đột nhiên ý thức được, trong lúc ngủ mơ, Đan Vân Sơ đã hôn đáp lại nàng, cái sự nhận biết này làm cho Diệp Tuyền Vũ tim đập tăng tốc không thể kiểm soát, Đan Vân Sơ hôn trả lại mình, sau khi biết được điều đó, Diệp Tuyền Vũ hôn càng thêm sâu, đầu lưỡi càng thêm tiến vào bên trong.

Đan Vân Sơ không thích hôn môi, cho nên số lần các nàng hôn môi rất ít, thỉnh thoảng ép buộc Đan Vân Sơ cùng mình hôn môi, bất luận Diệp Tuyền Vũ nỗ lực thế nào, Đan Vân Sơ cũng chưa bao giờ đáp trả, nàng thậm chí biết Đan Vân Sơ là cảm thấy cùng nàng hôn môi rất là chán ghét, sau khi mạnh mẽ cương hôn, Đan Vân Sơ đô hội súc miệng, cái hành động kia đã đâm bị thương lòng tự tôn của Diệp Tuyền Vũ, từ đó nàng không cưỡng bách Đan Vân Sơ cùng nàng hôn môi nữa, thậm chí ngay cả khi trên giường, cũng không hôn môi, khi đó, nàng mơ hồ cảm thấy Đan Vân Sơ sẽ vĩnh viễn không yêu nàng.

Không biết là bởi vì bầu không khí trong phổi ngày càng ít, hay là do hôn nhiệt tình quá trớn làm cho Đan Vân Sơ có chút động tình, Đan Vân Sơ khẽ nói một tiếng, một tiếng này đem Diệp Tuyền Vũ giật mình tỉnh giấc.

Diệp Tuyền Vũ cảm thấy nhịp tim dồn dập khác lạ, nàng cảm thấy tự mình rất đáng xấu hổ, hôn trộm một nữ nhân đang ngủ say không nói gì, lại còn hôn đến thỏa thích, trống ngực đập thật nhanh, Diệp Tuyền Vũ đưa tay ôm lấy ngực, một nụ hôn thôi mà, tâm làm chi mà đập nhanh như vậy a, Diệp Tuyền Vũ tự mình khách sáo một phen, đường mắt rơi xuống đôi môi có chút sưng đỏ của Đan Vân Sơ, đột nhiên tâm cảm thấy chột dạ.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here