Hỉ Tương Cố – CHƯƠNG 29 – 30 – 31

0
29

Chương 29: Bôi thuốc

Tiểu Huyền cặm cụi suốt đêm dùng vải bố tốt nhất để may một cái túi vải bố. Còn Dư ca thì không biết từ đâu mà mang đến một cái chuông nhỏ, dùng dây hồng buộc ở cổ con lừa.

Cho nên đến sáng sớm hôm sau, Hỉ Mi nhìn thấy con lừa mang cái túi vải bố đứng bên cạnh cái giếng. Nó nhẹ nhàng đong đưa cái đầu, tiếng chuông thanh thúy vang lên, dường như nó cũng đang nghiêng tai lắng nghe tiếng chuông. Hỉ Mi thấy thế mừng rỡ, vội chạy qua: “Ah, chuông ở đâu vậy, đẹp nha.”

Tiểu Huyền từ nhà bếp đi ra: “Tỷ tỷ, đặt tên cho nó đi.”

Hỉ Mi chỉ vào con lừa xám nghĩ nghĩ: “Ta thích nghe tiếng chuông này, vậy gọi ngươi là Hưởng Linh đi.”

“Hưởng Linh?” Tiểu Huyền thè lưỡi. Cái này không giống cái tên chút nào.

“Đúng, ” Hỉ Mi đi lên sờ tai con lừa, “Hưởng Linh, gọi một tiếng đi.”

Dường như con lừa được sờ mà thấy thoải mái, quả nhiên kêu một tiếng. Tiếng lừa kêu vốn là thú vị, chọc cho Hỉ Mi cong lưng cười không ngừng.

Âm Cố ở trong phòng mở màn cửa sổ bằng lụa mỏng ra nghe được tiếng cười của Hỉ Mi, đẩy cửa sổ ra, thấy Tiểu Huyền đang lấy cái túi trên lưng lừa xuống. Còn Hỉ Mi đang vung tay múa chân cười nói: “Tiểu Huyền, sao muội làm to như vậy, đừng nói là để nhiều đồ ha, cái này nhét ta vào còn vừa đấy. Không biết chở có nổi không.”

Tiểu Huyền gãi đầu: “Ối, muội quên mà. Nếu không thì sửa nhỏ lại?”

“Người thành thân rồi không còn nhớ cái gì cả, lỡ về sau làm mẹ thì làm sao nữa đây.” Hỉ Mi lại nói.

Âm Cố hơi nhướng mày, Hỉ Mi đang đưa lưng về phía Âm Cố, cho nên nàng không biết bây giờ Hỉ Mi có biểu tình gì. Mà Tiểu Huyền thì vi lăng một lát, sau đó thật cẩn thận quan sát sắc mặt của Âm Cố, sau đó nhẹ nhàng thở ra, rồi vội vàng gỡ cái túi trên lưng lừa xuống: “Muội đi sửa đây.”

“Không phải nói không cần sao.” Khi Hỉ Mi nói xong thì Tiểu Huyền đã mang cái túi đi. Hỉ Mi đành phải nhỏ giọng nói thêm, “Không sao thật mà.” Nhưng Tiểu Huyền đã không ở đó mà nghe nữa, Hỉ Mi đành phải xoay người, nhìn có hơi cô đơn.

Vừa quay lại thì nghe được tiếng động, ngẩng đầu lên, là Âm Cố đóng cửa sổ. Không kịp nhìn đến mặt Âm Cố, cũng không biết Âm Cố nghe được hay nhìn thấy gì. Hỉ Mi sờ mặt mình, sau đó cố gắng dắt khóe môi cười lên.

Khi trở lại phòng Âm Cố đã đi đâu mất.

Bởi vì dành ra một phòng cho Tiểu Huyền thành thân, nên mấy ngày nay Hỉ Mi vẫn ở cùng một phòng với Âm Cố. Khi rời đi Khánh phủ, cái gì Hỉ Mi mang theo từ chỗ của Âm Cố cũng mang đi ra. Hỉ Mi chỉ vào bức vẽ hai nữ tử yêu cầu ngủ cùng Âm Cố. Âm Cố phải cố gắng lắm mới kiềm chế không cau mày, nhưng vẫn đánh giá Hỉ Mi từ trên xuống dưới.

Hỉ Mi luôn luôn tin rằng đây là tình nghĩa tỷ muội chốn khuê phòng, còn Âm Cố thì vẫn cảm thấy quái dị. Nhưng đó không phải là nguyên nhân chính. Mà là từ trước đến giờ Âm Cố chỉ ngủ một mình, chưa từng ngủ cùng giường với bất cứ ai.Cứu Hỉ Mi ra khỏi Khánh gia, đồng ý đi tìm tỷ tỷ Hỉ Mi, trái hứa hẹn, phải thuận theo, chỉ là bởi vì cảm thấy Hỉ Mi bị mình liên lụy. Huống chi cô gái này rất ngây thơ, dễ đối phó hơn so với giết một con gà, cho nên từ đầu tới cuối Âm Cố cũng chẳng phí đầu óc gì. Sau đó, Hỉ Mi lo chuyện hôn sự cho Tiểu Huyền, Âm Cố cũng đồng ý, nhường thư phòng cho Tiểu Huyền luôn. Nhưng không ngờ kể từ đó Hỉ Mi lại dọn vào phòng mình.

Âm Cố tự nhận là một người có tự chủ rất mạnh, nhưng lại không chắc trong lúc ngủ mơ có thể lầm tưởng Hỉ Mi là sát thủ đến ám sát nàng mà hạ chiêu lấy mạng theo bản năng hay không. Âm Cố không dám chắc. Cho nên, Âm Cố đành phải mang cái giường nhỏ mà trước đây Tiểu Huyền đã ngủ ở phòng phía tây lại đây, thêm cái gối và đệm chăn.

Hỉ Mi trơ mắt nhìn Âm Cố không nói lời nào làm việc này, đứng ở trong phòng có hơi luống cuống, cảm thấy tủi thân: “Cô không thích ta hả?”

Âm Cố nhìn Hỉ Mi một cái: “Tối cô ngủ có mộng du không?”

Hỉ Mi chớp mắt mấy cái: “Hình như. . . không có.”

“Ta cũng không, ” Âm Cố nghiêm trang nói. “Nhưng có thể sẽ đá cô xuống giường.”

“À. . .” Hỉ Mi suy nghĩ, cảm thấy mình vẫn là không nên quấy rầy người ta thì tốt hơn. Cho nên Hỉ Mi lại ngoan ngoãn đi đến cái giường nhỏ, “Ta ngủ ở đây cũng được.”

Âm Cố không nói gì, chỉ là một tay nhấc Hỉ Mi, rồi tự mình hộ tống Hỉ Mi đến cái giường chính.

Hỉ Mi lại chớp mắt mấy cái, lúc này không dám nói thêm gì nữa.

Hai người ở chung mấy ngày, Hỉ Mi cũng từng thức đến quá khuya, nương theo ánh trăng cẩn thận quan sát. Quả nhiên Âm Cố có hai lần ngủ mà đá chân. Một cước kia… làm Hỉ Mi không dám nói chuyện ngủ cùng với Âm Cố nữa. Nhưng ban ngày, người này nhìn có vẻ dễ gần, còn ban đêm khi đi ngủ thì dường như sắc mặt rất âm trầm, giống như tùy thời đều có thể mở to mắt nhảy dựng lên tìm người, rất không được tự nhiên.

Chỉ là Hỉ Mi cũng có chút tiếc nuối, cuốn tranh vẽ ở kế bên, giường hai người, như có thể nghe thấy bọn họ nhỏ giọng nói với nhau. Hỉ Mi rất muốn có một người cũng có thể nói chuyện như vậy. Nhưng, Tiểu Huyền không được. Cho dù Hỉ Mi có giải thích tới cỡ nào, thì Tiểu Huyền xem mình thấp hơn Hỉ Mi. Mà Âm Cố thì lại ngủ kiểu này.

Đặt tên cho con lừa xong, Hỉ Mi trở vào phòng, Âm Cố đi đâu mất. Viện này hơi rộng, nên cũng không biết Âm Cố đã đi đâu.

Hỉ Mi bắt đầu cẩn thận kiểm tra lại đồ đạc để xuất hành. Ngoại trừ y phục ra, còn có đá đánh lửa, la bàn, hai cây dù, vân vân… Hỉ Mi nhìn qua nhìn lại, quyết định bỏ bớt.

Lại xoay người thêm hai cái, mới thấy một cái khăn bọc cái gì đó.

Hỉ Mi đã quên đây là cái gì, tò mò mở ra, nhưng ngay sau khi mở ra Hỉ Mi đỏ mặt ngay. Thậm chí vội xung nhìn xung quanh xem, trên tay cũng không quên nhanh che mấy thứ đó lại.”Đây là bình ‘ xanh ngọc’, chuyên dùng để bôi, nếu có bất kỳ vết nứt nào thì bảo đảm không để lại dấu vết. . . . Đây là bình ‘hồng nhạt’, chờ đến khi không còn đau nữa, dùng tay bôi ở bên trong, có công hiệu buộc chặt. Đây là chí bảo của các thê thiếp.”

Đúng vậy, bên trong cái khăn đó chính là hai bình thuốc của Tang Tử để lại.

Âm Cố hỏi, Hỉ Mi, cô không muốn tái giá nữa sao? Còn nói thêm, không lập gia đình, thì sao đứa bé kia đến được?

Hỉ Mi kinh ngạc mở cái khăn ra, cầm bình “Xanh ngọc” lên.

Những lời Âm Cố nói ngày đó vẫn còn văng vẳng ở bên tai. Thế là Hỉ Mi đã quên mình đang làm gì, cầm bình “Xanh ngọc” đứng ở trước bàn.

Trên bàn có một gương đồng, Hỉ Mi điều chỉnh mặt gương thích hợp. Hỉ Mi buông bình “Xanh ngọc ” xuống, bắt đầu cởi xiêm y của mình.

Vừa vào tháng năm nên thời tiết hơi nóng, Hỉ Mi mặc cũng không nhiều, lúc cởi ra tay có hơi run, mắt cũng đỏ luôn. Hỉ Mi đứng ở trước gương, cũng không dám nhúc nhích hay cúi đầu nhìn mặt mình. Nàng sợ bị đốt nóng thành màu đỏ, và cũng sợ xấu hổ biến thành màu xanh. Đỏ xanh lẫn lộn, nhất định nhìn cũng giống như quỷ.

Nghĩ đến tái giá, nghĩ đến đứa nhỏ không giữ được, nghĩ nhiều hơn, lại sinh ra cảm giác bất lực. Xiêm y rớt xuống trên mặt đất, cuối cùng chỉ còn áo yếm, bộ ngực kịch liệt phập phồng. Lẳng lặng đứng đó một hồi, Hỉ Mi cảm thấy trong phòng hơi lạnh, nàng rùng mình một cái mới đưa mắt nhìn bình “Xanh ngọc”. Cấm nó lên, mở nút, một mùi hương bay vào mũi. Hỉ Mi cắn chặt răng, khiến cho mình trấn định lại, lúc này mới đưa tay…

Miệng bình tuy nhỏ nhưng cũng đủ một ngón tay đi vào. Chấm một miếng đưa lên nhìn, nó có màu trắng sáng, và có mùi thơm. Mùi rất là thơm, mà cũng là mùi ngượng ngùng!

Hỉ Mi hít một hơi thật sâu, sau đó nhấc áo yếm lên, nhìn vào vùng da bụng. Đây không phải là lần đầu tiên nhìn thấy, cũng không phải là lần đầu tiên buồn rầu và khổ sở khi nhìn nó. Khi nàng mang thai, bụng nàng cũng không lớn. Đứa bé chưa đủ tháng lại sinh non, cho nên cũng không có để lại nhiều dấu vết gì. Vết nứt mờ mờ quả thật có hơi ghê người, là ngọn nguồn sự đau khổ của Hỉ Mi.

Nhưng đã đến nước này, thì vẫn phải sống thôi. Hỉ Mi biết, và cũng hiểu.

Cầm bình “Xanh ngọc” bôi lên người, thật lạnh lẽo. Trong phòng rất im ắng, động tác của Hỉ Mi rất nhẹ nhàng.

Bôi bình “Xanh ngọc” loạn xà ngầu lên người, ngay cả bên hông cũng không buông tha. Hỉ Mi cẩn thận đến thế, cho nên có người ở bên ngoài nhìn nãy giờ nàng cũng chưa phát hiện.

Khi Âm Cố đến là lúc Hỉ Mi vừa mới cởi chỉ còn áo yếm. Âm Cố thấy thế vội vàng dừng việc đang làm, hé cửa ra nhìn.

Nhìn lưng Hỉ Mi, trắng như tuyết, được dây đeo yếm làm tôn lên thêm vẻ đẹp nói không nên lời. Âm Cố nhìn trái nhìn phải, mới nhớ tới Dư ca đã đi ra ngoài làm việc. Âm Cố đành thở dài, cũng may mỗi lần bọn họ đến tìm nàng đều là gọi trước xong rồi mới đến đến gõ cửa. Có lẽ là bởi vì như vậy cho nên Hỉ Mi mới lười ngay cả cửa cũng không cài then lại mà ở bên trong cởi áo luôn.Lại nhìn thêm vài lần, Âm Cố mới hiểu được rốt cuộc Hỉ Mi đang làm cái gì.

Người vẫn phải sống, nếu gặp chuyện thì phải vững bước bước đi. Âm Cố đứng ở trước cửa gật đầu.

Một hồi lâu sau, Âm Cố chỉ thấy Hỉ Mi cầm cái bình khác, không nhúc nhích, chờ đến mức Âm Cố không kiên nhẫn .

Lại đợi thêm một lát, Hỉ Mi vẫn không có phản ứng, Âm Cố đành phải đẩy cửa ra, nói: “Sao không bôi nữa?”

Không biết Âm Cố đẩy cửa, Hỉ Mi sợ tới mức thiếu chút nữa hồn phi phách tán.

Bình “Xanh ngọc” dùng xong rồi, khi mở bình “Hồng nhạt” . Mặc dù Tang Tử chưa nói hết dụng ý của bình “hồng nhạt”, nhưng Hỉ Mi hoàn toàn hiểu được. Nhưng, hiểu thì hiểu, còn dùng thì rất là ngại ngùng.

Nơi đó mình cũng chưa từng nhìn qua, bây giờ lại có thêm vết thương, nhất định rất khó coi. Nhìn còn không dám thì làm sao mà bôi thuốc được chứ?

Với suy nghĩ đó làm cho Hỉ Mi tiến thoái lưỡng nan, mãi cho đến khi có tiếng nói vang lên.

Phản ứng đầu tiên của Hỉ Mi không phải là nghĩ đến ai đang cất tiếng nói, mà là nhớ tới mình đang khỏa nửa thân trên thì làm sao mà gặp người. Cho nên tiếng nói kia như sấm giữa trời quang, hù Hỉ Mi mất nửa cái mạng. Ngay cả kiểm xiêm y cũng không kịp cầm lên mà bay thẳng về giường, sau đó lấy chăn trùm kín người, đồng thời thét chói tai ——

Âm Cố đứng ở trong phòng, kinh ngạc vạn phần nhìn Hỉ Mi chật vật trùm kín người trừ cái đầu lộ ra ngoài. Có vẻ hoảng sợ, và có thêm tiếng thét thấu tận trời xanh.

Tiếng Tiểu Huyền ở bên ngoài cũng vang lên ngay, một đường kêu “Xảy ra chuyện gì” chạy tới.

Âm Cố xoa xoa vầng trán, sau đó xoay người chặn Tiểu Huyền ngoài cửa, mặc cho Tiểu Huyền gõ cửa không ngừng.

Hỉ Mi đang thét thấy rõ là ai tới, im bặt, sau đó hận không thể chôn luôn ở trong chăn này vĩnh viễn.

Hỉ Mi không thét nữa, Âm Cố nói với Tiểu Huyền ở bên ngoài nói: “Ở đây không có việc gì, ngươi không nên vào.”

Tiểu Huyền ở ngoài cửa lắng nghe một hồi, không có nghe động tĩnh gì nữa, cũng không biết chuyện gì đã xảy ra luôn. Nhưng mặc kệ xảy ra chuyện gì, Âm Cố cô nương có ở đó mà.

Chờ Tiểu Huyền rời đi, Âm Cố mới trừng mắt Hỉ Mi. Thế mà Hỉ Mi cũng có dũng khí trừng mắt nhìn ngược lại Âm Cố: “Cô luôn ở bên ngoài?”

“Không.” Âm Cố nhíu mày.

Hỉ Mi khẩn trương hỏi: “Vậy nhìn bao lâu?”

“Từ khi cô bắt đầu bôi thuốc.” Âm Cố chậm rãi trả lời.

Hỉ Mi suy sụp, vừa thẹn vừa giận: “Tại sao không nói một tiếng, mà lại nhìn trộm.”

Âm Cố nhìn Hỉ Mi một cái: “Ta sợ lên tiếng cô sẽ ngại ngùng không bôi nữa.”

Hỉ Mi sửng sốt, nhịn không được cãi lại: “Ai nói ta ngại.”

“Vậy sao không bôi tiếp đi?”Hỉ Mi choáng váng, trong tay còn đang cầm bình “hồng nhạt”, nhất thời nó giống như lửa cầm bỏng tay.

Âm Cố đi đến bên giường, từ trên cao nhìn xuống nói: “Ngại nữa sao?”

“Cũng không phải. . .” Hỉ Mi mè nheo. Lúc này mới cúi đầu nói, “Tại… thấy chỗ đó rất xấu.”

“Rất xấu?” Âm Cố khụy một đầu gối bên mép giường, thò tay lật chăn Hỉ Mi lên.

Hỉ Mi kinh hãi, vội vàng đậy chăn lại, mà không ngờ lại thất thủ. Hỉ Mi chỉ cảm thấy đột nhiên bị người ta đẩy ngã, hạ thân chợt lạnh, một bàn tay không biết sao lại nằm ở đầu gối nàng, khẽ đẩy một cái liền lệnh hai chân nàng mở rộng ra.

Đây là tư thế gì, mà đây là tình huống gì?

Hỉ Mi lại ngây ra như phỗng một lát, sau đó òa lên.

Động tác Âm Cố liền mạch lưu loát, rất nhanh tay và có công phu. Huống chi đối phương cũng không có chuẩn bị về phần chuỗi động tác này, thật sự là do có kinh nghiệm làm bà đỡ hai năm, thường xuyên gặp được tình huống cần phải mau lẹ như vầy. Cho nên, Âm Cố cũng không biết là chuyện mình làm có bao nhiêu quá phận. Không hề biết rằng phản ứng của Hỉ Mi còn lợi hại hơn khi nãy, quả thực xứng với kinh thiên động địa.

Hạ thân bị bại lộ ở trước mặt người khác, chẳng sợ đối phương là nữ tử, là Âm Cố, Hỉ Mi vẫn bị dọa. Con tim như muốn rớt ra ngoài. Rốt cục Hỉ Mi cũng giành lại được cái chăn, lập tức quay đầu trùm Âm Cố lại, sau đó nắm tay nện lên hết sức.

Một bên, Hỉ Mi còn không quên kéo quần lên, nhưng vẫn cảm thấy mát mát như vừa rồi. Ngay tức khắc, Hỉ Mi oa oa khóc.

Âm Cố chui ra khỏi chăn, thấy Hỉ Mi vừa khóc, bắt đầu bực bội, liền bụm miệng Hỉ Mi, kéo lại gần: “Không được khóc.”

Hai mắt Hỉ Mi đáng thương tròn xoe nhìn, kêu ‘ưm ưm’ ở trong tay Âm Cố. Hiện tại, Âm Cố cách Hỉ Mi quá gần, dường như có thể nghe được nhịp hô hấp lẫn nhau. Cả người dán vào nhau. Hỉ Mi nhìn Âm Cố, nhìn trong mắt Âm Cố phản chiếu hình ảnh của mình, có một luồng khí nóng từ từ lan từ chân lan thẳng lên trên. Nếu tiếp tục thế này nữa chỉ sợ đầu nàng sẽ bốc khói…

Hỉ Mi vội vàng lui về phía sau, sau đó hai tay ôm đầu gối, u oán nhìn Âm Cố: “Có ai mà giống cô không, giống… giống như hái hoa tặc!” Rốt cục Hỉ Mi cũng tìm được từ ngữ chính xác, nên cũng có thể ngẩng đầu.

Âm Cố dở khóc dở cười, chỉ phải tự kiểm điểm lại mình vừa rồi có lẽ là thật sự làm không đúng. Bằng không không đến mức khiến Hỉ Mi sợ tới mức đến bây giờ hai mắt còn đẫm lệ.

Âm Cố lui ra sau đứng lên, thấp giọng nói: “Cô tự bôi, ta đi ra ngoài.”

Hỉ Mi vội vàng gật đầu.

Âm Cố xoay người bước đi, một cước đã ra khỏi cửa, suy nghĩ sao đó mà xoay người lại nói: “Thật ra. . . Cũng không có xấu đâu.”

Hỉ Mi sửng sốt, sau đó lại hét ầm lên.

Cuối cùng, bình “hồng nhạt” vẫn dùng không xong. Chỉ cần Hỉ Mi vừa đưa tay kề vào miệng bình là run rẩy không thôi, trên mặt cũng nóng bừng. Cứ vài lần như vậy đành phải từ bỏ. Nếu không thì vì sao cả ngày, bất luận ở đâu nhìn đến Âm Cố, trong lòng bàn tay Hỉ Mi đều đổ mồ hôi, khẩn trương nói không nên lời. Cũng may hình như Âm Cố đã quên việc sáng nay, đối đãi Hỉ Mi bình thường, mà cũng không nhắc chuyện bôi thuốc, nên Hỉ Mi cũng từ từ được thả lỏng.

Lại qua hai ngày, sáng sớm, rốt cục Hỉ Mi và Âm Cố cũng lên đường.

Ngoại trừ phu thê Tiểu Huyền, còn có nhị cô cô Việt Xảo Chủy của Hỉ Mi. Việt Xảo Chủy chuẩn bị rất nhiều lương khô, sau đó lôi kéo Âm Cố luôn mãi dặn dò phải cẩn thận.

Còn Hỉ Mi thì lại ôm Tiểu Huyền. Hai năm nay hai người chưa bao giờ tách ra, nên không nỡ. Âm Cố giao căn nhà cho phu thê Tiểu Huyền. Nơi này có lẽ là một nơi cho Hỉ Mi đặt chân trong tương lai.

Âm Cố mặc một thân áo trắng, bên ngoài khoác bộ thanh sam, trường thân lập ngọc, lại tuyệt không để ý dắt Hưởng Linh đi bên cạnh. Mà Hỉ Mi thì ngồi trên lưng Hưởng Linh. Nàng đội nón che dung nhan, hai chân lại tự tại đong đưa, một đường đi đến ngoại ô. Chim hót, hoa thơm, giống như là đi ngắm cảnh.

Người đi đường cũng không nhiều, khi đi đến bãi đất ngày xưa thả diều, có một thân ảnh đứng ở ven đường. Nhưng khi các nàng đi qua, lại làm như nghênh đón, mà không hề bước lên.

Hỉ Mi vén màn lụa mỏng nhìn nam tử kia, sau đó hỏi Âm Cố: “Người đó là ai?”

“Không biết.” Âm Cố không quay đầu lại, chỉ nhàn nhã đi tới.

Đó là Lý Đông, không biết vì sao y cũng tới tiễn đưa. Cổ trên người y, chẳng những đã giải, mà Âm Cố còn dạy y một bộ quyền pháp. Xem ra y cũng là người biết ơn.

“Chừng nào chúng ta mới đến thành Tố Thanh?” Hỉ Mi không hề quay đầu lại, chỉ nhìn con đường uốn lượn phía trước, nhẹ vỗ lưng Hưởng Linh, lại hỏi.

THÀNH TÚ GIANG – CHƯƠNG 30: VƯƠNG THÔN

Hỉ Mi và Âm Cố đi mất mười sáu ngày mới tới một tòa thành khác.

Trong mười sáu ngày này cũng từng ở trên một đỉnh núi nắng gắt, vốn là Hỉ Mi còn lo lắng Hưởng Linh đi không nổi. Nào biết rằng dê núi ở khắp nơi, trên cổ đều có cột trúc kết, không biết có cái gì để bên trong mà chỉ “Ngượng ngùng” rung động. Khi Hưởng Linh đi qua, không khỏi lắc đầu theo, tiếng chuông đồng và tiếng của trúc kết rất là náo nhiệt.

Khi leo núi, Âm Cố tưởng rằng Hỉ Mi sẽ đi rất chậm, không ngờ Hỉ Mi chỉ xách váy kích động nhắm thẳng đỉnh núi mà đi. Nếu không phải Âm Cố giữ chặt Hỉ Mi, nói không chừng Hỉ Mi sẽ bị lạc đường.

Lúc này Hỉ Mi mới kiêu ngạo nói nàng cũng không phải là con gái được chiều chuộng, ngoài thôn Đê Hạ có vài ngọn núi, nàng từng trộm đi theo tỷ tỷ đi chơi qua rồi.

Dọc đường có một con suối, hai người đi thêm một ngày nữa mà vẫn còn ở trong núi. Chậm rãi đi thêm nữa thì tới một thôn trang dưới chân núi. Từ ngoài đầu thôn là nhìn thấy mấy mẫu ruộng lớn đều bắt đầu cấy mạ. Các nam nhân xăn ống quần cong lưng cấy mạ, thủ pháp thành thạo, và cười đùa với nhau. Bọn trẻ thì chạy chơi trên bờ ruộng, cầm vài con diều giấy đơn giản cao thấp bay trên trời. Khi bọn nhỏ chạy đến kinh hô, các phụ nhân mang khăn trùm đầu xách rổ tới đưa nước cho các nam nhân. Tốp năm tốp ba ngồi cùng một chỗ, thỉnh thoảng sang sảng cười to. . .

Hỉ Mi đứng ở đầu thôn, nhìn thấy cảnh tượng bận rộn này mà trong lòng có hơi cay cay.

Thôn Đê Hạ lúc này hẳn là đang vội vàng việc đồng áng đi. Vài mẫu đất trong nhà đều do cha gánh vác. Mà mẹ thì vừa phải chăm ấu đệ, vừa giặt quần áo nấu cơm. Từ khi Hỉ Mi nghĩ đến phải đi tìm tỷ tỷ, thì toàn tâm toàn ý nhận định con đường này. Cảnh tượng hiện tại trước mắt khiến nàng nhớ lại, khiến lòng nàng cực kỳ phức tạp. Hỉ Mi quay đầu lại nhìn Âm Cố đang dắt Hưởng Linh ăn cỏ, dù thế nào cũng nói không nên lời hối hận.

Hay. . . cứ hy vọng có thể rửa sạch hàm oan cho tỷ tỷ đi. Huống chi quay lại cũng không ít thời gian, quay về nhà rồi hẳn cũng sẽ không thương tâm quá.

Nếu mẹ biết mình bị bỏ, không biết bà phải khóc bao nhiêu nước mắt đâu.

Hỉ Mi nghĩ mà nước mắt gần như rơi ra. Âm Cố như cảm giác được cái gì quay đầu lại. Hỉ Mi vội vàng quay đầu đi chỗ khác, nháy mắt vài cái, cố gắng ổn định tâm tình.

Âm Cố dắt Hưởng Linh đi tới: “Hôm nay không thể đi xa hơn, qua đêm ở đây đi.”

Nói đến qua đêm, cả người Hỉ Mi mỏi mệt nói không nên lời. Quen biết Âm Cố cho tới nay, nàng không hề thấy Âm Cố thô lỗ bao giờ. Nhưng không ngờ có một đêm phải ở trong núi, Âm Cố đi kiếm cây đốt lửa, sau đó ngồi luôn trên đất. Cứ vậy mà qua một đêm.

Cái khác biệt ở đây đó là không biết Âm Cố đổ nước gì ở xung quanh mà có mùi hơi gay mũi, hại Hỉ Mi không ngủ nổi. Mãi cho đến khi mơ màng ngủ được thì… đã gần sáng. Còn Âm Cố thì không biết làm sao mà bắt được con gà rừng và đang nướng nó. Bất quá Hỉ Mi cũng không quản nhiều như vậy, nàng đói bụng gần chết, thiếu chút nữa cắn cụt tay mình.

Âm Cố và Hỉ Mi nhìn nông dân làm việc trên ruộng một lát, rồi dắt Hưởng Linh vào thôn. Trong thôn đại đa số là họ Vương, nên gọi là Vương thôn.

Đầu Vương thôn là một cây cầu, nước suối từ trên núi chảy qua, là một trong những nguồn nước của người trong thôn này. Ở đây cũng tương tự như những nơi khác, thượng nguồn dùng để uống và hạ nguồn dùng để tắm giặt. Nếu ai dám phá hoại thì cho dù là có từ đường ở trong thôn, thôn cũng ko tha.

Nói điều này cho Âm Cố và Hỉ Mi là một vị phụ nhân trong thôn. Bà mới vừa đi đưa nước cho trượng phu ở ngoài ruộng, đang vội vàng về nhà làm cơm. Âm Cố ngăn bà lại, đưa cho bà chút bạc vụn. Thậm chí Hỉ Mi thấy cũng không được nhiều. Mà thấy vị phụ nhân đó như là nhặt được bảo vật, mừng rỡ cười toe toét. Bà cất bạc thật kỹ, sau đó dẫn Âm Cố và Hỉ Mi đi về nhà mình.

Dọc đường đi, nhà nào lâu đời nhất; nhà nào có quả phụ; nhà nào vừa cãi nhau; chó nhà nào đẻ, Hỉ Mi đều nhất thanh nhị sở.

Vị phụ nhân tự nhận là không được giỏi cho lắm, nhìn ra được, mặc dù là nữ tử dắt lừa đưa bạc, nhưng nữ tử mang khăn che mặt nói chuyện với bà mới là quý nhân. Bằng không vì sao nàng kia đưa tiền rồi không nói gì nữa, ngay cả khi bà chỉ trỏ thuyết minh cũng không thèm nhìn nhiều.

Mà khi nữ tử che mặt này vén sa mỏng lên mới nhìn rõ, vậy mà cũng là một tiểu mỹ nhân. Chỉ sợ tìm thêm những thôn xung quanh nữa cũng tìm không ra người nào xinh xắn như vậy. Mà cái quan trọng nhất là nàng tuy là tiểu thư nhưng không hề có tính tiểu thư; không chê bùn đất làm bẩn váy của nàng, ngay cả đôi giày vải thêu hoa của nàng cũng dơ luôn rồi.

Khi đến nơi, vị phụ nhân xem Hỉ Mi như khách quý, bưng trà rót nước đầy đủ.

Âm Cố cột Hưởng Linh vào chuồng bò nhà vị nông phụ đó xong, mới vào phòng, vừa đến Hỉ Mi liền lôi kéo nàng nhỏ giọng hỏi: “Cô cho bà ấy bao nhiêu bạc?”

Âm Cố nghĩ nghĩ: “Hình như là hai lượng?”

“Hai lượng?” Hỉ Mi mở mắt thật lớn. “Chúng ta còn lại bao nhiêu?”

“Đến Thanh thành không thành vấn đề.” Âm Cố lãnh đạm nói, uống ngụm nước.

Phụ nhân kia vừa lúc tiến vào, nói: “Mọi người đến vừa đúng lúc, đây chính là trà thanh minh tiền, uống rất ngon.”

Âm Cố nâng khóe miệng: “Sao không được tốt.”

Phụ nhân kia cả cười: “Cô thật biết hàng, trà năm nay sao hơi khô.”

Âm Cố không nói gì nữa, mà uống thêm vài hớp.

Hỉ Mi rối rắm về bạc một lát, rồi rất nhanh đã quên. Nàng cũng uống mấy ngụm trà, nếm hoài cũng không thấy chỗ nào không ngon. Chỉ cảm thấy nó thơm thơm, mà nghĩ lại Âm Cố nói luôn đúng, nên… Chắc là do mình khát rồi.

Vị phụ nhân mang hai người vào một gian trong phòng. Căn phòng hơi lạnh, và hơi ẩm ướt. Phụ nhân nhanh nhẹn dọn dẹp giường một chút, mang chăn và gối mới vào. Khi bà đang dọn thì quay đầu lại hỏi: “Có thể ở cùng một phòng được không?”

Hỉ Mi không đợi Âm Cố nói gì, giành trả lời: “Được được, làm phiền bà nhiều.”

Phụ nhân thì lại thấy vị tiểu thư này thật hiền lành. Bà dọn dẹp xong thì đi về bếp nấu cơm. Hỉ Mi chờ bà vừa đi là đi đến bên giường, cười nói: “Lần này cô chạy không thoát đâu.”

Âm Cố cũng không nói gì, và cũng không hiểu sao Hỉ Mi lại để ý bức tranh hai người kia như vậy. Nghĩ đến mấy đêm mình cố ý làm các động tác động tay động chân vậy mà còn không dọa được nàng. Hiện giờ Âm Cố và Hỉ Mi tương giao cũng được một thời gian ngắn rồi, hy vọng trong tiềm thức của Âm Cố sẽ không đem Hỉ Mi trở thành địch nhân.

Ở trong phòng nghỉ ngơi nửa canh giờ nhiều, vị nam nhân trong nhà rốt cục đã trở lại, vừa về đến là thét to gọi nương tử châm trà, rồi lại la hét muốn ăn cơm chiều. Phụ nhân chạy nhanh châm trà cho hắn, sau đó nhỏ giọng nói với hắn trong nhà có nữ tử mới đến. Nam nhân không nói gì, hẳn là cho phép vì hai lượng bạc kia.

Âm Cố từ từ nhắm hai mắt nghe động tĩnh bên ngoài, chờ đến khi phụ nhân kia đến gõ cửa mới quay đầu lại thì phát hiện: Hỉ Mi đang oai đầu ngủ. Âm Cố đành phải nghiêng người đem Hỉ Mi nằm lại đàng hoàng, mà khi ôm Hỉ Mi thì Âm Cố mới phát hiện Hỉ Mi rất nhẹ.

Khó trách Hưởng Linh chở nàng cũng không kêu một tiếng, thì ra là rất nhẹ.

Âm Cố vuốt mặt Hỉ Mi, rồi từ cổ đến bả vai cánh tay, từ thắt lưng rồi đến sau lưng… Thật sự là không có bao nhiêu thịt, để nàng ở ngoài chỉ sợ cũng có thể bị gió thổi bay.

Như lúc trước lần đầu tiên nhìn thấy Hỉ Mi, mặt của nàng còn có chút mượt mà, cảm thấy sáng bóng như châu ngọc. Còn bây giờ thì ảm đạm rồi.

Nhẹ nhàng đắp chăn cho Hỉ Mi, Âm Cố đi ra ăn cơm. Nam chủ nhân cũng hiếu khách lắm, hỏi hai nàng muốn ở đây mấy ngày. Âm Cố cũng khinh đạm ứng đối. Ăn cơm xong thì nhờ vị phụ nhân hâm nóng một ít ở trong nồi lại. Đến trở lại phòng Hỉ Mi vẫn ngủ say, và kết quả là Hỉ Mi ngủ tới sáng ngày hôm sau.

Khi Hỉ Mi mở mắt ra thì hoàn toàn không nhớ mình đã ngủ khi nào, hơi nhích người, liền thấy được Âm Cố đang nằm ngủ bên cạnh.

Âm Cố còn đang ngủ, Hỉ Mi khẽ gọi mà không thấy gì, nếu không phải cánh tay Âm Cố có thể cảm giác được nhiệt độ cơ thể của nàng thì Hỉ Mi đã giật mình. Trước kia thì thấy tư thế ngủ của nàng giống người già, còn bây giờ thì nhìn giống như bị trói. Nhìn nãy giờ mà vẫn không nhúc nhích. Hơn nữa mười ngón tay Âm Cố còn đan vào nhau đặt ở trước người, khiến người ta cảm thấy nàng đã như vậy suốt đêm.

Hỉ Mi ngồi dậy, cẩn thận gỡ tay Âm Cố, muốn cho nàng buông lỏng một ít. Nào biết đâu ngón tay vừa mới đụng tới mu bàn tay Âm Cố, trong nháy mắt tay Âm Cố mạnh mẽ mở ra. Tay Âm Cố nắm chặt cổ tay Hỉ Mi, trong nháy mắt này, Hỉ Mi như bị kìm sắt kẹp, đau đến oa oa kêu to. Cùng lúc đó, Âm Cố cũng tỉnh. Tỉnh lại rồi mới nhìn đến tay của mình không hiểu sao lại nắm ngay khớp xương cổ tay của Hỉ Mi. Nàng chỉ cần nhẹ nhàng vặn thêm, cánh tay Hỉ Mi sẽ trật khớp ngay, rồi kế tiếp, là có thể phế đi cánh tay của nàng. . .

Sau lưng Âm Cố đổ mồ hôi lạnh, buông tay Hỉ Mi ra.

Hỉ Mi ôm cổ tay của mình mắt nước lưng tròng giận dỗi nói: “Ta thấy cô ngủ khó khăn nên mới giúp, sao cô mạnh tay như vậy?”

Âm Cố xoa xoa huyệt thái dương, chậm thanh nói: “Khi ta ngủ, tốt nhất cô đừng đụng ta.”

“Ngủ?” Hỉ Mi nghi hoặc nói, “Không phải cô tỉnh rồi sao?”

“Bây giờ tỉnh.” Âm Cố đứng dậy khoác áo.

Hỉ Mi quỳ ngồi ở trên giường ngẩng đầu nhìn Âm Cố, kinh dị nói: “Cô nói vừa rồi là cô ngủ mà tay cô đã bắt được tay ta rồi?”

“Cho nên không phải đã nói rồi sao, khi ta ngủ đừng đụng ta.” Âm Cố chỉ vào chỗ trống trên giường, “Về sau vạn nhất còn muốn cùng giường, cô phải ngủ ở chổ đó.”

Hỉ Mi nhìn lại, nhất thời ủy khuất, Âm Cố vẽ ra phạm vi đại khái chỉ đủ cho nàng an phận nằm thẳng, ngay cả xoay người cũng không thể.

Âm Cố thấy Hỉ Mi không nói gì, nhân tiện nói: “Về sau chúng ta sẽ hai gian phòng.”

“Đừng đừng, về sau. . . ta sẽ chú ý.” Hỉ Mi nghe xong lắc đầu liên tục, đáp nhanh.

Xuất môn ra bên ngoài, để một mình Hỉ Mi ở một mình thì làm sao mà không lo lắng. Âm Cố biết nhiều thứ, lá gan cũng lớn, có nàng ở bên cạnh thì mình không cần phải lo lắng nhiều. Nếu không thì sao tối qua có thể ngủ luôn lúc nào không hay. Huống chi đêm cũng rất dài, cùng giường có thể thổ lộ tình cảm nữa. Hỉ Mi cho là như thế. Hoặc căn bản là Hỉ Mi cảm thấy không thể ngủ cùng Âm Cố đại biểu cho nàng và Âm Cố vẫn còn có khoảng cách, khiến cho nàng vĩnh viễn không thể đi vào lòng Âm Cố.

Mẹ Hỉ Mi từng nói, nàng phải dụng tâm đối đãi với người ngoài. Hỉ Mi dụng tâm đối đãi Âm Cố, đương nhiên cũng hy vọng Âm Cố sẽ dụng tâm đối đãi mình y như vậy. Mà nếu có thể tìm được tỷ tỷ, rồi thêm được Âm Cố thực tâm đối đãi nữa, Hỉ Mi sẽ thấy cực kì viên mãn .

Đến khi rời giường, Hỉ Mi mới cảm thấy đã rất đói bụng, đồ ăn đêm qua không thể ăn được nữa, nghe nói sáng sớm vị phụ nhân kia đã hấp bánh bao, bánh bao to nóng hầm hập ngay cả mấy đứa nhỏ trong nhà còn chưa có phần.

Hỉ Mi nhìn mấy đứa nhỏ thèm thuồng muốn bánh bao của nàng, Hỉ Mi đem phần của nàng chia đều cho bọn nhỏ, sau đó không chớp mắt nhìn tụi nó ăn. Hơn nữa khi tụi nhỏ ăn hết bánh bao rồi còn l**m luôn vỏ bọc bánh bao sạch sẽ, Hỉ Mi xoay người liền thấy Âm Cố vừa bưng tới phần bánh bao còn lại.

Phụ nhân thấy thế thập phần ngượng ngùng, đành phải lại xuống bếp nấu mì, còn cắn chặt răng bỏ thêm hai trứng gà.

Nhìn trứng gà, vài cọng hành xanh xanh thơm thơm mê người, Âm Cố vừa lòng, cho vị phụ nhân thêm chút bạc vụn. Vị phụ nhân đó hơi thụ sủng nhược kinh, ánh mắt nhìn Âm Cố khác thường. Mà lúc này Hỉ Mi không có nhìn thấy một màn này, nàng đang vùi đầu vào bát mì, bụng đã đói đến mức dính vào lưng.

Rời Vương thôn, hai người tiếp tục đi. Lại đi ngang qua thêm vài cái thôn nữa, rốt cục chuyển đến một đường núi. Đường này có khá nhiều nhân mã. Cuối cùng thấy được một cái cổng thành cao lớn.

CHƯƠNG 31: KÉN RỂ

Hỉ Mi ngẩng đầu nhìn lên cổng thành, trong mắt đều là sợ hãi than.

Nơi lớn nhất nàng từng ở qua là thành An Chí. Tường thành cơ bản là xây bằng đất, nhìn gồ ghề như tùy thời có thể sụp đổ, mà tường thành trước mắt này đều là dùng đá đầy đủ kích cỡ mà xây lên. Ngẩng đầu nhìn lại tốp năm tốp ba binh lính tuần tra, trong tay đều cầm binh khí, khôi giáp lòe lòe sáng lên dưới ánh mặt trời, thập phần uy nghiêm. Dáng vẻ không giống như thành An Chí, thủ vệ cổng thành là lão binh không biết Huyện thái gia tìm ở đâu, toàn là ưỡn bụng hô năm quát sáu người ta.

Đến gần hơn, mới nhìn đến trên cổng thành có ba chữ được điêu khắc: Thành Tú Giang.

“Thành Tú Giang và thành An Chí là cùng một quận, thành Tú Giang là trụ sở cho nên phồn hoa hơn thành An Chí.” Âm Cố ở một bên thong thả nói.

Hỉ Mi quay đầu giật mình nhìn Âm Cố: “Cô tới đây rồi?”

“Đã tới.” Âm Cố nghĩ nghĩ. “Toàn bộ Hoành quốc, có lẽ là đã không còn chỗ nào mà ta chưa đi.”

Thần tình Hỉ Mi hoài nghi, mà khi nàng còn đang hoài nghi nhìn Âm Cố thì Âm Cố đã mang nàng làm kiểm soát để thông qua cổng thành.

Vào cổng thành, Hỉ Mi xuống lưng Hưởng Linh, bỏ nón đi, tò mò hết nhìn đông tới nhìn tây.

Thành Tú Giang quả nhiên lớn hơn thành An Chí rất nhiều, chỉ bằng vào đường lớn trong thành là thấy. Tửu lâu và quán trà bên đường san sát nối tiếp nhau, các cờ xí phất phới giữa không trung, nhìn hoa cả mắt. Hỉ Mi còn chưa đi được hai bước, nghênh diện có một chiếc xe hoa lệ, ba con ngựa kéo, mã xa hô quát vội chạy trên đường. Hỉ Mi còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Âm Cố kéo qua một bên. Hỉ Mi nghiêng người nhìn, thấy những người khác ở trên đường vẫn thong dong như bình thường. Điều này khiến Hỉ Mi chậc lưỡi không thôi.

Cũng đừng lấy đó làm mẫu mực, chỉ cần nhìn cách ăn mặc của người trên phố là biết thành Tú Giang quả nhiên giống như Âm Cố nói, phồn hoa hơn thành An Chí rất nhiều.

Âm Cố thấy Hỉ Mi đang có hứng thú ngắm nghía, cũng không vội tìm khách đ**m. Nàng dắt Hưởng Linh đi ở phía sau Hỉ Mi, cũng không thèm quan tâm ánh mắt người ngoài.

Hưởng Linh vậy mà cũng không sợ đông người, bước đi trên đường lớn tự nhiên hào phóng như mình là tuấn mã, thỉnh thoảng còn kêu kêu hai tiếng.

Hai vị tiểu thư đi qua ở một bên chưa từng thấy lừa bao giờ, cảm thấy nó rất lạ mắt và thú vị nên lớn mật đi đến.

“Cô nương, đây là cái gì vậy?” Một vị tiểu thư mặc đồ màu hồng trong đó chặn ở phía trước, cười hỏi.

Âm Cố nhìn nàng ta một cái, không nói gì, chỉ vòng qua đi tới. Nhưng Hỉ Mi thì nghe được động tĩnh mà quay đầu. Đáng tiếc Hỉ Mi đã rất hiểu Âm Cố, đối phương chỉ vứt đến một ánh mắt, nàng liền nhịn được lời muốn nói.

Vị tiểu thư mặc đồ màu hồng chưa từng bị ai đối đãi như vậy, nhất thời cũng sửng sốt. Chỉ là hỏi thôi mà sao không để mặt mũi cho ai hết vậy. Vì thế nàng không cam lòng lại đuổi theo hai bước: “Này, ta hỏi cô đó.”

Âm Cố chọn mi: “Cô hỏi ta phải đáp sao?”

“Chỉ là hỏi cô một chút đây là cái gì thôi mà.” Một vị tiểu thư khác cả giận.

Hỉ Mi thấy Âm Cố vẫn không để ý tới liền lui trở về: “Đây là con lừa, các người chưa thấy qua sao?”

Vị tiểu thư mặc đồ màu hồng bừng tỉnh đại ngộ: “Đây là lừa à, ” nàng chậc chậc hai tiếng, nói với vị tiểu thư bên cạnh, “thiên thượng long nhục, địa thượng lư nhục là nếm qua rồi, nhưng chưa thấy qua bao giờ.”

Hỉ Mi giật mình. Hưởng Linh cũng tựa hồ nghe hiểu cô gái này nói, đạp hai bước qua một bên.

“Hóa ra là súc sinh này.” Tiểu thư mặc đồ màu hồng nhìn hoài cũng đã thấy không còn thú vị. “Xấu hơn ngựa nhiều.”

Hưởng Linh là Hỉ Mi nhìn trúng, bị người ta nói như thế cũng có hơi không hài lòng. Nhưng nàng còn chưa kịp cãi lại, thì đã nhìn thấy hai thất tuấn mã đỏ thẫm cao lớn ở phía sau vị tiểu thư mặc đồ màu hồng đang đi đến. Ngồi trên tuấn mã đó cũng là các cô nương, một thân kỵ trang, trong tay các nàng giương trường tiên, tư thế ngồi oai hùng hiên ngang nói không nên lời.

Hỉ Mi xem ngây người, thậm chí hoài nghi hai mắt của mình. Mỗi một đôi giày trên chân hai vị cô nương làm cho nàng không dời ra hai mắt, chưa kể đến thần thái của bọn họ nữa.

Người cưỡi ngựa dừng ngựa lại, một người còn lại trong đó nói với nữ tử mặc đồ màu hồng: “Tỷ tỷ, sao còn ở đây, nếu trễ sẽ không kịp.”

Nữ tử mặc đồ màu hồng vội nhảy dựng lên: “Ây da suýt quên mất, hôm nay nam tiểu thư ném tú cầu, chúng ta đi thôi.” Dứt lời vội đi tới cỗ kiệu đã đậu ở bên đường.

Hai người cưỡi ngựa hơi tò mò đánh giá Hỉ Mi, rồi kẹp bụng ngựa, quát nhẹ chạy như bay đi khỏi.

Hỉ Mi chờ bọn họ đều đi xa, phát ngốc một lát, sau đó dời bước đến bên cạnh Âm Cố thấp giọng hỏi: “Ném tú cầu? Giống như ở trong sách nói là phương pháp kén rể có phải không?”

Âm Cố gật đầu, thấy Hỉ Mi có hơi nóng lòng muốn thử, liền hỏi nói: “Muốn đi xem không?”

Hỉ Mi chần chờ một lát: “Ai cũng có thể xem được sao?”

“Có gì mà không thể.” Âm Cố dắt Hưởng Linh quay đi. “Đi thôi.”

“Mà cô biết ở đâu sao?” Hỉ Mi vội đuổi kịp nói.

“Đi theo hai người kia là đến.” Âm Cố chỉ phía trước.

Hỉ Mi kiễng gót chân nhìn xung quanh, lại không thấy có bóng dáng của hai kiệu nhỏ kia. Âm Cố đỡ Hỉ Mi lên lưng Hưởng Linh, đi được không xa thì quẹo hẻm. Lại là một con đường lát gạch đá, mặt đường sáng bóng, và vài dấu vết bánh xe sâu cạn không đồng nhất theo năm tháng.

Đi theo hai kiệu nhỏ kia đối với Âm Cố mà nói không phải chuyện khó gì, nhưng càng đi càng thấy kì lạ. Ngay cả Hỉ Mi cũng nhịn không được mà hỏi:

“Sao toàn là nữ tử đi đến bên kia vậy, các nàng cũng đi xem ném tú cầu giống chúng ta sao?”

“Có lẽ vậy.” Âm Cố cũng thấy khác thường. Nàng cũng chưa từng thấy chuyện ném tú cầu, lần này cũng là lần đầu tiên.

Hỉ Mi hít một hơi, cười nói: “Hơn nữa những người này đều trang điểm dày đặc, làm cả con phố đều thơm.”

Âm Cố cũng che mũi. Mấy cái mùi này dồn cùng một chỗ khiến người ta khó có thể hô hấp.

Rất nhanh đã tới cuối đường, dòng người càng ngày càng tụ tập đông hơn. Hỉ Mi đã xuống lưng lừa đi tới, đi theo phương hướng của dòng người.

Những nữ tử bên cạnh chỉ lo chạy đi, suýt chút bỏ quên luôn nha hoàn bên mình, có hơi chật vật. Còn có một vài người ngồi kiệu bị kẹt trong đám người, không ngừng gõ tay vịn hô quát phía trước nhường đường.

Trên đường nghe được nhiều lời bàn tán về cái danh hào “Nam tiểu thư” gì đó khiến Hỉ Mi hiếu kì hơn, cũng hưng trí bừng bừng đi theo mọi người. Cũng may có còn Âm Cố bình tĩnh, một tay lôi kéo dây cương một tay kia giữ chặt Hỉ Mi mới không bị lạc.

Lại đi thêm một chút, qua hai đầu phố, trước mặt lại không ngờ rằng có nhiều người hơn.

Hỉ Mi trừng mắt những người này nói với Âm Cố: “Rất kỳ quái, sao toàn nữ tử thế này?”

“Nhìn kỹ hẵn nói đi.” Âm Cố đã nhìn thấy mục tiêu của mọi người.

Mọi người đều tụ tập ở trước cửa một tửu lâu.

Tòa tửu lâu này cao ba tầng, không biết bình thường có hình dáng thế nào nhưng hôm nay khoác lụa hồng quải lục rất sặc sỡ. Đi tới nữa thì thấy cửa trưng bày mấy cái trống, chắc một hồi nữa người ta sẽ đánh trống để làm không khí thêm nhiệt liệt Lầu hai tửu lâu có một hành lang dài cạnh mặt đường, người đến người đi. Còn tiểu nhị thì mặc đồng phục bày ra bàn trà.

Hỉ Mi thấy mọi người hào hứng nhưng cũng không dám hỏi, đành phải đứng ở ngoài chờ với Âm Cố. Cũng may không đợi bao lâu, chỉ nghe một trận pháo vang lên, một đoàn người rốt cục mở cửa đi ra ở lầu hai.

Chính giữa là một nam tử trung niên, mặc đồ viên ngoại, nhìn có thân phận hơn Khánh tài chủ rất nhiều. Còn lại đều là phụ nhân, chia đều ra hai bên ngồi cạnh nam tử trung niên, nhìn xuống đám đông dưới lầu.

Cái này… muốn đi đến trước tửu lầu xem ra rất khó.

Nam tử trung niên nhìn mọi người dưới lầu vừa lòng gật đầu, đưa bàn tay lên.

Dưới đài nhất thời lặng ngắt như tờ.

“Ta, Tiền Lương, xin chân thành cảm tạ mọi người có thể đến đây hôm nay, tham gia nghi thức tú cầu chọn rể của con ta. Nhờ có đắc đạo cao tăng chọn ngày dùm, nên xác định được hôm nay là ngày tốt để ném tú cầu định ra nhân duyên. Hôm nay là ngày thích hợp nhất để Tiền gia ta tuyển nữ tử lợi phu vượng gia làm phu nhân của con ta. Và tú cầu này phải ném ba lượt. Nếu ba lượt chỉ trúng một người thì người đó sẽ được chọn. Nếu không, vậy đành phải mời những nữ tử trúng được tú cầu ở ba lượt đến để so sánh. Nếu con ta đồng ý chọn ai thì chính là người đó.” Tiền Lương nói xong tạm dừng một lát, rồi mới nói với hạ nhân ở phía sau, “Mời thiếu gia ra đây.”

Đa số chúng nữ tử ở đây đều là người ở thành Tú Giang biết về Tiền gia một chút, nên lời Tiền Lương nói cũng không kinh ngạc mấy. Chẳng sợ Tiền gia ra yêu cầu hoặc điều kiện cao tới đâu thì lấy tiền tài quyền thế của Tiền gia vẫn khiến người ta phải theo đuổi. Nhưng Hỉ Mi và Âm Cố nghe thì lại mơ hồ, hai người hai mặt nhìn nhau, hoàn toàn không biết đây là có chuyện gì.

Ném tú cầu. . . Bình thường không phải là nữ tử làm sao, sao ở đây lại là nam nhân?

Rồi còn Nam tiểu thư lại là chuyện gì xảy ra, chẳng lẽ các nàng đến nhầm nơi?

Chỉ nghe trên lầu vang lên tiếng mở cửa, một nữ tử tóc dài ăn mặc thanh lịch bước đến. Nàng đứng ở bên trong, cúi đầu nhìn đám đông dưới lâu, hơi lộ ra ý cười.

Chúng nữ tử dưới lầu tựa như biển gợn sóng, xôn xao không ngừng.

Mà Hỉ Mi thì lại si ngốc nhìn nàng kia, nói với âm cố: “Tiểu thư đó đẹp quá đi. . .”

Âm Cố nhìn Hỉ Mi một cái, liếc mắt nhìn Hỉ Mi. Âm Cố chỉ vào thân hình cao gầy trên lầu kia, trước ngực lại bằng phẳng, nói: “Cô nhìn kỹ lại đi, đó là nam nhân.”

“Cái gì? Nam nhân?” Hỉ Mi lắp bắp kinh hãi, vội xoa mắt cẩn thận nhìn lại.

Một nữ tử bên cạnh nghe được hai người nói chuyện liền che miệng nở nụ cười: “Nam tiểu  thư dĩ nhiên là nam nhân, Tiền công tử chính là mỹ nam xinh đẹp nhất thành Tú Giang này.”

“Thì ra là nam tiểu thư chứ không phải Nam tiểu thư.” Giờ Hỉ Mi mới hiểu, lập tức bắt chuyện với đối phương. “Nhưng mà vì sao hắn lại phẫn nữ trang?”

“Các người ở bên ngoài mới tới phải không?” Cô gái này cao thấp đánh giá hai người vài lần, có hơi đề phòng. “Đi ngang qua thôi à?”

“Chúng ta không có hứng thú.” Âm Cố lãnh đạm nói.

Nàng kia lúc này mới giảm bớt chút địch ý. Ai kêu hai vị cô nương này đều không tồi, mặc dù không bôi son nhưng ở giữa một đống son phấn này ngược lại thanh lệ xuất chúng hơn người. Hơn nữa một vị trong đó có đôi mày như mang theo ý cười, sợ là ở trên lầu cũng nhìn thấy rồi. Nàng nhẹ nhàng thở ra nói:

“Tiền công tử từ nhỏ không được khỏe, được một đại sư tướng số nào đó phải dùng thân con gái để dưỡng bệnh, ” nàng lại cười cười, “thật ra lấy năng lực của Tiền gia thì làm sao chân chính nuôi dưỡng hắn bình thường được. Cho nên mới để Tiền công tử từ nhỏ đến lớn phẫn nữ trang, coi như ứng với lời đại sư nói. Lần này hắn muốn chọn ‘nữ trượng phu’, nghe nói chờ sau khi thành thân xong hắn có thể khôi phục lại thân nam nhi, không bao giờ tô son điểm phấn nữa.”

Hỉ Mi hứng thú nghe, không người người có quyền nhất thành vậy mà còn có chuyện này nói: “Mà. . .” Nàng chỉ các nữ tử đứng đầy xung quanh, có chút ngượng ngùng hỏi han, “sao tất cả đều như vậy, dám lớn mật đứng ở dưới đài để hắn chọn. Thể diện của nữ tử không quan trọng sao, sao có thể không để ý như thế?”

Nàng kia gật đầu: “Các người quả nhiên là lần đầu tới đây. Nếp sống của chúng ta cởi mở, nữ tử cũng có thể cưỡi ngựa săn thú, uống rượu thi thơ với nam nhi. Cho nên nói đến thành Tú Giang, toàn bộ Hoành quốc đều nghe tiếng mà.”

Hỉ Mi thè lưỡi, khuỷu tay húc Âm Cố: “Cô nói cô đi hết Hoành quốc rồi mà, sao lại không biết cái này?”

Âm Cố không có gật đầu. Đúng là nàng đã từng đi rất nhiều nơi nhưng đại bộ phận là vì hoàn thành nhiệm vụ, giết xong thì đi về, có quay lại thì cũng chỉ là du lịch xung quanh. Mà lúc đi qua thành Tú Giang đúng là bị Tang Tử nhờ vả, sau đó nàng đến thành An Chí, cho nên không biết nhiều. Nghĩ đến hiện tại đứng ở đây mới biết, nàng gật đầu cưng chìu nhìn Hỉ Mi liếc mắt một cái. Nói đến dân phong thành Tú Giang cởi mở, nghĩ đến tính cách Hỉ Mi nhất định có thể thích hợp ở lại đây, nếu để nàng ở lại chỗ này có lẽ là ý kiến không tồi.

Về phần tỷ tỷ nàng theo lời nàng nói, đi hỏi Tang Tử cũng được.

Khi bên này tán gẫu, Tiền Hữu đã ở trên lầu nhìn tới nhìn lui mấy lần. Mỗi lần hắn tiêu sái di động đều khiến các nữ tử phía dưới ghào thét. Mọi người va chạm vào nhau coi như bình thường, còn làm cho họ cười không ngừng.

Nữ tử lúm đồng tiền như hoa, Tiễn Hữu đứng lại làm người dưới lầu cười rộ lên.

Nụ cười của hắn như gió, tinh mâu đen bóng, tuyệt không bởi vì cách ăn mặc mà khiến người ta tâm sinh quái dị, mà sẽ chỉ làm người ta si ngốc, trong lòng âm thầm nhất định phải bắt được tú cầu.

Khi tất cả đều nghĩ như vậy, một người hầu nâng khay đi tới. Cái khay cẩm bố, bên cạnh có tua, thoạt nhìn giống khăn hỉ của tân nương. Nhất thời làm cho chúng nữ tử dưới lầu suy nghĩ miên man trong đầu, toàn tự xoa tay, biết thời khắc mấu chốt rốt cục đã đến .

Tiền Hữu xốc khăn cẩm bố lên, tú cầu bên trong lộ ra.

Nghe nói tú cầu này là thỉnh tú nương khéo tay nhất thành làm nên, từng hoa văn trên tú cầu đều là hoa văn phượng cầu hoàng, đều là dùng chỉ vàng thêu lên.

Một cái tú cầu đã đủ để một nhà bình thường sống tốt mấy đời. Mà đối với những nữ tử dưới lầu mà nói, có được Tiền Hữu chính là có được gia tài của Tiền gia.

Hỉ Mi cho dù đứng ở vòng ngoài, mà nghe người bên cạnh nói như vậy cũng đủ hiểu được bảy tám phần. Tiền Hữu tuy phẫn nữ trang, nhưng cũng thường xuyên trộm mặc nam sam chạy ra ngoài đùa giỡn. Dần dần cả thành Tú Giang ai ai cũng biết hắn có tài hoa, ôn nhu hữu lễ, lại khiêm tốn săn sóc, là một vị hôn phu tốt.

Cho nên, đệ nhất mỹ nam thành Tú Giang muốn ném tú cầu đến kén rể đương nhiên dẫn tới nhiều cô nương chưa thành thân vui mừng vạn phần, mà ngay cả người nhà của bọn họ đều nhất tề mong chờ ngày hôm đó.

Hỉ Mi nghe đến đó không biết nói sao.

Chẳng qua cách vài ngọn núi mà thôi, sao lại quá khác biệt đến vậy? Thành An Chí cũ kỹ, so với muôn điều mới mẻ thành Tú Giang quả thực chỉ để lại ấn tượng mờ mịt.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here