Tảng Ương Thác – 26. THÀNH THÂN

0
25

Cuối cùng, ngày thành hôn cũng đến.

Ngày hôm đó, Vệ Mặc Ương được Trúc Thấm gọi dậy sớm chỉnh chu mọi thứ, nàng phải diễu hành cả hoàng thành để đón nhận hoặc hoa tươi hoặc trứng gà của mọi người. Đó là một ngày có thể nói là thống khổ là ác mộng đối với phò mã. Theo luật Trúc Lâu, phò mã phải chịu đựng bị ném trứng nếu muốn cưới công chúa. Vệ Mặc Ương cũng đã chuẩn bị tinh thần, tuy rằng nàng thật sự không muốn nhưng đây là bắt buộc.

Có điều, sự tình trăm triệu ngoài sở liệu. Khi Vệ Mặc Ương ngồi trên tuấn mã cao to bắt đầu diễu hành thì không có một cái trứng nào ném nàng, mà chỉ toàn hoa tươi. Trứng thì cũng có, đó là do đám công tử chuẩn bị hôm nay công kích phò mã, chỉ là lần này các tiểu thư đều phòng ngừa Vệ Mặc Ương bị ném trứng cho nên ai cầm trứng đều bị đánh tơi bời, và các nàng tiểu thư từ nhà giàu đến thường dân bình thường đều chuẩn bị hoa tươi, ném hết cho Vệ Mặc Ương. Đó là sự việc xưa nay chưa từng có.

Vệ Mặc Ương lặng lẽ thở phào. Chỉ là Vệ Mặc Ương không biết bên hoàng cung đã chuẩn bị tốt nước nóng chờ nàng đến, vì Mẫn Lâu Tiêu Vận phân phó. Nàng không muốn Vệ Mặc Ương cả người hôi rình tới, dù là tập tục, Mẫn Lâu Tiêu Vận vẫn muốn Vệ Mặc Ương sạch sẽ tới cưới mình.

Hoa tươi, tiếng thét vô số cả đường đi, các tiểu thư nghe chuyện Vệ Mặc Ương cùng Mẫn Lâu Tiêu Vận như một chuyện đẹp ngày xưa, cả đám đều mong mỏi hy vọng mình cũng sẽ có một chuyện tình đẹp. Đám công tử chỉ có thể oán hận nhìn Vệ Mặc Ương bình an đi về phía hoàng cung.

Một đường hoa tươi đã làm cả người Vệ Mặc Ương thơm phức đến độ nghe thấy được hương khí trên người nàng. Sắt Lan nhìn đến ai kia mang toàn hoa là hoa, cười tươi rói thì bất ngờ : Chuyện gì, chuyện gì đây? Sắt Lan cũng có tham gia ném trứng ở những lễ thành thân, tân lang đều bị, tuy rằng cũng có hoa tươi nhưng hầu hết là trứng. Người không dính một cái trứng mà chỉ toàn hoa lần đầu tiên Sắt Lan gặp được, Sắt Lan không thể không bội phục mị lực Vệ Mặc Ương. Kỳ thật Sắt Lan không biết, bởi vì tôn trọng tình yêu của hai người nên những ai đã kết hôn thì không tham gia, mặc kệ là hoa tươi hay trứng. Không tính cả những người độc thân chưa từng tham gia. Đa số đều là lần đầu tiên tham gia một hôn lễ của nữ nhân nữ nhân, nghe thuyết thư ba hoa chích choè chuyện xưa làm càng thêm khát khao tình yêu nữ nhân, đương nhiên họ sẽ muốn cho hôn lễ đặc thù này bình an thuận lợi. Cho nên Vệ Mặc Ương may mắn. Mẫn Lâu Tiêu Vận chuẩn bị nước cũng không cần.

Lễ thành thân ở Trúc Lâu hơi khác một chút, ở đây tân nương sẽ viết ba câu hỏi, tân lang chỉ có trả lời chính xác mới có thể bình an cưới nương tử. Công chúa lập gia đình đương nhiên khác với nhà bình thường, toàn bộ phi tử trong cung, các công chúa hoàng tử đã chờ sẵn từ sáng sớm. Hoàng hậu, Tam hoàng tử là người Mẫn Lâu Tiêu Vận thân cận nhất đương nhiên sẽ là người đầu tiên làm khó.

Lần đầu tiên Vệ Mặc Ương nhìn thấy Tam hoàng tử, tuy hoàng hậu từng nói để nàng dạy thổi sáo cho Tam hoàng tử nhưng chuyện vẫn trì hoãn rồi không thực thi. Tam hoàng tử căm giận nhìn Vệ Mặc Ương, cậu biết hoàng tỷ sẽ phải lập gia đình nhưng hoàng tỷ lại phải gả cho một nữ nhân, mặc dù đó là người hoàng tỷ của cậu thích. Nhưng cậu vẫn ganh tị. Hoàng tỷ thương yêu cậu nhất mà hiện giờ lại xuất hiện một tỷ phu, tuy hoàng tỷ có nói sẽ không lạnh nhạt cậu nhưng cậu vẫn không vui. Cậu nhất định phải làm cho Vệ Mặc Ương xấu mặt mới có thể.”Vệ Mặc Ương, ngươi có thể cho hoàng tỷ được cái gì? Bình an, yên vui của nữ nhân ngươi có thể cho hoàng tỷ sao? Còn một cuộc sống phú quý, ngươi có thể cho hoàng tỷ sao?”

Mọi người thấy Tam hoàng tử khí thế bức người ganh tị tỷ phu thì cười trộm, cậu cũng chỉ như một đứa trẻ muốn tuyên chiến với tỷ phu của mình.

Vệ Mặc Ương không để ở trong lòng, trịnh trọng nói: “Tam hoàng tử, công chúa chọn thần là có nguyên nhân của công chúa. Tam hoàng tử hỏi thần làm sao có thể cho công chúa bình an hay yên vui thì thần muốn hỏi Tam hoàng tử, công chúa là hoàng thân quý tộc, thân phận cao quý thì làm sao sẽ có vấn đề? Một cuộc sống phú quý, ta là phò mã, nàng là công chúa, cuộc sống phú quý này lại càng không phải để thần cho. Tam hoàng tử, mấy vấn đề này hỏi hơi quái dị đấy.”

Đem vấn đề lại ném cho Tam hoàng tử, Tam hoàng tử á khẩu không trả lời được. Hoàng hậu bình tĩnh nhìn Vệ Mặc Ương, ánh mắt mang theo trầm tư nhè nhẹ.

“Hoàng nhi không được vô lễ. Hôm nay là hoàng tỷ ngày đại hôn, Vệ tiểu thư sẽ trở thành tỷ phu của con, sao có thể không có năng lực?” Giọng nói Hoàng hậu ôn nhu, mang theo uy nghiêm nhè nhẹ làm cho hết thảy tần phi ngoan ngoãn đứng im một câu không nói.

Hoàng hậu cùng tần phi cũng chỉ hỏi những câu bình thường đơn giản. Hoàng hậu hỏi thành thân xong đối Trưởng công chúa thế nào, Vệ Mặc Ương căn cứ theo quy củ xảo diệu trả lời các phi tần thì là thành thân xong có còn yêu Trưởng công chúa như lúc ban đầu hay không. Rất nhanh nhà mẹ đẻ đã hỏi xong, còn lại ba câu của công chúa. Sắt Lan dẫn Vệ Mặc Ương đến Lưu Ly Các. Cung nữ thái giám Lưu Ly Các đã trải thảm đỏ quỳ chờ phò mã gia đến. Toàn đình viện Lưu Ly Các phủ đầy trang trí và hoa tươi, hoa bay đầy trời như tiên cảnh xinh đẹp trong mộng, Sắt Lan dẫn Vệ Mặc Ương đi tới cửa tẩm cung Mẫn Lâu Tiêu Vận, cửa treo đèn ***g đỏ, mặt trời chiếu rọi toàn đình viện, toàn sân yên tĩnh không ai nói chuyện, Vệ Mặc Ương cảm giác có thể nghe được tiếng bước chân.

Chậm rãi đi tới cửa, chờ tân nương hỏi.

Thật lâu, vẫn không nghe được tân nương hỏi. Có lẽ do đang suy nghĩ, có lẽ do thẹn thùng không biết hỏi gì.

Nghe được tiếng hô hấp của mình, Vệ Mặc Ương cảm thấy thời gian trôi ngày càng chậm hơn chậm hơn. Càng chờ càng sốt ruột.

Trời nắng, Thái tử, và đám người Tam hoàng tử cùng đang chờ.

“Xin phò mã gia hãy lắng nghe câu hỏi của công chúa.” Rốt cục bên trong truyền tới thanh âm, mà không phải thanh âm Mẫn Lâu Tiêu Vận. “Phò mã gia, công chúa hỏi : Nếu công chúa làm gì khiến phò mã gia tức giận, phò mã gia có tha thứ hay không?”

Vệ Mặc Ương lẳng lặng suy nghĩ, nàng không biết chuyện gì sẽ làm mình tức giận, nhưng mà nàng biết nàng nên đáp cho đúng.

“Trong tam tòng tứ đức của phu có một điều : nương tử làm sai cũng là đúng.”

Lời này vừa xuất ra khiến xung quanh cười vang, lần đầu tiên bọn họ nghe nói như thế cái gì tam tòng tứ đức của phu cũng là lần đầu tiên. Phò mã thật là khôi hài.

Rất nhanh, trong phòng truyền tới thanh âm. “Câu trả lời của phò mã gia làm công chúa vừa lòng. Đây là câu thứ hai, nếu công chúa che giấu điều gì với phò mã gia mà bị phò mã gia biết được, phò mã gia sẽ tha thứ cho công chúa?”

Vệ Mặc Ương cau mày. Đây không phải những câu ngạc nhiên cổ quái, mà câu hai căn bản lại giống giống câu một, nàng không biết công chúa định làm gì, bất quá Vệ Mặc Ương cảm giác được công chúa hỏi những câu này là có ý tứ. Chỉ là nàng nghĩ nó cũng không phải vấn đề gì lớn với nàng.

“Mặc kệ công chúa làm gì, chỉ cần trong lòng công chúa có ta, Vệ Mặc Ương vĩnh viễn tha thứ nàng.”

Vệ Mặc Ương trả lời. Nàng cảm thấy đây cũng là lời đáp cho lòng mình bạn bè cũng giống vợ chồng ở chỗ tín nhiệm lẫn nhau. Vệ Mặc Ương cảm thấy được nàng và Mẫn Lâu Tiêu Vận chính là bạn bè tốt.

“Câu hai công chúa cũng vừa lòng. Câu thứ ba công chúa nói, đợi đến động phòng hoa công chúa sẽ hỏi phò mã gia. Giờ lành đã tới, phò mã gia có thể nhập môn nghênh đón công chúa!”

SHARE
Previous articleTảng Ương Thác - 25. HÔN KỲ
Next articleTảng Ương Thác - 27. THÀNH THÂN 2

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI