Tảng Ương Thác – 11. PHONG BA BẮT ĐẦU

0
25

11. PHONG BA BẮT ĐẦU

“Sắt Lan, phân phó ám vệ, nhất cử nhất động Vệ Họa Lâu đều phải báo cáo.” Mẫn Lâu Tiêu Vận nhàn nhạt nói với Sắt Lan.

Sắt Lan nhận lệnh, đi ra tẩm cung Mẫn Lâu Tiêu Vận.

Nghĩ đến phản ứng Vệ Mặc Ương, Mẫn Lâu Tiêu Vận bực mình. Đồ rùa đen rút đầu. Mỗi lần nghĩ đến Mẫn Lâu Tiêu Vận đều buồn bực.

Vệ Hoa Dương tiến cung thì nghe được mấy tiểu thái giám lén thảo luận. Vệ Hoa Dương ngạc nhiên, không biết trong cung có chuyện gì mới mẻ xảy ra. Mặc dù hắn là nam nhân, nhưng nam nhân này có nhân tố bát quái tồn tại bên trong. Hắn chặn một tiểu thái giám hỏi:

“Các ngươi vừa mới thảo luận cái gì thế?”

Tiểu thái giám vừa thấy là Đại công tử phủ Chấn quốc tướng quân. Trong cung, thái giám từ to đến nhỏ đều biết, Đại công tử phủ tướng quân đặc biệt thích nghe mấy chuyện như thế này. Và mấy thái giám cũng có quan hệ khá tốt với Vệ Hoa Dương, vì hắn không có thái độ phú gia công tử, mà là ôn hòa hữu lễ. Cho dù là tiểu thái giám hắn cũng ôn hòa hữu lễ đối đãi, không hề cao cao tại thượng dùng mũi xem người. Tiểu thái giám nói với Vệ Hoa Dương:

“Nô tài nghe nói, hôm qua Trưởng công chúa đến Phượng Hoàng sơn trang. Hơn nữa còn mang theo Đại tiểu thư của quý công tử, Vệ tiểu thư. Việc này trong cung mọi người đều biết hết á. Hoàng thượng cũng biết. Vậy nên Hoàng thượng triệu Trưởng công chúa qua hỏi.”

Vệ Hoa Dương cũng biết Vệ Mặc Ương được Mẫn Lâu Tiêu Vận đưa đến Phượng Hoàng sơn trang, và hắn cũng biết Phượng Hoàng sơn trang đại biểu hàm nghĩa gì. Cũng có ghen tị nhưng mà nghĩ đó là muội muội của hắn, vả lại hai nữ nhân bồi dưỡng một chút cảm tình tỷ muội cũng không có gì đáng trách. Vệ Hoa Dương đã sớm nhận định Mẫn Lâu Tiêu Vận nhất định sẽ là của hắn rồi.

“Chuyện này ta biết. Theo lý thuyết thì tuy rằng Phượng Hoàng sơn trang quả thật không cho phép không phải ai cũng được vào, nhưng mà Trưởng công chúa cao quý, lại được Hoàng thượng sủng ái, vả lại tiểu muội nhà ta cũng nổi danh, Hoàng thượng cũng đánh giá khá cao muội muội ta. Ta nghe nói Hoàng thượng còn bảo Trưởng công chúa qua lại với gia muội nhiều hơn nữa mà.”

Vệ Hoa Dương kề vai sát cánh nói với tiểu thái giám như huynh đệ. Tay thì lặng lẽ đến gần tay áo tiểu thái giám. Tiểu thái giám thu vào, mặt mày hớn hở.

Tiểu thái giám nhìn bên ngoài một chút rồi lặng lẽ nói với Vệ Hoa Dương: “Công tử không biết chính là, lần này vào Phượng Hoàng sơn trang là Trưởng công chúa và tiểu thư quý phủ một mình đi vào. Khi hôm qua, Trưởng công chúa trở về là tức giận trở về. Theo tẩm cung công chúa truyền tới, là trên người Trưởng công chúa đầy dấu vết… giống như dấu vết hoan ái.”

Vệ Hoa Dương như bị sét đánh, vẻ mặt không tin. Chuyện này… chuyện này… Hắn chỉ cảm thấy Trưởng công chúa là vì kế hoạch mới có thể như thế, nhưng tin tức này giống như sét đánh lên đầu hắn. Vệ Hoa Dương cảm thấy như mình đã chết đi, âm thầm cắn răng, âm trầm.Tiểu thái giám nhìn sắc mặt Vệ Hoa Dương không tốt, thức thời lặng lẽ đi ra. Tất cả mọi người ở trong cung đều biết Vệ Hoa Dương ngưỡng mộ Trưởng công chúa. Trong cung cũng có đồn đãi, Hoàng thượng quả thật có ý cho Vệ Hoa Dương làm Phò mã. Trưởng công chúa cũng không nói gì về điều này, có vẻ như cam chịu.

Vệ Hoa Dương vì còn có công vụ cần bẩm báo, hắn cố nén lửa giận, hận không thể bật người về nhà hỏi muội muội rõ ràng, chuyện này rốt cuộc là thật hay giả!

Mẫn Lâu Tiêu Vận được Hoàng đế triệu đến, ngài đang phê tấu chương. Mẫn Lâu Tiêu Vận thản nhiên tự tại uống trà. Rất nhanh, tấu chương phê xong, Hoàng đế ý bảo công công bên cạnh ra ngoài chờ, không cho bất luận kẻ nào quấy rầy.

Hoàng đế lẳng lặng nhìn nữ nhi mình thương yêu nhất, nàng rất giống với mẫu phi nàng, nhưng mẫu phi nàng đã sớm mất. Bây giờ nàng được làm con thừa tự của Hoàng hậu, hoàn hảo Hoàng hậu cũng xem nàng như nữ nhi thân sinh, có quan hệ rất tốt với Tam Hoàng đệ của nàng, là thân sinh của Hoàng hậu.

“Hôm nay sáng sớm trẫm có nghe một tin đồn, nói con ngày hôm trước đến Phượng Hoàng sơn trang.”

Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn phụ hoàng của mình, nhàn nhạt cười. Nàng không nói gì mà là cẩn thận châm trà cho Hoàng đế. Trà đạo Trưởng công chúa cao thấp cả nước có thể so sánh không nhiều lắm. Mẫn Lâu Tiêu Vận buông trà cụ nói với Hoàng đế:

“Phụ hoàng, ngài đã nói, hoàng nhi làm gì cũng được. Chỉ cần có thể đạt mục đích.”

Hoàng đế nghe xong ngơ ngẩn. Đúng là ông có nói chỉ cần đạt được mục đích quá trình không quan trọng. Nhưng chuyện trái thiên lý thế này nữ nhi của ông sao có thể thuận tay như thế?

“Vận nhi à, phụ hoàng chỉ hy vọng con vui vẻ. Phụ hoàng không hề muốn con cuốn vào đấu tranh cung đình. Phụ hoàng đúng là có nói, vì đạt được mục đích, quá trình không quan trọng. Nhưng con là nữ nhi phụ hoàng yêu thương nhất, phụ hoàng không thể nhẫn tâm cho con vì đạt mục đích mà thương tổn bản thân.”

Mẫn Lâu Tiêu Vận nghe Hoàng đế nói mà cảm động. Nàng biết phụ hoàng thật tâm quan tâm nàng. Nhưng hoàng hậu đối đãi nàng như thân nữ nhi, Tam đệ cũng đối đãi nàng rất tốt. Sau khi mẫu phi qua đời, vốn cho là mình sẽ bị khi nhục, nhưng mà bởi vì có hoàng hậu che chở cùng Tam đệ làm bạn cho nên thời thơ ấu của nàng mới có thể vui vẻ, không có gánh nặng. Hiện giờ ngôi vị của Tam đệ tràn ngập nguy cơ, mặc dù phụ hoàng có tâm nhường ngôi cho Tam đệ nhưng Thái tử như hổ rình mồi Thừa tướng cũng âm thầm kết bè kết cánh. Chỉ cần có thể làm cho Tam đệ thuận lợi đăng cơ, nàng làm gì cũng đáng giá.

Xem nhẹ khác thường trong lòng, Mẫn Lâu Tiêu Vận kiên định nhìn Hoàng đế. Hoàng đế nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận kiên định không để cho dị nghị trong lòng hít một hơi thật sâu:

“Chuyện con đã quyết định, phụ hoàng cũng sẽ không nói gì nữa. Nhưng phải biết bảo vệ bản thân, không được làm những chuyện phải hối hận. Cũng không nên thương tổn đến chính mình. Được rồi, phụ hoàng mệt mỏi, con về đi.”

Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn Hoàng đế, quỳ an rồi lui về tẩm cung.

Tướng quân hồi phủ liền vội vàng đi đến khuê phòng Vệ Mặc Ương, cũng không gõ cửa mà trực tiếp đẩy cửa vào. May mắn Vệ Mặc Ương đang ngồi ở trang thai ngẩn người. Tướng quân ý bảo Trúc Thấm lui ra sốt ruột hỏi:

“Họa Lâu, ngày hôm trước công chúa mang con đến Phượng Hoàng sơn trang?”

Tiếng Tướng quân đầy lo lắng, thật sự hy vọng đây không phải là sự thật.

Họa Lâu nhìn phản ứng phụ thân thì hiểu, sự tình nghiêm trọng hơn so với suy nghĩ của nàng.

“Dạ… là Trưởng công chúa mang con đến đó.”

Nghe được nữ nhi mình nói, Tướng quân như già đi mười tuổi, thì thầm trong miệng:

“Xong rồi xong rồi, rồi sẽ sống thế nào đây?”

Như là nghĩ tới điều gì, nhãn tình Tướng quân sáng lên nói với Vệ Mặc Ương nói:

“Họa Lâu, nhanh nhanh thu dọn mang Trúc Thấm đi quan ngoại, càng xa càng tốt, không cần trở về.”

Vệ Mặc Ương cau mày, rốt cuộc trong cung truyền ra cái gì lại khiến cho Tướng quân đầy kinh nghiệm nơi sa trường thất kinh như thế. Vệ Mặc Ương hít một hơi, nói:

“Phụ thân, trong cung truyền cái gì?”

Tướng quân cau mày, áy náy cùng mất mác nhìn nữ nhi của mình.

“Trong cung hôm nay truyền rằng, con cùng Trưởng công chúa ở Phượng Hoàng sơn trang… con làm công chúa…”

Tướng quân cũng không biết nên nói như thế nào, nói đến đó lại thở ra liên tục.

Vệ Mặc Ương nhắm mắt. Thật là như thế sao? Ha ha. Cho nên ông ấy mới bảo mình trốn đi? Vệ Mặc Ương Mở mắt nhìn phụ thân này, tuy rằng ông không phải cha thật sự của nàng, nhưng ông rất quan tâm nàng, làm nàng cảm thấy rõ tình thương của cha là như thế nào.

“Phụ thân, nếu như con đi rồi sẽ liên lụy cả nhà. Nữ nhi không phải kẻ nhát gan.”

Nhìn ánh mắt kiên định của nữ nhi, Tướng quân cũng không biết nên nói gì cho phải.

“Yên tâm, phụ thân cũng không đến nỗi. Một phần ba binh lực Trúc Lâu quốc trong tay ta, đến lúc đó ta có thể buông tha hổ phù, giải giáp quy điền. Khi đó ta sẽ đến quan ngoại tìm con.”

Nhìn phụ thân từ ái, Vệ Mặc Ương cười. Trong lòng ấm áp, cảm động. Nàng cúi đầu tự hỏi một chút, nói với cha mình:

“Phụ thân, con muốn tiến cung. Chuyện này để con giải quyết, người yên tâm, Trưởng công chúa sẽ không bắt con.”

Tướng quân nhìn nữ nhi nắm chắc ở trong tay, cảm thấy nàng trải qua chuyện kia xong đã bắt đầu trở thành thục bình tĩnh hơn trước kia. Tướng quân phân phó hạ nhân chuẩn bị xe, tự mình đưa nàng tiến cung.

Trước khi tiến cung, Vệ Hoa Dương đã trở lại. Vệ Hoa Dương muốn xác nhận từ muội muội mọi tin đồn trong cung đồn đều là giả, tất cả đều là giả, không phải sự thật. Vệ Hoa Dương kéo Vệ Mặc Ương vào đình,

“Họa Lâu nói cho ca ca biết, tin đồn trong cung không phải sự thật? Muội không có làm gì với Trưởng công chúa… làm… nghịch thiên lý??”

Vệ Hoa Dương vội vàng hỏi, nhìn chằm chằm Vệ Mặc Ương, cỡ nào hy vọng chuyện này là giả chính là giả.

Vệ Mặc Ương giãy khỏi tay Vệ Hoa Dương. Nàng rất thất vọng. Mặc kệ chuyện này là thật hay giả, thân là ca ca không an ủi muội muội mà đi quan tâm Trưởng công chúa có thật sự thất trinh, Vệ Mặc Ương lạnh lùng nhìn nhìn Vệ Hoa Dương,

“Thật hay giả có gì khác nhau? Đây là chuyện của muội và Trưởng công chúa. Ca ca không cần phải quản.”

Không hề để ý tới Vệ Hoa Dương, Vệ Mặc Ương bỏ đi.

Vệ Hoa Dương nhìn muội muội đi xa, ánh mắt trở nên lạnh lẽo. Hắn âm trầm nhìn bóng dáng Vệ Mặc Ương, lạnh lùng cười cười phẩy tay áo bỏ đi.

Ánh chiều tà đem khoảng cách Vệ Mặc Ương cùng Vệ Hoa Dương kéo ra ngày càng xa, đến cuối cùng là ngươi chết ta sống. Sự tình tóm lại không còn nắm được trong tay.

YDU

SHARE
Previous articleTảng Ương Thác - 10. TRÁCH NHIỆM
Next articleTảng Ương Thác - 12. CHỊU CƯỚI

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI