Tảng Ương Thác – 14. TAM CÔNG CHÚA KINH THỦY QUỐC

0
26

14. TAM CÔNG CHÚA KINH THỦY QUỐC

Gần đây trong cung truyền ra một tin, nói là Thái tử cùng Tam công chúa Kinh Thủy quốc đến Trúc Lâu quốc yết kiến Hoàng đế Trúc Lâu quốc, cầu thân Trưởng công chúa Mẫn Lâu Tiêu Vận. Từ khi gặp được Đệ nhất thiên hạ mỹ nhân một lần, Thái tử Kinh Thủy quốc ngày nhớ đêm mong, cơm nước không yên. Hoàng đế Kinh Thủy quốc thấy hoàng nhi mình vừa ý Trưởng công chúa Trúc Lâu quốc như thế, hơn nữa còn nghe nói Trưởng công chúa Trúc Lâu quốc chẳng những được xưng là Đệ nhất thiên hạ mỹ nhân mà còn được Hoàng đế Trúc Lâu quốc sủng ái là đứa con nhận được nhiều hoàng ân nhất. Mặc kệ là chính trị hay tình cảm cá nhân, Trưởng công chúa xứng đôi với con của ngài.

Vệ Mặc Ương đã biết đặc sứ Kinh Thủy quốc là Thái tử cùng Tam công chúa Kinh Thủy quốc đến đây từ sáng sớm bởi Trúc Thấm. Trúc Thấm nói Thái tử Kinh Thủy quốc đến để cầu thân. Hai năm trước Thái tử Kinh Thủy quốc cầu thân không thành công, mà hiện giờ vẫn muốn tiếp tục bởi vì không thể quên Trưởng công chúa. Tuy Vệ Mặc Ương biết Mẫn Lâu Tiêu Vận sẽ thành thân với nàng, nhưng nàng khó chịu khi nghe người khác trông ngóng người của mình. Vệ Mặc Ương đã đem Mẫn Lâu Tiêu Vận là người của nàng, trong tiềm thức, Vệ Mặc Ương cảm thấy để người khác nhìn trộm người của mình là không nên. Mẫn Lâu Tiêu Vận chỉ có Vệ Mặc Ương nàng mới có thể quang minh chánh đại xem quang minh chánh đại có được! Sở dĩ Vệ Mặc Ương cảm thấy như thế là bởi vì Mẫn Lâu Tiêu Vận là bạn tốt của nàng. Không phải có người nói bạn bè cũng có ghen tị sao. Bạn ngươi không tốt với ngươi mà lại tốt với người khác, ngươi sẽ ghen thôi.

Sáng sớm, Mẫn Lâu Tiêu Vận đã chỉnh chu. Vì yến tiệc tối nàng phải tham dự. Lần này ý đồ Thái tử Kinh Thủy quốc đến đã rõ ràng, mặc dù vì quan hệ hai nước nàng nguyện đến gặp vị Thái tử này, nhưng trong nội tâm nàng thì cảm thấy thật phiền phức! Và lần này ngoại trừ Thái tử Kinh Thủy quốc ra còn có Tam công chúa Kinh Thủy quốc được sủng ái nhất đi theo Thái tử đến đây. Tam công chúa tuyệt thế, tài hoa vô song… Thật ra thì Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng không thích cái danh hiệu mỹ nhân gì đó của mình, ngươi nguyện ý được nhắc đến, được nổi danh bởi vì mỹ mạo của ngươi? Huống chi tài trí nàng không thua bất kì ai. Vì vậy mà nàng tin tưởng rằng mình tuyệt đối sẽ không bại bởi Tam công chúa gì kia.

Hiện giờ Tam công chúa đến Trúc Lâu quốc, Mẫn Lâu Tiêu Vận cùng Tam công chúa đều có tâm tư đánh giá lẫn nhau.

Yến tiệc tối, nhiều đại thần mang theo con của mình dự cùng. Vậy nên bây giờ biến thành đại hội cầu thân. Mặc kệ là được các gia tộc khác để ý hay may mắn hơn là được Kinh Thủy quốc chú ý.

Mọi người ngồi xuống, Hoàng đế mới chậm rãi dẫn Thái tử cùng Hoàng hậu đi tới đại sảnh.

Hoàng đế cùng Hoàng hậu uy nghiêm lộng lẫy đến. Thái tử Kinh Thủy quốc cùng Tam công chúa đã đến sớm và ngồi vào chỗ của mình. Chỉ là bọn họ có thể so được với số nữ nhân của thần tử trong đại sảnh này? Bọn họ sớm đã bị bao phủ trong đám người kia rồi. Trông có vẻ nhỏ bé.

Vệ Mặc Ương cũng được Tướng quân mang vào cung Vệ Mặc Ương cũng bị buộc mặc vào trang phục tử sắc kia. Quần áo nặng nề rồi còn rườm rà, trông như con công. Vệ Mặc Ương thật không thích. Nhưng đây một trong những đại sự ở cung đình, bất luận kẻ nào cũng phải phục trang chỉnh chu xuất hành. Những người đừng đầu đều là phi thường hoa lệ. Vệ Mặc Ương nhìn mình giống con công thì cảm thấy buồn cười. Đây là mình sao? Chính nàng cũng hiểu đây không phải nàng : trên tố nhan mang theo một tia tái nhợt, đôi mắt sáng ngời ẩn tình mang theo hơi nước. Vệ Mặc Ương đi theo Vệ Hoa Dương đến ghế thân nhân thần tử. Vệ Mặc Ương là một trong tam mỹ, đương nhiên là khuynh quốc khuynh thành, tịnh lệ vô cùng. Khắp nơi đều có các công tử thế gia tranh xum xoe các tiểu thư thế gia thì ghen tị nhìn Vệ Mặc Ương.”Ây da, thì ra đây là Vệ tiểu thư. Còn trẻ đẹp như vậy, không trách được có thể hấp dẫn được Trưởng công chúa. Được Trưởng công chúa mang đi Phượng Hoàng Sơn Trang. Đúng là bay lên cành phượng hoàng mà. Mà có đúng là phượng hoàng không, hay giả phượng hư hoàng. Có thiên lý đi.”

Những lời đầy ghen ghét này là của thiên kim Binh Bộ Thượng Thư, cũng là cháu ngoại của Mộ Dung Thừa tướng. Cô này nhìn không ra vì sao Vệ Mặc Ương có thể đặt song song với biểu tỷ nhà mình, vậy mà còn được Trưởng công chúa ưu ái. Nhất thời ghen tị muốn cho Vệ Mặc Ương xấu mặt, nói hết toàn bộ bí mật kinh thành đều biết.

Nhất thời bầu không khí trở nên lạnh lùng đám công tử thế gia xấu hổ, tuy nói rằng chuyện đó chuyện không nhất định là thật, nhưng nếu nghĩ vậy thì Vệ tiểu thư thật sự có gì đó không bình thường với Trưởng công chúa? Vậy rồi đi tranh đoạt người trong lòng của công chúa, đây không phải là tìm đường chết?

“Không sao không sao, mặc kệ Vệ tiểu thư có phải thật vậy hay không bản công tử đều không để ý.”

Quần áo lụa là, ngữ điệu, mắt hí làm cho Vệ Mặc Ương thấy ghét. Mà vị công tử quần áo lụa là này Vệ Mặc Ương biết, hắn là công tử Đường gia. Đường gia là thủ phủ(nhà giàu nhất) toàn bộ đại lục. Không giống thủ phủ Mộ Dung gia ở kinh thành, chuyên về tài nghệ, Đường gia chuyên về tài chính, nắm trong tay mạch máu kinh tế của tam quốc. Nếu Đường gia muốn làm hoàng đế thì thật là dễ như trở bàn tay. Không phải cũng chưa có quốc quân muốn làm cho Đường gia biến mất, nhưng thế lực Đường gia rắc rối phức tạp, không dễ nhổ tận gốc. Huống chi Đường gia còn có có quan hệ vi diệu với các quan lớn trong tam quốc. Nghe nói Đường gia là ẩn sĩ còn sót lại thời viễn cổ, nhưng tại sao lại trở thành tài phiệt tam quốc thì không ai biết. Có người nói Đường gia đã ký kết hiệp nghị với một vị quốc quân, tuyệt đối không đảo điên triều đình. Vị công tử Đường gia này là hạt giống của gia tộc, một thân phận tối thiểu có khả năng thừa kế Đường gia với huyết thống thuần khiết, tuy không phải hạt giống tốt, nhưng Đường gia không thiếu người tài, ai làm tộc trưởng bất quá chỉ là trên danh nghĩa mà thôi. Ánh mắt Vệ Mặc Ương chợt lóe : thân phận người này không thể không làm cho người ta mơ màng. Nữ tử trên đời này không phải lấy gả cho Thái tử là quang vinh mà là có thể có được vị trí phu nhân người thừa kế Đường gia mới là quang vinh. Chiếm được vị trí phu nhân Đường gia chính là chiếm được tài lực Đường gia kéo theo thế lực nhà mẹ đẻ cũng sẽ phất lên.

Các nữ tử thế gia ở đây đều là vì công tử Đường gia công mà tới, mà công tử Đường gia lại không để ai vào mắt, trừ Vệ Mặc Ương thanh danh bị hủy hoại.

Vệ Mặc Ương không nói lời nào, tùy ý để những người này nhìn mình cũng may là đại nội công công rất nhanh cho biết, tiệc tối bắt đầu rồi.

Mẫn Lâu Tiêu Vận đã thấy người của mình bị đám nữ nhân bao vây, trong lòng nàng không thích, nhưng biểu tình vẫn không biểu lộ gì.

Còn Vệ Hoa Dương thì si mê nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận – nữ nhân cao cao tại thượng, có thể có cơ hội thành thê tử của mình. Quay đầu lại thì thấy mọi người vây quanh Vệ Họa Lâu. Muội muội cùng Trưởng công chúa đều là mị lực khôn cùng. Nhưng nếu như ai cản đường ta cưới công chúa, mặc kệ là ai, nhất định… Trừ…

Không ai nhìn thấy biểu tình âm trầm của Vệ Hoa Dương, mà nháy mắt hắn đã biến thành một công tử tốt đẹp, ôn hòa nhìn mọi người. Các đại thần đều hâm mộ Vệ Tướng quân vì có con trai, con gái như vậy.

Tam công chúa cũng nhìn thấy Vệ Mặc Ương, nàng cứ nhìn chằm chằm Vệ Mặc Ương, chén rượu trong tay cũng quên buông. Nàng không ngờ đến đây có thể nhìn thấy người khiến nàng động tâm. Càng không ngờ người đó chính là một trong tam mỹ của kinh thành mà nàng nghe được khi đến đây – Vệ tiểu thư. Nàng kích động vui sướng. Bây giờ nàng muốn đi qua hỏi Vệ Mặc Ương, có biết mình hay không? Nhưng nàng vẫn biết mình đang ở đâu nàng thật mong tiệc tối này mau chấm dứt nàng muốn ôn chuyện với người trong lòng vất vả mới nhìn thấy được…

Vệ Mặc Ương cảm thấy có hai tầm mắt nóng bỏng nhìn mình, nàng ngẩng đầu, vừa thấy chính là Mẫn Lâu Tiêu Vận trong vẻ mặt ôn hòa có hờn giận. Vệ Mặc Ương cũng chả hiểu có chuyện gì xảy ra với Mẫn Lâu Tiêu Vận. Tầm mắt còn lại là của một vị tiểu thư không biết. Nhưng nhìn tiểu thư này hơi quen, Vệ Mặc Ương cảm thấy đã gặp qua ở đâu đó.

Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn Vệ Mặc Ương, lại nhìn về phía Tam công chúa Kinh Thủy quốc, Mẫn Lâu Tiêu Vận muốn đọ sức với Tam công chúa một phen ngay bởi vì Vệ Mặc Ương đã nhìn Tam công chúa đó.

Tiệc tối vốn hoàng đế phải mở lời, nhưng gần đây long thể không thoải mái nên đều để cho hoàng hậu cùng Thái tử mở lời.

“Hôm nay Thái tử cùng Tam công chúa Kinh Thủy quốc không xa ngàn dặm mà đến, làm tình bang giao hai nước càng thêm sâu sắc. Hôm nay thiết yến để hoan nghênh Thái tử cùng Tam công chúa đã đến. Thỉnh Thái tử cùng công chúa có thể tận hứng mà về.”

Hoàng hậu là một người văn nhã, và cũng là người không nói nhiều. Xưa nay hoàng hậu đều lấy hiền lương thục đức văn minh. Thái tử cũng nói một ít lời phát biểu cho hợp cảnh rồi lệnh khai tiệc.

Đêm yến tiệc bất quá chỉ là nhìn xem các tiết mục ca múa giải trí.

Tầm mắt Tam công chúa vẫn không dời Vệ Mặc Ương, Mẫn Lâu Tiêu Vận thấy vậy bực bội trong lòng, cơm ăn không ngon, rượu uống cũng không ngon, chỉ thầm nghĩ mau chóng chấm dứt tiệc tối, nhanh mang cái người đã trêu chọc được hàng vạn hàng nghìn ánh mắt về tẩm cung giấu không cho nàng xuất hiện. Còn Tam công chúa thì đã không nhịn nổi kích động, nàng muốn… muốn trò chuyện với người… Và thế là, Tam công chúa lập tức cầm chén rượu đi tới bên cạnh Vệ Mặc Ương.

SHARE
Previous articleTảng Ương Thác - 13. TAM LANG
Next articleTảng Ương Thác - 15. PHƯỢNG CẦU HOÀNG

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI