Hỉ Tương Cố – CHƯƠNG 9: LỄ MỌN

0
25

Không ai biết Hỉ Mi từng có nhiều đấu tranh quái lạ như vậy, lúc này thấy cảm xúc của nàng đã ổn định, Vương Di Nguyệt mới cẩn thận bưng một chén canh đến: “Tỷ tỷ, phu nhân đặc biệt đưa tổ yến đến cho tỷ.”

Hỉ Mi biết có thể chuyện đó vẫn chưa ai biết, liền thấp giọng lên tiếng, bưng chén canh cúi đầu uống hết không chừa một giọt.

“Nàng thật sự không có việc gì chứ?” Lưu thị thấp giọng hỏi Âm Cố.

“Không có việc gì, tâm tình người mang thai không ổn là bình thường.” Âm Cố trả lời.

“Nhưng mà khí sắc nàng nhìn không được tốt lắm, ” Lưu thị lại hỏi, “thai nhi cũng không có việc gì chứ?”

Âm Cố nhất thời không nói gì, sau một hồi mới nói: “Nếu không chăm sóc tốt thì có thể sẽ mất.”

Lời này vừa nói ra, đều dọa hết mọi người.

Ban đầu Hỉ Mi đang cầm cái chén sửng sốt, ngay sau đó ném luôn cái chén, hai tay hộ ở trước người mình, tí mắt nói: “Nhất định ta phải sinh đứa bé này.”

Lưu thị cũng vội nói: “Âm Cố cô nương, cô nói phải làm như thế nào ta sẽ làm như thế ấy. Đây chính là trưởng tôn Khánh gia, không chấp nhận được bất kì ngoài ý muốn nào.”

Âm Cố vô tình đảo mắt nhìn qua mọi người. Trong nháy mắt, hình như Vương Di Nguyệt có hơi không được tự nhiên, nàng ở bên hông, sau đó cũng nói theo: “Thân mình tỷ tỷ bây giờ là đại sự hạng nhất ở Khánh gia, nếu có cái gì cần muội làm muội nhất định toàn lực ứng phó.”

“Hôm nay ta sẽ cho một phương thuốc, về sau ngươi —” Âm Cố chỉ Tiểu Huyền, “cách vài ngày thì đến ‘Hữu Trì Đường’, đem —” lại chỉ Hỉ Mi trên giường, “đem tình trạng của nàng nói cho ta biết.”

Mặc kệ là Tiểu Huyền hay Hỉ Mi, bị Âm Cố chỉ vào và cũng bị ánh mắt của nàng nhìn đến lúc đó, đều có cảm giác lạnh lẽo như bị một con rắn nhìn chằm chằm. Rất kỳ quái lại có cảm giác này, chủ tớ hai người cũng khó hiểu, mà cũng không tự chủ được ngoan ngoãn gật đầu nghe lời Âm Cố nói.

Hỉ Mi chờ mọi người đi rồi mới phát hiện, hóa ra Âm Cố đang giúp mình. Nói cái gì kêu Tiểu Huyền đi “Hữu Trì Đường “, thật ra là để tiện tùy thời biết tình cảnh của mình. Sống qua nhiều năm, từ khi tỷ tỷ xuất giá, không còn ai nguyện ý giúp nàng như vậy nữa. Nghĩ đến tỷ tỷ, Hỉ Mi lại cảm thấy ngũ vị tạp trần. Nói vậy lời đồn nhất định cũng truyền vào trong tai Khánh gia, có mấy lần nàng còn nghe được người hầu trong phủ nhỏ giọng bàn tán. Nàng biết, Khánh gia đối đãi nàng không được tốt lắm, chắc là có liên quan đến tỷ tỷ.

Khi nàng vừa mới xuất giá chưa được hai tháng, nhớ rõ cha thở dài, chỉ nói nếu sự tình là thật thì là bất hạnh trong vạn hạnh. Đó là Hỉ Mi đã lập gia đình, nói cách khác, sau việc này mà muốn tìm nhà tốt thì khó khăn hơn.

Lúc Hỉ Mi nghe được cả người lạnh như băng, nàng kiên quyết không tin tỷ tỷ lưu lạc đến thanh lâu làm nữ tử phong trần. Trong nhận thức của nàng, những nữ tử này đều cực kỳ bi thảm. Khi đó tỷ tỷ vẻ vang cỡ nào cơ chứ, nhà tỷ phu cũng thực giàu có, làm sao mà tới nông nỗi kia. Thế nên không hề tin tỷ tỷ thật sự ra vào ở thanh lâu, nàng lén đi tìm gã hán tử mang lời đồn kia về. Đối phương cũng chỉ tay lên trời thề thốt nói đã gặp tỷ tỷ nàng xiêm y ngả ngớn, nùng trang tươi đẹp, đứng ở cửa thanh lâu liếc mắt đưa tình cho nam nhân. . .

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here