Tảng Ương Thác – 13. TAM LANG

0
24

13. TAM LANG

Hôm nay Vệ Mặc Ương muốn ra ngoài đi dạo, nàng đến thế giới này mấy tháng rồi, ngoại trừ vài lần trước ra thì chưa có lần nào ra ngoài. Hiện giờ tảng đá lớn trong lòng đã buông xuống, nên ra ngoài thả lỏng một chút, đi ăn mấy món Vệ Họa Lâu từng thích.

Trúc Thấm biết tiểu thư muốn đi ra ngoài thì cuống quít chuẩn bị, kể cả nam trang để xuất hành, nhưng Vệ Mặc Ương lại ngăn Trúc Thấm. Nàng cho rằng nàng muốn đi ra ngoài thì sẽ quang minh chánh đại đi ra ngoài, mặc nam trang để làm gì? Huống hồ Vệ Mặc Ương không thích mặc những thứ này. Nàng cảm thấy nếu là nữ tử thì vì sao xuất hành nhất định phải mặc nam trang?

Trúc Thấm cũng không cưỡng cầu, nếu tiểu thư muốn ra ngoài thì cứ tùy tiểu thư. Nam trang hay nữ trang cũng không sao. Dù sao gặp qua tiểu thư nhà nàng cũng không có nhiều người. Trúc Thấm cảm thấy chuyện vui nhất là hiện giờ xuất môn không cần phải lén lút nữa, mà có thể quang minh đi ra từ đại môn.

Vệ Mặc Ương mặc bạch y, mang đai lưng Mẫn Lâu Tiêu Vận đưa cho tóc đơn giản buộc chặt lên, mà chỉ buộc một phần, phần còn lại tùy ý để nó xõa ra. Từ trước đến nay Vệ Mặc Ương không có để tóc dài quá như vậy, hơn nữa tóc này cũng phi thường mềm mại. Vệ Mặc Ương vừa lòng nhất ở đây chính là mái tóc này.

Tóc đen buông thả, đôi mắ tỏa ra quang mang mê người nụ cười nhẹ nhàng nhu hòa, Vệ Họa Lâu như thế Trúc Thấm thật sự chưa từng gặp qua. Hiện giờ tiểu thư biến hóa lớn như vậy, nàng thật sự cao hứng thay tiểu thư. Tiểu thư bay giờ mới đúng là đệ tam mỹ nhân kinh thành!

Phố xá kinh thành luôn náo nhiệt, Trúc Thấm luôn đề phòng bất cứ ai tới gần. Còn Vệ Mặc Ương thì thong thả tiêu sái, nàng đang suy nghĩ: tuy rằng nơi đây rất phồn hoa vì là hoàng thành, nhưng không có quy tắc, phương pháp nào nên khá là lộn xộn. Có lẽ là vì ở kinh thành mới có thể phồn hoa như thế, nếu đổi lại địa phương khác chắc sẽ không tốt được như vậy.

Nàng cẩn thận quan sát xem nhu cầu lớn nhất nơi này là cái gì dân chúng nơi này cần nhất là cái gì…

Đi đến trưa, mắt thấy đã đến bữa trưa, Vệ Mặc Ương mang Trúc Thấm đến Nhạc Phúc lâu.

Nhạc Phúc lâu buôn bán tốt hơn so với các tửu lâu khác. Nàng từng phái người đưa đồ ăn của các tửu lâu khác đến quý phủ nếm thử, nhưng nàng không cảm thấy đồ ăn Nhạc Phúc lâu ngon bao nhiêu. Ngược lại, đồ ăn Phượng Lai Đình hợp khẩu vị của nàng hơn. Vệ Mặc Ương biết đánh giá của một người thì không là gì cả, nàng bèn phân phó cho dưới hạ nhân nếm thử. Quả nhiên đồ ăn Phượng Lai Đình ngon hơn. Mà vì sao Nhạc Phúc lâu buôn bán lại tốt hơn Phượng Lai Đình? Vì sao đầu bếp Phượng Lai Đình không tìm một nơi khác tốt hơn để làm?

Nàng cho Trúc Thấm cẩn thận điều tra một chút mới phát hiện ra chỗ khác biệt. Tuy đồ ăn Nhạc Phúc lâu không phải tốt nhất, nhưng được cái trang hoàng, và còn có chưởng quầy miệng mồm đắc nhân tâm. Còn Phượng Lai Đình buôn bán không tốt là do kinh doanh của dòng họ, ông chủ hiện giờ là một tiểu tử không hiểu việc buôn bán. Mặc dù có tài nguyên tốt, nhưng không hiểu phục vụ khách cũng không hiểu khách hàng là thượng đế mà tự làm theo ý của mình. Có một số người để ý đến đồ ăn thì sẽ đến Phượng Lai Đình, mà Phượng Lai Đình lại không hề thay đổi gì nhiều. Nhưng Nhạc Phúc lâu thì khác. Cho nên khách nhân có thể đến hôm nay, ngày mai không trở lại.Vào Nhạc Phúc lâu quả nhiên đã không còn bàn. Trúc Thấm gọi tiểu nhị đến dẫn lên nhã gian. Tiểu nhị vừa thấy vị tiểu thư như tiên tử tới dùng bữa, Tiểu nhị nhìn không chớp mắt, quên mất mình muốn làm gì.

Trúc Thấm trừng Tiểu nhị: “Này, láo xược thế ư, tiểu thư nhà ta để cho ngươi nhìn chằm chằm vậy à?”

Tiểu nhị nhanh phục hồi tinh thần lại xin khoan dung, nịnh nọt Vệ Mặc Ương nói: “Thật sự không khéo rồi, nhã gian đã được đặt hết. Hay là tiểu thư theo tiểu nhân về hậu thính đợi một chút đi, sẽ có nhã gian trống cho ngài ngay.”

Vệ Mặc Ương nhìn Tiểu nhị. Tiểu nhị bị Vệ Mặc Ương nhìn lại chợt cảm giác như lọt vào hầm băng, hắn oán thầm: ánh mắt vị tiểu thư này sắc bén đến dọa người! Xem ra vị tiểu thư này không phải quan gia thì cũng là xuất thân cao quý!

Vệ Mặc Ương suy tư một chút, định đồng ý thì nghe đến một giọng nói thanh thúy vang lên:

“Tiểu nhị, chỗ ta còn trống này, mời tiểu thư hạ mình đến ngồi chung với tại hạ đi.”

Vệ Mặc Ương theo tiếng nhìn lại. Nhìn đến một công tử mắt ngọc mày ngài, làn da trắng nõn, quần áo nho nhã. Công tử đó ôn hòa cười nhạt với nàng. Nàng lịch sự gật đầu, xem như chào hỏi.

Nàng đến đây cũng không phải thật sự dùng bữa, mà chỉ muốn xem phương thức kinh doanh ở đây mà thôi.

Trúc Thấm nhìn tiểu thư nhà mình dễ dàng đáp ứng thỉnh cầu của người lạ như vậy âm thầm lo lắng. Sao người có thể tùy tiện dùng bữa cùng nam tử khác cơ chứ? Huống chi chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi? Tuy rằng người này tuấn tú, nhưng không nên mà!

Trúc Thấm ngăn Vệ Mặc Ương lại, vẻ mặt thỉnh cầu. Tiểu thư đừng đi mà đừng đi mà… Vệ Mặc Ương ôn nhu sờ mặt Trúc Thấm, kéo tay Trúc Thấm đi đến chỗ của công tử kia.

Trúc Thấm ngây ngẩn, đây là tình huống gì!? Tiểu thư vuốt mặt mình làm gì, còn kéo tay mình làm chi?? Trúc Thấm cảm thấy mặt mình khá là nóng, mất tự chủ, thẹn thùng để Vệ Mặc Ương kéo đi.

Vệ Mặc Ương kéo Trúc Thấm ngồi xuống, lãnh đạm nhìn công tử ôn hòa đó.

Công tử ôn hòa chắp tay: “Tại hạ đứng hàng thứ ba, mọi người gọi tại hạ là Tam lang. Nếu tiểu thư không chê thì cứ gọi tại hạ là Tam lang đi. Không biết khuê danh tiểu thư là gì?”

Trúc Thấm phía sau phục hồi tinh thần lại, vẻ mặt tức giận nhìn công tử này: “Tam lang công tử, chẳng lẽ ngài không biết tùy tiện hỏi khuê danh nữ nhi là hành vi phi thường bừa bãi sao? Huống chi chúng ta cùng công tử chỉ là bèo nước tương phùng, không cần để ý.”

Tam lang không ngờ tiểu nha hoàn này nhanh mồm nhanh miệng như thế, chỉ là người có tính tình hoạt bát, Tam lang thích. Hắn cảm thấy nữ tử như vậy mới chân chính là nữ tử. Còn vị tiểu thư không nói được một lời trước mắt lại thực im lặng, Tam lang nhìn nàng vừa có phong phạm tiểu thư khuê các vừa có phong tình uống nước bàn tay trắng nõn, ngón tay thon dài, hắn nhìn mà tim đập rộn ràng. Hắn xấu hổ che miệng, ngăn trái tim sắp vọt ra ngoài.

Đồ ăn nhanh được đưa lên, đương nhiên là Tam lang mời. Nào có chuyện để một tiểu thư mời mình ăn cơm?

Nhìn dáng nàng có lẽ là người không thích ăn những món đầy mỡ, Tam lang để ý nên đã gọi toàn những món chay tinh xảo.

Nhìn một bàn tinh mỹ, đầy mùi thơm ngát làm cho người ta xúc động đưa ngón cái, Trúc Thấm lau chén đũa cho Vệ Mặc Ương. Xuất môn ra ngoài mấy thứ này đều là không sạch, nàng không thể để cho tiểu thư chạm vào. Bởi vì tiểu thư không cho nàng mang theo mấy dụng cụ này, bằng không nàng nhất định sẽ mang theo hết. Vậy nàng cũng sẽ không phải mang theo cái khăn có tẩm thuốc này nữa.

Tỉ mỉ lau sạch mọi thứ xong Trúc Thấm mới đưa qua cho Vệ Mặc Ương.

Đối với Trúc Thấm cẩn thận, Vệ Mặc Ương rất cảm động. Cô nàng này thật tâm tốt với mình mà.

Tam lang âm thầm quan sát Trúc Thấm và Vệ Mặc Ương. Tiểu nha hoàn này cũng thật văn nhã, cho dù là lau chén đũa. Tam lang âm thầm phỏng đoán vị tiểu thư này chắc chắn là xuất thân danh môn rồi. Hắn không nói gì nữa mà là lẳng lặng dùng bữa. Ôi, đồ ăn chay không có ngon chút nào. Mồm to uống rượu mồm to ăn thịt mới là thứ mình thích nhất. Nhưng mà nếu như có thể để lại ấn tượng tốt với nàng thì mình nên nhịn đi thôi. Tam lang ảo tưởng mình một ngày nào đó sẽ sống chung với nàng, hai người lưỡng tình tương duyệt…

Biểu tình, động tác Tam lang Vệ Mặc Ương đều thấy tất cả, nàng bèn phân phó tiểu nhị làm mấy món mặn. Tam lang nhìn đến thịt quả nhiên hai mắt tỏa sáng, hắn cảm kích nhìn Vệ Mặc Ương. Vệ Mặc Ương cảm thấy gã Tam lang này như con nít, lại nghĩ tới người nào đó cũng có một mặt dí dỏm như thế này khóe miệng nàng không tự chủ ôn nhu cười. Tam lang nghĩ nụ cười này là dành cho hắn, hắn sững sờ nhìn.

Vệ Mặc Ương thấy Tam lang vô lễ nhìn mình như thế, nàng lạnh lùng nhìn lại Tam lang. Tam lang run lên, trời ơi, thất thố rồi. Nhìn ánh mắt tức giận của nàng hắn chợt cảm thấy mình đã làm gì đó sai. Hắn không biết nên làm như thế nào, cũng không biết nên nói như thế nào, chỉ có thể chậm rãi ăn cơm, len lén nhìn nàng.

:fal7�5�e

SHARE
Previous articleTảng Ương Thác - 12. CHỊU CƯỚI
Next articleTảng Ương Thác - 14. TAM CÔNG CHÚA KINH THỦY QUỐC

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI