Tảng Ương Thác – 24. ẨM THỰC CŨNG LÀ TAI HỌA

0
19

Bởi vì hoàng đế cảm thấy không thoải mái sau khi dùng bữa, buổi nói chuyện xem như đã xong, Vệ Mặc Ương vẫn nghĩ mãi về bữa ăn của hoàng đế.

Củ cải. . . Nhân sâm. . . . Canh gà. . . . Hoa cúc…

Nhìn thì đơn giản, nhưng nhân sâm canh gà hoa cúc…. mấy thứ này… Hay là thôi đi, cũng không có quan hệ gì với mình.

Không đến điện của Mẫn Lâu Tiêu Vận, Vệ Mặc Ương hồi phủ, bởi vì không muốn thấy Mộ Dung Sơ. Nàng có cảm giác mơ hồ Mộ Dung Sơ sẽ uy hiếp đến quan hệ của nàng và Mẫn Lâu Tiêu Vận.

Mẫn Lâu Tiêu Vận không đợi Vệ Mặc Ương trở lại Lưu Ly Các. Mộ Dung Sơ đã rời khỏi. Nghe báo cáo, Mẫn Lâu Tiêu Vận ngưng trọng không biết đang suy nghĩ gì.

“Người đâu, mời Tam hoàng tử đến Lưu Ly Các.”

Vệ Mặc Ương Về hồi phủ thì đến thư phòng tìm một quyển sách, là một quyển sách y. Nghe Trúc Thấm nói mấy trăm năm trước Vệ gia từng hành nghề y, trở thành y tiên hẳn hoi, nhưng về sau lại từ từ xuống dốc. Chữ trong sách như là thiên văn, không ai hiểu, nhưng Vệ Mặc Ương lại hiểu vì đó là chữ phồn thể. May mắn văn tự cổ của Trúc Lâu là chữ phồn thể, nếu không Vệ Mặc Ương đã có thể bị lộ tẩy. Vệ Mặc Ương nghĩ y tiên kia phỏng chừng cũng giống nàng từ tương lai đến, vừa lúc là một bác sĩ không khéo lại trở thành y tiên Trúc Lâu. Sau một hồi tìm kiếm, Vệ Mặc Ương đã tìm ra, tựa của nó là đạo dưỡng sinh.

Củ cải không thể ăn cùng nhân sâm hoa cúc không thể ăn cùng thịt gà. Củ cải kia được điêu khắc tinh xảo, còn hoa cúc là cháo, tổng quản thái giám cho hoàng đế ăn nhiều hoa cúc và cháo, ngẫu nhiên sẽ ăn chút củ cải. Nhưng chén canh gà nhân sâm thì hoàng đế uống hết. Hoàng đế bỗng nhiên bị bệnh chắc chắn do ẩm thực. Vệ Mặc Ương cảm thấy mình nên tiến cung nói cho Mẫn Lâu Tiêu Vận, nói cách khác, chỉ sợ hoàng đế không còn nhiều thời gian. Phân phó người chuẩn bị xe, Vệ Mặc Ương cầm lệnh bài Mẫn Lâu Tiêu Vận đưa cho nhanh chóng tiến cung.

Lính gác ở cửa cung đã quen xe của Vệ gia qua lại tự nhiên, không ai kiểm tra làm gì. Mẫn Lâu Tiêu Vận đang nghỉ ngơi, Vệ Mặc Ương không cho Sắt Lan thông báo liền đẩy cửa đi vào, vì nàng nghĩ hoàng đế có thể sẽ thăng thiên ngay tức khắc. Mẫn Lâu Tiêu Vận mặc đồ ngủ, đang buôn rèm, bầu ngực như ẩn như hiện. Nghe được tiếng cửa mở, Mẫn Lâu Tiêu Vận mở to nhìn Vệ Mặc Ương sững sờ nhìn mình. Cái nhìn chăm chú đó làm cho Mẫn Lâu Tiêu Vận đỏ mặt, nhìn lại xiêm y hiện tại nàng cuống quít khoác áo vào. Vệ Mặc Ương đỏ mặt cúi đầu, không dám nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận. Mẫn Lâu Tiêu Vận cảm thấy Vệ Mặc Ương thật đáng yêu, nàng lẳng lặng đến bên cạnh Vệ Mặc Ương ôm eo Vệ Mặc Ương. Cảm thán về vòng eo của Vệ Mặc Ương trong lòng, Mẫn Lâu Tiêu Vận cười xấu xa thổi thổi vào tai Vệ Mặc Ương.

“Ngươi. . . . Ngươi . . .” Cảm giác tai nóng lên, tim Vệ Mặc Ương đập loạn.

Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn tai Vệ Mặc Ương đỏ lựng, vươn lưỡi hôn lên, thấy Vệ Mặc Ương hô hấp dồn dập Mẫn Lâu Tiêu Vận đắc ý cười.

“Tại sao quay trở lại? Nhớ ta?”

“Buông ra đi, nóng quá.”

Mẫn Lâu Tiêu Vận hài lòng kéo Vệ Mặc Ương tới giường. “Quay lại là có chuyện gì? Hay nhớ ta? Chưa có thành thân đâu đấy, sao lại muốn vậy hả?”

Vệ Mặc Ương: “Có chuyện trọng yếu. Chuyện này có thể lớn cũng có thể nhỏ, ngươi phải nghe kỹ.”

“Tổ tiên Vệ gia có một y tiên, đã để lại một quyển sách, bởi vì không ai đọc được chữ trong đó nên còn sót lại được, hôm nay bệ hạ mời ta dùng bữa ở Dưỡng Tâm Điện, nhìn ngài dùng cơm, bởi vì ta có xem qua quyển sách kia, mà cũng trùng hợp là ta đọc được chữ trên đó, chỉ là nhớ mang máng, ta nhớ những gì bệ hạ đã ăn qua rồi trở về lật xem lại. Thức ăn của bệ hạ có vấn đề. Củ cải nhân sâm hoa cúc cùng thịt gà không thể dùng chung. Nhưng một bàn lúc trưa, tổng quản chỉ để bệ hạ ăn củ cải và cháo hoa cúc, cuối cùng là canh gà nhân sâm, những món còn lại thì ít ăn.”

Nghe xong Vệ Mặc Ương nói, mặt Mẫn Lâu Tiêu Vận càng ngày càng khó coi, căm giận nói: “Đại nghịch bất đạo! Thật đáng chết! Phú Thuận dám xuống tay với phụ hoàng!!”

Vệ Mặc Ương lẳng lặng nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận nổi giận đùng đùng. Mẫn Lâu Tiêu Vận lẳng lặng ngồi suy nghĩ nên làm như thế nào, nàng nhìn Vệ Mặc Ương lại cúi đầu trầm tư.

“Chuyện này có lẽ đã lộ, hiện giờ ngươi đến đây chỉ sợ bên kia cũng biết, hôm nay phải ở lại đây thôi.”

Nếu Vệ Mặc Ương ở trên đường trở về xảy ra chuyện gì, Vệ tướng quân sẽ không đứng ở trung lập nữa. Mặc kệ xuất phát từ nguyên nhân gì, Vệ Mặc Ương đều phải lưu lại. Mẫn Lâu Tiêu Vận sẽ không thừa nhận mình lo lắng an toàn cho Vệ Mặc Ương, tất cả chỉ là cái cớ. Mẫn Lâu Tiêu Vận phân phó người đến phủ tướng quân, nói tiểu thư sẽ ở lại trong cung.

Bởi vì Mẫn Lâu Tiêu Vận thừa nhận mình yêu Vệ Mặc Ương, toàn thành đều suy đoán về chuyện tình này rất nhiều người nghĩ liệu Mẫn Lâu Tiêu Vận có thể là người đầu tiên ở Trúc Lâu chiêu nữ Phò mã?

Vệ Mặc Ương biết Mẫn Lâu Tiêu Vận lo lắng an toàn cho mình mới quyết định như vậy, nàng không phản đối. Dù sao trời đã muộn, ở lại cũng không sao. Chỉ là Vệ Mặc Ương không biết thần nữ không thể ở trong cung giống thần tử, trừ phi có chuyện trọng yếu, hoặc đã đồng ý trở thành phi tử hay phò mã tương lai mới có thể.

Vệ Mặc Ương không biết, Mẫn Lâu Tiêu Vận thì nghĩ Vệ Mặc Ương biết nên không giải thích. Nếu Vệ Mặc Ương biết có quy định như vậy thì trăm triệu nàng sẽ không dễ dàng lưu lại.

Toàn thành hôm sau nghe tin Vệ Mặc Ương ngủ lại tẩm cung của Mẫn Lâu Tiêu Vận thì nói, xem ra nữ phò mã này đã định. Và chuyện bên ngoài, Vệ Mặc Ương không biết, nàng chỉ biết tối nay có thể được dùng bữa tối cùng Mẫn Lâu Tiêu Vận.

Mẫn Lâu Tiêu Vận phân phó Sắt Lan an bài nhân thủ, nói lại việc Vệ Mặc Ương đã nói cho Tam hoàng tử và Hoàng hậu để bọn họ an bài. Ám vệ bảo hộ hoàng đế, phòng bị ai ám sát. Âm thực của Hoàng đế cũng đổi lại không có canh gà nhân sâm. Thái y nói hoàng đế không thích hợp ăn nhiều dầu mỡ. Mọi món ăn của Hoàng đế đều được Hoàng hậu kiểm tra mới được dâng lên. Người dâng món cho Hoàng đế không phải Phú Thuận nữa mà là tâm phúc của Hoàng hậu. Phú Thuận đã bị giáng chức, chém đầu. Hoàng hậu cẩn thận chiếu cố, thân thể Hoàng đế dần tốt lên.

SHARE
Previous articleTảng Ương Thác - 23. HÔN SỰ
Next articleTảng Ương Thác - 25. HÔN KỲ

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI