Hỉ Tương Cố – CHƯƠNG 64: CỐ PHI

0
31

Hoành có quốc sắc, Ngạn có thiên hương, mọi người đều biết.

Mà hai nước còn có hai thành trì có chỗ tương tự.

Hoành có Ly Thương, Ngạn có Ly Giang, chỉ sai một chữ. Ly Giang có một giang hồ thế gia, họ Tô, chuyên dùng độc, là nơi quan phủ chú ý nhất. Mà Ly Thương cũng có một thế gia, họ Cố, chuyên. . . Giết người.

Sau hai tháng bôn ba, Âm Cố đã về tới tòa thành nàng quen thuộc nhất.

Kháo sơn cật sơn, kháo hải ngật hải, Ly Thương gần biển, đa số dân cư nơi đây dựa vào biển mà sống. Ngoài cửa thành đã có không ít người cùng đợi vào thành. Cổng thành Ly Thương có hàng rào, để thu phí từ các ngư dân.

Đây là lệ thường hằng năm. Vả lại khi vào thành rồi họ sẽ được bảo hộ, cho nên các ngư dân đều ngoan ngoãn xếp hàng.

Tuy Ly Thương gần biển, nhưng nó nằm ở trên bờ. Nội thành cũng không có dính líu gì đến biển. Và điều này cũng lý do vì sao Ly Thương có bến tàu nhưng không phải là lộ tuyến phồn hoa nhất. Đường biển chủ yếu của Hoành Quốc là ở phía nam của thành Ly Thương, ở đó mới có bờ biển. Thuyền như nước chảy. Nhưng nghe nói lúc trước không phải là như thế. Ly Thương từng gặp đại nạn, nên toàn thành mới lui về phía sau vài dặm. Mặc dù đã lui thành nhưng ở bờ biển vẫn có quan binh đóng quân.

Biển là một tấm lá chắn của thiên nhiên, nhưng nó cũng là chỗ hở to lớn. Dễ dàng đuổi địch, nhưng cũng dễ dàng bị địch thôn tính. Lời này là năm xưa có người nói. Mà cái người nói lời này đó là Cố gia. Nhưng đó đã là chuyện rất lâu xưa kia.

Hiện tại Cố gia vẫn nổi danh. Nhưng Cố trang không phải ở nội thành hay nơi dễ nhìn thấy. Mà là một nơi không thể tiếp cận của Ly Thương.

Hôm nay, ngư dân vào thành để đem cá vào bán ở chợ như mọi ngày. Trong chợ có chợ cá, gần như chiếm một nửa cái chợ. Nơi này vĩnh viễn đều tràn ngập mùi tanh mặn, thậm chí là thối, nhưng dân bản xứ sớm đã quen.

Giữa hè nóng bức, mà dường như gió biển hôm nay cũng theo các ngư dân vào thành nên có hơi mát lạnh. Nhưng rất nhanh đều bị tiếng mua bán rao hàng phá tan. Chợ người đến người đi, cò kè mặc cả, ngày nào cũng như ngày nào.

Chỉ là hôm nay các ngư dân có chú ý tới một chi tiết: Có mấy người mặc xiêm y đồng màu xám xuất hiện ở đây.

Không phải ai cũng có thể mặc xiêm y màu này, vì loại xiêm y đó là một dấu hiệu. Cổ áo có hoa văn đặc thù, bên hông tiểu loan đao màu đen. Tuy Hoành Quốc không có lệnh cấm mang binh khí, nhưng nếu ở nội thành mà công nhiên mang binh khí thì sẽ thường xuyên bị kiểm tra. Nhưng họ là người của Cố trang! Tương truyền xưa kia, Ly Thương gặp hải tặc tập kích tổn thất thảm trọng, là Cố trang xuất động người của mình diệt toàn bộ hải tặc tại đây, nội thành, cứu vớt Ly Thương. Cho nên, tuy Cố trang tự xưng là người giang hồ nhưng triều đình vẫn cho đãi ngộ đặc thù. Đối với quan phủ mà nói, có Cố trang ở đây thì nội thành có thể giảm được một nửa lực lượng cảnh giới. Mà cũng vì có Cố trang ở đây nên cũng sẽ thường xuyên có vài cừu gia tìm tới cửa. Tóm lại là quan hệ giữa quan phủ và Cố gia, cũng giống như quan hệ của Tô gia và quan phủ ở Ngạn Quốc thành Ly Giang, vừa thủ vừa công. Nhưng mà từ xưa đến nay Cố trang cũng không hề phái người đến đây mua thức ăn, vì họ đã có người tự mang đến. Mà sao bây giờ lại phái hạ nhân đến đây?

Những người áo xám đó đi ngang mấy hàng cá, nhìn vào sọt cá, chân mày khẽ nhíu. Mà nho nhỏ động tác như vậy lại khiến các ngư dân vừa run sợ trong lòng, vừa khó hiểu.

Đi hết một vòng, một nam nhân trung niên thở dài: “Xem ra hôm nay không mua được .”

Tên còn lại cũng dừng cước bộ, mỉm cười nói: “Cũng không biết có phải Đại tiểu thư đùa giỡn chúng ta hay không? Tam tiểu thư đã đi hơn hai năm, không nghe được tin tức gì lại đột nhiên nói hôm nay nàng sẽ về đến.”

“Nhưng rõ ràng đây là loại xích ngư Tam tiểu thư thích ăn nha.” Một người khác buồn rầu nói. “Dù Đại tiểu thư đùa giỡn, thì cũng phải nói thứ nàng thích mới phải chứ.”

“Quên đi, ” người nói ngẩng đầu lên phất tay, “cái loại xích ngư này, sau triều cường là không thấy nữa, chúng ta nên trở về nhanh thôi. Nếu Tam tiểu thư thực sự trở về, ta phải xem xem có phải gầy đi hay không!”

Hai người còn lại nghe được liên tiếp gật đầu. Ba người vòng lạ, bước nhanh ra khỏi chợ.

Bọn họ vừa đi, không khí áp lực trong chợ liền tiêu tan. Ai ai cũng nghe ngóng, không biết ba người Cố trang đến đây làm gì. Mà vừa rồi ba người này nói chuyện, có người nghe được. Và tin tức đó lập tức truyền ra ngay.

Tam tiểu thư Cố gia biến mất hơn hai năm trước, đã trở lại!!

Ngay khi tin được truyền, Âm Cố vừa mới cho xe vào thành.

Hóa ra trước khi vào thành, Âm Cố có mang Hỉ Mi ra bờ biển, mà Hỉ Mi nôn nóng muốn vào thành đến Cố trang. Âm Cố nghĩ, có lẽ do đêm đó ở tháp chuông nói tên tỷ tỷ đệ đệ của mình cho nàng nên ý niệm này trong đầu Hỉ Mi ngày càng mãnh liệt.

Nếu Hỉ Mi không sợ nữa, dĩ nhiên Âm Cố sẽ thuận theo ý nàng.

Vào thành, không khí quen thuộc trên đường khiến tay Âm Cố giấu trong tay áo nhịn không được mà run lên. Nàng nhịn không được mà cười, tự giễu. Ngày đó người không chút do dự bỏ đi là mình, mà cũng không có nghĩ nhanh như vậy sẽ trở về. Và càng không thể tưởng tượng được còn có nguyên nhân để quay về, nàng nghĩ.

Âm Cố đỡ “Nguyên nhân” xuống xe. Hỉ Mi hít vài hơi thật sâu, đối với mùi vị của biển mà Âm Cố nói qua cũng không có cảm thụ nhiều lắm.

Đó là một nơi cực kỳ sạch sẽ, dù cũng có vài mã xa đi trên đường. Hai bên đường là nhà lầu san sát nhau, tuy không giống nhau như nhưng có kiến trúc thống nhất. Có cả cây cối ven đường nữa. Giữa ban ngày mà có mấy nữ nhân mặc xiêm y quá mức đơn giản đứng dưới tàng cây, đang tán gẫu với nhau. Nhưng trông họ cũng ngây thơ tự nhiên, cách ăn mặc cũng là kiểu chưa thành thân. Hỉ Mi nghĩ, chắc ở đây cũng giống Tú Giang, tự do tự tại.

Khi Hỉ Mi hứng thú dạt dào quan vọng ở phíc trước, nàng không có chú ý tới ở ven đường có một nam nhân anh tuấn bái Âm Cố.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here