Tảng Ương Thác – 21. MỘ DUNG SƠ

0
26

Tam mỹ Trúc Lâu quốc gồm có: Trưởng công chúa – Mẫn Lâu Tiêu Vận, con gái Vệ Tướng quân – Vệ Họa Lâu, và con gái đã thành gia của Mộ Dung Thừa tướng – Mộ Dung Sơ. Phố phường đồn đãi rằng Mộ Dung Sơ đã là phụ nữ đã có chồng, nhưng gả cho ai, khi nào thì cả kinh thành, hoàng thân quốc thích hay các đại thần đều không biết. Chỉ biết Thừa tướng có mở tiệc rượu, mà bọn họ cũng không từng gặp phu quân Mộ Dung Sơ – con rể thần bí của phủ Thừa tướng. Nhất thời, tin tức của Mộ Dung Sơ hay con rể Mộ Dung phủ trở thành một bí mật. Thừa tướng cũng kín miệng không nói, ông ta chưa hề nói gì về con gái con rể mình.

Bách Hoa Các, rốt cuộc ai được làm khách mời vẫn chưa xác định. Khán giả chia làm hai phe, một – Tảng Vận công tử, hai – Tam Lang công tử, hai bên tương xứng không ai nhường ai, còn giải thích ý kiến của mình ý đồ thuyết phục đối phương.

Vệ Mặc Ương nhìn đám người tranh cãi thì buồn cười, mấy người này có phải quá nhàm chán rồi hay không, nàng nghĩ. Mẫn Lâu Tiêu Vận và Tam Lang không nói gì, cũng chỉ nhìn đám đông lộn xộn. Tú bà thấy không khống chế được, nhanh sai người ta đi hỏi ý kiến Tử Yên.

Khuê phòng, Tử Yên chống đầu nhìn ngọn đèn bên ngoài, ánh mắt mê ly không biết suy nghĩ gì, nghe tiếng đập cửa dồn dập nàng ý bảo nha hoàn mở cửa, nhìn thấy người bên cạnh tú bà đến, nàng hỏi hắn có kết quả rồi phải không?

“Thưa cô nương, tiền thính đang rất lộn xộn, bọn họ vẫn không phân biệt được. Má mì nói là đến hỏi cô nương quyết định.”

Tử Yên nhìn gã, bĩu môi, nàng cũng không biết chọn ai mà. Nha hoàn bên cạnh thấy tiểu thư mình khó xử, tiến đến bên cạnh Tử Yên nói:

“Không bằng, ta mời cả hai vị công tử?”

Tử Yên nghĩ, đành vậy, bèn phân phó thông báo quyết định như thế cho tú bà.

Tú bà nhận được thông báo, kinh ngạc nhìn hai người. Quả nhiên tài nhân có khác. “Ây da nhị vị công tử thật sự may mắn, Tử Yên cô nương cũng khó phân cao thấp, vậy nên đã quyết định mời cả nhị vị.”

Những người khác nghe xong cũng hiểu đây là quyết định tốt nhất, hâm mộ nhìn nhị vị công tử tại thượng trên đài cao. Hôm nay có thể vào được nơi đây này thì đều là những thế gia công tử, ai cũng có sự đúng mực, chỉ tiếc, tóm lại vẫn có ngoại lệ, kiểu người ai ai cũng ghét. Một thân cẩm y lam sắc cầm chiết phiến, vẻ mặt ám muội nói với tú bà:

“Bản công tử cũng muốn gặp Tử Tên tiểu thư, mặc kệ bao nhiêu, bản công tử đều chi.”

Tú bà là người khéo léo, nhìn kỹ lại, đây không phải là công tử Đường gia sao? Cậu ta chính là phú khả địch quốc, tiền chất cao hơn núi. Tú bà a dua nói:

“Tôi nói sáng nay sao lại nghe tiếng chim khách, má mì tôi biết chắc có khách quý đến rồi. Đây không phải là khách quý Đường công tử ư. Đường công tử đến Bách Hoa Các chính là vinh hạnh cho Bách Hoa Các chúng tôi đấy. Chỉ là, Tử Yên cô nương không phải là người của Bách Hoa Các, má mì tôi không thể làm chủ được. Đường công tử chờ một lát, tôi đi hỏi Tử Yên tiểu thư trước đã.”

