Hỉ Tương Cố – CHƯƠNG 49 – 50

0
31

Và đêm nay, Hỉ Mi ngủ không được ngon. Trên thực tế, từ lúc đến Thanh Thành nàng và Âm Cố đã phân phòng mà ngủ. Hỉ Mi nằm ở trên giường, trước mắt luôn hiện lên hình ảnh ngọn đèn vụt tắt ở căn phòng đối diện. Dường như ngọn lửa trong lòng nàng cũng tắt theo. Mà nàng rõ ràng thực hy vọng nhìn đến Tử Thương có thể thăm dò được gì đó mà.

Ngoại trừ Hỉ Mi đêm nay khó ngủ ra, còn có một người cũng thức trắng đêm khó ngủ… Và đó chính là Tử Thương, bị Âm Cố cạo đầu.

Đèn trong phòng đã tắt do Âm Cố bảo thế, tuy tối nhưng vẫn có thể thấy lờ mờ. Chiếc giường duy nhất trong phòng đương nhiên là Âm Cố nằm, Tử Thương đành phải ngồi ở ghế nằm sấp lên bàn cho xong chuyện. Nhưng dù sao hắn cũng coi như là cục cưng của Vị Ương Cung, được các tiểu thư trong thành luôn săn đón đi chơi đùa giỡn, có bao giờ chịu khổ như thế này, làm thay mấy chục tư thế rồi mà ngủ không được.

Không biết bây giờ là canh mấy, Tử Thương quay đầu, mở to mắt cố gắng nhìn về phía chiếc giường, bên kia không hề có động tĩnh gì.

Trong nháy mắt, người nào đó thực sự rất xúc động muốn xông lên cạo đầu Âm Cố, cũng may người đó còn có chút lý trí, chỉ phải vuốt ngực, nâng niu những sợi tóc mà âm thầm đau lòng. Lại đợi một lát, Tử Thương xác định Âm Cố đã ngủ hẳn, hắn mới cẩn thận đứng lên, khom người lặng yên xếp ghế lại, sau đó vòng qua cái bàn chuẩn bị đi ra cửa.

Chỉ là bàn tay Tử Thương còn chưa kịp nhấc lên khỏi cái bàn, “phập” một tiếng, một con dao nhỏ cắm giữa những ngón tay, Tử Thương đổ mồ hôi lạnh, không dám cử động.

“Muốn đi đâu?”

Giọng nói Âm Cố vang lên trong bóng đêm, tuyệt không sắc bén như con dao kia mà rất nhẹ.

Tử Thương từ từ rụt tay ra, sau đó lau mồ hôi, trấn định cười nói: “Ngày mai Tử Thương nhất định sẽ đến, tuyệt không lừa gạt cô nương.”

“Trở về làm gì?” Âm Cố lại nhàn nhạt hỏi. Không hề nghe được bất kỳ tiếng động gì, không biết rốt cuộc nàng dùng tư thế gì để hỏi.

“Có việc! Có việc!” Tử Thương vội vàng gật đầu, vừa cẩn thận sỉ vả con dao kia, mắt hắn hơi đỏ lên, cạo đầu hắn chính là con dao này!

“Có việc thì sáng sớm mai về cũng không muộn, ta sẽ cho ngươi thời gian.” Âm Cố dừng một chút, “Còn bây giờ thì ngồi trong này.”

Tử Thương bất đắc dĩ, đành phải về chiếc ghế kia ngồi xuống.

“Canh bốn, chờ ở cửa sổ.” Âm Cố nói xong, không còn tiếng động nào nữa.

Nhưng lúc này Tử Thương không dám thử nữa, hắn không dám cam đoan Âm Cố có còn dao để phóng lần hai hay không, cho dù không có, ai biết có thứ gì khác nữa thay thế.

Cứ như vậy mà chịu đựng, rốt cục cũng đến canh bốn, Tử Thương đứng lên giãn gân giãn cốt, sau đó đi lại cửa sổ. Hơi hé cửa sổ, bên ngoài đã hơi sáng. Trong nhà đã có vài tiếng vang, chắc là đám người hầu đang quét tước đình viện hoặc là chuẩn bị điểm tâm. Hắn nhìn phía đối diện, chợt nhớ ra đó là phòng của Hỉ Mi. Có người hầu chuẩn đi ngang qua, Tử Thương vội vàng vọt về một bên, hắn sờ quả đầu của mình, quả thực khóc không ra nước mắt!Mà, Âm Cố bảo đứng ở cửa sổ như vậy làm gì nhỉ?

Vì phòng ngừa có người nhìn đến bộ dáng hiện tại của hắn, Tử Thương buông cửa sổ ra, chỉ hé hé một chút, sau đó chờ.

Đối diện tựa hồ vang lên tiếng mở cửa, Tử Thương khom lưng, lén lút nhìn bên đó. Đúng là Hỉ Mi, mặc trung y màu trắng, tùy tiện choàng chiếc áo khác lên, dựa cửa đứng ở kia.

Hình như nàng đang nhìn bên này, không phát hiện mình. Mà rõ ràng nàng đẩy mình vào đây mà! Sao lại mặt co mày cáu thế kia?! Hai tay đan xoắn vào nhau không ngừng, chân muốn bước lại bước không được là sao!?

“Bây giờ ngươi có thể đi ra ngoài.” Đột nhiên giọng nói Âm Cố vang lên ở sau lưng Tử Thương.

Tử Thương giật mình, quay phắt đầu lại, không biết Âm Cố đứng đó khi nào.

Âm Cố thấy Tử Thương ngạc nhiên mặt cứng đờ, nàng nhẹ giọng lặp lại nói: “Đi ra ngoài!”

Răng nanh Tử Thương âm ỷ ngứa ngáy, lòng lạnh lẽo. Điều cuối cùng mà hắn biết đây là Âm Cố cố ý đuổi hắn ra ngoài lúc này để dọa người. Tử Thương nghĩ nghĩ, đứng dậy, kéo kéo khóe miệng: “Là cô bảo ta chờ cô ở đây.”

Âm Cố nhìn hắn.

“Được rồi, ” khóe mắt Tử Thương nhất chọn, “đi thì đi.”

Dứt lời, Tử Thương đi mở cửa.

Hỉ Mi ngủ không được nên thức rất sớm, chuyện thứ nhất sau khi thức dậy chính là đầy quan tâm Tử Thương phía đối diện có còn ở trong phòng Âm Cố hay không. Nếu không, coi như Âm Cố vẫn có cố kỵ, biết chừng mực còn nếu có, chẳng phải là muốn tất cả mọi người ở đây chế giễu?

Nói tới cũng tại Tử Thương không tốt, lúc nào thử không thử, hắn lại cứ muốn chọn ban đêm.

Đứng lên khoác áo, mở cửa ra đứng đó, mà cửa phòng đối diện vẫn đóng chặt. Qua xem được không nhỉ? Đầu óc Hỉ Mi lặp đi lặp lại vấn đề rối rắm này. Nếu đi qua mà Tử Thương vẫn còn ở đó thì làm sao? Còn nếu không, thì dùng lý do gì đề tìm Âm Cố vào sáng sớm?

Hỉ Mi đứng đó suy nghĩ nửa ngày, vẫn tìm không ra sách lược nào vẹn toàn, đành phải thở dài một tiếng chuẩn bị trở về phòng. Nào biết vừa định xoay người, cửa đối diện đã mở.

Sau đó, một nam tử trọc đầu đi ra.

Hỉ Mi trợn mắt há hốc mồm nhìn theo nam tử này từ phòng Âm Cố đi ra. Không còn một sợi tóc, láng bóng, dưới ánh mặt trời còn có vẻ sáng bóng hơn. Do ánh sáng mặt trời sáng quá, sau khi quen được với ánh sáng Hỉ Mi cố nhìn kỹ lại, thiếu chút nữa thét lên.

Đây không phải là Tử Thương sao?

Sao một phiêu phiêu công tử đi vào, đi ra lại biến thành đầu trọc?

Lúc này Hỉ Mi bất chấp, vội ngăn đón:

“Ngươi. . .”

Hỉ Mi muốn nói lại thôi, nhìn nhìn phía sau Tử Thương, phát hiện cánh cửa kia đã đóng lại. Âm Cố dậy rồi? Hay còn ngủ? Chuyện gì xảy ra?”A, là nhị tiểu thư, ” Tử Thương sờ đầu, cười nói, “Nhị tiểu thư thật sớm nha.”

Hỉ Mi có chút xấu hổ mà cười, sau đó kéo tay áo Tử Thương nhỏ giọng hỏi: “Ngươi bị sao vậy?”

“A, ta hả, ” Tử Thương nhìn nhìn phía sau, dùng giọng không lớn không nhỏ nói, “tối qua rất kích thích nha!”

Hỉ Mi ngây người, chưa bao giờ nghe qua từ ngữ thô lỗ vậy, nhưng đơn giản nhìn vẻ mặt Tử Thương rạng rỡ thì cũng có thể đoán được. Hỉ Mi sững sờ ở đó, há mồm không nói, quên luôn mình định hỏi gì.

Tử Thương thấy thế, chủ động nói:

“Tử Thương không ngờ Âm Cố cô nương, không, là Âm Cố. Tử Thương không ngờ Âm Cố lại nhất kiến chung tình với Tử Thương, thích Tử Thương như vậy. Tử Thương đương nhiên vui mừng, cạo hết tóc.”

Hắn làm ra vẻ thâm tình, “Tử Thương đã thề, về sau sẽ không bao giờ trăng hoa nữa, chỉ yêu một mình Âm Cố nàng.”

Tử Thương đè giọng xuống nói, “Chuyện nhị tiểu thư nhờ ta ta đã làm, về sau nhị tiểu thư không cần thăm dò gì nữa đâu.”

Tử Thương chớp chớp mắt đào hoa nhìn Hỉ Mi, sau đó vuốt quả đầu bóng lưỡng ngẩng đầu cười sướng mà đi.

Hỉ Mi ngơ ngác xoay người nhìn Tử Thương đi ra khỏi cửa, sau đó quay đầu lại.

Sao lại biến thành như thế này?

Trong lòng Hỉ Mi hỗn loạn nghĩ không ra. Rõ ràng chỉ bảo hắn thử một chút, chứ không phải như thế này. Sao lại phát triển đến nông nỗi xuống tóc ăn thề với nàng luôn rồi?! Còn nữa, Âm Cố. . . vậy cũng để cho hắn xuống tóc? Để hắn thề? Hỉ Mi không thể tưởng tượng được tình cảnh lúc ấy ra sao, chỉ cảm thấy chính bản thân mình là Âm Cố tùy tay chộp tới, xong việc rồi thì chuyển đi hướng khác.

Cửa ngay trước mắt, nhưng Hỉ Mi vẫn không có dũng khí đi lên. Nếu cảnh tượng nhìn thấy khi đẩy cửa ra, là xiêm y Âm Cố hỗn độn ở trên giường giống như nàng đã từng, thì nàng cảm thấy khó có thể chấp nhận nó.

Hay là thôi đi, Hỉ Mi cúi đầu nhìn chân mình rồi từ từ trở về phòng.

Âm Cố nhìn Hỉ Mi đóng cửa lại, buông cửa sổ ra, sâu kín thở dài.

Lùi bước là bởi vì nội tâm có quỷ, nếu nàng vô tình sẽ xông thẳng tới hỏi. Cũng may, nàng không vào.

Mà hôm nay, cho đến khi mặt trời lên cao, Âm Cố mới đi ra khỏi phòng.

Hỉ Mi ăn điểm tâm xong là bắt đầu chờ đợi ở trong phòng, núp ở sau cửa sổ mà nhìn. Chỉ tiếc, góc độ của nàng không thuận tiện như của Âm Cố, toàn bộ hành động của nàng đều bị Âm Cố nhìn thấy. Dĩ nhiên Âm Cố không vội, nhìn Hỉ Mi đuổi người đi rồi lại đây gõ cửa lúc thì là quét tước lúc thì là bưng điểm tâm, kết quả đương nhiên cũng chỉ là khuôn mặt tươi cười kia thêm buồn rầu.

Chờ đến đúng giờ, Âm Cố mới làm rối tóc tai, đi chân trần ra.

Hỉ Mi trông mong mãi, rốt cục cũng chờ được Âm Cố xuất môn, rồi lại nhịn không được hút một hơi lãnh khí.Bất kỳ khi nào nhìn đến Âm Cố, cho dù mặt mộc thì cũng nhất định gọn gàng từ đầu đến chân, Âm Cố không thích trang điểm, mà mặt mày nàng trời sinh thanh nhã, ngược lại nhìn vào lại lộ ra khí chất. Nhưng, nhưng hiện tại cả người nàng đang tản ra sự biếng nhác.

Hỉ Mi nhịn khủng hoảng mà bắt đầu đánh giá Âm Cố từ trên xuống dưới. Chỉ thấy tóc nàng hơi rối, tay áo cũng chỉ có một cái buộc chặt cổ tay, lộ ra ngón tay thon và dài, đang che miệng ngáp một cái. Lại nhìn, mặt mày nàng chây lười, mắt híp lại rõ ràng lộ ra mị ý mà trước đây mình chưa từng thấy qua. Mà đôi môi kia, đôi môi đã từng hôn mình, đúng là đỏ mọng, ướt át giống như sau cơn mưa. Nhìn thêm xiêm y của nàng có nhiều nếp nhăn, nhìn có hơi chướng mắt, hiển nhiên là vừa mới rời giường.

Đôi chân trần tựa như ngọc, đứng trên bậc thang đá, đi xuống.

Đột nhiên Âm Cố hơi xoay người, tựa như mới phát hiện Hỉ Mi ở cửa sổ đối diện, liền phất tay, thản nhiên nở nụ cười.

Nụ cười phảng phất có chút ngượng ngùng, lộ ra nét tự nhiên, cái này khiến Hỉ Mi nóng lên, không trốn hay núp nữa xông thẳng ra ngoài.

Đến khi đứng trước Âm Cố, Hỉ Mi có hơi choáng, súy ngất. Từ trước đến nay Hỉ Mi biết Âm Cố không xấu, nhưng chưa bao giờ cảm thấy Âm Cố đẹp thế này, nàng đứng trước mặt Âm Cố quả thực phải tự biết xấu hổ.

Cũng may Hỉ Mi cảm thấy mình đúng lý hợp tình: “Âm Cố, sao cô dậy trễ như thế.”

Âm Cố vén tóc, cười nói: “Ngủ trễ, nên thức trễ.”

Hỉ Mi cứng họng, lập tức nói tiếp: “Vì sao ngủ trễ?”

“Vui quá nên ngủ trễ.” Âm Cố trả lời. Sau đó lười nhác duỗi lưng, chuyển mắt khiêu mi nhìn Hỉ Mi, “Sao, cô ngủ không ngon?”

Hỉ Mi vội vàng lắc đầu: “Không có, ta ngủ rất ngon, chưa bao giờ ngủ ổn như thế này, ngay cả mơ cũng mơ hai ba lần.”

Âm Cố vi lăng, cười sờ đầu Hỉ Mi: “Vậy là tốt rồi. Đúng rồi, hôm nay ta có bạn, tự cô tìm ai đó đi chơi đi.”

“A?” Đã lâu Hỉ Mi không được Âm Cố sờ đầu như vậy, trong lòng chợt mềm nhũn ra. Nhưng nhìn bộ dáng này của nàng làm cho người ta thật sự cảnh giác, cho nên Hỉ Mi lại do dự một lát, từ từ mới hỏi: “Ai vậy?”

Lúc này Âm Cố cười nhưng không đáp, quay về phòng.

Hỉ Mi không khỏi vào theo. Đi vào xong hai mắt không ngừng càn quét. Trên bàn, có hai cái chén, xem ra còn để tán gẫu khi khác trên giường, chăn đệm rất hỗn độn, Âm Cố cũng không thèm che dấu. Còn nữa, trên mặt đất, còn để lại rất nhiều đoạn tóc, đó không phải là của Tử Thương hay sao. Hỉ Mi thấy Âm Cố đến trước bàn trang điểm chải tóc, đi qua hỏi ngay:

“Tóc đầy mặt đất là chuyện gì xảy ra?”

Âm Cố nhìn Hỉ Mi trong gương, chậm thanh nói: “Lúc sáng không phải cô đã gặp được hắn đi ra ngoài sao, còn hỏi chi nữa?”

Hỉ Mi nghẹn họng, lại nhìn xung quanh một lát, lúc này mới cố lấy dũng khí nói: “Hắn. . . ở đây qua đêm?”

“Ừ.”Này. . . Hỉ Mi khẽ cắn môi, lại nói: “Các người cô nam quả nữ ở chung một phòng cả đêm không sợ người ta nói?”

“Lang chưa hôn thiếp chưa gả, có gì không thể.” Âm Cố quay đầu nói với Hỉ Mi, “Cô đã quên ta nói rồi sao? Thế gian này, không có gì là không có khả năng.”

Đương nhiên Hỉ Mi nhớ rõ, mà bây giờ đang đứng đầu trận tuyến nên không yên, chỉ phải lầm bầm nói: “Hắn là nam công thanh lâu…”

“Thì sao?” Âm Cố nhướng mày, “Nam tử thì được phép, mà không đồng ý nữ tử coi trọng nam công sao?”

Hỉ Mi á khẩu, chợt nghe bên ngoài có tiếng vỗ tay, và giọng cười ngả ngớn:

“Nói hay lắm! Nói hay lắm!”

Hai người đồng loạt quay đầu lại, Tử Thương vừa lúc rảo bước đến, chỉ là hắn xuất hiện lúc này làm cho hai nữ tử trong phòng đều sững sờ. Trong lòng Tử Thương chợt rất đắc ý.

Âm Cố nhíu mi, không ngờ hắn bị mình cạo đầu xong dứt khoát muốn làm hòa thượng luôn!! Không biết Tử Thương lấy áo cà sa ở đâu, trong tay cầm chuỗi phật châu, còn mang giày vải.

Còn Hỉ Mi vừa mừng vừa sợ: “Tử Thương, ngươi xuất gia rồi?”

Vừa thốt lên lời thì chính nàng cũng hoảng sợ. Sợ thì có thể hiểu, nhưng còn vui mừng thì do đâu? Hỉ Mi nhanh cuối đầu nhịn cười, cắn răng không dám nói thêm gì nữa.

Tử Thương tụng một câu phật hiệu, sau đó mở to mắt cười hì hì quay một vòng.

“Ngươi không sợ tội khinh nhờn Phật tổ sao.” Hỉ Mi quở mắng.

Tử Thương nhìn về phía Âm Cố, thật có chút nhu tình thoáng hiện: “Như thế, sẽ không cần phải lo ta đi trăng hoa nữa.”

Hỉ Mi vi lăng, nhìn Âm Cố. Mà Âm Cố là quay người lại nhìn gương đồng, đạm thanh nói: “Chải đầu cho ta.”

“.” Hỉ Mi theo bản năng đến nhận cây lược, nhưng bị hụt.

Âm Cố khẽ dời tay xuống, nói: “Ta nói hắn.”

Tử Thương vội vàng đeo phật châu, đi tới, bởi vì Hỉ Mi đứng ngay đó nên hắn đành phải cười với nàng.

Hỉ Mi thẫn thờ vội dịch người sang, sau đó nhìn gã nam công mặc áo hòa thượng thành kính khom lưng cẩn thận chải đầu cho Âm Cố. Hỉ Mi lại từ từ dời vị trí khác, liền có thể nhìn thấy Âm Cố chuyên chú nhìn mình trong gương, sau đó khẽ vén tóc ở trên trán ra, đầu ngón tay lại đảo qua đôi mi dài. . .

Âm Cố: Sao, thế nào? Không phối hợp?

Tử Thương: Bỉ ổi!

Nói đến Tử Thương cũng đáng thương lắm.

Làm trò trước mặt Hỉ Mi, hắn còn có thể ầm ĩ cười to, chứ đến khi ra khỏi cửa, hắn chuyển phương hướng ngay, khom lưng, dán tường mà hành tẩu. Cũng may hiện tại còn sớm, ít người ở trên đường, đợi lát nữa lấy ngựa giục chạy nhanh, hy vọng có thể nhanh về được Vị Ương Cung.

Đáng tiếc Tử Thương còn chưa ra khỏi chuồng ngựa thì đã bị người hầu phát hiện, vừa lúc hắn thấy người nọ đội nón, dứt khoát giựt luôn, sau đó nhanh chân chuồn mất.Hạ nhân đội nón chỉ cảm thấy trước mắt có ánh sáng chợt lóe, đến khi hoàn hồn lại được, thân ảnh Tử Thương công tử đã không còn, hạ nhân đành phải ôm buồn bực đi đút cỏ cho Hưởng Linh.

Dĩ nhiên có nón mà đội cũng thoải mái hơn, Tử Thương một đường trở về Vị Ương Cung mà không có ai ngạc nhiên. Chỉ là vận khí đã đến ngươi sẽ không tránh khỏi, vào Vị Ương Cung lại đụng phải người không muốn đụng nhất.

Người này chính là Tương Kỳ.

Tương Kỳ biết từ trước đến nay Tử Thương thích chưng diện, y phục còn chọn tam lấy tứ kỹ càng hơn so với các cô nương, nên có bao giờ thấy hắn đội cái nón cũ kỹ này. Tương Kỳ buồn cười đi đến chặn đường. Tử Thương né được vài cái, cắn răng, dù sao sớm hay muộn gì cũng bị lộ, hắn gỡ nón xuống. Sự kinh ngạc của Tương Kỳ có thể nghĩ, thẳng thừng nói toạc ra có phải nửa đêm hắn chạy vào nhà tiểu thư nào, bị người ta tức giận mà cạo đầu hay không. Tử Thương gật đầu liên tục, nhưng vừa nói tên vị tiểu thư kia lên, Tương Kỳ cũng choáng váng.

“Ngươi ngứa da hả!!!” Tương Kỳ dậm chân nói. “Ta nói với ngươi, chỉ là tán gẫu, là hiếu kỳ thôi có biết không!? Ngươi đi xem náo nhiệt cái gì chứ?!! Vị kia, sao ngươi dám gần gũi như thế hả!!?”

Tử Thương vứt cái nón đi, cợt nhả nói: “Dù sao cũng như vậy rồi, ngươi không thể thấy chết mà không cứu.”

“Vậy thì chỉ có một con đường thôi, ” Tương Kỳ liếc Tử Thương, “Y theo lời của nàng mà làm.”

Tử Thương thở dài: “Tuyệt thế mỹ nam ta thật đáng thương…”

Tương Kỳ cười nhạo không ngừng, càng nhìn càng vui. Tiếng cười của nàng lại dẫn các tỷ muội thức sớm khác tới, một vài khách nhân thức sớm có liên quan cũng đến xem đại danh đỉnh đỉnh Tử Thương bị cạo đầu, không khỏi đều khoa trương nói:

“Không biết vị tiểu thư nào thay chúng ta làm chuyện tốt, xem ngươi còn giả danh tiểu bạch kiểm đi lừa bịp như thế nào.”

Trái lại Tử Thương không vội cũng không tức giận, chớp mắt, chạy đến phòng của một vị tỷ muội nào đó, đi tìm áo cà sa.

Ban đầu, áo cà sa này là của một vị khách để lại, đam mê chơi đùa phá cấm kỵ các thứ mới, lúc này thật đã phát huy công dụng. Vị tỷ muội kia cũng đuổi theo từ phía sau, tới đại sảnh rồi mới nhìn rõ người giựt đồ là Tử Thương.

Chờ Tử Thương mặc áo cà sa xong, mọi người đều đồng loạt thở dài. Từng là hoa hoa công tử, lại muốn thành hoa hoa hòa thượng.

[Hoa hòa thượng: chỉ hòa thượng không giữ giới quy.]

Cuối cùng, Tử Vũ xuất hiện nói: “Cứ mặc vậy đi, cũng là đặc sắc của Vị Ương Cung chúng ta.”

Vì thế, Tử Thương mặc vậy chạy về đây.

Trên đường, hắn cũng tạo ra oanh động lớn, phỏng chừng trong vòng một ngày toàn bộ Thanh Thành đều biết có một vị hoa hoa hòa thượng phong lưu phóng khoáng ở đây.Tử Thương vừa chải đầu, vừa tìm vài tin đồn thú vị nói cho hai cô nương nghe. Không còn cách nào khác, trong phòng rất im lặng.

Nếu nàng không kéo hắn lên thuyền, hắn cũng chỉ liều mình bồi quân tử, dù sao đến lúc đó mục tiêu chú ý ở trên đường không phải một mình hắn. Nếu nàng có thể hiểu được phải thả hắn đi, vậy hắn nhất định phải cách xa vạn dặm. Sau đó yên lặng cầu nguyện cho nhị tiểu thư ở dưới đáy lòng, nhiều nhất thì đem việc này nói cho Vị Ương tỷ, xem như đã cố hết sức.

Tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, nhưng tay Tử Thương không hề đình trệ. Hắn ở Vị Ương Cung đã lâu, không biết đã chải đầu cho biết bao nhiêu tỷ muội rồi, này chỉ là vài động tác, đã làm xong một búi tóc. Hỉ Mi vẫn chưa đi, nhìn đôi tay Tử Thương khéo léo làm ra một búi tóc đẹp.

“Tử Thương, ngươi thật khéo!” Hỉ Mi thở dài, không khỏi lại đến gần hơn, dựa giường nhìn. Trán Âm Cố có mỹ nhân tiêm, rất thích hợp với kiểu này. Qua đôi tay của Tử Thương, Hỉ Mi mới phát hiện Âm Cố hẳn phải vào hoàng đình mới thích hợp. Ánh mắt đó khí thế đó, không phải để người ta chiêm ngưỡng sao.

[Mỹ nhân tiêm: chân tóc mái giữa trán hình mũi tên nhọn nhọn.]

Âm Cố nhìn trái nhìn phải trong gương, nhíu mày: “Đổi ngay, ta không thích.”

Tử Thương vốn đang dào dạt đắc ý tay nghề của mình, lúc này cũng đành phải cười xòa gỡ ra, đổi kiểu khác.

Nếu nàng không thích kiểu phức tạp, vậy đành phải đổi cái đơn giản hơn. Tử Thương để tóc Âm Cố như cũ, chỉ hơi bới lên cao, sau đó dùng trâm trúc xuyên vào: “Hình như nàng chỉ dùng cây trâm này, ngày mai ta đưa cây khác cho nàng.”

Âm Cố nhàn nhạt lia mắt nhìn nhanh Tử Thương: “Đã biết.”

Sau cái này, Hỉ Mi thối lui: “Các người trò chuyện, ta đi ra ngoài trước.”

Không ai nói nữa, Hỉ Mi đành phải lui ra. Nàng đứng ở cửa, đột nhiên phát hiện hình như mình không chỗ để đi. Vị Ương Cung mặc dù có tỷ tỷ, nhưng dù sao nó cũng là thanh lâu. Huống chi tỷ tỷ thường ngày rất bận rộn, sao có thể vô sự đến quấy rầy.

Nghĩ tới nghĩ lui, Hỉ Mi đành phải mang theo hai nha hoàn ra ngoài đi dạo. Hai nha hoàn này chính là hai người đã đến đón nàng.

Thấy nhị tiểu thư dường như không mấy vui vẻ, hai nha hoàn quyết định dẫn nàng đến phường bố y nổi danh nhất Thanh Thành.

Nói là phường bố y, thật ra đó là một con lộ lớn. Hai bên chủ yếu là các tiệm trang phục, cũng có một vài tiệm trang điểm, nơi đây cũng là nơi nhiều nữ tử đến nhất. Hỉ Mi nhìn mấy cửa tiệm ven đường, lại thủy chung không thấy hứng thú gì, lại còn không nhã nhặn ngáp vài cái, nước mắt cũng tuôn ra. Hai nha hoàn thấy thế, vừa định đi vòng qua khu khác, thì Hỉ Mi nói muốn đi về.

Khi hồi phủ, Hỉ Mi không chút để ý đến hỏi người gác cổng, Tử Thương vẫn chưa rời đi. Lúc nàng trở về phòng thấy cửa phòng Âm Cố cũng mở, không khỏi mừng thầm, vội gọi nha hoàn bưng điểm tâm đến, sau đó nàng đưa vào.Đi vào mới phát hiện Âm Cố và Tử Thương hai người đang chơi cờ vây. Hỉ Mi chỉ thấy hai quân trắng đen đan xen nhau nửa bàn cờ. Nàng vốn muốn nói gì đó, nhưng thấy hai người đều cúi đầu trầm tư, nên lặng lẽ đi đến bên cạnh, buông chén đĩa xuống.

Tử Thương ngẩng đầu nhìn Hỉ Mi, trong lòng cười khổ một tiếng. Vốn tưởng rằng Âm Cố sẽ bỏ qua, nào biết nàng không thèm ra khỏi nhà. Mà chơi cờ với Âm Cố, thật sự là chuyện cực kỳ thống khổ. Loại việc ngồi lâu thế này, hiếu động như hắn làm sao có thể chịu được. Tử Thương thấy Hỉ Mi đi vào vội vàng nháy mắt với nàng, đáng tiếc Hỉ Mi hoàn toàn không hiểu.

“Cách” một tiếng, Âm Cố buông một con cờ xuống, sau đó đạm thanh nói: “Đi đâu?”

Hỉ Mi nhặt quân cờ thưởng thức, thuận miệng đáp: “Đi ra ngoài mua xiêm y.”

“Mua được chưa?” Âm Cố lại hỏi.

“Chưa.”

“Nhìn không vừa ý sao?”

“Cũng không phải. . .”

Tử Thương cố gắng giả vờ kiếm nước cờ để đi, còn tai thì dựng thẳng lên nghe hai người nói chuyện. Hỉ Mi đã bị buộc đến góc tường, nhưng trả lời làm gì rồi né tránh?

Âm Cố không hỏi tiếp nữa, ánh mắt của nàng thủy chung không rời khỏi bàn cờ.

Hỉ Mi khẽ thở phào, nếu Âm Cố lại hỏi “Vì sao” nữa, nàng cũng không muốn nói lời thật lòng ra.

Mà thật ra là đã quen Âm Cố ở bên cạnh, vừa rồi lúc đang chọn tấm vải thiếu chút nữa gọi tên hỏi ý Âm Cố. Quay đầu lại, Hỉ Mi mới nhìn đến nha hoàn đang nhu thuận lấy lòng tươi cười tưởng rằng nàng thích tấm vải này.

Hiện tại ngồi ở bên cạnh Âm Cố, cái gì cũng không nhìn, trong lòng cũng rất bình tĩnh. Không để ý đến đối diện nàng còn có người đang ngồi, hơn nữa còn là một nam tử ở cùng phòng nàng một đêm, chính mình tạm thời có thể không quản đến hắn. Hỉ Mi ngồi, mắt từ từ nặng dần. Đêm qua không ngủ được, tinh thần mạnh mẽ đến hiện tại bắt đầu từ từ yếu thế, mệt mỏi tràn ra, cổ cũng không không thẳng nổi nữa mà xìu xuống, còn đầu thì cứ gật gà gật gù.

Rất nhanh, Âm Cố phát hiện người ngồi bên cạnh đã nhắm mắt, quân cờ trên tay cũng buông ra, lăn trên mặt đất.

“Nàng ngủ rồi.” Tử Thương cười thấp giọng nói.

Âm Cố nâng khuỷa tay nghiêng người nhìn. Hỉ Mi như vậy, có nhìn trăm lần cũng không chán.

Trong khoảng thời gian ngắn, hai người không đánh cờ nữa, mà chỉ nhìn Hỉ Mi.

Dĩ nhiên Hỉ Mi không biết, nhưng cũng cảm giác được cả người ỉu xìu, nàng miễn cưỡng mở to mắt, thấy bên cạnh chính là Âm Cố, nở nụ cười thật sáng lạn, sau đó lôi ghế lại, hai chân dán chặt vào ghế Âm Cố, sau đó nữa thực tự nhiên thả lỏng thân mình, ngã xuống.

Cùng lúc đó, Âm Cố giơ tay lên, chấp nhận chuỗi hành động vô thức này của Hỉ Mi. Trên đùi tăng thêm sức nặng, khuôn mặt kia quay vào bụng Âm Cố. Chỉ chốc lát sau đã vang lên tiếng hít thở đều đều.Còn nói ngủ ngon. . .

Âm Cố nhẹ nhàng vén sợi tóc bên tai Hỉ Mi, đối với bản năng ngủ của Hỉ Mi ngã vào đùi mình mà thập phần hưởng thụ. Cảm thấy nên tha thứ cho Hỉ Mi thôi.

Đối diện, Tử Thương cơ hồ dại ra, quân cờ trong tay cũng quên đánh vào đâu. Nháy mắt Hỉ Mi nằm xuống, nhu tình vừa hiện tức ẩn trong mắt Âm Cố nhưng vẫn rơi vào rồi ánh mắt Tử Thương.

Hai người này, đến mức không ai xen vào được nữa đi. . . Mặc dù tâm có vô số do dự và nghi vấn – Hỉ Mi, đến đúng lúc thì tiềm thức cũng lựa chọn Âm Cố. Cái loại này chiếm lấy này làm cho Tử Thương âm thầm kêu khổ, nếu có một ngày nàng biết mình phản bội đầu quân cho Âm Cố, không biết sẽ giận đến mức nào.

“Ngươi đi đi.” Âm Cố nhẹ giọng nói.

Tử Thương đứng lên, nghĩ nghĩ, vẫn là nói: “Cô. . . Thật sự biết mình đang làm gì chứ?”

Âm Cố ngẩng đầu, mâu quang lưu chuyển: “Không hiểu sao?”

Tử Thương thở dài, sửa sang lại áo cà sa đi ra cửa. Khi xoay người đóng cửa đúng lúc nhìn đến Âm Cố ngồi bên cạnh, tay nàng để trên đầu gối, Hỉ Mi nằm kế bên. Hai bên thân mật mà tự nhiên.

Trong thanh lâu đám tỷ muội cả ngày làm bạn gần nhau, hoặc cũng có một vài tình nghĩa rất tốt đến vượt qua thường nhân. Mỗi ngày tiếp khách khác nhau, bản tính cũng khác nhau, có khi bị khinh bỉ là khó tránh khỏi. Lúc đó bọn họ sẽ an ủi lẫn nhau khi có dịp gặp mặt hoặc rõ ràng hơn là xem nhẹ tình nam nữ, chỉ cần tìm một người đồng giới có thể giải ưu là được.

Nhưng chuyện gì cũng có nguyên do, và kết cục cuối cùng của chuyện này chưa bao giờ tốt. Gia cảnh Âm Cố bất phàm, nhìn thì như vô ưu vô sầu, nhưng sẽ đi về đâu đây?

Tử Thương vừa đi vừa nghĩ, nhìn áo cà sa trên người. Nếu nữ tử đều vô duyên vô cớ từ bỏ tình yêu nam nữ, vậy đám nam nhi như mình còn lại chắc đều rơi vào kết cục giống mình đi. Nghĩ đến, Âm Cố thật có tầm nhìn xa trông rộng.

Nhưng tình giữa nữ tử, nào có dễ dàng như vậy? Mà cũng may, người đó là Âm Cố.

Tử Thương đi rồi, Âm Cố dọn dẹp bàn cờ, từ từ phân loại từng viên trắng đen để vào hộp. Cờ làm bằng đá, rơi vào hộp phát ra tiếng thanh thúy. Thu dọn xong, nàng từ từ kéo Hỉ Mi lên, sau đó ôm lên giường.

Đứng dậy đóng cửa, nàng trở lại nằm bên cạnh Hỉ Mi.

Trong phủ vốn tĩnh mịch, trong phòng yên bình hơn.

Hỉ Mi mở to mắt, cảm thấy mình ngủ thật ngon, nàng nhịn không được mà duỗi thắt lưng, cũng không phòng bị bị ai đó bắt tay lại. Hỉ Mi hoảng sợ, vội nhấc đầu, thấy Âm Cố đang ngồi ngay ngắn bên cạnh.

Cảm giác dường như Âm Cố cũng ngủ, tóc Tử Thương chải cho nàng có hơi hỗn độn, chỉ là vẫn giống như lúc sáng nhìn nàng, làm tim Hỉ Mi đập nhanh hơn.

“Ủa?” Hỉ Mi khẽ kêu một tiếng, mới phát hiện mình nằm ở trên giường Âm Cố.

“Vừa rồi, lúc chúng ta chơi cờ, cô đang ngủ.” Âm Cố buông tay Hỉ Mi ra, một tay chống xuống giường, ập người xuống thấp giọng nói.

Hỉ Mi ngây ngốc nhìn Âm Cố ập xuống, hôn môi của nàng.

“Làm sao đây?” Giọng Âm Cố nỉ non, mâu quang lại nhu hòa d*c hóa, “Ta cảm thấy mình có hơi kỳ quái.”

Hỉ Mi cũng mạnh mẽ ngồi dậy, mắt cũng trừng lớn. Thì ra Âm Cố cũng tự cảm giác được. Nhưng mà cái gì kỳ quái chứ?

“Để ta thử đi, ” Âm Cố bắt được một chân Hỉ Mi, đầu ngón tay khẽ gãy, “Hỉ Mi, cô nguyện ý giúp ta sao?”

Hỉ Mi chần chờ một lát: “Làm. . . làm gì?”

“Cô, không cần làm gì cả.”

Âm Cố tới gần Hỉ Mi, nhẹ nhàng cầm mặt Hỉ Mi. Hỉ Mi của nàng rất dễ thẹn thùng và không biết làm sao. Rõ ràng có chống cự, rồi lại bị mình biến thành mặt đỏ tai hồng. Mặc dù có bao nhiêu tình tự đều tập trung ở trên khuôn mặt, nhưng Âm Cố đều lựa chọn làm như không thấy.

Khi lại bị đoạt đi quyền khống chế đôi môi, cả người Hỉ Mi đều như nhũn ra. Nguồn nhiệt khi bôi thuốc mới có đang ở trong lòng bốc lên, từ từ thấm và tràn ra ngoài. Như có gì đó rục rịch, Hỉ Mi vẫn mờ mịt. Phải là vừa mới tỉnh ngủ, có hơi không rõ giờ có gì khác trước, vừa rồi, không phải Âm Cố đang chơi cờ với Tử Thương sao?

Nghĩ đến đây, Hỉ Mi mạnh mẽ đẩy ra Âm Cố, che miệng lại, thậm chí còn có cảm giác hơi dơ bẩn.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here