Tảng Ương Thác – 22. BIẾN TRONG CUNG

0
27

Từ ngày biết Tử Yên là tiểu thư Mộ Dung Sơ của Mộ Dung Thừa tướng, Vệ Mặc Ương cũng không quan tâm gì nhiều về nàng này, nàng chỉ quan tâm chính là Mộ Dung Sơ có quan hệ gì với Mẫn Lâu Tiêu Vận? Vì biểu hiện của Mẫn Lâu Tiêu Vận ngày đó rất kỳ quái. Đối với Mẫn Lâu Tiêu Vận, Vệ Mặc Ương cho tới bây giờ cũng không biết nàng nên có quan hệ gì. Từ ngày ấy, Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng không hỏi gì nàng, cũng không bảo Vệ Hoa Dương truyền lời. Theo Trúc Thấm hỏi thăm thì, gần đây Mẫn Lâu Tiêu Vận có quan lại với Mộ Dung Sơ. Chuyện Mộ Dung Sơ là Tử Yên, Mẫn Lâu Tiêu Vận phân phó không được tiết lộ, nếu ai tiết lộ nghiêm trị không tha. Nghiêm trị không tha là làm sao Vệ Mặc Ương không biết, nhưng Mẫn Lâu Tiêu Vận lạnh lùng không nói gì với nàng làm nàng cảm thấy khó chịu.

Không quá mấy ngày, Tam công chúa về nước. Tam công chúa nói có rảnh thì đến Kinh Thủy quốc. Phong thổ Kinh Thủy quốc không giống Trúc Lâu quốc đâu.

Những ngày gần đây Vệ Hoa Dương nhìn nàng là lạ mà cười, bộ dáng tiểu nhân đắc chí. Và phụ thân đại nhân muốn giải giáp quy điền. Vệ Hoa Dương vẫn hay tranh cãi với phụ thân ở thư phòng, Vệ Mặc Ương không biết bọn họ tranh cãi vì cái gì.

“Cha, con mới là con của cha, vì sao cha không nói cho con biết vật đó ở đâu, nó rất quan trọng với con.”

“Vô liêm sỉ, ngươi bị ma quỷ ám rồi, ngươi chết tâm đi, vật đó ở đâu không bao giờ ngươi biết được.”

Ngày nào cũng nghe mấy câu như thế, lặp đi lặp lại, Vệ Mặc Ương không biết nó là cái gì càng không biết thứ đó có tác dụng gì cho Vệ Hoa Dương. Rồi đến hôm nay, phụ thân gọi nàng đến thư phòng. Thân ảnh tiêu điều của Tướng quân làm Vệ Mặc Ương chua xót.

“Lâu nhi, cha muốn giải giáp quy điền. Lâu nhi về nông thôn với cha nhé. Ca ca con… nó sẽ không đi. Trúc Lâu quốc sắp có biến rồi.”

Giọng Vệ tướng quân thực trầm trọng cũng thực bất đắc dĩ. Tướng quân đại nhân bất quá là chính trực tráng niên, ông còn có thể ngồi tại chức này thêm 20 năm nữa, nhưng hôm nay Tướng quân muốn quy ẩn, buông tha quan to lộc hậu vinh hoa phú quý.

Vệ Mặc Ương biết có chuyện, hơn nữa là chuyện nàng không có biện pháp lý giải.

Tướng quân nhìn thật sâu đứa con gái mình yêu thương. Từ nhỏ, Vệ Họa Lâu là một đứa bé hoạt bát hiếu động từ nhỏ, Vệ Họa Lâu là một đứa bé tinh nghịch, sau khi chuyện đó xảy ra tính tình Vệ Họa Lâu thay đổi giống như người khác, Tướng quân tin tưởng người này vẫn là con gái mình, chẳng qua tính tình có thay đổi mà thôi. Nhưng nhìn con gái qua lại thân thiết với Trưởng công chúa, ông chỉ cảm thấy nguy cơ trùng trùng bởi vì ông hoàn toàn hiểu mục đích của Trưởng công chúa là gì. Quả thật như thế, nếu đưa vật đó cho đứa con không nên thân kia thì mục tiêu của Trưởng công chúa cũng sẽ không đặt trên người con gái ông một màn hoang đường ở điện hôm đó cũng sẽ không phát sinh. Chỉ là chuyện này, khi phu nhân qua đời đã nói, vật đó chỉ thuộc về con gái, vậy mới có thể đảm bảo được con gái cả đời không lo. Phu nhân là một người tâm cao khí ngạo, đó cũng là di ngôn duy nhất của phu nhân khi lâm chung. Tuy Tướng quân không rõ rốt cuộc nó có ý gì, nhưng ông biết phu nhân làm vậy khẳng định vì tốt cho con gái.”Lâu nhi, ngày mai phụ thân sẽ từ quan. Hôm nay con bảo Trúc Thấm thu dọn đi, ngày mai phụ thân đưa con với Trúc Thấm đi trước.”

Vệ Mặc Ương nghĩ tới vị đang ở trong cung kia thì nàng không muốn đi. Hơn nữa nàng đã hứa giúp người ta, nàng có thể nuốt lời?

“Cha, Lâu nhi không biết chuyện gì xảy ra, nhưng Lâu nhi sẽ đi. Chỉ là ngày mai không được. Lâu nhi ở kinh thành cũng chỉ quen biết Trưởng công chúa, ngày mai cha để con cáo biệt với Trưởng công chúa được không?” Vệ Mặc Ương biết Tướng quân cố chấp, nếu nói bởi vì ước định cùng Mẫn Lâu Tiêu Vận mà không thể đi nhất định ông sẽ cột lấy nàng lôi đi.

Tướng quân nhìn Vệ Họa Lâu thật sâu, thôi thôi, nếu đây là vận mệnh vậy không thể tránh rồi. Đành vậy. Tướng quân hít một hơi thật sâu, không nói gì về từ quan mà cũng không nói gì về chuyện ngày mai.

Vệ Mặc Ương nhìn lão tướng quân như già đi trong chóng vánh, nàng cảm thấy thật có lỗi. Nàng nhìn trăng sao trên trời, quả nhiên trong sạch hơn ở hiện đại. Chuyện tương lai tương lai nói sau, chỉ cần hiện giờ không hối hận thì sợ chi?

Tướng quân không nói chuyện giải giáp quy điền nữa. Vệ Hoa Dương cũng không ở nhà. Chỉ mỗi Vệ Mặc Ương không có việc gì tiêu sái luyện chữ, giống như không có gì xảy ra. Mà chuyện gì đến sẽ đến, bánh xe vận mệnh đã quay rồi.

Sáng sớm, Vệ Mặc Ương còn đang ngủ thì có tiếng đập cửa dồn dập truyền đến. Vệ Mặc Ương không hờn giận mở cửa thấy là Trúc Thấm. Trúc Thấm không phát gì mà chỉ sốt ruột nói:

“Trong cung có người đến, nói là người của Trưởng công chúa, mời tiểu thư lập tức vào cung. Tiểu thư, Trúc Thấm đã chuẩn bị xong y phục rồi, còn bữa sáng xem ra phải vào cung dùng.”

Hôm qua Tướng quân muốn từ quan, trời còn chưa sáng Mẫn Lâu Tiêu Vận sai người đến đón. Tướng quân nói có biến, Trúc Lâu quốc rốt cuộc sẽ phát sinh đại sự gì mà làm ông nói như vậy? Vệ Mặc Ương không nói gì, tùy ý Trúc Thấm chỉnh chu cho mình.

Người trong cung tới đón là người đã từng đến đón nàng trước kia, có lẽ Mẫn Lâu Tiêu Vận có chuyện thật, Vệ Mặc Ương nghĩ.

Ngựa phi như bay trên đường, tiếng hí của nó vang dội vì bị roi da đánh, trên con đường tĩnh lặng này thì có vẻ hơi khủng bố. Sắt Lan chờ sẵn ở cửa cung, thấy xe ngựa đến liền dẫn vào Lưu Ly Các.

Mẫn Lâu Tiêu Vận đã chờ Vệ Mặc Ương ở đó hồi lâu, hơn nữa còn có một người – không phải ai khác chính là Mộ Dung Sơ. Mộ Dung Sơ thấy Vệ Mặc Ương đi vào, ám muội nhìn Vệ Mặc Ương, quái dị nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận. Mẫn Lâu Tiêu Vận thấy Vệ Mặc Ương đã đến thì bất chấp, phân phó Sắt Lan canh ngoài cửa không cho ai bước vào, kể cả Tam hoàng tử. Mẫn Lâu Tiêu Vận lo lắng, Mộ Dung Sơ thì an ủi bên cạnh. Còn Vệ Mặc Ương thì đứng đó nhìn hai người. Nàng thấy Mẫn Lâu Tiêu Vận tín nhiệm Mộ Dung Sơ, và còn có chút tình cảm con gái với Mộ Dung Sơ. Lúc này Mẫn Lâu Tiêu Vận đang sợ hãi không biết làm sao. Vệ Mặc Ương không biết chuyện gì xảy ra, nhưng cũng có thể đoán chuyện này nhất định không bình thường, nhất định có quan hệ với hoàng đế.

“Công chúa gọi Họa Lâu đến sớm có gì phân phó.”

Nàng không muốn nhìn nữa vì sao thấy chói mắt như vậy? Tay Mộ Dung Sơ để sau lưng Mẫn Lâu Tiêu Vận để làm gì? Vì sao Mẫn Lâu Tiêu Vận thấy mình đến một câu cũng không nói, chỉ lẳng lặng thầm thì với Mộ Dung Sơ? Vì sao hai người lại thân mật như vậy? Vì sao Mẫn Lâu Tiêu Vận tuy có nói có cử chỉ thân mật với mình, nhưng như thế này thì chưa từng thì sao?

Mẫn Lâu Tiêu Vận điều chỉnh tốt tâm tình nhìn Vệ Mặc Ương. “Họa Lâu, chúng ta phải nhanh thành thân.”

Chuyện thành thân, Vệ Mặc Ương chưa từng đề cập qua. Nàng vốn nghĩ Mẫn Lâu Tiêu Vận chỉ là không muốn thành thân với nam nhân chứ không nghĩ sẽ thành thân với mình.

“Đã xảy ra chuyện gì sao?” Phải hỏi thôi, Vệ Mặc Ươngkhông đành lòng nhìn đôi mắt đó.

Mẫn Lâu Tiêu Vận đi đến bên cạnh Vệ Mặc Ương , ôm chặt Vệ Mặc Ương. Tựa đầu vào vai Vệ Mặc Ương, Mẫn Lâu Tiêu Vận cảm thấy chuyện gian nan vừa rồi trở nên không nghiêm trọng đến vậy.

“Họa Lâu, nên làm gì bây giờ. Phụ hoàng bỗng nhiên ngã bệnh, Thái tử cầm giữ triều chính. Sáng hôm nay trong cung đã truyền ra tin tức nói Thái tử liên hợp các đại thần buộc ta gả cho Thái tử Kinh Thủy quốc.”

Chưa bao giờ nghĩ Mẫn Lâu Tiêu Vận sẽ hoảng sợ cũng chưa bao giờ biết người này làm nàng đau lòng giọng nói nhỏ nhẹ làm cho Vệ Mặc Ương cảm thấy con tim đau nhói. Chuyện Thái tử rõ ràng ai ai ở điện hôm đó cũng biết, Thái tử rốt cuộc muốn làm gì?

“Đừng lo lắng, ta ở đây. Ngươi nói đi, ta có thể làm gì?”

Mẫn Lâu Tiêu Vận buông ra nhìn Vệ Mặc Ương, mình chỉ mới quen biết nàng vậy mà phải lợi dụng nàng, Mẫn Lâu Tiêu Vận thấy thật tội lỗi. Nhưng nàng không thể mềm lòng, Thái tử đã hành động, nàng phải nhanh chóng có được vật đó.

“Hôm nay ngươi phải đến Dưỡng Tâm Điện xin phụ hoàng cầu thân. Chúng ta phải nhanh thành thân.”

Vệ Mặc Ương nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận, mỉm cười gật đầu. Nếu có thể giúp được ngươi, mặc kệ làm gì ta sẽ làm tất cả. Bởi vì ngươi là người bạn duy nhất của ta ở đây.

SHARE
Previous articleTảng Ương Thác - 21. MỘ DUNG SƠ
Next articleTảng Ương Thác - 23. HÔN SỰ

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI