Tảng Ương Thác – 10. TRÁCH NHIỆM

0
23

10. Trách nhiệm

Vệ Mặc Ương tuyệt đối không tin loại chuyện hoang đường này phát sinh trên người mình. Cả người đầy dấu hôn loang lổ hạ thể đỏ tươi… Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

Nàng cau mày, đầu đau muốn nứt. Vệ Mặc Ương chậm rãi mở to mắt, nhìn thấy tân phòng như cũ. Chỉ chốc lát, nàng cũng cảm giác được sự khác nhau. Nàng không một mảnh vải, nàng không mặc quần áo. Hơn nữa còn có một cánh tay đặt ngang hông nàng. Vệ Mặc Ương cảm thấy chuyện xảy ra vượt qua sự khống chế của nàng. Nàng hít một hơi thật sâu, suy nghĩ lại mọi chuyện. Giấc mộng đêm qua quả nhiên không phải là mộng trời ơi! Mình thật sự tằng tịu với thiên kiều chi nữ trước mắt!

Vệ Mặc Ương không biết phải làm gì mới tốt nàng cũng không biết tỉnh lại thì nói gì với Mẫn Lâu Tiêu Vận.

Mẫn Lâu Tiêu Vận dần tỉnh lại. Nàng thấy Vệ Mặc Ương trợn tròn mắt nhìn nàng. Trong đôi mắt đó không còn lạnh lùng nữa mà chuyển thành có mê mang cùng không biết làm sao. Mẫn Lâu Tiêu Vận cười khổ trong lòng. Chuyện như vậy là do tự nàng làm mà thôi. Mẫn Lâu Tiêu Vận thấp giọng thở dài, không nói gì thêm, đứng dậy mặc xiêm y. Nhưng đau đớn giữa hai chân làm Mẫn Lâu Tiêu Vận kêu ra tiếng.

Vệ Mặc Ương cuống quít đứng dậy đỡ Mẫn Lâu Tiêu Vận. Trên mặt nàng đầy xin lỗi và hối hận. Đêm qua nàng làm chuyện vô liêm sỉ như thế thì sao có thể thờ ơ với người nàng thương tổn. Dù sao, nàng, cũng đã là người của mình.

Vệ Mặc Ương không biết quốc quy ở đây ra sao, tuy rằng nghe nói trong tam đại quốc có Kinh Thủy quốc chấp nhận tình yêu đồng tính, nhưng Trúc Lâu quốc vẫn còn là một quốc gia phong kiến, âm dương mới là vương đạo. Nàng cũng từng sống ở nơi có đồng tính yêu nhau, nhưng nàng lại mưa dầm thấm đất tại nơi đầy thuyết Khổng, sinh hoạt tại nơi phụ nữ phải kết hôn với đàn ông. Cho đến bây giờ, nàng không hề nghĩ rằng nàng và một phụ nữ khác sẽ phát sinh một chuyện không nên phát sinh. Ở hiện đại, có thể gọi đây là 419.

Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn Vệ Mặc Ương trốn tránh, tuy rằng nàng đã biết loại chuyện này khi phát sinh trên người ai cũng sẽ mê mang thất thố, nhưng nhìn phản ứng Vệ Mặc Ương, trong lòng nàng đắng ngắt. Có một loại đau đang lan tràn dưới đáy lòng nàng, mà cái đau này lại quá mờ nhạt không dễ dàng phát giác. Mẫn Lâu Tiêu Vận không nói gì nữa, mặc y phục vào, đưa lưng về phía Vệ Mặc Ương.

Vệ Mặc Ương nhìn hạ thân Mẫn Lâu Tiêu Vận có vết máu, hít một hơi thật sâu. Nàng không biết nên nói cái gì, nàng muốn chuyện này coi như không có phát sinh, nàng muốn xem chuyện này như một giấc mộng xuân mà thôi. Nhưng sự thật ngay tại trước mắt. Cũng không phải suy nghĩ của nàng có thể đủ làm như vậy. Mẫn Lâu Tiêu Vận phản ứng ngoài dự liệu của Vệ Mặc Ương. Nàng nghĩ rằng thân là công chúa, là thần dân Trúc Lâu quốc, thân phận cao quý như vậy tại sao lại không coi trọng trong sạch của mình? Vì sao nữ nhân này lại bình tĩnh như thế? Đến nỗi nàng có cảm tưởng rằng mình hoa mắt. Nếu như không có vết máu đó nàng thật sự nghĩ đây là giả.

Vệ Mặc Ương vẫn không nói gì. Mẫn Lâu Tiêu Vận bực bội tính cách chim đà điểu của Vệ Mặc Ương. Vệ Mặc Ương đã mặc lại quần áo, đang lẳng lặng cúi đầu tự hỏi.Vệ Mặc Ương không phải Vệ Họa Lâu, nàng biết chuyện này không đơn giản. Nhưng lại không phát hiện có gì khác nhau. Nàng cẩn thận tự hỏi lúc ấy đã làm những gì, mà vẫn không phát hiện có gì khả nghi. Toàn bộ những giả thiết có được đều không chắc chắn. Vệ Mặc Ương thất bại nhìn chân mình.

Nên làm như thế nào mới đúng?

Phụ trách ư?

Hiện giờ tuy nàng chưa có người yêu tuy rằng người đó là vưu vật mọi nam nhân, thậm chí là nữ nhân đều mơ ước nhưng Vệ Mặc Ương vẫn bài xích. Chuyện tình xảy ra trong đêm, mặc dù có chút nhàn nhạt ấn tượng, nhưng ấn tượng đấy là thật. Mà nàng lại chỉ nhớ có làn da mịn màng, và ngực mềm mại… Còn lại một chút ấn tượng cũng không có.

Mẫn Lâu Tiêu Vận xoay người lạnh lùng nhìn Vệ Mặc Ương, một câu cũng không nói. Nhưng đáy mắt mất mác, thất vọng lại ngoài ý muốn trình ra trong mắt Vệ Mặc Ương. Vệ Mặc Ương đau xót, trong lòng nàng thật sự hy vọng Mẫn Lâu Tiêu Vận có thể vui vẻ có thể hạnh phúc.

Đưa lương đình lên lại mặt đất, Mẫn Lâu Tiêu Vận vẫn không nói gì, xoay người đi ra ngoài. Vệ Mặc Ương chú ý lộ tuyến đến cùng lộ tuyến chạy đi đã thay đổi. Nàng đang vội vàng, đã không còn tâm tư đi quan sát có phải là đường đi hay không nữa. Mẫn Lâu Tiêu Vận đi quá nhanh, gần như là bay đi. Vệ Mặc Ương chăm chú đi theo sau Mẫn Lâu Tiêu Vận, sợ Mẫn Lâu Tiêu Vận bỏ lại mình. Ở trong này, Vệ Mặc Ương thật sự cảm thấy mình không có bổn sự đi được ra ngoài.

Mẫn Lâu Tiêu Vận lãnh ý, cũng không quay đầu lại mà tiêu sái lướt đi. Thậm chí dùng tới nội công. Còn không có nội công, Vệ Mặc Ương cũng phi thường cố hết sức. Mẫn Lâu Tiêu Vận có thể cảm giác Vệ Mặc Ương hô hấp nặng nề. Mà Vệ Mặc Ương thở hổn hển cũng chỉ miễn cưỡng mới theo kịp bước chân Mẫn Lâu Tiêu Vận mà thôi.

Đến khi đi ra được bên ngoài, Sắt Lan đã chờ ở đó. Mẫn Lâu Tiêu Vận cũng không quay đầu lại cưỡi ngựa cao to chạy đi. Ném lại một đám người ngây ngốc thất thần nhìn.

Sắt Lan nhìn Vệ Mặc Ương thở hổn hển cùng Trưởng công chúa dứt khóa bỏ đi, Sắt Lan thỉnh Vệ Mặc Ương lên xe, phân phó hạ nhân đánh xe đi.

Sắt Lan nhìn vẻ mặt chán chường, thất bại của Vệ Mặc Ương, cảm thấy thật muốn cười. Lúc trước toàn nhìn thấy Vệ Mặc Ương nếu không phải lạnh lùng thì là cao cao tại thượng không để ý tới ai, mà bây giờ, biểu tình này mới thật sự làm Sắt Lan cảm thấy đây mới là một người sống nên có.

Sắt Lan lẳng lặng nhìn Vệ Mặc Ương, Vệ Mặc Ương cũng biết Sắt Lan đang nhìn mình. Nhưng hiện giờ nàng đã không còn tâm tư đi để ý tới cái gì nữa. Dọc theo đường đi tương đối im lặng. Trong lòng Vệ Mặc Ương đều là nữ nhân vừa mới dứt khoát bỏ đi.

Mẫn Lâu Tiêu Vận hoành hành mà đi không bị ngăn trở hồi cung, phân phó Sắt Lan lại lĩnh mệnh, còn người kia thì một mực không nhìn.

Trong cung không biết ai lại chọc giận công chúa, một đám người đều cẩn thận sợ chạm vảy phượng hoàng. Chúng ta không muốn mất đầu đâu!

Rất nhanh, Sắt Lan đã đưa Vệ Mặc Ương hồi phủ.

Sắt Lan lấy một bịch hành lý từ trên xe xuống, nói với Vệ Mặc Ương:

“Đây là y phục công chúa đã chuẩn bị lúc sáng. Công chúa nói Vệ tiểu thư nhất định sẽ thích. Còn nói Vệ tiểu thư lạnh lùng, nên sẽ thích bạch y. Theo lời Trúc Thấm nói, công chúa biết tiểu thư thích phượng hoàng hoa, nên hoa văn trên đây đều là phượng hoàng hoa. Cũng là công chúa tự mình chọn vải tốt nhất trong cung làm cho tiểu thư vài bộ y phục.”

Vệ Mặc Ương thật không ngờ Mẫn Lâu Tiêu Vận lặng lẽ làm nhiều chuyện vì nàng như vậy. Trong lòng nàng có một luồng nước ấm chậm rãi chảy qua. Vệ Mặc Ương cảm thấy ngọt ngào giống như ăn mật.

Sắt Lan lại tiếp tục nói: “Tuy Sắt Lan không biết tiểu thư lại chọc giận công chúa như thế nào, nhưng Sắt Lan biết công chúa nhất định sẽ không giận tiểu thư thật. Công chúa yêu tiểu thư như vậy, Sắt Lan thật ghen tị. Nếu tiểu thư đã chọc giận công chúa, vậy nên vào cung bồi tội với công chúa đi, nhất định công chúa sẽ lại như ban đầu với tiểu thư, mặc kệ tiểu thư đã làm gì. Bởi vì công chúa từng nói, cả đời này người không giận nổi chính là tiểu thư.”

Sắt Lan nói xong cũng không quản Vệ Mặc Ương nghe được hay không, dù sao chuyện công chúa phân phó đã làm xong rồi. Sắt Lan xoay người tiêu sái mang người rời đi.

Lời nói của Sắt Lan vương vấn bên tai:

Công chúa nói, cả đời này người không giận nổi chính là tiểu thư… Nhưng tiểu thư…

Những lời này có bao nhiêu tình cảm, Vệ Mặc Ương không phải không ngu ngốc mà không rõ. Nàng bị Mẫn Lâu Tiêu Vận làm dao động. Nàng không biết mình có thể thừa nhận phần tình này hay không. Nàng cũng không biết mình có cho được nàng ấy tình cảm cùng trọng lượng như của nàng ấy hay không.

Mà Vệ Mặc Ương lại càng không biết mọi chuyện cũng chỉ là vui đùa. Chính xác hơn là thiên tử vui đùa nàng một kích trí mạng.

Sắt Lan hồi cung hồi báo lại nhiệm vụ, miêu tả không sót vẻ mặt Vệ Mặc Ương khi nghe những lời đó cho Mẫn Lâu Tiêu Vận.

“Sắt Lan, ám vệ trở về chưa? Phân phó xuống, thưởng cho ám vệ 2000 hoàng kim. Chuyện này làm rất tốt. Nến đỏ cũng làm rất tốt. Bổn cung rất thích.”

Mẫn Lâu Tiêu Vận đã không còn phẫn nộ, chán nản như lúc mới hồi cung. Bây giờ nàng bình tĩnh nhìn ngoài cửa sổ, ánh mắt mê ly nhìn cảnh tượng bên ngoài mà trong lòng thì nhớ chuyện phụ hoàng nói cho nàng.

“Hoàng nhi, chỉ cần con có được hổ phù chấn quốc tướng quân, tam hoàng nhi của trẫm tam đệ của con có thể ngồi vào chỗ của trẫm, ngôi vị hoàng đế này. Có chấn quốc tướng quân ở sau lưng, hoàng nhi con hiểu được chứ? Quân lực một phần ba ở trong tay chấn quốc tướng quân. Một phần ba quân Thần Cơ Doanh ở trong tay Thừa tướng Mộ Dung Nhiêu. Còn một phần ba khác thì ngay tại tổ phụ con. Chỉ cần con đoạt được một phần ba quân lực khác thì tam hoàng nhi mới có bản lĩnh ngồi được trên ngôi vị. Thừa tướng đã ủng hộ Thái tử, con chỉ có lấy được hổ phù chấn quốc tướng quân mà thôi. Trẫm nghe nói chấn quốc tướng quân không để ý mấy đến trưởng tử Vệ Hoa Dương, nhưng với ấu nữ Vệ Họa Lâu lại rất để ý… Tuy Trúc Lâu quốc không cởi mở như Kinh Thủy quốc, nhưng Trúc Lâu quốc cũng không phải chưa từng có nữ tướng quân. Trẫm nghe nói Vệ Họa Lâu cũng là một nữ tử tài hoa, nếu như con có thể biến người đó thành bạn tri kỉ thì chung thân đối với còn đều có tác dụng.”

Phụ hoàng, người giao cho hoàng nhi trách nhiệm nặng như vậy, hoàng nhi không biết nên làm như thế nào mới đúng.

Phụ hoàng, người nói đối tốt đến với người sẽ được tâm người.

Phụ hoàng, người nói chỉ có thể biến nàng trở thành người của hoàng nhi, hoặc trở thành người của tam đệ thì người này mới có thể là quân cờ của mình cả đời.

Phụ hoàng, người nói hoàng gia không thể hữu tình. Nhưng hoàng nhi lại…

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI