Tảng Ương Thác – 19. DẠO THANH LÂU

0
27

Trời đã tối, không nghĩ Tam công chúa chơi chưa đủ, còn muốn tiếp tục.

Khi đang thả bộ trên phố, chợt nghe có người đi ngang qua bên cạnh thì thầm.

“Các ngươi nghe gì chưa, hôm nay hoa khôi Bách Hoa Các lên đài hiến nghệ, nhanh lại giữ chỗ đi.”

“Vệ huynh, Bách Hoa Các là chỗ nào?” Tam công chúa chỉ ở trong thâm cung, chuyện bên ngoài nàng đều không hiểu gì, nghe người ta nói về hoa khôi Bách Hoa Các mà ngạc nhiên.

Vệ Mặc Ương biết Bách Hoa Các người ta đang nói đó là thanh lâu, hoa khôi thì chính là người đầu bảng Bách Hoa Các. Chỉ là nàng không biết họ bán nghệ hay bán thân, hay thậm chí là bán cả người.

Vệ Mặc Ương nói: “Tam Lang, Bách Hoa Các là nơi nam nhân tầm hoan mua vui.”

Tam công chúa nghe được tìm hoan mua vui thì để ý, trong cung luôn phải thận trọng cho tới nay đều không thể buông lỏng tâm đề phòng, nghe được đây là nơi tìm hoan mua vui, mặc kệ nó đặc biệt ghi rõ là nơi dành cho nam nhân.. Nàng muốn đến xem thử có gì vui. Thái tử ca ca nói, thế giới bên ngoài rất phấn khích, và tự do.

“Một khi đã như vậy chúng ta cũng đi tìm hoan mua vui đi.”

Vệ Mặc Ương rất hoài nghi về cái danh xưng Đệ nhất thiên hạ tài nữ của Tam công chúa này. Kỳ thật nàng hiểu lầm Tam công chúa người ta rồi, tài trí Tam công chúa chỉ thể hiện trên mặt quốc sự thôi. Khi Tam công chúa còn nhỏ, khi đó tam quốc hội họp, một phương sĩ hỏi một vấn đề chưa từng có người trả lời được, nhưng chỉ có Tam công chúa tài trí nhạy bén trả lời.

Vấn đề đó là : “Có người nào biết đầu tại hạ nặng bao nhiêu không?” Lúc ấy tam quốc cũng có nhiều người tài hoa hơn người cũng có nhiều nhà thông thái đương thời nhưng không ai trả lời được.

Lúc ấy Tam công chúa đứng ra nói : “Ta nói đầu của ngài nặng bằng đầu của ta.” Tam công chúa trả lời xong, tất cả ồn ào cười to. Đầu một đứa bé làm sao có thể nặng bằng đầu người lớn? Tam công chúa quả nhiên trẻ nhỏ nói không cố kỵ.

Phương sĩ lại hỏi: “Vì sao hả Công chúa? Vì sao ngài nói đầu tại hạ nặng bằng đầu ngài. Rõ ràng đầu công chúa nhỏ hơn tại hạ nhiều.”

Tam công chúa ngạo thị bễ nghễ nhìn phương sĩ : “Chặt đầu ngài và ta xuống cân thì sẽ biết có nặng bằng nhau không thôi.”

Lời Tam công chúa nói làm tất cả yên tĩnh trở lại, phương sĩ vui mừng nhìn Tam công chúa. “Bệ hạ, Tam công chúa kinh thế tài hoa, tại hạ bội phục. Tại hạ nhận thua.”

Từ đó trở đi danh xưng Đệ nhất thiên hạ tài nữ liền để lại trên người Tam công chúa.

Mất công Tam công chúa cầu xin, Vệ Mặc Ương bất đắc dĩ đồng ý mang Tam công chúa đến Bách Hoa Các. Thật ra thì nàng cũng hiếu kỳ, không biết thanh lâu Trúc Lâu quốc có giống trong sách, hay giống trên TV.

Trúc Thấm là một người : tiểu thư đi đâu em đi đó, cho dù là núi đao biển lửa Trúc Thấm cũng sẽ đi theo. Bởi vì Trúc Thấm là người của tiểu thư, tiểu thư là chủ của Trúc Thấm.

Hai người đều mặc nam trang, quy công đứng bên ngoài thấy hai người từ xa, họ nhiệt tình dẫn hai người tới một vị trí tuyệt hảo, đương nhiên Trúc Thấm chi tiền boa cũng không ít, quy công đều cười tít mắt.Hai người ngồi xuống tại một nhã gian, nhìn người phía dưới ra ra vào vào, rộn ràng nhốn nháo. Vệ Mặc Ương thì thấy một cuộc sống quyền thế xa hoa lãng phí, theo đuổi thứ tinh thần hư không, nàng cười khinh miệt. Còn Tam công chúa thì tò mò nhìn trái nhìn phải, nhìn đám người phía dưới kia rộn ràng, nàng lại tò mò : chỗ tìm hoan mua vui, tại sao lại không thấy tìm hoàn gì?

“Vệ huynh, không phải huynh nói nơi này là nơi tìm hoan mua vui sao? Vì sao ta không thấy được gì?”

Vệ Mặc Ương vô lực thở dài trong lòng. Quả nhiên hoa nhà kính trong cung, không biết gì về thế tục. Vệ Mặc Ương không biết giải thích thế nào không biết có làm nàng khinh thường thế tục hay không.

“Chỗ này là nơi nam nhân tìm nữ nhân mua vui.” Rốt cuộc vẫn nói ra thì hơn. Nàng không có khả năng cả đời hoàn toàn không biết gì. Vệ Mặc Ương khinh bỉ giáo dục chốn cung đình, nó hoàn toàn xâm phạm cái quyền được tìm tòi học hỏi của người khác.

Tìm hoan mua vui, nam tìm nữ tìm hoan mua vui… Tam công chúa lập tức hiểu được. Đây chính là nơi Thái tử ca ca hay nói các nam nhân lén lút lừa gạt vợ mình đến để làm chuyện kia. Quả nhiên nam nhân đều ghê tởm, nhà đã có kiều thê mỹ thiếp còn muốn trộm hương bên ngoài. Nàng biết những nữ tử này đều là bị bức bách, chứ cũng không phải nguyện ý. Mặc dù nàng ghét loại nam nhân này, nhưng nàng đồng tình với những người nữ.

Tam công chúa hít một hơi thật sâu. “Nam nhân trên đời này đều là như thế, tuy rằng Thái tử ca ca luôn nói ngưỡng mộ Trưởng công chúa nhưng cũng thường xuyên lén xuất cung. Ta cũng biết huynh ấy đi làm gì, nhưng ta không quản được. Chỉ là ta cảm thấy nữ tử trên đời này đều đáng thương, yếu ớt như thế.”

Vệ Mặc Ương không ngờ Tam công chúa không hề khinh thị ngược lại đồng tình, Vệ Mặc Ương bội phục những suy nghĩ cùng khí độ này của Tam công chúa, dù là nàng, nàng cũng không từng có thể thản nhiên chấp nhận chuyện này.

“Tam công tử nói phải, nhìn những nữ tử dưới lầu miễn cưỡng cười vui, người nào không phải vì cuộc sống bức bách. Nếu như có thể, ai không muốn tìm một phu quân gả cho, sống một cuộc sống tốt, nếu như có thể, ai mà nguyện ý đến nơi dơ bẩn này bán linh hồn. Chẳng qua là do cuộc sống ép buộc mà thôi.”

Tam công chúa nhìn mặt nghiêng của Vệ Mặc Ương : nàng thiện lương như vậy thiện người am hiểu ý như vậy. Cũng đồng tình kẻ yếu. Đáng tiếc ta và nàng vô duyên trái tim nàng không thuộc về mình.

Ánh mắt Tam công chúa tối sầm cưỡng chế đi chua sót trong lòng, miễn cưỡng cười. Vệ Mặc Ương chỉ cho là Tam công chúa sầu não vì gặp những nữ tử này nên cũng không nghĩ nhiều.

Đã gần muộn, Trúc Thấm muốn nói cho Vệ Mặc Ương rằng, nếu không quay về thì Tướng quân sẽ biết. Mà hai người vừa ăn điểm tâm trên bàn, vừa nhìn ca múa. Xem ra hoa khôi sắp ra rồi.

Quả nhiên không lâu sau, hoa khôi sẽ lên sân khấu.

Tú bà giới thiệu một số lời hoa mĩ, khán giả đã không được kiên nhẫn, ồn ào bảo mau cho hoa khôi ra đây hiến vũ. Nghe nói hoa khôi này từng là đệ tử của Đệ nhất thiên hạ vũ sư, có điệu vũ kinh diễm trác tuyệt, có thể nói là tiên vũ. Còn có nghe nói hoa khôi này đã từng vũ cùng Thập ngũ công chúa Lương Mộng quốc, hai người phối hợp ăn ý, ai may mắn nhìn đến màn vũ đạo tuyệt kinh diễm cùng với cầm khúc của trời đó thì đều không thể quên. Đó là một màn biểu diễn kinh diễm nhất thế gian, điệu vũ và tiếng đàn phối hợp ăn ý, hai người nhìn nhau cười hai người yên lặng vũ và đàn.

Thế nhân đều biết Thập ngũ công chúa Lương Mộng quốc là Nhạc công đệ nhất thiên hạ, nhưng chẳng ai biết Thập ngũ công chúa trông như thế nào, bởi vì xưa nay nàng ấy đều che mặt. Mà mặc kệ nàng ra sao, tài tình của nàng đều làm người khâm phục, và có rất nhiều tài tử viết nên thơ cho màn biểu diễn này.

Kinh diễm tài tuyệt nghê thường khúc,

Phiên phiên khởi vũ tiên tử khiêu.

Chầm chậm mà nhiễu loạn tâm hồn,

Dư âm lượn lờ si tâm phách.

Một cầm khúc của trời,

Một điệu vũ của trời.

Tuyệt thế phong hoa kỳ nữ tử,

Nam nhi nhân thế khó xứng đôi.

Được đánh giá cao như thế, ngay lập tức được bình chọn làm Đệ nhất thiên hạ tài nữ cùng Đệ nhất thiên hạ tiểu mỹ nhân. Cho nên khi nghe nói hoa khôi từng phối hợp với Thập ngũ công chúa tới Trúc Lâu quốc, hôm nay còn vũ, ai ai cũng kích động đến xem thử điệu vũ được thế nhân tán dương có phải như truyền kỳ hay không.

Vệ Mặc Ương không biết những điều này, nhưng Tam công chúa lại biết. Phía dưới ồn ào, Tam công chúa nghe xong thì hiểu đại khái. Tự hỏi một lát mà đã hiểu hoa khoa thần bí này là ai, nàng cười ám muội, chờ hoa khôi thần bí đến.

Rất nhanh hoa khôi đã xuất hiện, diễm y che mặt, nhìn khán giả.

Vóc dáng người này làm Vệ Mặc Ương nghĩ đến Hoàng hậu Triệu Phi Yến của Hán thành đế, một vũ nhân phong hoa tuyệt đại, và là một nữ nhân truyền kỳ. Nàng chân thành khởi vũ, bước nhảy nhẹ nhàng như thiên nga lưng mềm không xương nhanh nhẹn lưu loát, thậm chí có thể có cùng kích cỡ với Triệu Phi Yến. Không tự giác, Vệ Mặc Ương đọc ra bài thơ viết cho Triệu Phi Yến:

Thủy sắc liêm tiền lưu ngọc sương, Triệu gia Phi Yến thị chiêu dương.

Chưởng trung vũ bãi tiêu thanh tuyệt, tam thập lục cung thu dạ trường.

Câu thơ không ai nghe được vì họ đều đang tỉ mỉ nhìn vũ đạo, nhìn điệu vũ sánh bằng tiên tử trên trời mới có thể vũ , như si như say.

SHARE
Previous articleTảng Ương Thác - 18
Next articleTảng Ương Thác - 20. ĐỌ VĂN

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI