Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 12

0
39

Chương 12

Gót chân vì ma sát nên đã phồng rộp lên, mắt cá chân chỉ là sưng đỏ rất nhỏ, hẳn là chỉ bị thương nhẹ. Đan Vân Sơ ngón tay vừa chạm đến chỗ sưng tấy thì Diệp Tuyền Vũ đã thét lên: “Đau quá !”

“Đáng đời !” Đan Vân Sơ miệng thật là không buông tha người.

Diệp Tuyền Vũ muốn rút chân lại, tự mình sống chết thế nào không cần ĐanVân Sơ quản.

“Được rồi, cô có thể an phận một chút không?” Đan Vân Sơ nắm lấy bàn chân muốn rút lại của Diệp Tuyền Vũ, tức giận nói, bất quá động tác trên tay so với miệng ôn nhu hơn rất nhiều, Đan Vân Sơ ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa chỗ sưng đỏ, nhè nhẹ xoa bóp, động tác phi thường dịu dàng.

Diệp Tuyền Vũ nhìn Đan Vân Sơ bên cạnh ngồi chồm hổm, trong lòng có chút phức tạp, Đan Vân Sơ thực sự thay đổi, tuy rằng miệng vẫn là cay độc, luôn khiến người ta tức giận, thế nhưng cảm giác lại không giống như thế.

Diệp Tuyền Vũ cảm giác đau đớn trên chân cũng giảm bớt rất nhiều, trong lòng ủy khuất cũng tiêu tan hơn phân nửa, Đan Vân Sơ kỳ thực cũng có thể rất ôn nhu, Diệp Tuyền Vũ nhìn Đan Vân Sơ mê mẩn nghĩ đến.

“Bớt chưa ?” Đan Vân Sơ xoa nhẹ hồi lâu, ngẩng đầu hỏi, tiểu công chúa làm chi mà ngốc nghếch còn có chút ngạc nhiên nhìn nàng, lại có một tia tình tự không rõ.

“Còn đau !” Diệp Tuyền Vũ thực ra đã tốt hơn rất nhiều, thế nhưng nhìn Đan Vân Sơ tư thế ngồi chồm hổm ở nơi này, đột nhiên cảm thấy, Đan Vân Sơ thật đúng là rất ít đối mình tốt như vậy, cư nhiên không thể lãng phí.

Thực sự là được cưng chiều, Đan Vân Sơ ám muội thầm nghĩ, loại vết thương này, nàng không phải là chưa từng gặp qua, chính là mới xoa vài cái, trong nháy mắt cực kỳ đau cũng sẽ không còn đau nữa, hơn nữa nghỉ ngơi lâu như vậy, cũng nên tốt hơn nhiều mới phải, tự mình còn phục vụ nàng lâu như thế, Đan Vân Sơ không thể làm gì khác hơn là nhận mệnh lại tiếp tục xoa bóp, thực ra trong lòng vẫn có một chút bất mãn.

“Nếu như trước đây, cô đã sớm quăng tôi chạy mất.” Diệp Tuyền Vũ đột nhiên nói.

Đan Vân Sơ nghe vậy, thình lình hiếu kỳ ngày trước mình trong lòng cảm nhận của Diệp Tuyền Vũ là hình ảnh gì chứ ? Chỉ có điều phỏng chừng cũng không quá tốt lành.

“Tôi trước là cái dạng gì chứ ?” Đan Vân Sơ thuận miệng hỏi.

“Vì tư lợi, coi mình là trung tâm, vô tâm vô phế, bạc tình bạc nghĩa, chanh chua, tham muốn hư vinh, còn cái gì tựa như…” Diệp Tuyền Vũ đột nhiên cảm thấy bao nhiêu uất ức trước đây nàng chịu trên người Đan Vân Sơ cuối cùng cũng có thể rửa sạch.

Mặc dù Đan Vân Sơ không phủ nhận, thế nhưng tự mình nói, cùng với người khác nói chính là không giống, nghe tới vẫn là rất chói tai, tiểu công chúa cảm thấy mình có tình cảm hay lương thiện sao ? Đan Vân Sơ có chút hờn giận, động tác trong tay tăng thêm lực.

“Đau a!” Diệp Tuyền Vũ chỉ biết Đan Vân sơ thật là nữ nhân lòng dạ hẹp hòi, mới nói có 2 câu đã trở mặt, rõ ràng là chính nàng ta muốn hỏi, một nữ nhân không độ lượng.“Được rồi, không sai lắm.” Đan Vân Sơ cho rằng tự mình quả thực thiện lương rất nhiều, bình thường có chút giống với cọp mẹ cường hãn động vật nhỏ bé, nhưng so với kẻ hèn mọn cũng không giống nhau, mức chênh lệch quả rất lớn, tự mình trong lòng thừa nhận chịu không được. Nàng cảm thấy tiểu công chúa chính là vẫn giống như cọp cái yêu thích dương nanh múa vuốt, khiến cho người ta tập thành thói quen một chút.

“Còn đau a…” Diệp Tuyền Vũ còn muốn Đan Vân Sơ tiếp tục phục vụ.

“Tiểu công chúa giả vờ không giống, chỉ là hơi sưng một chút, không phải tàn phế đi, mà có tàn phế, cũng là đáng đời cô.” Vừa mới ban nãy có thể quở trách mình, đã nói lên tiểu công chúa hiện tại đã phục hồi sức lực.

“Nữ nhân ác độc, miệng cô vì cái gì luôn luôn độc như thế hả ?” Tiểu công chúa chính là tiểu công chúa, mới khôi phục lại một chút, lại bắt đầu sinh long hoạt hổ với Đan Vân Sơ tranh đấu.

“Cô và một người vừa khóc hồi nãy là cùng một người sao ?” Đan Vân Sơ phản vấn, Diệp Tuyền Vũ tranh cãi trước giờ đều là thua thiệt, cũng không biết học thông minh lên một chút.

Diệp Tuyền Vũ ngôn từ tận cùng trừng mắt Đan Vân Sơ một cái, chuyện khóc mất mặt như thế, Đan Vân Sơ còn cố ý nói ra, Đan Vân Sơ thật đáng ghét, thế nào lại có loại nữ nhân đáng ghét như thế, nếu không vì nàng, tự mình thế nào lại khóc, nói đến vẫn chính là Đan Vân Sơ bất hảo.

Phỏng chừng tiểu công chúa hối hận đến xanh ruột, tại trước mặt mình khóc, sau này sẽ luôn bị mình chế nhạo, với một tiểu công chúa tính tình hiếu thắng, sau này cãi nhau, nàng vĩnh viễn sẽ không xoay mình được, nghĩ tới đây, Đan Vân Sơ khóe miệng giương lên, hàm chứa nhàn nhạt mỉm cười, lúc này biểu tình rất nữ vương. Chỉ là hình dáng tươi cươi chỉ trong chốc lát, nàng lại khẽ nhíu mày, nàng sao lại phải dùng đến chiêu này chứ ? Nàng cho là tự mình cùng Diệp Tuyền Vũ sau này sẽ không thể nào cùng xuất hiện mới phải.

“Đem giày bên phải cũng cởi ra.” Đan Vân Sơ không có bất luận tâm tình gì nói ra.

“Để làm chi?” Diệp Tuyền Vũ khó hiểu hỏi.

“Kêu cô cởi thì cứ cởi là được.” Đan Vân Sơ ngữ khí có chút không kiên nhẫn.

Diệp Tuyền Vũ không tình nguyện đem giày cao gót tháo ra.

Lúc này Đan Vân Sơ mới đem giày thể thao của mình cũng cởi ra, Diệp Tuyền Vũ đột nhiên ý thức được Đan Vân Sơ là muốn đổi giày, nàng trong lòng rất kinh ngạc, Đan Vân Sơ chưa bao giờ là người chăm sóc cùng chu đáo như thế, giờ khắc này Diệp Tuyền Vũ trong lòng tràn dâng một cảm giác ấm áp khó hiểu.

“Này, cô đừng có một bộ dạng xúc động, tôi chỉ là không hi vọng tới trời tối cũng không quay về nhà được, cô ánh mắt xúc động làm tôi lỗ chân lông dựng đứng sợ hãi !” Kỳ thực Đan Vân Sơ nói rất có cảm giác giấu đầu lòi đuôi, thế nhưng nếu nói ra, chính là rất hà khắc, quả nhiên Diệp Tuyền Vũ kia phút chốc cảm động tiêu tán, còn mơ hồ khiến cho Tuyền Vũ tức giận, nàng lại là ngại tự mình liên lụy nàng.

Cũng may Đan Vân Sơ cùng Diệp Tuyền Vũ chiều cao tương đương nhau, đôi giày hai người, song phương đều có thể mang. Đan Vân Sơ so với Diệp Tuyền Vũ cao hơn 2cm, đây là Diệp Tuyền Vũ trước mắt Đan Vân Sơ mang giày cao gót, vốn ban đầu kỳ thực so với Đan Vân Sơ yếu sức hơn, thân nàng lại thấp hơn 2cm, nên khí thế lại càng yếu đi. Giống như trước, Đan Vân Sơ nếu mang đôi giày cao 8 ly, Diệp Tuyền Vũ phải mang 10 ly, Diệp Tuyền Vũ loại này ngây thơ, Đan Vân Sơ cũng luôn không biết. Nàng trước đây thậm chí không biết Diệp Tuyền Vũ không cao hơn mình, tuy rằng hiện tại là đã biết rồi.Giày cao gót của Diệp Tuyền Vũ cao khoảng 7 ly, không coi là rất cao, nhưng cũng không thấp, còn hơn phân nửa lộ trình, Đan Vân Sơ nghĩ dến cũng cảm thấy da đầu bắt đầu tê ngứa.

Chứng kiến Đan Vân Sơ biểu tình sống dở chết dở, nếu đổi lại như thế ủy khuất, để làm chi mà còn chịu đựng chứ ?

“Cô không tình nguyện có thể đổi trở lại a!” Diệp Tuyền Vũ mới không cần Đan Vân Sơ bởi vì thương hại mình mới hoán đổi giày.

“Quên đi, tôi cũng không như cô từ bé được nuông chiều!” Đan Vân Sơ trừng mắt, tiểu công chúa ngoại trừ cậy mạnh phô trương, còn có cái gì hơn chứ ?

Diệp Tuyền Vũ đúng là đại nạn, Đan Vân Sơ mang giày cao gót, sau đó 2 người đi một chút lại dừng một chút, hầu như mỗi 10’ lại dừng một lần. Vốn là lộ trình 1 tiếng, bây giờ đã là 3 tiếng, vốn nghĩ có thể chạy về nhà ăn cơm trưa, hiện tại biến thành ăn cơm chiều.

“Đan Vân Sơ, nhà cô thế nào lại xa như thế ?” Tiểu công chúa cực kỳ hối hận, làm gì mà lại theo tới đây, quả thực nhân vật trọng mệnh, từ nhỏ đến lớn chưa từng đi qua một nơi thế này, tựa hồ như vĩnh viễn không đi được đến cuối đường.

“Vốn ban đầu không xa như vậy, bởi vì cô nên mới trở nên xa như thế.” Bất quá Đan Vân Sơ không dự định nói cho Diệp Tuyền Vũ, kỳ thực rất nhanh đến, chỉ cần thấy thềm đá, theo cái thềm đá đi trực tiếp là đã đến nhà nàng.

“Đan Vân Sơ, cô tâm địa so với kim còn nhỏ hơn!” Diệp Tuyền Vũ một đường tranh cãi, hơn nữa không đi nổi, khí thế phi thường yếu đi.

Đan Vân Sơ biết Diệp Tuyền Vũ trong lòng cũng không chịu nổi, tạm thời buông tha nàng một lần, không cãi lại, chủ yếu là nhanh đến nơi, tâm tình về nhà đã bị người nào đó đã phá hỏng.

Diệp Tuyền Vũ chứng khiến một sinh vật xuất hiện, cuối cùng cũng thấy người, Diệp Tuyền Vũ trong lòng có chút kích động.

“Đan Vân Sơ, có đúng là sắp đến không?” Diệp Tuyền Vũ có chút hưng phấn hỏi.

“Ân.” Đan Vân Sơ gật đầu, tiểu công chúa sợ là từ nhỏ đến lớn chưa từng ăn qua khổ cực thế này, Diệp Tuyền Vũ biểu tình vui sướng cảm hóa Đan Vân Sơ, nhãn thần Đan Vân Sơ cũng theo đó trở nên nhu hòa rất nhiều.

Diệp Tuyền Vũ nhìn thấy nhà gỗ nhỏ rải rác khắp nơi, dĩ nhiên tất cả đều là gỗ, thoạt nhìn có một cảm giác rất khác.

“Ở đây toàn là nhà gỗ sao ?” Diệp Tuyền Vũ hiếu kỳ hỏi, nơi này cấp cho Diệp Tuyền Vũ cảm giác tưởng mình lạc vào thế giới thần tiên.

“Có mấy chỗ chỉ dùng tảng đá xây nên.” Đan Vân Sơ thuận miệng nói, xa xa đã thấy nhà mình.

“Cô là lớn lên ở đây sao?”

“Kỳ thực phần lớn thời gian đều là ở trong trường học, thời gian ở nhà xác thực cũng không quá dài.” Bởi vì trường học quá xa nhà, nên nàng đều là ở trường nội trú.

Lúc này Đan Vân Sơ quẹo vào một con đường nhỏ hơn, hai bên đường rất nhiều cây, thoạt nhìn rất giống như một lối mòn quanh co, cảnh vật ở đây đem đến cho Diệp Tuyền Vũ một cảm giác rất mới lạ.

“Mẹ !” Đan Vân Sơ hướng một nữ nhân cách đó không xa hô lên.

Diệp Tuyền Vũ thấy nữ nhân phía trước, đột nhiên rất hiếu kỳ, mẫu thân nào lại có thể sinh ra một nữ nhi Đan Vân Sơ cái dạng như thế.

Mẹ của Đan Vân Sơ xoay người, thấy bên cạnh Đan Vân Sơ còn có một nử tử khác, hiển nhiên rất kinh ngạc, sau đó tinh tế quan sát một chút Diệp Tuyền Vũ, đường nhìn rất nhỏ, sẽ không làm cho Diệp Tuyền Vũ cảm thấy đột ngột.

Mẹ Đan Vân Sơ thoạt nhìn rất trẻ tuổi, cùng Đan Vân Sơ không giống nhau, là một người nhã nhặn ôn hòa, cực kỳ giống tiểu thư khuê các thế gia vọng tộc thời xưa, cái khí chất này có phần quen thuộc, Diệp Tuyền Vũ đột nhiên nhớ tới cùng Liễu Tẩm Tuyết có vài phần giống nhau, chớ trách gần đây cùng người khác không hề thân thiết, nhưng Đan Vân Sơ lại cùng Liễu Tẩm Tuyết gần gũi thế, nguyên lai là vì dung mạo nàng ta giống mẹ Đan Vân Sơ, Diệp Tuyền Vũ trong lòng có tư vị không được thoải mái.

Hài tử này cùng nữ nhi nhà mình đứng chung một chỗ có vài phần đọ sắc, đồng dạng làm cho người ta kinh diễm có chút bức người, kia dung mạo mười phần được nuông chiều cùng dung mạo hài tử mình mười phần ngạo khí, nhưng trái lại khó hiểu, như thế rõ ràng không thể bù đắp cho nhau, thế nào lại có thể cùng một chỗ chứ ? Mẹ của Đan Vân Sơ có chút khó hiểu, kinh ngạc nhất chính là nữ nhi bà chưa bao giờ dẫn người khác về nhà, cư nhiên bây giờ lại mang theo một người quay về.

“Chào dì !” Diệp Tuyền Vũ ngọt ngào kêu lên, tiểu công chúa ngữ khí làm cho Đan Vân Sơ có chút kinh ngạc, tiểu công chúa xem ra hội cố gắng phô trương bản lãnh bên ngoài, bất quá Đan Vân Sơ đối với Diệp Tuyền Vũ có chút thay đổi.

Mẹ của Đan Vân Sơ rất ôn nhu quay lại cười, nếu như tự mình đoán không sai, gia thế Diệp Tuyền Vũ không giống như loại giàu có bình thường, hài tử nhà phú quý thế này, hiểu được đúng lúc thu hồi vẻ được nuông chiều, rất hiếm thấy.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here