Tảng Ương Thác – 07. TỤ HỌP TRONG CUNG

0
114

07. TỤ HỌP TRONG CUNG

Khi mọi việc không thể thay đổi, toàn bộ đều chạy theo duyên số thì không ai có thể hiểu được chuyện đó sẽ phát sinh như thế nào hay như thế nào phát sinh.

Vệ Mặc Ương quyết định quên đi chuyện đã xảy ra, vứt bỏ hết thảy tạp niệm, chuyên tâm suy nghĩ những chuyện kế tiếp sẽ xảy ra. Theo bản năng, Vệ Mặc Ương cảm thấy Mẫn Lâu Tiêu Vận không có ý tốt. Chuyện hôm đó mặc dù nàng cũng có một phần trách nhiệm, nhưng nếu Mẫn Lâu Tiêu Vận không cố ý câu dẫn thì nàng sao có thể làm ra chuyện như vậy. Từ lúc ở hiện đại cho đến bây giờ đều không biết yêu là gì, điều này Vệ Mặc Ương hơi hoảng.

Ngày ngày nhanh trôi qua, sáng sớm, Mẫn Lâu Tiêu Vận đã phái thuộc hạ đắc lực nhất đến thỉnh Vệ Mặc Ương vào cung. Thật ra thì có thể không cần phải vào cung, nhưng Mẫn Lâu Tiêu Vận cảm thấy vào cung rồi thu dọn hành lý cùng đi Phượng Hoàng sơn trang tiện hơn. Còn ý nghĩa sâu xa hơn, Mẫn Lâu Tiêu Vận không muốn miệt mài theo đuổi, nàng cho rằng như vậy là tốt rồi, nghĩ nhiều hao tổn tâm trí.

Vệ Mặc Ương gọi Trúc Thấm chuẩn bị một vài y phục, lần này nàng không tính mang theo Trúc Thấm. Bởi vì thị vệ Mẫn Lâu Tiêu Vận nói Trưởng công chúa chỉ mời một mình nàng. Dựa theo quốc quy Trúc Lâu quốc, gia quyến ngoại thần không được quyền vào hoàng cung qua đêm. Có thể nói, Vệ Mặc Ương xem như là người đầu tiên. Còn có thể là người cuối cùng hay không, cái này không ai biết.

Sáng sớm, mặt trời chưa ló dạng, Vệ Mặc Ương đã bị Trúc Thấm gọi dậy sửa soạng. Thị vệ đã chờ ở phủ Tướng quân đợi Vệ Mặc Ương chuẩn bị xong rồi hồi cung. Cửa cung buổi sáng thật quạnh quẽ, không có ai đi lại quanh đây. Nhìn canh giờ bất quá là rạng sáng mà thôi. Bởi vì Mẫn Lâu Tiêu Vận lén mang Vệ Mặc Ương vào cung, không thể để cho các đại thần biết, nên chỉ có thể gọi thị vệ mang nàng đi vào sớm, còn nói là nha hoàn mua đồ cho công chúa.

Vào xe, Vệ Mặc Ương thay phục trang nha hoàn. Bởi vì biết phải giả làm nha hoàn, Trúc Thấm còn đặc biệt thỉnh giáo Lý mama từng là nha hoàn ở trong cung búi tóc nha hoàn như thế nào. Vệ Mặc Ương nhìn phục trang nha hoàn màu hồng trên người, sờ vải, quả nhiên là người trong cung quả nhiên là đãi ngộ của nha hoàn tùy thân Trưởng công chúa sủng ái nhất. Chất vải so với y phục bình thường của nàng cũng chỉ kém một bậc mà thôi.

Mà Vệ Mặc Ương không biết, phục trang này cũng không phải cung nữ có khả năng mặc được. Vì đó là tự thân Trưởng công chúa chọn lấy vải tốt nhất mời tú nương đứng đầu trong cung làm ra. Nhưng mà bị Sắt Lan ngăn cản. Sắt Lan nói nếu dùng tú nương xuất sắc trong cung làm phục trang rõ ràng sẽ bị nhìn ra. Chất vải của cung nữ sao có thể tốt đến như vậy?

Mẫn Lâu Tiêu Vận ngẫm lại thấy cũng có lý, nên giao cho Sắt Lan làm. Sắt Lan cũng biết Vệ Họa Lâu tiểu thư là người công chúa chú ý, không thể dùng chất vải kém cõi được. Cuối cùng Sắt Lan quyết định lấy cuộn vải công chúa từng thưởng cho nàng. Đó cũng là tặng vật của công chúa khi ra ngoài du ngoạn ngoài ý muốn có được, đến nay nàng cũng chưa dùng. Nhưng thân phận Vệ tiểu thư bất đồng, đương nhiên không thể khinh thường.Dọc đường không bị ngăn trở, Vệ Mặc Ương bị mang vào Lưu Ly Các của Trưởng công chúa.

Điện công chúa nguy nga lộng lẫy, đài cao lầu các, dựa theo quy cách nhất phẩm kiến tạo trong cung – Lưu Ly Các.

Nhìn nơi nguy nga này Vệ Mặc Ương cảm thán thật sâu. Vương hầu cổ đại quả nhiên đều là quý tộc trời sinh, mọi điều kiện có từ bẩm sinh, hàn môn đệ tử có thúc ngựa cũng đuổi không kịp.

Lưu Ly Các, Mẫn Lâu Tiêu Vận mặc trung y ở noãn các chờ Vệ Mặc Ương đã đến. Trung y của công chúa khác hoàn toàn trung y Vệ Mặc Ương, trung y Vệ Mặc Ương mặc dù cũng là vải mềm, nhưng không có thêu hoa văn. Ở Trúc Lâu quốc, chỉ có trung y hoàng gia mới được thêu hoa văn. Trung y của công chúa thêu phượng hoàng đang giương cánh bay, thêu bằng chỉ bạc. Mỗi một châm đều là của các tú nương xuất sắc nhất trong cung thêu lên. Ngay cả chỉ thêu cũng là được tuyển chọn loại tốt nhất.

Nhìn thấy người tâm tâm niệm niệm hiện ra trước mắt, Mẫn Lâu Tiêu Vận vui thích, những lo lắng vừa rồi đều tan thành mây khói, làm cho những cung nữ nãy giờ dè dặt hầu hạ đều cảm thấy cảm giác áp bách vừa rồi chỉ là do bản thân họ chưa có nghỉ ngơi tốt nên sinh ra ảo giác mà thôi.

Sắt Lan dẫn Vệ Mặc Ương đến noãn các của Trưởng công chúa. Sắt Lan là người linh hoạt, đương nhiên biết ai có thể nịnh bợ ai có thể kính trọng. Tuy Vệ Họa Lâu không nhất định cần nịnh bợ nhưng tuyệt không phải là người nàng có thể mắt cao mắt thấp mà nhìn. Nhiệt tình ân cần đưa người đến trước mặt công chúa, biểu tình công chúa vui sướngSắt Lan có thể thấy rõ. Cho tới bây giờ Sắt Lan cũng không biết có người được công chúa coi trọng như thế này. Người này quả nhiên cũng phải chú ý đến, Sắt Lan nghĩ.

Mẫn Lâu Tiêu Vận nhìn Vệ Mặc Ương mặc phục trang màu hồng, tạo cho người ta một loại cảm giác thanh lệ thoát tục, rút đi cảm giác lạnh lùng vốn có của nàng trông rực rỡ hẳn lên. Quả nhiên, người đẹp vì lụa!

Sắt Lan thầm ra hiệu, mang hạ nhân lặng lẽ rời noãn các.

Vệ Mặc Ương đánh giá noãn các. Dưới đất trải thảm lông. Mành cách ly phòng ngủ và phòng khách đỏ rực rũ xuống, làm nội thất bên trong phòng ngủ như ẩn như hiện. Nến đỏ đong đưa ánh sáng vàng nhạt, đôi chân ngọc của Mẫn Lâu Tiêu Vận hiện ra trước mắt Vệ Mặc Ương. Đôi chân nhỏ xinh đáng yêu, tỷ lệ chuẩn, giống như to thêm thì thừa, ít đi thì thiếu. Dưới ánh sáng đó, móng tay màu đỏ lấp lánh sáng nhạt, hấp dẫn người trước mắt. Sáng sớm chưa được nghỉ ngơi tốt mà thấy được cảnh tượng mười phần mị lực này, Vệ Mặc Ương cảm thấy vô lực chống cự.

Mẫn Lâu Tiêu Vận cười quyến rũ, chân trần đi đến bên cạnh Vệ Mặc Ương, dắt tay Vệ Mặc Ương, hai bàn trắng nõn mềm mại giao nhau, mười ngón đan vào, nhẹ nhàng ôn nhu nhìn đối phương. Mắt Mẫn Lâu Tiêu Vận óng ánh, cong khóe môi, như người không xương tựa vào Vệ Mặc Ương. Trên người Vệ Mặc Ương luôn có mùi thơm ngát nhè nhẹ. Nàng có hỏi Vệ Hoa Dương, hắn nói đó là hương hoa phượng hoàng, mà loại hoa này nàng cũng chưa từng nghe qua nên cũng biết hoa này trông như thế nào.

Vệ Mặc Ương lui từng bước về phía sau, xác định phải cách xa Mẫn Lâu Tiêu Vận.

Ánh mắt Mẫn Lâu Tiêu Vận phai nhạt đi, nàng cười nhạt, nắm tay Vệ Mặc Ương đến giường. Lòng bàn tay Vệ Mặc Ương đổ mồ hôi. Đến giường, Mẫn Lâu Tiêu Vận xoay người muốn cởi y phục trên người Vệ Mặc Ương. Vệ Mặc Ương cuống quít kéo tay Mẫn Lâu Tiêu Vận, trên mặt dần đỏ, không dám nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận. ‘Thình thịch thình thịch’ – tiếng tim đập nhanh hơn bình thường. Mẫn Lâu Tiêu Vận buông tay, không ép cởi y phục Vệ Mặc Ương nữa, mà đi đến giường rồi nằm xuống nhắm mắt không quản tâm tình Vệ Mặc Ương hiện giờ ra sao.

Vệ Mặc Ương xác định Mẫn Lâu Tiêu Vận đã nghỉ ngơi, lặng lẽ cởi áo ngoài, nằm bên cạnh Mẫn Lâu Tiêu Vận. Không bao lâu sau, một thân thể ấm áp tập kích đến một đôi bàn tay ôm lấy nàng, Vệ Mặc Ương chấn động, lặng lẽ nhìn Mẫn Lâu Tiêu Vận rõ ràng đang chợp mắt khóe miệng còn tươi cười vì thực hiện được gian kế. Chiếc cổ trắng ngần hấp dẫn Vệ Mặc Ương, nàng dè dặt nhìn thêm xuống dưới. Có thể nhìn được quang cảnh cao cao kia, nàng cuống quít nhắm mắt lại. Tuy rằng Vệ Mặc Ương chưa từng yêu ai, nhưng phim ảnh nàng cũng có xem. Nàng còn nhớ trong phim cũng có tình tiết nữ nữ…

Trong mộng, Vệ Mặc Ương thấy mình và Mẫn Lâu Tiêu Vận tứ chi quấn quanh vẻ mặt mất hồn quyến rũ tiếng nỉ non khe khẽ thị giác, thính giác nàng đều khiếp sợ, nhưng dường như thân thể nàng không nghe nàng, muốn được càng nhiều càng nhiều… Đê mê, Mẫn Lâu Tiêu Vận dưới thân phong tình vạn chủng, và quyến rũ. Mị thái Mẫn Lâu Tiêu Vận hấp dẫn Vệ Mặc Ương, Mẫn Lâu Tiêu Vận lái cơ thể mình, muốn từ trên người Vệ Mặc Ương tìm được nhiều an ủi.

Vệ Mặc Ương chậm rãi mở mắt. Trời đã sáng. Không biết Mẫn Lâu Tiêu Vận đi đâu. Sắt Lan đã chờ ở ngoài mành đợi nàng tỉnh lại. Vệ Mặc Ương xoa trán, tại sao lại mơ như vậy? Thật đã động tâm tư không nên có sao? Nàng cúi đầu cười khổ. Tình huống gì đây chứ? Nếu tùy ý, sự tình tiếp tục phát triển thì có tốt hay không?

Không suy nghĩ nữa, Vệ Mặc Ương dùng dụng cụ rửa mặt Sắt Lan chuẩn bị cho, sau đó định thay y phục mình mang đến. Nhưng Sắt Lan cũng đã chuẩn bị luôn y phục rồi.

Vệ Mặc Ương nhìn y phục trong tay, nàng thấy rõ ràng nó ở đẳng cấp khác. E rằng đây là y phục của công chúa. Mà có lẽ là do nàng có thể mặc y phục công chúa mà Vệ Mặc Ương cảm thấy đặc biệt vui vẻ. Dù nàng cũng không biết tại sao lại vui.

Y phục đặc biệt vừa người, Sắt Lan nhìn Vệ Mặc Ương: Vệ gia tiểu thư quả nhiên không hổ danh đệ tam mỹ nhân kinh thành. Y phục này công chúa từng mặc có phong tình khác, nhưng Vệ Mặc Ương mặc lại trở nên thanh lệ thoát tục. Y phục quyền rũ không còn mị thái, mà trở nên thanh lệ như thanh tuyền, yên bình, tĩnh lặng.

Hương Tạ Lâu Lan y là tiểu quốc Lâu Lan tiến cống, làm bằng tơ tằm, một bộ duy nhất trên thế gian. Quốc vương Lâu Lan biết Trưởng công chúa kiều mị mà căn cứ theo diện mạo nàng làm nên. Hương Tạ Lâu Lan y như ẩn như hiện, được gia công liên tục mười ngày mà thành. Ngoại tầng dùng tơ vàng thêu hoa văn. Do công chúa đại diện cho phượng hoàng, cho nên hoa văn cũng là phượng hoàng. Đai lưng được làm bằng tơ vàng hàn băng ngàn năm may từng đường chỉ, bền chắc vô cùng.

Thật ra Sắt Lan khá là buồn bực. Vì bình thường Trưởng công chúa cũng không mặc xiêm y này, vậy mà lại để cho Vệ Họa Lâu mới gặp mặt có vài lần mặc. Lại còn lén mang vào cung… Đôi mắt Sắt Lan chợt lóe tinh quang. Quả nhiên Vệ Họa Lâu như ngoại giới đồn đãi, có tình cảm không giống bình thường với công chúa.

w.mychrmV

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI