Hỉ Tương Cố – CHƯƠNG 67: DẠ YẾN

0
22

Tối hôm sau, Cố trang bày yến hội tẩy trần cho Âm Cố.

Yến hội có sáu bàn, ngoại trừ bàn chủ được bình phong che đi có vẻ hơi có im lặng ra, năm bàn còn lại đều thập phần náo nhiệt. Cố gia có không ít chi. Ngoại trừ những tiểu bối đều ở lại đây đi theo tộc trưởng Cố gia – cũng là trang chủ Cố trang Cố Thiên Hòa tập võ ra, thì những người lớn đều phân tán ở khắp nơi. Đa số là ngầm xử lý công việc sát thủ của Cố gia. Cho nên năm bàn đó đều là tiểu hài tử. Hơn nữa còn có một số người hầu cũng được thượng tọa nên rất náo nhiệt

Bên đây, sau bình phong, một bàn mười một người. Trước kia chỉ có mười người thôi, nhưng hôm nay xuất hiện thêm một vị trí. Khi người hầu xếp bàn lo sợ nhét cái cái ghế vào, tâm lý Hỉ Mi rất phức tạp.

Được mời đến dùng yến, vì thế Hỉ Mi mới gặp được người nhà Âm Cố. Ngày hôm qua tại phòng khách hẳn là không tính. Hỉ Mi luôn không có hảo ý nhìn cặp song sinh tỷ tỷ của Âm Cố.

Hiện tại, là trạng huống gì?

Hỉ Mi cẩn thận nhập tòa. Bên cạnh nàng là Âm Cố. Mà bên cạnh Âm Cố là Cố Phi.

Người hầu tùy thân cũng có thể nhập tòa? Hỉ Mi hồ nghi. Sau đó nghe Âm Cố giới thiệu cho nàng theo thứ tự.

Vị nam nhân trung niên mày rậm mắt to, thần tình dữ tợn lại cười đến híp mắt chính là phụ thân Âm Cố? Hỉ Mi vội vàng đứng dậy hành lễ, lại chẳng biết tại sao lại ngồi xuống không được. Chỉ thấy nam nhân trung niên đó ra tay miễn lễ cho nàng.

A, phụ nhân nhỏ xinh bên cạnh nam nhân trung niên đó chính là mẫu thân Âm Cố? Hỉ Mi nhìn nhanh nữ nhi Cố gia. Khó trách đều như hoa như ngọc, hóa ra là giống mẫu thân. Hỉ Mi lại hành lễ. Sau đó nghe được giọng nói mềm mại của chủ mẫu Cố gia như cánh bướm nhỏ nhẹ nói không cần.

Kế tiếp chính là tỷ muội song sinh. Tỷ tỷ Cố Triều Triều, lãnh đạm có thể so với Âm Cố. Người hầu tùy thân của nàng gọi là Cố Tiều, ngồi bên cạnh Cố Triều Triều, vẻ mặt đờ đẫn. Tiếp đó đó là người đả thương Âm Cố hộc máu – muội muội Cố Tịch Tịch. Hai tỷ muội này có một sự phân biệt, tuy dáng dấp nhất trí giống nhau nhưng tính tình kém khá xa. Cố Tịch Tịch mỉm cười nhìn chằm chằm Hỉ Mi, khiến Hỉ Mi thấy thế nào cũng không có ý tốt. Bên cạnh Cố Tịch Tịch cũng là người hầu tùy thân của nàng, gọi là Cố Lạc, một nam nhân mặt mày thanh tú.

Cuối cùng, đó là đệ đệ Âm Cố.

Cố Hùng Hùng? Hỉ Mi cố nén cười. Người này lớn lên giống phụ thân hắn, lưng hùm vai gấu, ngồi đối diện Hỉ Mi. Bên cạnh Cố Hùng Hùng là một cô nương, dáng vẻ như liễu làn da như ngọc, gọi là Cố Y.

Xã giao hết một vòng người, Hỉ Mi hơi choáng. Quy củ Cố gia nàng không hiểu lắm, nhưng thấy bọn họ ngồi như vậy ngược lại giống như người một nhà đoàn viên. Mà người thứ mười một lại có vẻ cô đơn vạn phần.

Âm Cố giới thiệu mọi người xong, lúc này mới nghiêm mặt nói: “Vị này là Việt Hỉ Mi, nàng. . .”

“Nàng là khách nhân!” Cố trang chủ cắt lời Âm Cố. “Trước đó Tịch Tịch không hiểu chuyện, thất lễ với khách. Nên phạt rượu.” “Phạt rượu?” Cố Tịch Tịch không nghĩ đến mình chính là người đầu tiên, chu môi đỏ của mình, đưa chén rượu đến bên miệng Cố Lạc, “Ngươi thay ta uống.” Cố Lạc cười nâng chén, đem rượu uống ngay. Mà Cố Tịch Tịch một bên đưa rượu, một bên đảo mắt qua Hỉ Mi, “Ta hay hắn uống không có gì khác nhau.”

Ngoại trừ Hỉ Mi ra, mọi người còn lại đều thừa nhận. Mà Hỉ Mi cũng không dám lên tiếng.

Tiếp đó, Cố trang chủ đứng dậy nâng chén, lớn tiếng nói: “Hôm nay Tam tiểu thư về nhà, mọi người tận tình ăn uống, ngày mai được miễn luyện tập.”

Bên ngoài lập tức vang lên tiếng bọn nhỏ hoan hô. Cũng không biết là chúc mừng Tam tiểu thư về nhà, hay bởi vì ngày mai được miễn luyện tập.

Âm Cố từ từ uống rượu của mình, sau đó lạnh lùng nhìn.

Một bàn rất nhiệt tình. Ngay cả Hỉ Mi cũng cảm giác được. Còn bắt đầu kính rượu, phụ thân nàng còn vỗ ngực nói Tam nhi mang khách nhân tới thì chính là khách nhân Cố gia linh tinh. Nàng nhìn một đám, ai ai cũng ngôn ngữ thân thiết biểu tình thành khẩn, cảm động đến Hỉ Mi từng chén đón từng chén. Rất nhanh đã xong một vòng. Âm Cố nhìn đến đệ đệ ngồi đối diện cũng đứng lên, nàng nhìn Cố Tứ.

Cố Tứ đứng lên, không chịu được cái nhìn của Tam tỷ mà không khỏi run rẩy. Cố gia đa số đều là kẻ điên, hắn không sợ kẻ điên, mà chỉ sợ người bình thườn nhất – Tam tỷ. Rượu ở trong tay không kính không được phụ thân mẫu thân đại tỷ nhị tỷ đều trông mong nhìn hắn, trong lòng Cố Tứ lạnh buốt. Người hầu tùy thân Cố Tứ, Cố Y đứng lên, cực kỳ tự nhiên tiếp nhận rượu trong tay Cố Tứ, nâng chén với Hỉ Mi: “Thỉnh.”

Cố Tứ cảm kích nhìn Cố Y.

Âm Cố khẽ hừ một tiếng, Cố Tứ cười ngồi xuống, trên mặt lại có vẻ chẳng phải tự tại.

Rượu qua một vòng, sắc mặt Hỉ Mi đã có vẻ say, nhưng thần trí vẫn thanh tỉnh. Rượu Cố gia không mạnh bằng rượu ở Thanh thành, nàng cảm thấy mình có thể ứng phó được. Hơn nữa lo lắng lúc nãy tựa hồ dư thừa, Cố gia đối đãi nàng thân thiết, dần dần cũng có chút sáp nhập.

Sau rượu là dùng bữa. Cố trang ở ven biển, sơn trân không đủ, nhưng hải vị là mười phần. Các món trên bàn hiện tại cơ hồ Hỉ Mi mới thấy lần đầu. Cái người đả thương Âm Cố hộc máu – Cố Tịch Tịch chủ động gắp một miếng thịt cua cho nàng, lại giải thích vài câu cua này sống ở đâu, như thế nào lên bờ, vân vân. Tuy Hỉ Mi ngồi nghe, nhưng luôn cảnh giác kẻ “đả thương Âm Cố hộc máu – Cố Tịch Tịch”.

Hỉ Mi ăn hầu hết các món hải sản trên bàn, nàng cảm thấy rất ngon, khó có được một bữa như vậy, nàng dừng đũa, cầm khăn người hầu đưa tới lau miệng.

Lúc này, Cố trang chủ đột nhiên nói chuyện .

“Đúng rồi, Tam nhi, con ra ngoài hơn hai năm, lại chủ động tránh tin tức chúng ta, cho nên có chuyện con không biết.”

Âm Cố giương mắt, im lặng chờ đợi, trực giác nói cho nàng biết lời phụ thân sắp sửa nói tuyệt đối không phải chuyện tốt. Bởi vì cả bàn đều an tĩnh lại trong nháy mắt. “Đại tỷ con và Cố Tiều, đã đính hôn năm ngoái.” Cố trang chủ chỉ đại nữ nhi, tất cả mọi người nhìn qua đi.

Cố Triều Triều như không nghe đến, đang gắp miếng cá cho Cố Tiều, nói: “Ăn.”

“Ngon.” Cố Tiều đáp. Miếng cá vào miệng.

Cố Triều Triều nhìn đĩa rong biển xa nhất: “Muốn.”

Cố Tiều đứng dậy gắp rong biển cho Cố Triều Triều: “Có.”

“Rượu.” Đây là Cố Triều Triều bưng chén rượu.

“Cạn.” Đây là Cố Tiều cùng nàng chạm cốc.

. . .

Cái gì gọi là tích tự như kim? Cố Triều Triều là người không nói nhiều, cho nên lúc chọn người tùy thân, nàng đã chọn trầm mặc ít lời nhất – Cố Tiều.

Hai người không thích nói chuyện thì lúc tương thân tương ái là cái dạng gì? Chỉ cần nhìn cái cảnh trước mắt này đã buồn nôn rồi. Cố gia đều bắt đầu lạnh run, ngay cả Âm Cố cũng không ngoại lệ.

Duy độc ngoại lệ chính là Hỉ Mi. Nàng không có chú ý hai người này là một chữ đáp một chữ, mà là quan sát hai người ăn ý với nhau. Tỷ như Cố Triều Triều nhìn đi đâu, nhiều đĩa như vậy mà người tùy thân của nàng cũng sẽ không nhầm lẫn…

Ăn ý như vậy là đã tu luyện bao nhiêu năm? Hỉ Mi có chút hâm mộ. Bởi vì nàng và Âm Cố mới quen biết không đến một năm ngắn ngủn thì làm sao có thể tu được như vậy. Quan sát Cố đại tỷ và người tùy thân của nàng, Hỉ Mi chú ý luôn những người còn lại. Quả nhiên, Cố Tịch Tịch và Cố Lạc cũng vô cùng thân thiết. Cố Tịch Tịch thoạt nhìn nhỏ hơn so với Cố Tứ, mà ngay cả Âm Cố cũng thành thục hơn nên Cố Tịch Tịch luôn có tính trẻ con. Mà Cố Lạc cũng là mọi cách che chở, e sợ nàng ăn không ngon. Bên kia Cố Tứ, bên cạnh hắn là tiểu mỹ nhân tùy thân nhỏ xinh, tự nhiên cũng là thích thú. Mà bên cạnh. . .