Vệ Mặc Ương nhìn kỹ Đường công tử, nghĩ : đây không phải là người vô lễ ở điện hôm đó sao? Quả nhiên trước sau như một làm người ta ghét. Hắn nghĩ rằng tiền tài thật sự vạn năng? Tuy nói là không tiền nửa bước khó đi, nhưng tiền tài không phải lúc nào cũng vạn năng. Tử Yên là một người có tài, là một cô nương gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn đối với loại người này chỉ sợ là khinh thường.Quả nhiên không ngoài Vệ Mặc Ương sở liệu, Tử Yên cô nương cố nhiên là bác bỏ tú bà truyền lời.

Đường công tử dường như đã biết trước, biểu tình hắn không biến hóa gì, hắn vỗ tay, phía sau liền nâng đến 5 thùng lớn. Đường công tử cao ngạo nói:

“Bản công tử không có ý gì khác, chỉ muốn gặp Tử Yên cô nương một lần mà thôi. Tất cả chỗ này là lễ vật bản công tử tặng Tử Yên cô nương. Người đâu, mở ra, để cho họ thấy bản công tử có đủ thành ý hay không.”

Hạ nhân nghe xong mở cả 5 thùng ra. Quả nhiên hào phòng, tiêu tiền như nước chắc cũng chỉ như thế này đi. 5 thùng bao gồm: 1 thùng kim loa, 1 thùng châu báu, 1 thùng ngọc khí, 1 thùng nhân sâm ngàn năm, 1 thùng dạ minh châu. Tổng giá trị 1 thùng có thể tính bằng vạn hoàng kim, huống chi 5 thùng, Vệ Mặc Ương tính nhẫm : 5 thùng này có thể đủ nuôi 50.000 nhân mã trong 10 năm. Vệ Mặc Ương càng nhìn kỹ Đường công tử, chi nhiều tiền như vậy chỉ để gặp một Tử Yên? Nếu như là một nữ tử bình thường có lẽ sớm đã nịnh bợ gã Đường công tử này.

Mẫn Lâu Tiêu Vận, Tam công chúa suy nghĩ sâu xa nhìn Đường công tử. Đường gia chưa bao giờ dễ dàng xuất hiện, mà Đường công tử này cũng là một năm trước bỗng nhiên xông ra, tự xưng là người tiếp theo kế tục Đường gia. Vốn cũng không ai tin, nhưng tài lực của hắn quả thật cường đại. Nếu không phải Đường gia thì sao có thể hào phóng đến mức này? Đường công tử bỗng nhiên xuất hiện ở Trúc Lâu quốc, các thế lực trong kinh thànhđều cẩn thận điều tra một phen. Nhưng Đường công tử này chỉ biểu hiện như một gã ăn chơi chính hiệu, tiêu tiền như nước, thường xuyên xuất nhập thanh lâu. Mẫn Lâu Tiêu Vận, Tam công chúa cũng không nói gì nhìn xem tú bà nên làm như thế nào mới tốt.

“Ai nha, Đường công tử không hổ là Đệ nhất thủ phủ, ra tay thật hào phóng. Mà Đường công tử cũng nên biết, Tử Yên cô nương cũng không phải là người thường, nếu Tử Yên cô nương không thích những thứ này thì má mì tôi cũng không dùng được. Tôi chỉ có thể vào thông báo một tiếng thôi, nếu còn không được, thỉnh công tử chỉ có thể cố gắng lần sau.”

Tú bà nhanh đi hỏi, lần này lại ngoài dự kiến, Tử Yên đồng ý.

Vốn chuyện này không can hệ gì với Vệ Mặc Ương, nàng cũng không muốn đi gặp nữ nhân thần bí đó nhưng Tam Lang cố ý muốn nàng đi, Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng tha thiết nhìn Vệ Mặc Ương. Vệ Mặc Ương có thể cự tuyệt Tam Lang, nhưng không có biện pháp cự tuyệt Mẫn Lâu Tiêu Vận.

Tú bà thấy hai người muốn dẫn Vệ Mặc Ương theo cũng không nói gì. Hỏi Tử Yên, Tử Yên cũng không nghĩ nhiều, chẳng qua chỉ thêm một người. Huống hồ nhiều người cũng an toàn hơn.

Đường đi quanh co, bốn người đến chỗ Tử Yên. Nơi này thật lắt léo, nếu tú bà không dẫn đi không biết có biết đường đi không. Vệ Mặc Ương cẩn thận nhìn, đây là trận pháp căn cứ theo ngũ hành bát quái. Vệ Mặc Ương hít một hơi, một kỹ viện mà có một trận pháp tinh diệu vậy ư. Xem ra thế lực đứng sau không thể khinh thường. Dọc theo đường đi, bốn người cũng không nói gì, Mẫn Lâu Tiêu Vận đã bảo Vệ Hoa Dương trở về, nàng lặng lẽ kéo Vệ Mặc Ương bên cạnh mình, bắt tay không buông. Đường công tử cổ quái nhìn hai người, nhẹ giọng hừ một chút cũng không nói gì. Tam Lang thì tối sầm, nhưng cũng khôi phục rất nhanh. Nơi ở của Tử Yên đầy hương khí, phong cảnh tuyệt đẹp. Bốn người được dẫn đến phòng khách. Bài trí cổ xưa đơn giản.

Không mang che mặt, Tử Yên vén rèm đi tới trước mặt bốn người. Mẫn Lâu Tiêu Vận, Tam Lang nhìn thấy người thì hít một hơi. Đường công tử cũng là cổ quái nhìn Tử Yên.

“Ha ha, ta thật chưa nghĩ tới, Tử Yên cô nương nguyên lai là Mộ Dung Sơ tam mỹ kinh thành.. : ” Một câu nói của Đường công tử vạch trần thân phận Tử Yên.

Mẫn Lâu Tiêu Vận và Tam Lang đều biết Mộ Dung Sơ, chỉ có Vệ Mặc Ương là người duy nhất không biết.

“Đường công tử đã lâu không gặp. Trưởng công chúa, Tam công chúa cũng tới, Dung Sơ vinh hạnh. Nói vậy vị này hẳn là Vệ tiểu thư Vệ Họa Lâu đi.”

Đối với Mộ Dung Sơ biết mình, Vệ Mặc Ương cũng không kỳ quái. Tuy nói Vệ Họa Lâu ít đi ra ngoài, nhưng chắc hẳn cũng có vài lần gặp gỡ.

“Nghe danh Mộ Dung tiểu thư đã lâu, hôm nay vừa thấy quả nhiên tài hoa kinh diễm, vũ tài của Mộ Dung tiểu thư có thể nói là để thiên nhân thưởng thức. Phàm phu tục tử chúng ta có thể xem được tiểu thư vũ, Họa Lâu cũng thật vinh hạnh.”

Xã giao cần nói cũng đã nói, không ai hỏi về chuyện Mộ Dung Sơ thành gia cả. Chỉ là bọn họ đã quên bên cạnh có Đường gia công tử.

“Nghe nói Mộ Dung tiểu thư đã thành gia? Khi nào lại trở thành này vũ cơ của tam quốc rồi?”

Đối với khẩu khí Đường công tử, Mộ Dung Sơ đều không chú ý. Nàng thản nhiên mời người nhập tòa, rồi châm trà..

“Trưởng công chúa nếm thử đi, đây chính là những lá trúc tốt nhất. Thanh nhuận nhập hầu, cam hương thanh điềm.” Mộ Dung Sơ mỉm cười nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận.

Mẫn Lâu Tiêu Vận uống ngay trà Mộ Dung Sơ châm, biểu tình rất là hưởng thụ. “Trà nghệ Mộ Dung tỷ vẫn tốt như vậy, Vận nhi rất mặc cảm đấy.”

Vệ Mặc Ương kỳ quái nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận cùng Mộ Dung Sơ. Mẫn Lâu Tiêu Vận quen biết Mộ Dung Sơ?

SHARE
Previous articleTảng Ương Thác - 20. ĐỌ VĂN
Next articleTảng Ương Thác - 22. BIẾN TRONG CUNG

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI