Nữ Nhân Bất Phôi – CHƯƠNG 11

0
32

Chương 11

“Cô quả thực muốn đi?” Đan Vân Sơ lái xe cũng không được, mà muốn rời xe cũng không được, cùng Diệp Tuyền Vũ giằng co một hồi lâu, Đan Vân Sơ chưa từ bỏ ý định hỏi lại một lần nữa.

“Đương nhiên, nếu không thì cũng nhau lưu lại, không thì về nhà với cô, hai chọn một.” Diệp Tuyền Vũ ngữ khí khoái trá nói.

“Vô lại !” Đan Vân Sơ phi thường khinh bỉ nhìn Diệp Tuyền Vũ một cái, không thể không thỏa hiệp phát động xe khởi động, người sao có thể sa ngã đến tận đây cơ chứ, hảo hảo làm một tiểu công chúa kiêu ngạo không đáng sao, cần phải trở thành một kẻ vô lại thế này sao?

Diệp Tuyền Vũ ngoảnh mặt làm ngơ, đây vô lại cũng là do nữ nhân ác nghiệt như ngươi bức mà ra, ngươi nghĩ rằng ta yêu thích hạ mình nói ra những lời này sao, nói cho cùng là do ngươi bất hảo.

“Cô mang giày cao gót?” Xuống xe, Đan Vân Sơ mới phát hiện Diệp Tuyền Vũ mang giày cao gót.

“Có cái gì không được sao?” Diệp Tuyền Vũ chứng kiến Đan Vân Sơ một bộ dạng không tin được, rất kỳ quái, tự mình đều thường ngày mang giày cao gót.

“A ! Cô nghĩ ta đi nghỉ du lịch sao? Hiển nhiên cô không biết đây là nơi nào, phải đi đường núi 1 giờ đồng hồ mới đến nhà ta, đừng nghi ngờ, nhà của ta ngay bên trong khe núi.” Đan Vân Sơ cười lạnh nói, cái nữ nhân này quả thực là đi tìm cái chết.

“Cô hiện tại quay về còn kịp, miễn phải chịu khổ.” Đan Vân Sơ lần này rất đúng trọng tâm, dù sao mang giày cao gót đi 1 tiếng sơn đạo, tự mình cũng chưa từng dám thử nghiệm, huống hồ là tiểu công chúa chưa từng đi qua sơn đạo.

“Đừng có gạt tôi, tôi mới không sợ.” Diệp Tuyền Vũ hiển nhiên không có khái niệm 1 giờ đi đường núi, bất quá nàng xem thần tình Đan Vân Sơ, mơ hồ cảm thấy bất an, thế nhưng, không thể chỉ mới bị Đan Vân Sơ nói một câu đầu tiền mà rút lui được.

“Cô đừng hối hận là tốt rồi!” Đến lúc đó chân có đau chết, cũng không bao giờ đồng cảm với nàng.

Đường phi thường gập ghềnh, mấy lần làm cho Diệp Tuyền Vũ muốn chao đảo, gót chân cũng mơ hồ bắt đầu đau, nàng xem đồng hồ một chút, mới chỉ có 15’, Diệp Tuyền Vũ trong lòng bắt đầu cảm thấy lạnh sống lưng, còn tới 45’ nữa, nghĩ tới da đầu Tuyền Vũ đã cảm thấy ngứa ngáy.

Đan Vân Sơ mang giày thể thao, đi phi thường nhẹ nhõm ung dung, đem Diệp Tuyền Vũ bỏ lại sau lưng.

“Đan Vân Sơ, cô đi chậm lại một chút được không, thực sự còn tới 45’ sao, cô không gạt tôi đấy chứ?” Diệp Tuyền Vũ hỏi, nàng hối hận theo tới, cái địa phương này một chút cũng không hợp với mình, đường lại gập ghềnh, lại là sườn núi, gót chân đau đã chậm rãi bắt đầu thăng cấp độ.

“Tôi có cần thiết gạt cô không? Với tốc độ hiện tại của chúng ta, so với tôi đi một mình chỉ bằng phân nửa, cô toán học không tệ, cô nói xem còn bao lâu chứ?” Đan Vân Sơ thấy Diệp Tuyền Vũ khuôn mặt bộ dạng nũng nịu đã bắt đầu xuất hiện lo lắng cùng bất an, nàng xem Tuyền Vũ mang giày cao gót, phỏng chừng gót chân sẽ không thể dễ chịu, hiện tại hối hận đi, một chút cũng không thông cảm, Đan Vân Sơ không những không đi chậm lại mà cước bộ trái lại càng tăng nhanh hơn. ( nữ vương thụ ác thấy má ơi )Diệp Tuyền Vũ cho rằng Đan Vân Sơ bỏ rơi mình, trong lòng một trận lo lắng, chịu đựng cơn đau tăng tốc đuổi theo, bởi vì trong lòng lo lắng hoàn toàn không chú ý tới phía trước có một cái hố, bước đi tới rồi, giày cao gót cao 7 8 ly, bao nhiêu đau đớn thì chịu đủ bao nhiêu đau đớn.

“A !” Diệp Tuyền Vũ hoảng sợ thốt lên, bàn chân đau đến mức nàng thiếu chút nữa rơi lệ.

Đan Vân Sơ quay đầu lại, quả nhiên là phiền phức, tiểu công chúa đúng là nguồn phát ra mọi phiền phức.

“Không nên theo tới, hiện tại hối hận chưa, đáng đời cô, cho cô đau chết, cô theo có cừu oán a, sẽ cho ta thêm phiền phức, hiện tại được rồi, trời tối cũng không đến được nhà…” Đan Vân Sơ bắt đầu quở trách Diệp Tuyền Vũ, tiểu công chúa tùy hứng, nên chịu một chút giáo huấn, bất quá lúc này trật chân, thật là một chuyện rất phiền hà, lộ trình còn chưa đến phân nửa, thật muốn đem Diệp Tuyền Vũ ném ở chỗ này, thế nhưng ở đây quá hẻo lánh, ném người bị thương ở lại, mặc dù Đan Vân Sơ là một người vô tâm vô phế cũng không làm được.

Vốn ban đầu bàn chân truyền đến đau đớn như kim châm muối xát thì đã chịu đủ ủy khuất rồi, còn bị Đan Vân Sơ độc miệng không ngừng trách mắng, trong lòng không nói lên lời oan ức, hơn nữa nơi đây dị thường hẻo lánh mà còn lạ lẫm, khiến cho Diệp Tuyền Vũ trong lòng bất an cực kỳ, trong ngực không hiểu chua xót khổ sở ở đâu kéo đến, nước mắt khôn chịu khống chế mà rơi xuống.

Đan Vân Sơ choáng váng, bất quá nàng chỉ mới nói vài câu, lại bị mình khiến cho khóc, mới trong vòng 3 ngày, tự mình chứng kiến Diệp Tuyền Vũ 2 lần rơi nước mắt, trước đây biết nàng nhiều năm như thế, cũng chưa một lần thấy qua, bộ dạng kia vĩnh viễn cao ngạo, cơ hồ không từng trải qua thời gian thảm hại, làm cho Đan Vân Sơ cảm thấy hẳn là nên đối với tiểu công chúa một lần nữa đánh giá lại. Chỉ có điều Diệp Tuyền Vũ thoạt nhìn xem ra rất bất lực, bộ dạng rất thương cảm, thật giống bị mẹ kế ác độc ngược đãi, ủy khuất tột cùng, làm cho Đan Vân Sơ sinh ra một chút cảm giác tội lỗi. Tục ngữ đều nói không đánh rắn dập đầu, tự mình còn giậu đổ bìm leo, xác thực có chút quá đáng, nhưng mà để Đan Vân Sơ nhận sai, có vẻ như so với leo lên trời còn khó hơn.

“Đừng khóc a, người không biết lại cho tôi là đã ức hiếp cô.” Đan Vân Sơ ngữ khí hiếm thấy dỗ dành, cũng hảo tâm đưa ra khăn tay cấp cho Tuyền Vũ lau nước mắt. Đan Vân Sơ một chút cũng chưa ý thức được, Diệp Tuyền Vũ khóc là do nàng khi dễ, ở đây ngoại trừ nàng ra, lẽ nào còn có người thứ 3 sao?

Đây càng nói, Diệp Tuyền Vũ cảm thấy càng thêm ủy khuất, rõ ràng là Đan Vân Sơ bất hảo, nàng nếu không đi nhanh như thế, tự mình sẽ không vì đuổi theo nàng mà trượt ngã, bây giờ còn trách mắng mình, khi dễ mình, chính là Đan Vân Sơ bất hảo….

“Cô đó a, cô không phải một lòng muốn đem tôi vứt bỏ sao, lúc này đúng lúc có thể đem ta vứt bỏ đi…” Diệp Tuyền Vũ không cảm kích , ầm ĩ rống lên, nàng hận chết Đan Vân Sơ.

“Được rồi, đừng khóc, đừng chọc tính nhẫn nại của tôi, nếu không muốn thực sự bị vứt bỏ lại, thì hãy thu lại cái tính tình đại tiểu thư của cô đi.” Đan Vân Sơ ngữ khí dỗ dành nhưng chỉ mới một câu, lập tức trở lại ngữ khí đe dọa.

Kỳ thực Diệp Tuyền Vũ quát xong mới hối hận, nàng thật đúng là sợ lúc này bị Đan Vân Sơ vứt bỏ, ở đây không biết là nơi nào, hẻo lánh muốn chết, trong lòng rõ ràng rất sợ, thế nhưng miệng vẫn là khoe tài.

“Cô có khả năng thừa dịp đem ta bỏ rơi!” Diệp Tuyền Vũ phô trương thanh thế không phải lần đầu tiên.

Đan Vân Sơ hít một hơi, lúc này còn không nhận thua, tiểu công chúa a, thật đúng là một công chúa. Nhưng mà, tiểu công chúa nếu như chịu thua sẽ không phải là tiểu công chúa, nữ nhân làm cho người khác đáng giận và lại đáng ghét.

“Được rồi, coi như tôi sai, được chưa?” Cái việc sai này, Đan Vân Sơ kỳ thực một chút cũng không muốn nhận.

“Cái gì mà coi như cô sai, rõ ràng là cô sai.” Diệp Tuyền Vũ không thu lại vẻ bá đạo của mình, bất quá thấy Đan Vân Sơ nhận lỗi, nàng chính là cảm thấy bất ngờ.

Đan Vân Sơ lần thứ hai hít một hơi, nhịn xuống, bằng không cái nữ nhân không biết tốt xấu này sẽ ầm ĩ không ngừng.

“Ngồi xuống !” Đan Vân Sơ mệnh lệnh.

“Trên mặt đất rất bẩn.” Diệp Tuyền Vũ thầm nói, nhưng mà trái lại vẫn nghe theo ngồi xuống. “Cô muốn làm gì ?”

“Đem giày cởi ra, tôi giúp cô xoa bóp.” Đan Vân Sơ cảm thấy mình thực sự lão rồi, trở nên như thế có ái tâm, nếu là 3 năm trước đây, nàng nhất định sẽ không quản sống chết của Diệp Tuyền Vũ.

Diệp Tuyền Vũ ngoan ngoãn cởi giày, trên thực tế bàn chân đã đau đến mức nàng có phần không chịu nổi.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here