Cố Phi, nhận nhiệm vụ gắp đũa cho Âm Cố, luôn theo ánh mắt Âm Cố gắp thức ăn cho nàng, hơn nữa, cũng không nhiều lời, tựa hồ trầm mặc hơn so với Cố Tiều.

Một bàn cơm, Hỉ Mi không còn cảm thấy vị gì nữa. Dù Âm Cố cũng gắp cho nàng, nhưng có ngon bao nhiêu đi chăng nữa cũng mất hết cảm giác rồi.

Năm trước là Cố Triều Triều và Cố Tiều đính hôn, năm nay có phải đến phiên Cố Tịch Tịch hay không? Còn sang năm thì sao?

Hỉ Mi buông đũa xuống, trong lòng ảm đạm. Không đến không biết, đến đây mới biết, Cố gia, so với tưởng tượng của nàng còn khó tưởng tượng hơn.

Cơm xong, Hỉ Mi đang lo âu, Âm Cố đưa trà đến, sau đó mang theo Hỉ Mi quay về phòng mình.

Hai người này vừa đi, Cố trang chủ cười đến đắc ý: “Nhìn đến không? Có hiệu quả đấy.”

Cố Phi vẫn chưa đi, là bị Cố trang chủ lưu lại. Hắn nghe xong không khỏi sửng sốt, nhìn hai bóng dáng rời đi xa xa.

“Sắm vai ân ái với ngươi, thật sự muốn bức chết ta.” Cố Tịch Tịch xắn áo, đưa đến trước mắt Cố Lạc, “Nhìn này, da gà vẫn còn này.” Cố Lạc mỉm cười xoa tay giúp nàng: “Nếu không phải sợ tiểu thư lanh mồm lanh miệng, diễn quá, chúng ta là thích hợp nhất.”

“Xứng đáng!” Cố Triều Triều uống trà lạnh lùng cười. Muốn nhìn của nàng chê cười, cũng phải mặc nhiều áo da đến. Bên cạnh nàng, Cố Tiều vẫn đờ đẫn.

Trong lòng Cố Phi cũng có rất nhiều vấn đề. Cố Tiều và Đại tiểu thư định thân rồi? Đây là chuyện khi nào, hắn tuyệt không biết. Huống chi xem tình huống hiện tại rõ ràng là âm mưu. Nhưng vì sao phải làm như vậy? Có chuyện gì có thể làm toàn gia đồng tâm hiệp lực nổi điên thế này?

Hắn rốt cục nhịn không được muốn hỏi, mà Cố trang chủ đã gọi tên hắn: “Cố Phi.”

“Vâng.” Cố Phi nuốt xuống lời muốn hỏi, cung kính đáp lại.

“Xem xem gần đây có ngày hoàng đạo nào không, Tam nhi lâu như vậy mới trở về, phải đến từ đường bái một chút.”

“Phi nhớ kỹ.” Cố Phi gật đầu.

“Vậy cứ thế, ngươi trở về đi.” Cố trang chủ vung tay lên, thập phần tiêu sái.

Cố Phi bất đắc dĩ, đành phải lui xuống.

Nhiều ánh mắt nhìn Cố Phi rời đi, nhưng chỉ có Cố Y không đành lòng: “Gạt hắn như vậy, chỉ sợ phải khó chịu .” Cố Y nói.

“Lúc trước là hắn lớn mật khuyên bảo Tam nhi ra ngoài một lần, ta còn nhớ kỹ đấy.” Cố trang chủ hừ lạnh, vẻ mặt mang thù.

Ba người tùy thân của Cố gia lập tức hồi tưởng lại, hy vọng không có làm chuyện gì khiến trang chủ nhớ kỹ.

Hỉ Mi uống nhiều rượu, cả người vô lực, cho nên ăn cơm xong đã về nghỉ ngơi. Đêm nay gió có vẻ mang theo oi bức, Hỉ Mi nới lỏng áo, thở hắt ra.

“Sao vậy?” Âm Cố cầm tay Hỉ Mi, hỏi, “Có phải bị bọn họ dọa hay không?”

Hỉ Mi không quên lời Âm Cố đã nói ở hồ nước, nàng cũng hiểu được mình cần chút trấn an, cho nên ôm cánh tay Âm Cố: “Không sao.”

Âm Cố ngẩng đầu. Trời quang nhiều sao, mà đêm ở bờ biển mới là đẹp nhất.

“Ngày mai ta sẽ dẫn nàng ra bờ biển.” Âm Cố ở bên tai Hỉ Mi nhỏ giọng nói. Lại nhịn không được mà cọ sát. Sao Âm Cố không biết nhà người mình. Nhưng có một số cảm xúc cần phải được giải tỏa, cứ để bọn họ nháo đi. Đã lâu không về nhà, để bọn họ phát tiết một lát cũng có thể tha thứ được. Huống chi người nhà nàng chính là như thế. Là mặt chân thật nhất. Nên cho Hỉ Mi nhìn đến. Về phần Hỉ Mi có thể nhận đến đâu thì đến đó, không tiếp thụ được cũng không sao. Cho tới bây giờ nàng không có yêu cầu gì nhiều đối với Hỉ Mi.

Dù sao, Hỉ Mi là của nàng, chứ không phải của Cố gia.

Hai người đứng ở đó ôn tồn một lát, lại dắt tay đi tới. Bên cạnh không có Cố Phi, Hỉ Mi cũng thoải mái một ít. Nàng đi tới đi tới, đột nhiên cảm thấy trước mặt có gió xẹt qua, tựa như bóng đen lướt qua, dường như còn để lại mấy chữ mơ hồ “Tam tiểu thư hảo”. “Âm Cố. . .” Hỉ Mi kinh hãi hỏi, “Cô xem thử coi có ai không?”

Âm Cố quay đầu lại, vỗ tay Hỉ Mi an ủi: “Không có việc gì, một người hầu đi qua thôi.”

“A?” Hỉ Mi ngây người, một người hầu? Chạy nhanh như vậy?

“Không phải cô cảm thấy Cố gia chúng ta lớn sao? Chính là chuyên dùng để luyện công. Nghĩ xem, một ngày dài được bao nhiêu mà từ phòng này đi qua phòng khác đến nửa canh giờ? Tự nhiên họ sẽ nghĩ như thế nào để đi nhanh hơn.” Âm Cố nhàn nhạt nói. “Phòng lớn như vậy cũng là dùng để đánh nhau. Nhỏ đánh không được.”

Hỉ Mi lúc này coi như vẫn còn kinh hãi nhưng không thấy quái lạ nữa, tiếp thu được Âm Cố giải thích, sau đó luôn mãi cảm thán.

Nhưng kế hoạch Âm Cố muốn dẫn Hỉ Mi ra bờ biển thất bại .

Hỉ Mi chưa bao giờ dùng quá nhiều hải sản như hôm nay, đêm đó trở về phòng, từ nửa đêm trở đi bắt đầu đau bụng. Sau đó ngủ không được.

Và nó kéo dài đến ba ngày, cho dù uống thuốc cũng không hiệu quả được bao nhiêu. Trong vòng vài ngày ngắn ngủi, Hỉ Mi gầy đi một vòng. Âm Cố nắm cằm gầy nhọn cả Hỉ Mi, sắc mặt thập phần không tốt.

Cố Phi đứng ở một bên nhìn. Nơi Hỉ Mi ngủ chính là giường của tiểu thư, chăn cũng của tiểu thư, mà những thứ này đều là do hắn tự mình chọn lựa. Thậm chí đệm trải giường cũng là tự hắn trải. Nhưng tiểu thư lại canh giữ ở bên giường nhiều đêm nhìn nữ nhân quá mức yếu đuối này.

“Tiểu thư, người qua phòng bên cạnh ngủ một lát đi, tiếp qua vài canh giờ nữa phải đến từ đường, người còn phải thay y phục mới nữa. Tinh thần không tốt là đại bất kính, người nên biết.” Cố Phi nói.

“Đã biết.” Âm Cố thản nhiên đáp.

Hỉ Mi mấy ngày nay chỉ toàn nằm ở trên giường, không ra khỏi cửa một bước. Không những tiêu chảy, mà trên người còn nổi ban đỏ. Lúc ấy sợ hãi cực kỳ. Cũng may Âm Cố nói vì người không quen ăn hải sản sẽ như thế, nhưng chẳng biết tại sao khi nàng nói vậy thì sắc mặt rất rất không tốt, phi thường không tốt. Hỉ Mi tiếp tục ảm đạm. Nàng không quen ăn hải sản, mà ba bữa ở Cố gia đều có hải sản. Cái này kêu nàng phải làm sao bây giờ đây. Hình như là đang nói cho nàng biết, nàng không thích hợp sinh hoạt tại đây. Hỉ Mi thấy Cố Phi đã tận tình khuyên bảo Âm Cố đã nửa ngày, cuối cùng mới nhìn mình một cái.

Trong mắt Cố Phi không có nàng, Hỉ Mi biết, bởi vì nàng cũng mơ hồ kiêng kị Cố Phi. Mấy ngày nay Âm Cố cực nhọc ngày đêm, không thể yên ổn nghỉ ngơi ở bên cạnh, hắn sớm đã bất mãn nhưng không có bộc lộ ra. Thậm chí cũng không thèm nhìn nàng. Bây giờ là sợ gặp khuyên nữa bất động, lúc này mới đảo mắt qua đến. Một cái nhìn lạnh lùng, khiến Hỉ Mi khẽ run.

“Âm Cố, đi đi, ta tốt hơn nhiều rồi. Những ban đỏ này sẽ hết thôi.” Hỉ Mi cố gắng cười, “Bây giờ ta muốn ngủ một chút, cô cũng đi ngủ đi.”

Âm Cố thở dài, đứng dậy: “Vậy nghỉ ngơi cho khỏe, sáng mai ta không thể tới, cần gì cứ gọi người hầu.”

Hỉ Mi vội gật đầu.

Âm Cố lại nhìn Hỉ Mi trong chốc lát, mới xoay người xuất môn. Cố Phi đi cùng ở sau lưng Âm Cố.

Sau khi rời khỏi đó, Âm Cố thấp giọng nói với Cố Phi: “Đừng để cho ta thấy ngươi coi thường nàng lần nữa.”

Cố Phi chấn động.

“Đến Đảo Tư lĩnh phạt nửa tháng, tạm thời ta không muốn nhìn đến ngươi.”

Cố Phi nhìn Âm Cố đóng cửa phòng, không khỏi cảm thấy chua chát. Từ xưa đến nay, Âm Cố luôn xem hắn như bằng hữu, nàng chưa bao giờ lạnh lùng cứng nhắc với hắn. Hiện tại, lần đầu tiên, hắn hối hận đã cổ vũ tiểu thư ra ngoài lang bạt. Hắn vốn tưởng rằng tiểu thư tâm tính cao ngạo, trên thế gian này sẽ không có ai được vào mắt nàng. Huống chi là hắn làm bạn mấy năm nay, nàng tất nhiên không thể nào thích ứng bên ngoài, sẽ thỉnh thoảng nhớ tới những ngày có hắn.

Nhưng hắn đã sai. Từ đầu hắn có tư tâm, cuối cùng bị tư tâm làm hại. Một cánh cửa ngăn cách với tiểu thư, chỉ sợ, sẽ không thể cùng nàng thân cận như vậy nữa.

Là bởi vì ngươi xuất hiện sao? Cố Phi quay đầu nhìn cửa phòng cách vách, con ngươi thu lại, đột nhiên sinh ra hận ý.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here