Hỉ Tương Cố – CHƯƠNG 58: TRÒ CHUYỆN

0
119

Cố Âm Âm – ba chữ giống hòn đá được ném vào giữa lòng sông, chìm thẳng đáy nước.

Vị Ương biết danh tính thật của Âm Cố từ khi nàng che dấu thân phận dịch danh hành tẩu. Thêm lúc biết được Âm Cố bởi vì tên gọi Cát Tiêm Tiêm có từ láy, phẫn nộ đánh người ta thật nặng, còn uy hiếp buộc người ta đổi tên, Vị Ương mới bừng tỉnh đại ngộ. Nếu thật muốn che dấu tai mắt thì chữ “Cố” không thể dùng. Lấy thân thủ của nàng, và thêm chữ này thật sự rất dễ làm cho người ta đoán được tòa trang viên ở thành Ly Thương. Có thể thấy mục đích của nàng không phải là như thế. Chỉ sợ tên này xuất phát từ nguyên nhân không vui nào đó mà thôi.

Mà không thích thì sao, Vị Ương không sợ.

Quả nhiên Vị Ương dứt lời, trong phòng yên tĩnh. Bất quá Âm Cố nhìn qua đúng là vẫn còn bình tĩnh, vừa rồi hơi trầm mặt xuống chỉ như cục đá mới vừa chạm nước tạo ra vài gợn sóng mà thôi.

Người đánh vỡ sự im lặng quỷ dị này không phụ Vị Ương. Mà là Hỉ Mi. Nàng khẽ “A” một tiếng, nghi vấn hỏi: “Hóa ra cô cũng đổi tên?”

Âm Cố cũng giật mình, tiện đà nở nụ cười. Đây là lần đầu tiên nàng bị nghe cái tên đáng ghét này mà vẫn có thể mỉm cười thật lòng. Phản ứng của Vị Ương cũng là cùng lúc với Âm Cố, nhưng Âm Cố thì là cười, còn Vị Ương thì là thở dài.

Hỉ Mi nghe tỷ tỷ thở dài, quay đầu lại nói với Vị Ương: “Kể ra muội và Âm Cố thật đúng là hữu duyên. Tên muội cũng là Tiểu Nhân. Tỷ không hài lòng nên mới sửa giúp muội đó thôi.” Dứt lời, Hỉ Mi áy náy nhìn Âm Cố, “Hình như ta chưa nói cho cô biết, tên của ta từng là Việt Tiểu Nhân. Chữ không giống nhưng phát âm cũng từa tựa, thật là thú vị.”

Tương Kỳ ở một bên thấy đề tài bị nhiễu, tất nhiên sẽ không để Âm Cố kịp theo lời. Nếu lại dùng “Ngươi đổi tên cũng do tỷ tỷ ngươi, tương tự những chuyện đã xảy ra cũng do nàng coi như nàng có công lao, theo lý phải tạ ơn nhiều hơn nữa” áp chế đến, phu nhân chắc phải âm thầm hộc máu đi. May mà bọn họ cũng không phải thật sự có ý ngăn trở. Dừng ở đây là đủ rồi. Tương Kỳ nghĩ xong đứng lên, tiến lên kéo Hỉ Mi đi ra ngoài, lại đi tiếp đón thêm hai người khác: “Tương Kỳ thấy cơm trưa có lẽ đã dùng được rồi. Phu nhân, Âm Cố cô nương, chúng ta dùng cơm trước rồi nói tiếp.”

Hỉ Mi bị Tương Kỳ kéo đi được hai bước, đột nhiên cười hì hì quay đầu lại nói với Âm Cố: “Ta vốn là nông dân, lấy tên đó cũng chẳng có gì lạ. Không biết cha mẹ cô nghĩ gì hả, Cố Âm Âm?” Nàng nghiêng đầu một cách đáng yêu. “Xì” một tiếng bật cười, “Tên này thật sự không hợp với cô, nghĩ không cũng thấy buồn cười rồi.” Dứt lời, nàng thè lưỡi, chạy đi ra ngoài.

Vị Ương vốn tưởng rằng sẽ hạ được bức tường này, mà không ngờ được muội muội lại đỡ cho, hòa nhau. Nàng thong thả bước đến trước mặt Âm Cố thấy nàng có vẻ sượng, trong lòng không khỏi khoái chí, buồn cười đi ra cửa.

Âm Cố đứng lặng thật lâu, sau đó buồn khổ ra mặt, rồi cười, đi theo ra ngoài.

Dùng cơm chỉ là cái cớ, thật ra Tương Kỳ kéo Hỉ Mi đi chơi bài. Trước đó, Hỉ Mi đã được xem bọn họ chơi ở đây, chứ chưa chơi bao giờ, cho nên cầm quân bài được làm bằng xương nhưng điêu khắc như ngọc mà tràn đầy tò mò. Còn Âm Cố thì không lên tiếng ngồi ở sau lưng nàng. Vô luận ai tố, có Âm Cố chỉ, Hỉ Mi đều ăn hết. Nhiều ván bài trôi qua, Hỉ Mi đều hỏi Âm Cố, sùng bài Âm Cố nhiều thêm.Chỉ là, hoặc vô tình, hoặc mới vừa biết được một bí mật quá mức thú vị, Hỉ Mi không hề suy nghĩ gì mà kêu vài tiếng “Cố Âm Âm “, “Cố Âm” thậm chí là “Âm Âm”. Linh tinh luôn. Tương Kỳ nhịn cười hết sức. Cũng không bài trừ khả năng đây là sách lược Hỉ Mi chơi bài. Có mấy lần Hỉ Mi lắc xúc xắc rất dữ dội.

Âm Cố cũng làm như câm điếc, khi thì tán thưởng Hỉ Mi khi thì tiếc hận cho Hỉ Mi vì hành vi gọi tên nàng. Nhưng càng chỉ càng hung ác. Rất nhanh, ba nhà khác đều thua sạch bạc.

Hỉ Mi chỉ chơi cho vui, đều trả bạc lại. Hai vị cô nương kia còn muốn chơi với Hỉ Mi nữa, Tương Kỳ chỉ phải phải lắc đầu.

Một lúc sau mới là thời gian dùng cơm.

Cùng dùng cơm với Hỉ Mi và Âm Cố vẫn là những người đó. Tử Thương bởi vì trốn không kịp, được Tương Kỳ dịu dàng mời lại ngồi gần Âm Cố. Tử thương bất đắc dĩ, đành phải lớn tiếng trò chuyện với mọi người khác để che dấu sự khẩn trương của mình.

Cũng may hôm nay Âm Cố hoàn toàn không rảnh để ý đến hắn. Bởi vì Hỉ Mi càng kêu càng nghiện, Âm Cố đành phải càng không ngừng gắp thức ăn cho nàng. Sau đó nhìn chằm chằm Hỉ Mi ăn hết.

Dùng cơm xong, Vị Ương nhìn thoáng qua Âm Cố rồi mới rời đi. Hỉ Mi mồ hôi đầm đìa, được người khác dẫn đến nơi mát mẻ nghỉ ngơi. Còn Âm Cố thì đi tìm Vị Ương.

Không có người ngoài, hai người nói chuyện càng đơn giản và minh bạch. Tựa như giao phong lúc sáng chưa từng phát sinh, hai người đều bình thản.

Mời Âm Cố ngồi xuống, Vị Ương đưa hai ngón tay, từ từ mở miệng nói: “Hai chuyện.”

Âm Cố chăm chú lắng nghe.

“Thứ nhất. Nếu Hỉ Mi đã dẫn cô tới, chỗ ta sẽ tính miễn cưỡng thông qua. Nhưng chuyện này là chuyện hai bên. Ta không biết vì sao cô bỏ Cố trang rời khỏi thành Ly Thương, nhưng nếu cô đã nhận Hỉ Mi thì phải dẫn nó hồi gia một chuyến.” Vị Ương dừng một lát, mới nói, “Ở đây ta có thể hiểu được, nhưng không có nghĩa là những người khác có thể hiểu. Các người tự nhiên, muốn nói trắng ra quan hệ, không sợ trong mắt người khác đó là chuyện kinh thế hãi tục sao. Cho nên, từ nay về sau các người có chuyện gì ta sẽ không quản. Bởi vì cô đã nói, cô sẽ chăm sóc nó.”

Vị Ương bình tĩnh, trong lời nói có vài phần vô tình. Nhưng đối với Âm Cố mà nói, đây là tín nhiệm. Và cũng là áp lực. Nàng nghĩ: Đã ba năm chưa trở về, vốn chẳng có tính toán hay mục đích gì, nhưng hiện tại có lẽ đã có lý do để quay về. Vì thế Âm Cố gật đầu, xem như chấp nhận.

Vị Ương lại duỗi ra thêm một ngón tay nói:

“Chuyện thứ hai là chuyện quan trọng hơn.” Nàng long tay áo, hơi nhắm mắt nói, “Đứa bé của nó đã mất, có liên quan đến cô ta cũng đã biết. Cô nên hiểu được rằng nếu ta thật tâm muốn làm khó dễ các người, thì chỉ cần nói chuyện này ra, chờ nó thương tâm bỏ cô đi là được.” Vị Ương mở to mắt, vừa lúc nhìn đến Âm Cố hơi chọn mi, nhẹ giọng nói: “Nó thương tâm như thế nào khi mất con mình, hẳn là cô rõ ràng hơn ta. Cô nghĩ nó rời đi được thành Tú Giang là quên đi chuyện đó thật sao? Nếu vậy thì cô vẫn chưa hoàn toàn hiểu được nó. Cho nên, ” Vị Ương trịnh trọng nói, “vĩnh viễn không được để nó biết sự thật. Nếu không cho dù nó thích cô, thì cũng sẽ rời đi. Dù có đau đớn bao nhiêu đi chăng nữa.”Âm Cố nghe vậy khẽ dao động, mở miệng nói: “Ta hiểu rồi. Nhưng kẻ luôn luôn tìm ta, quan trọng hơn.”

Vị Ương gật đầu, sắc mặt ngoài dự đoán, cuối cùng hóa thành một tiếng than nhẹ: “Ngoài ra, ta biết bọn họ nhằm vào cô, nhưng thật không hiểu sao lại xuống tay với Hỉ Mi? Chẳng lẽ khi đó cô đã…”

Âm Cố ngẩn người, lắc đầu ngay: “Không phải. Có lẽ bọn họ muốn thương tổn những ai tiếp xúc với ta nhiều nhất. Và Hỉ Mi là một trong số đó.”

“Đánh không lại Cố gia các người, lại đi ức hiếp một tiểu thai phụ.” Vị Ương hừ lạnh một tiếng, lại cau mày nói, “Vậy tại sao không hành động tiếp nữa? Thám tử của ta hồi báo bọn họ càng chạy càng xa.”

“Không vội, ” Âm Cố chậm rãi nói, “bắt giặc phải bắt tướng, ta sẽ tìm ổ bọn chúng.”

“Cuối cùng cô cũng chịu động rồi?” Vị Ương tựa tiếu phi tiếu, “Bọn họ từng đe dọa tính mạng của muội muội ta, ta còn tưởng rằng cô chỉ ngồi xem mặc kệ đấy.”

Âm Cố đứng lên: “Thật sự là La Tú sao?”

Vị Ương lại nở nụ cười: “Là La Tú, không thể giả.” Nàng từ từ thở dài, “Lúc trước ta đã nói rồi. Phu quân của nàng ta – Niếp Phong Hà là cô giết. Nhưng không có quá mười người biết việc này. Và đó là lý do vì sao tuy rằng trượng phu nàng ta đã chết nhưng nàng ta không công nhiên tìm cô báo thù. Mà công bố rằng, Niếp Phong Hà bệnh chết bất đắc kỳ tử. Vậy tự nhiên sẽ không có địch nhân mà truy sát. Cô có biết vì sao nàng ta phải giấu diếm chân tướng không?”

Âm Cố chậm rãi lắc đầu. Từ trước đến nay nàng chẳng quan tấm mấy vấn đề đó.

“Người bệnh chết bất đắc kỳ tử, đây là điều nàng ta đã trù tính sẵn. Bởi vì người bỏ số bạc lớn mời Cố trang các người giết Niếp Phong Hà, chính là nàng.”

“A?” May là Âm Cố, chỉ hơi sửng sốt.

“Tính ra, mệnh nàng cũng khổ. Bởi vì rất có tư sắc nên bị Niếp Phong Hà bắt làm phu nhân. Đến khi nàng mang thai, Niếp trang chủ lại chẳng biết tại sao nghi ngờ nàng. Đến mức chỉ còn chờ đứa nhỏ sinh ra xong bắt phải lấy máu nhận thân. Mà chỉ sợ là đứa bé kia quả thật không phải của Niếp trang chủ, nên La Tú e ngại, mới nổi lên sát ý. Ngày đó đụng phải người xuống tay là cô, sợ cô giết người diệt khẩu nên mới đau khổ cầu xin.”

“Bởi vì rõ ràng nàng biết cô giết trượng phu nàng, mà nàng cũng không ra mặt báo thù, cho nên ta mới nghi ngờ nàng hơn. Rồi sau đó chuyện lại biến hóa.” Vị Ương tựa hồ cảm thấy thú vị, cười cười, “Niếp Phong Hà chết. Nàng bình ổn được thế cục của sơn trang xong là âm thầm đón tình nhân vào sơn trang. Nhưng chẳng được bao lâu, tình nhân này cũng đã chết. Âm Cố, cô có thể đoán được điều gì?”

Âm Cố suy nghĩ: “Nàng tưởng ta giết?”

“Đúng.” Vị Ương vỗ tay, “Nghe nói chiêu thức giết người tình nhân đó cũng giống với Niếp Phong Hà là độc nhất vô nhị. Trượng phu chết, nữ nhân này cực kỳ lãnh huyết. Nhưng khi người tình chết, nàng phát điên cho nên mới ngầm điều tra hành tung của cô.””Sợ bị đàm tiếu, nàng ta luôn không dám quá mức rêu rao.” Vị Ương lại nhíu mày, “Về phần nàng vì sao đột nhiên dừng truy án binh bất động, nhất thời ta chưa tra được. Nhưng…” Trong tay Vị Ương không biết khi nào xuất hiện một miếng vải. Mở ra mới biết đó là bản đồ.

Vị Ương chỉ vào khu vực ven biển: “Nơi này là Ly Thương. Thanh thành ở trên. Phong Hà Sơn Trang ở dưới. Mặc dù không cần phải đi qua Ly Thương, nhưng mượn đường thủy của nó ngược lại nhanh hơn. Cho nên ta hy vọng cô mang Hỉ Mi về Ly Thương trước.” Nàng khẽ vỗ về bản đồ nhàn nhạt nói, “Nếu nàng ta từng uy hiếp Hỉ Mi, vậy nó đã không còn là chuyện của riêng cô nữa. Nếu cố muốn làm gì, hãy dùng Cố trang ở phía sau sẽ an toàn hơn. Phương diện này, chỗ của ta không kịp.”

Âm Cố nhìn lướt qua trên bản đồ, mặc dù trên đó chỉ cách khoảng hai bàn tay nhưng thật ra là vài trăm dặm. Vị Ương đã nói đến đây, nàng không thể giống như trước đây là không để ý. Dù sao Vị Ương cũng nhắc nhở rất đúng. Về sau, nàng không chỉ có một mình.

“Chúng ta sẽ lên đường sớm.” Âm Cố gật đầu, lại nói, “Đa tạ.”

Vị Ương nói hơi nhiều, có chút khát, nàng rót trà có sẵn trên bàn, nhấp hai hơi xong mới cười nói: “Những điều này không phải dành riêng cho cô. Chúng đều toàn từ cơ sở ngầm, vừa vặn dùng tới. Quan trọng hơn chính là… không được bắt nạt nó.”

Âm Cố vi lăng, bên tai lại loáng thoáng nghe đến tiếng Hỉ Mi gọi “Cố Âm Âm”, nàng bắt đầu thấy hơi đau đầu.

Vị Ương thấy thần tình Âm Cố bất đắc dĩ, không khỏi che miệng mà cười: “Mang nó đi đi. Xe ngựa đã được chuẩn bị rồi, sáng mai có thể lên đường.”

“Không để nàng lưu lại vài ngày sao?” Âm Cố hỏi.

“Không cần, ” Vị Ương lắc đầu, cũng không có vẻ thương cảm gì, “Đã có cô lo rồi, không còn liên quan gì đến ta nữa.”

Âm Cố đứng dậy, chắp tay thi lễ, sau đó đi ra cửa.

Tìm được Hỉ Mi ở trong đình hậu viện của Vị Ương Cung. Đình đứng giữa hoa viên. Bốn phía có màn lụa mỏng màu trắng che lại. Gió thoảng qua màn lụa khẽ phất phới, lộ ra người đang nằm trên ghế trúc ở bên trong.

Đi qua những bụi hoa, Âm Cố bước vào đình, đứng đó nhìn trong chốc lát. Hỉ Mi nằm nghiêng, cuộn người. Thỉnh thoảng cực kỳ thoải mái mà cọ xát chiếc gối đầu vài cái. Mà tóc bên tai có vài sợi bị gió thổi, thỉnh thoảng chúng đi ra quấy rầy khuôn mặt thoạt nhìn đang ngủ say sưa. Âm Cố tiến lên nhẹ nhàng vén nó ra sau tai. Sau đó cúi người xuống, hôn đôi môi bướng bỉnh kia dám kêu to tên đầy đủ của nàng.

Hỉ Mi bị hôn một hồi lâu mà mới tỉnh lại. Đôi môi bị ai kia nhẹ nhàng cắn xé, nếu không tỉnh chỉ sợ cũng phải rách ra mất. Nàng mở mắt, vội vàng đẩy Âm Cố ra, ngồi dậy mà thở. Sau đó mới nén giận nói: “Buồn muốn chết luôn.”

Âm Cố cũng chen vào ngồi, khẽ hỏi: “Cô cũng sẽ buồn sao?”

Hỉ Mi bị dọa, lại nhìn Âm Cố mới phát giác đằng sau vẻ mặt bình tĩnh của nàng tựa hồ có chút dị thường, không khỏi lập tức thu chân ôm tay, thật cẩn thận thử hỏi: “Cô. . . bị sao vậy?”

“Không sao cả, ” Âm Cố nghiêng người tới gần Hỉ Mi. “Có thể bị sao chứ?”

Hỉ Mi cắn răng nhớ lại một chút, giật mình vì hơi hiểu ra Âm Cố khác thường là làm sao. Nàng hơi buồn cười, lại không dám, chỉ phải buồn giọng hỏi: “Cô. . . Không thích người khác gọi cô. . . cái tên đó?”

Âm Cố mỉm cười: “Cô có thể thử kêu lại xem sao.”

“A?” Hỉ Mi sửng sốt một chút, quả nhiên nhỏ giọng gọi tên đầy đủ của Âm Cố một tiếng.

Khóe miệng Âm Cố không co rút mi tiêm chưa chọn trên mặt cũng vẫn là nụ cười nhẹ đó. Nhưng khi Hỉ Mi vừa dứt tiếng nói Âm Cố đưa đầu đến há mồm hôn Hỉ Mi ngay, mãi cho đến khi Hỉ Mi kêu loạn mới bỏ qua.

Hỉ Mi sợ hết hồn ngồi không yên được. Màn lụa này mỏng như không, bốn phía tuy rằng không có ai nhưng dù sao cũng là ở bên ngoài. Đằng trước còn có các tỷ tỷ, Tương Kỳ, mà Âm Cố quá lớn mật, cho nàng đôi môi đỏ bừng, cả người vô lực.

“Rõ ràng cô bảo ta gọi mà!” Hỉ Mi thấp giọng la hét, thẹn quá thành giận.

“Ta không có cấm cô gọi, cô có thể lại thử.” Âm Cố dù bận vẫn ung dung dụ dỗ nói.

Hỉ Mi cảnh giác nhìn chằm chằm Âm Cố. Thấy nàng cố ý vô tình nhìn xoẹt qua môi mình, nhất thời như lửa đốt. Lúc này Hỉ Mi mới biết được, những lần nàng gọi Âm Cố ở trước mặt mọi người là Âm Cố đều chịu đựng. Xem ra nàng không thích nha.

Nghĩ vậy, Hỉ Mi quỳ ngồi xuống, kéo tay Âm Cố làm nũng nói: “Được rồi được rồi, cô không thích, về sau ta không gọi nữa.”

Âm Cố nghiêng đầu nhìn Hỉ Mi, bình tĩnh mà cười như cũ: “Sao ta lại không thích, cô càng gọi ta càng thích. Mà càng thích lại càng muốn hôn cô thôi.”

Hỉ Mi trợn mắt há hốc mồm nhìn Âm Cố. Đột nhiên nàng cảm thấy Âm Cố rất giống nữ vô lại…

“Được rồi, ” Âm Cố nhẹ vỗ Hỉ Mi, thu hồi ý cười nói, “chúng ta phải rời khỏi Thanh Thành.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here