Hỉ Tương Cố – CHƯƠNG CUỐI

0
29

Trung thu là ngày đoàn viên, mà trăng tròn trăng khuyết cũng ứng với người tụ tan ly hợp.

Khách nhân phương xa đến cuối cùng phải rời khỏi, ai cũng vậy.

Đầu tháng chín, chuyện Âm Cố nhờ Phương tẩu có tin tức, quy cách cũng không khác Du phủ là mấy, toàn gia Tiểu Huyền có thể dọn vào. Về phần Cố Phi, Âm Cố cũng không quản. Mỗi ngày hắn đều chủ động đến Du phủ, mặc cho Âm Cố đến hiệu thuốc mà không cho hắn đi theo. Hắn đành phải ở nhà mắt to trừng mắt nhỏ cùng đám người Hỉ Mi.

Khác với Tiểu Huyền, nhóm Tang Tử có biết Cố Phi một ít, hết sức kinh ngạc đối với sự xuất hiện của hắn. Hơn nữa thái độ Hỉ Mi đối hắn còn đỡ hơn Âm Cố. Duyên phận mỗi người mỗi khác, bọn họ nhìn ra Cố Phi quyết tâm phải ở lại chỗ này bảo hộ tiểu thư của hắn.

Chờ tân gia Tiểu Huyền vào xong, nhóm Tương Kỳ cũng khởi hành về nhà.

Thất nguyệt lưu hỏa, cửu nguyệt thụ y, hàn ý đã hiện. Bọn họ mua y phục mùa đông ở thành Phù Dung, trang bị lại cho xe ngựa, chuẩn bị thỏa đáng xong mới bịn rịn chia tay.

Hôm chia tay là một hôm cuối thu khí sảng. Âm Cố ôm Ly Ly, toàn gia Tiểu Huyền, còn có Hỉ Mi đỏ mắt muốn tiễn mọi người một đoạn đường rồi lại đoạn đường. Lúc này Hỉ Mi nhớ tới Mặc Viễn Lang ở Thanh thành.

Mạc viễn, mạc viễn, lần đi từ biệt đến khi nào tái kiến?

Thảm cỏ khô héo ở ngoại thành, xe ngựa đi trên đường vài bước dừng lại, cuối cùng càng ngày càng cách xa. Ngay cả đầu láng bóng của Tử Thương cũng không thấy được nữa, để lại người tiễn đưa thập phần phiền muộn.

“Chúng ta còn có thể trở về.” Hỉ Mi nắm tay thề. Lần này mọi người đến thăm nàng, lần tới tất nhiên là nàng về thăm mọi người.

Khi Hỉ Mi không lưu ý, Cố Phi đã mua một tòa nhà trong thành, ba tầng, hai tầng trên là chỗ ở, tầng dưới là cửa hàng. Khi Hỉ Mi thấy Cố Phi tự nhiên làm chưởng quầy thì không khỏi cảm thán Cố gia quả lợi hại. Cửa hàng này bán đặc sản phương xa, lại hiếm có. Lại bởi vì đi bằng đường biển nên cũng không đắt, buôn bán không tệ. Nhưng mà Hỉ Mi cho rằng Cố Phi buôn bán là giả, coi chừng Âm Cố mới là thật. Nàng biết ba tầng đó sẽ có một chỗ dành cho Cố gia.

Mỗi ngày Âm Cố đến hiệu thuốc đều đi qua tòa nhà đó, mỗi ngày đều nhìn thấy Cố Phi chờ ở cửa hành lễ với nàng. Tiểu nhị là thuộc hạ hắn mang theo đương nhiên cũng làm y vậy. Cho nên cả khu phố mộc bài đều hứng thú bàn luận: không biết rốt cuộc thân phận Âm Cố là gì mà làm cho công tử anh tuấn lĩnh một đám tiểu tử tuổi trẻ tất cung tất kính xếp thành một đội chờ Âm Cố đi qua mỗi ngày, kỳ lạ là Âm Cố chưa bao giờ dừng chân, nàng chỉ đi qua đó trông như nó không có quan hệ gì với nàng. Còn Hỉ Mi thì thỉnh thoảng sẽ đến ngồi một chút. Ai kêu nơi đó có một vài món đồ chơi trẻ con ưa thích, phỏng chừng hắn cố ý để đó hấp dẫn Ly Ly.

Trung thu qua đi, cái tin phố mộc bài thịnh yến lan truyền nhanh chóng. Có vài tiểu tặc muốn đến thử vận may, nhưng chưa kịp làm gì thì đã bị người ta chặn lại.”Con phố đó có nhân vật lợi hại, vì sao gia gia ta đây phải tự mình bước vào đại lao còn không phải vì đụng bọn họ hay sao. Ta cho các ngươi biết, con phố này ta bảo kê, sau này các ngươi phải cách xa con phố này cho ta!”

Kẻ này vừa dứt lời thì đã nghe được âm thanh trường kiếm tra vào vỏ bên tai, vài hắc y che mặt không biết khi nào vây quanh bọn họ. Một hắc y trong đó giơ kiếm chém xuống, vỏ kiếm chém một tiểu tặc gần nhất té xuống đất, tốc độ chỉ trong nháy mắt, chúng tiểu tặc kinh hồn. Kẻ từng bị Âm Cố bắt được – lão Tam vội phất tay bảo mọi người tốc tán, cũng đem đứa nằm dưới đất không biết sống chết tha đi.

Đám hắc y nhân cũng không động, chỉ lạnh lùng đứng đó. Đầu lĩnh đi ra chậm rãi mở miệng, nói với lão Tam:

“Nếu ngươi còn xuất hiện ở đây, đại lao sẽ không phải là chỗ ngươi ngồi!”

Lão Tam vội cười chắp tay. Hắn ngồi trong đại lao một thời gian, khi đi ra thì để tâm đến khu phố này. Gần đây hắn phát hiện có người cố ý vô tình âm thầm che chở, số lần tuần tra còn chăm chỉ hơn quan phủ cho nên hắn càng để tâm. Hôm nay hắn thấy thời cơ thích hợp nên chủ động hiện thân, chỉ là hiếu kỳ mà thôi. Hiện tại đã đạt được mục đích hắn cũng thỏa mãn, vừa định lôi kéo làm quen thì nghe đầu lĩnh nhẹ nhàng tặng cho một chữ ‘cút’, hắn cũng đành phải nhanh lui ra.

Có lẽ phố mộc bài sẽ trở thành nơi an toàn nhất thành Phù Dung…

Ngày hôm sau, Âm Cố đi ngang qua tiểu lâu của Cố Phi, nàng đánh vỡ đóng băng trường kỳ, lần đầu tiên dừng chân lại, cũng đi vào cửa hàng của hắn.

Bọn tiểu nhị nhanh chóng dọn dẹp, mời Âm Cố vào. Cố Phi rốt cục nhẹ nhàng thở ra, đứng trước mặt nàng.

Âm Cố ngồi, khẽ gõ mặt bàn một lúc lâu, mới lên tiếng:

“Ban đêm ít chút động tĩnh, đừng làm rộn để người ta bất an.”

“Cảnh cáo khi cần thiết không thiếu.” Cố Phi gật đầu.

Âm Cố khẽ nhíu mày: “Chúng ta là ở lại, không phải phát triển tổ chức!”

Cố Phi trầm mặc một chút mới nói: “Về sau sẽ cẩn thận, người yên tâm, tuyệt đối sẽ không khiến cho quan phủ chú ý.”

“Vậy đi.” Âm Cố đứng dậy.

Cố Phi suy nghĩ một lát, khom người đưa nàng ra tiểu lâu.

Kỳ thật hắn còn có chuyện không nói cho Âm Cố. Tuy rằng hắn không có lòng từ bi, nhưng hắn cũng không phải ý chí sắt đá. Hắn không có giết cả nhà Ly Ly, bởi vì Ly Ly vốn là người Cố gia. Hắn chỉ việc giữ đứa bé, vì phu nhân cần kế sách dùng cho Âm Cố. Chuyện này hiện tại hắn sẽ không nói, tương lai có lẽ sẽ nói, có lẽ vĩnh viễn là bí mật.

Nhìn thân ảnh Âm Cố rời đi, Cố Phi đứng ở cửa, khẽ cười.

Thu đi đông về, xuân đến hoa nở, một năm tuần hoàn.

Trung thu trăng sáng năm sau.

Ly Ly đã hơn 3 tuổi, biết chơi đùa với cô bé nhà Tiểu Huyền, rất có dáng vẻ ca ca. Có điều, bắt đầu bước vào tuổi thứ 3, Âm Cố đã tìm khắp toàn thành một thầy đồ tốt nhất dạy vỡ lòng cho nó. Hỉ Mi thương Ly Ly còn nhỏ, nhưng khi thấy cái mặt nhỏ nhỏ của nó đọc thơ đọc chữ thì lại có cảm giác kiêu ngạo của người mẹ. Vì thế sau một hồi đấu tranh, nàng cắn răng hai ngày một lần đưa nó đến nhà phu tử.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here