Tảng Ương Thác – 20. ĐỌ VĂN

0
25

Có lẽ là vận mệnh an bài làm hai người không hẹn mà gặp. Mẫn Lâu Tiêu Vận chưa bao giờ biết tại nơi thị phi phi *** mỹ này lại gặp được người mấy ngày trước đây mới cùng mình thổ lộ tâm ý, dù rằng người ta mặc nam trang. Bởi vì bóng dáng và dung nhan đó đã khắc sâu trong lòng nàng khi nào không biết và nàng cũng không biết công tử bên cạnh người là thần thánh phương nào.

Vệ Hoa Dương nhìn nhã gian của muội muội cách đó không xa cùng Tam công chúa mặc nam trang thì nói: “Trưởng công chúa, đó không phải là gia muội cùng Tam công chúa Kinh Thủy quốc sao? Họa Lâu quen biết Tam công chúa khi nào mà có thể cùng nhau đến đây?”

Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn chằm chằm Vệ Mặc Ương, không buông tha cho bất kì động tác hay biểu tình nào, nàng không biết mình muốn nhìn thấy điều gì Vệ Mặc Ương.

Vệ Mặc Ương thấp giọng nỉ non Mẫn Lâu Tiêu Vận không nghe được. Người khác đang nhìn vũ đạo, mà Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng chỉ nhìn Vệ Mặc Ương – người không biết mình có bao nhiêu mị lực.

Vệ Mặc Ương cảm thấy có tầm mắt luôn nhìn mình chăm chú, theo tầm mắt, Vệ Mặc Ương thấy Mẫn Lâu Tiêu Vận không xa, còn có Vệ Hoa Dương bên cạnh. Vệ Mặc Ương gật đầu chào, cũng không tính đi qua, đã đồng ý hôm nay tiếp Tam công chúa, làm người phải giữ lời, sao có thể tư lợi bội ước? Huống chi Mẫn Lâu Tiêu Vận đi cùng Vệ Hoa Dương, hẳn là có chuyện trọng yếu nàng không nên qua quấy rầy là tốt rồi.

Mẫn Lâu Tiêu Vận thấy Vệ Mặc Ương nhìn mình, vốn tưởng rằng Vệ Mặc Ương sẽ qua nhưng nàng chỉ gật đầu rồi tiếp tục xem biểu diễn.

Hoa khôi vũ đã chấm dứt, hiện tại đã bắt đầu tiết mục thứ hai. Mặc dù là hoa khôi, nhưng là một hoa khôi tự do ở tam quốc, Hoàng đế Kinh Thủy quốc từng hy vọng nàng có thể làm vũ sư cho hoàng cung ngự dụng, nhưng hoa khôi quả quyết cự tuyệt. Nàng nói nàng thích tự do, không thích ở một chỗ. Nàng là hoa khôi kinh tài, có sức ảnh hưởng không thể khinh thường, Hoàng đế Kinh Thủy mới không tiếp tục miễn cưỡng nữa, đành phải từ bỏ.

Sau khi tiết mục thứ hai kết thúc, tú bà với lớp trang điểm dày cộm cười nịnh nọt với với chúng khách nhân : “Khách quan hôm nay thật may mắn, Tử Yên tiểu thư chúng ta hôm nay muốn mời một khách nhân để tán gẫu. Không biết ai sẽ có được may mắn này đây.”

Nghe xong ai cũng kích động vạn phần, tuy rằng Tử Yên có vũ ở thanh lâu các nơi nhưng chưa bao giờ mời khách, lần này chính là lần đầu tiên sao có thể không kích động? Văn nhân nhã sĩ ngưỡng mộ tài hoa hoa khôi Tử Yên đều có tâm tư muốn kết bạn ăn chơi trác táng thì muốn có một đêm đẹp đẽ với hoa khôi để không uổng cuộc đời ăn chơi trác táng. Mặc kệ mục đích gì, ai cũng muốn mình được chọn. Đương nhiên không phải dễ.

Tú bà thấy tạo thế đã thành công, sẽ không dây dưa với các đại gia, chạy nhanh phân phó xuống, thông báo đề của Tử Yên tiểu thư.

“Tử Yên tiểu thư có một đề mục, nhờ các vị lấy vũ đạo viết nên một bài thơ. Thời gian là một nén nhang. Các vị hãy nhanh nắm chắc cơ hội.”

Dàn công tử ca nhanh tìm người đến viết, ai cũng cảm thấy mình có thể. Vệ Mặc Ương thì không hứng thú, nhưng nàng không hứng thú không có nghĩa là không ai không hứng thú, Tam công chúa kế bên chính là minh chứng. Tam công chúa kinh thế tài hoa, một bài thơ để gặp Đệ nhất thiên hạ tài nữ là đủ ư? Nàng phân phó hạ nhân cầm văn phòng tứ bảo đến mà viết.Cách đó không xa, Mẫn Lâu Tiêu Vận đã đánh giá Tam công chúa, thấy Tam công chúa múa bút thành văn sao nàng có thể đứng sau? Nàng cũng phân phó người cầm văn phòng tứ bảo đến viết.

Một nén nhang trôi qua, tất cả đều viết xong tác phẩm của mình trình lên. Trong số đó có lẽ sẽ đủ loại văn, ái mộ hay ý thậm chí là lộ liễu bày tỏ tình yêu. Mà mặc kệ trong đó viết cái gì, chỉ có Tử Yên nhìn được, mới có thể biết ai là người may mắn cuối cùng.

Rất nhanh, tú bà cầm văn đạt được đi ra. Hắng giọng, tú bà nói: “Tất cả Tử Yên tiểu thư đều xem qua, trong đó có hai bài tiểu thư rất thích. Nhưng khách mời thì chỉ một người, cho nên… Tiểu thư bảo tôi nói, để cho mọi người ở đây bình chọn, xem ai có tư cách làm khách mời.”

“Má mì à đừng dài dòng nữa, nói nhanh nghe đi. Hai bài văn đó viết cái gì có thể làm cho Tử Yên tiểu thư không lựa chọn được.” Dưới đài đã không kiên nhẫn, tú bà này thật sự rất dong dài.

“Các vị công tử đừng nóng nảy, tôi sẽ đọc đây. Đầu tiên là Tảng Vận công tử.”

Phiêu nhiên chuyển toàn hồi tuyết khinh,

Yên nhiên túng tống du long kinh,

Tiểu thùy thủ hậu liễu vô lực,

Tà duệ quần thì vân dục sinh

“Còn đây là của Tam Lang công tử ”

Tình đa vũ thái trì,

Ý khuynh ca lộng hoãn,

Cử oản hiềm thường trọng,

Hồi yêu giác thái nghiên,

La y tư phong dẫn,

Khinh đái nhâm tình diêu.

Nghe xong hai bài thơ ai cũng cảm thấy nó thật sự quá tốt, các văn nhân tài tử ở đây đều khâm phục. Tất cả đều thảo luận, có người nói Tảng Vận công tử hay, cũng có người nói Tam Lang công tử hay, nhất thời chia làm hai phe.

“Má mì, để hai vị công tử lộ mặt đi, chúng ta muốn nhìn thấy bọn họ, trông như thể nào mà có thể viết ra những câu thơ đẹp như thế.”

“Đúng vậy, không biết Tảng Vận công tử cùng Tam Lang công tử ở phủ nào?”

Hai người không muốn xuất hiện, nhưng mọi người nhiệt tình muốn gặp, nghĩ mình đang mặc nam trang chắc sẽ không dễ dàng bị nhận ra. Hai người đều đi ra từ nhã gian, nhìn người phía dưới. Mọi người vừa thấy, quả nhiên là khí độ phi phàm. Khí chất phi phàm của hai người vừa nhìn đã cảm thấy có gia thế. Vệ Mặc Ương lạnh nhạt trò khôi hài này, nàng không hứng thú gì về hoa khôi này là ai, hiện tại nàng chỉ muốn biết chính là : tại sao Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng muốn gặp Tử Yên cô nương thần bí đó? Tam công chúa thì thích náo nhiệt, cũng có thể là người quen, theo biểu tình Tam công chúa không khó nhìn ra nàng có quen biết hoa khôi Tử Yên, có lẽ là nhân tài quen biết nhau.

“Nhị vị công tử quả nhiên khí độ phi phàm, má mì có tuổi như tôi còn thấy đỏ mặt. Hôm nay tài tình nhị vị khó phân cao thấp, tôi cũng khó xử, không biết nhị vị công tử có biện pháp gì?”

Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn nhã gian Vệ Mặc Ương ngồi, nói: “Phương diện này chung quy phải có cao thấp. Tại hạ thấy trong nhã gian của Tam Lang công tử còn một vị công tử, tại hạ cũng từng nghe nói tài hoa của cậu ấy không kém, tại hạ nghĩ nếu để cho cậu ấy làm trọng tài, tại hạ sẽ tin phục.”

Tam công chúa quay đầu lại nhìn dáng vẻ không liên quan của Vệ Mặc Ương, nội tâm nàng cũng hy vọng có thể phân cao thấp với Trưởng công chúa Trúc Lâu quốc. Nếu Trưởng công chúa đã đưa ra yêu cầu, nàng cũng thuận lòng.

“Nếu Tảng Vận công tử đã nói như vậy, ta cũng không dị nghị. Tài hoa của vị bằng hữu này quả thật không thuộc về ta. Ta cũng là tin phục.”

Nhị vị công tử đều nói như vậy, tú bà nhanh mời vị công tử chưa lộ diện trong nhã gian ra.

Vệ Mặc Ương hít một hơi, cảm giác mình hai mặt giáp công. Hai người này không dễ chọc, đều là công chúa một phương, đắc tội ai đối với nàng cũng không tốt. Vệ Mặc Ương đứng ở ban công nhìn phía dưới.

“Quản thanh la tiến hợp,

Huyền kinh tuyết tụ trì.

Trục xướng hội tiêm thủ,

Thính khúc động nga mi.

Ngưng tình miện đọa nhị,

Vi thê thác hàm từ.

Nhật mộ lưu gia khách,

Tương khán ái thử thì.”

Vệ Mặc Ương không nói gì, chỉ đọc một bài thơ. Mọi người đều kỳ quái, người này rốt cuộc đến làm rối hay chấm điểm? Thơ viết xác thực cũng không sai, nhưng sao cảm thấy ý cảnh không bằng hai vị công tử vừa rồi.

“Bình thơ, tại hạ không biết làm. Văn của tại hạ cũng không bằng nhị vị công tử, đương nhiên sẽ không đủ bổn sự để bình. Nhị vị công tử xem trọng tại hạ, tại hạ không dám nhận.”

Toàn là ý chối từ, cũng là không muốn làm người quyết định. Tuy rằng vị công tử này cũng thanh nhã tuấn tú, nhưng này khí độ thì hơi không tốt..

Mẫn Lâu Tiêu Vận chỉ cảm thấy nghẹn ở ngực, lên cũng không phải xuống cũng không phải. Vệ Họa Lâu rốt cuộc muốn làm gì? Sợ ta làm khó? Cảm thấy bổn cung kém hơn Tam công chúa Kinh Thủy quốc? Hừ! Bổn cung nhất định phải càng phân ra cao thấp.

SHARE
Previous articleTảng Ương Thác - 19. DẠO THANH LÂU
Next articleTảng Ương Thác - 21. MỘ DUNG SƠ

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI